Cô ấy chính là Khâu Thư Nghiên.
Vị "tiên nhân" chỉ xuất hiện làm việc khi cần tiền, vừa nhận được tiền là lập tức biến mất tăm.
"Này! Tam Hợp?" Khi nhìn thấy tôi, cô ấy dường như hơi ngập ngừng không dám nhận.
Một nguyên nhân là vì cô ấy rất hiếm khi xuất hiện ở công ty, số lần chúng tôi gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Nguyên nhân khác có lẽ là do tôi trông có vẻ khá lo âu, trạng thái khác biệt rất lớn so với trước đây.
Tôi gượng cười với cô ấy một tiếng, rồi lại tiếp tục suy nghĩ xem "phải làm sao bây giờ".
Khâu Thư Nghiên sau khi bàn giao xong công việc với những người khác trong công ty thì thân thiết ngồi xuống bên cạnh tôi, quan tâm hỏi: "Lâu rồi không gặp nhỉ! Dạo này thế nào rồi!"
Đây là tư duy của người Singapore, không giống chúng ta cho lắm, họ thiên về hướng phương Tây hơn.
Người Trung Quốc chúng ta nếu thấy trạng thái của bạn không tốt sẽ hỏi thẳng: "Cậu sao thế?"
Nhưng họ sẽ hỏi: "How are you?" (Dịch nghĩa: Dạo này thế nào rồi!)
Nếu bạn trả lời: "Fine, thank you." (Rất tốt, cảm ơn lời hỏi thăm.)
Họ sẽ rất tôn trọng quyền riêng tư của nhau, không tiếp tục gặng hỏi nữa.
Trừ khi bạn chủ động nói, bằng không họ thường sẽ không chủ động khơi ra.
Trạng thái của tôi lúc đó quả thực không tốt lắm, thế là tôi bĩu môi, trả lời cô ấy theo kiểu rất Trung Quốc: "Eh... not so good."
Cô ấy là một người tự do tự tại như thần tiên, có lẽ là chẳng có phiền muộn gì.
Cho nên, khi nghe thấy câu trả lời của tôi, cô ấy rất ngạc nhiên.
Cô ấy kinh ngạc trợn to mắt, ân cần hỏi: "Why? What happened?" (Dịch nghĩa: Tại sao thế? Có chuyện gì đã xảy ra vậy?)
Khâu Thư Nghiên là người Singapore gốc Hoa.
Trình độ tiếng Hoa của cô ấy xấp xỉ bằng trình độ tiếng Anh của chúng ta.
Tiếng Hoa là ngôn ngữ thứ hai của cô ấy.
Nghe thì đại khái đều có thể hiểu được.
Có vài từ không hiểu thì cũng có thể đoán được bảy tám phần.
Cô ấy cũng biết nói, biết viết, nhưng không lưu loát bằng tiếng Anh.
Với những người có thể nghe hiểu tiếng Anh, cô ấy có thói quen nói tiếng Anh.
Tôi dùng tiếng Anh để chào hỏi đơn giản thì còn được.
Nhưng nếu thực sự muốn trò chuyện về lý do tại sao mình lo âu, nói bằng tiếng Anh sẽ bị vấp váp lắm.
Tôi chọn giải thích bằng tiếng Hoa.
Cô ấy đại khái cũng hiểu được, tôi là vì lý do tính cách, lo lắng không tiếp đón chu đáo khách hàng dẫn đến áp lực rất lớn.
Cô ấy tùy ý nhún vai, hỏi bằng giọng điệu bình thản: "So what?" (Dịch nghĩa: Thế thì đã sao?)
Tôi bị thái độ thờ ơ của cô ấy làm cho kinh ngạc, căng thẳng trả lời: "Tôi sợ phục vụ khách hàng không tốt!"
Cô ấy tiếp tục nhún vai, nhấn mạnh tông giọng hỏi lại lần nữa: "So what?"
Còn "So what" nữa chứ?
Tôi lo lắng nói: "Alan là vì tin tưởng tôi mới giao hết khách hàng cho tôi. Nếu phục vụ khách hàng không tốt, sao tôi có thể xứng đáng với sự tin tưởng của Alan dành cho mình chứ!"
Cô ấy vẫn tiếp tục nhún vai, nói: "So... what?"
Hả? Mất đi sự tin tưởng của sếp mà không phải là chuyện lớn sao?
Tôi bị Khâu Thư Nghiên hỏi đến mức ngẩn cả người.
Tôi nghiêm túc suy nghĩ một lát... hình như... đúng là chẳng phải chuyện gì to tát thật.
Trước hết, dựa vào sự hiểu biết của tôi về Alan, tôi chắc chắn bản thân anh ấy cũng không xem đây là chuyện gì lớn lao.
Anh ấy chắc chắn sẽ bảo tôi cứ "là chính mình" là được.
So với việc tôi phải gồng mình lên, anh ấy chắc chắn thích nhìn thấy một tôi thoải mái, tự tin hơn.
Cho nên, tôi mới luôn không tìm Alan để đề cập chuyện này.
Nói cách khác, không phải Alan ép tôi nhất định phải làm thật tốt.
Mà là chính tôi đã tự giới hạn bản thân trong lối tư duy đó.
Lùi một vạn bước mà nói, cho dù Alan không buông bỏ được những khách hàng đó, còn tôi thì quả thực không có năng lực làm tốt, vậy thì đã sao?
Sa thảy tôi? Khinh thường tôi? Cười nhạo tôi?
Tôi có sợ không?
Tôi chẳng hề sợ.
Dù sao tôi cũng đã dự định sớm muộn gì cũng tự mình mở công ty.
Cho nên, thế thì đã sao?
Tôi có quyền lựa chọn, tôi lại có quyền chủ động. Tại sao tôi phải tự ép mình đến mức giống như một kẻ tâm thần vậy chứ?