Khâu Thư Nghiên muốn tôi đi xem phong thủy cho một người không tin vào phong thủy sao?
"Sau đó thì sao?" Tôi khó hiểu hỏi.
Bản thân người đó đã không tin, tôi đến xem thì có tác dụng gì chứ?
"Chỉ là đi xem thử thôi." Cô ấy đáp.
Yêu cầu kỳ lạ vậy sao?
Người bình thường xem phong thủy đều muốn hỏi cách giải quyết.
Cô ấy vậy mà chỉ bảo tôi đi xem thử thôi sao?
Quả nhiên là người có phong thái như thần tiên, suy nghĩ cũng thật khác biệt.
"Ờ..." Cô ấy khựng lại một chút rồi nói, "Cậu cứ lấy danh nghĩa bạn của tôi, đến nhà anh ta chơi mạt chược một lát, sẵn tiện quan sát một chút. Sau khi ra ngoài, chúng ta lại nói chuyện."
Tôi ngượng ngùng gãi đầu, ái ngại nói: "Tôi... không biết chơi mạt chược."
Cô ấy trợn tròn mắt kinh ngạc: "Cậu không biết chơi mạt chược á?! Đây chẳng phải là kỹ năng sống thiết yếu sao? Thế bình thường cậu chơi cái gì?"
"Đọc sách." Tôi trả lời.
"Ý tôi hỏi là, chơi cái gì cơ." Cô ấy nhấn mạnh chữ "chơi".
Tôi ngại ngùng nhỏ giọng giải thích: "Những lúc rảnh rỗi, lúc không có việc gì làm, thì... đọc sách."
Cô ấy há hốc mồm, không nói nên lời.
Có lẽ là cạn lời, đành nuốt ngược trở vào.
Cô ấy lẳng lặng uống vài hớp nước, ánh mắt lấp lánh nhìn tôi, thong thả nói: "Cảnh giới của học bá quả nhiên... cao không thể với tới."
Tôi: "..."
Tôi chỉ là hơi khờ khạo, hơi khép kín, ngoài đọc sách ra thì chẳng biết chơi trò gì mà thôi. Cũng chẳng có cảnh giới gì ghê gớm...
Cô ấy dùng ánh mắt trong sáng như trẻ thơ nhìn tôi, hỏi: "Hay là... tôi dạy cậu chơi mạt chược nhé! Cuộc đời mà không biết chơi mạt chược thì không trọn vẹn đâu."
Cuộc đời tôi không trọn vẹn sao?
"Được thôi!" Tôi gật đầu, thiếu tự tin nói, "Nhưng mà... về khoản chơi bời này tôi có vẻ không có thiên phú, chưa chắc đã học được."
Cô ấy xua tay một cách hào sảng: "Không sợ không sợ, cứ giao cho tôi. Mạt chược chắc chắn là dễ hơn phong thủy nhiều."
Tôi nhìn vẻ mặt quả quyết của cô ấy, trêu chọc: "Cậu biết phong thủy sao? Kết luận mạt chược dễ hơn phong thủy, cậu dựa vào đâu mà rút ra thế?"
Cô ấy tròn xoe đôi mắt vô tội, nói một cách hiển nhiên: "Ai ai cũng biết chơi mạt chược, điều này chứng tỏ mạt chược rất đơn giản. Nhưng chẳng có mấy người biết phong thủy, điều này chứng tỏ phong thủy rất khó. Chẳng lẽ cứ phải biết cả hai thì mới so sánh được sao?"
Ờ... Nói vậy nghe cũng có lý thật.
"Đi thôi, đến nhà anh trai tôi, tôi dạy cậu chơi mạt chược." Cô ấy vừa nói vừa đứng dậy dẫn đường phía trước.
Dáng người cô ấy hơi tròn trịa, lúc cô ấy dẫn đường phía trước, tôi còn thầm nghĩ, thường thì người mập hay lười vận động, cô ấy trông thế mà lại khá siêng năng.
Cất công chạy một quãng đường xa đến tìm tôi, giờ lại thoắt cái muốn đi đến nhà anh trai.
Tôi còn chưa nghĩ xong, cô ấy đã gọi một chiếc taxi.
Taxi ở Singapore không được phép tùy tiện dừng bên lề đường, phải đến những trạm dừng taxi chuyên dụng.
Bình thường tôi rất ít khi đi taxi, cũng không biết trạm đón xe ở đâu.
Đợi đến khi lên xe rồi, tôi mới phản ứng kịp, cô ấy bảo mười lăm phút nữa tới nơi, chắc chắn cũng là đi taxi đến.
Sự siêng năng của cô ấy chỉ giới hạn ở việc đi bộ đến trạm taxi...
Tôi hỏi: "Ngày nào cậu cũng đi taxi qua lại thế này thì đắt đỏ quá nhỉ? Sao cậu không tự lái xe?"
"Chưa thi được bằng lái." Cô ấy nói.
"Có thi lại không?" Tôi hỏi.
"Thi lại mười năm nay rồi." Cô ấy cười bảo.
Tôi ngỡ ngàng.
Mười năm... vẫn chưa thi đỗ sao?
"Bằng lái xe ở Singapore khó thi lắm sao?" Tôi hỏi.
"Cũng không hẳn. Chỉ là tôi không biết cách thi cử, từ hồi đi học đã thế rồi. Lái xe chắc không khó, chỉ là bài thi lý thuyết tôi mãi không qua được." Cô ấy lại nhìn tôi với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.