Trần Kiến đã đến Yến Kinh. Anh không đi một mình mà có Tô Na đi cùng.
Thân phận hiện tại của Tô Na không còn là bạn gái, mà là vị hôn thê. Cô đi Yến Kinh cùng Trần Kiến với bốn mục đích: một là để thư giãn, hai là mua sắm đồ cưới, ba là ngăn Trần Kiến "ăn vụng", và bốn là để gặp Biên Học Đạo nhằm tạo mối quan hệ, cố gắng thuyết phục anh tới dự đám cưới của hai người vào năm sau.
Về việc Biên Học Đạo tham dự đám cưới, Tô Na vốn tưởng đây chẳng phải là vấn đề gì to tát. Thế nhưng khi cô nhắc tới với Trần Kiến, không ngờ anh lại nói: "Đến lúc đó rồi tính".
Tô Na hỏi tại sao lại là "đến lúc đó rồi tính", Trần Kiến ấp úng đáp: "Người bận rộn như lão Biên, mỗi phút mỗi giây đều có thể kiếm được hàng trăm hàng nghìn tệ. Nếu đám cưới của chúng ta trùng với lịch trình nào đó của anh ấy, em bảo phải làm sao?"
Tô Na lại hỏi: "Tại sao đám cưới của Lý Dụ thì anh ấy không những tham gia mà còn làm phù rể?"
Trần Kiến nói: "Lý Dụ là Lý Dụ. Hơn nữa, thời điểm này khác với thời điểm đó, bây giờ ở toàn Tùng Giang, có mấy ai dám vỗ ngực khẳng định chắc chắn sẽ mời được lão Biên chứ."
Tô Na lúc này mới hiểu ra, mối quan hệ giữa Trần Kiến và Biên Học Đạo không tốt bằng những người còn lại trong ký túc xá.
Sau đó, Trần Kiến đã bộc bạch nỗi lòng với Tô Na. Sau khi tốt nghiệp vài năm, vì công việc và vòng tròn quan hệ khác biệt, số lần anh gặp Biên Học Đạo và các bạn cùng phòng ngày càng ít, chủ đề chung cũng dần cạn kiệt, tình cảm đã nhạt nhòa hơn nhiều so với thời đi học. Còn về Lý Dụ, đó là người anh em chí cốt của Biên Học Đạo từ năm nhất, hai người thân thiết đến mức gần như mặc chung một cái quần. Cho nên, việc Biên Học Đạo ưu ái Lý Dụ là chuyện không thể sao chép, cũng chẳng thể ghen tị. Còn Vu Kim, ngay từ thời đại học đã rất gần gũi với Biên Học Đạo, hai người cùng nhau kiếm tiền qua mạng, mức độ gắn kết không phải là người khác trong phòng có thể so sánh được.
Nghe những lời của Trần Kiến, Tô Na im lặng một hồi lâu.
Gia đình cô rất coi trọng việc Biên Học Đạo có thể dự đám cưới hay không, điểm này Tô Na hiểu rất rõ. Ở Tùng Giang, dù là làm kinh doanh hay làm quan, ai cũng cố chen chân để tạo mối quan hệ với Biên Học Đạo, bởi lợi ích mang lại quá lớn, ngay cả cha cô – một quan chức cấp chính sảnh có thực quyền – cũng không thể xem nhẹ. Đặc biệt là sau khi Trí Vi Weibo niêm yết thành công tại Mỹ, địa vị xã hội và tầm ảnh hưởng của Biên Học Đạo lại càng thăng hạng. Nếu anh xuất hiện ở đám cưới của một ai đó, đó không chỉ đơn thuần là vấn đề thể diện, mà còn liên quan đến việc mở rộng mạng lưới nguồn lực.
Tô Na hoàn toàn có thể tưởng tượng được, nếu Trần Kiến không mời được Biên Học Đạo, người cha vốn đã không hài lòng với gia thế của Trần Kiến có thể sẽ gây khó dễ cho anh. Tô Na không muốn sau khi cưới lại rơi vào cảnh kẹt giữa chồng và cha, vì vậy cô hỏi Trần Kiến có cách nào để Biên Học Đạo chắc chắn tới dự hay không. Trần Kiến suy nghĩ một lúc rồi bảo: "Lão Biên là người giữ lời. Nếu em có thể khiến anh ấy tự miệng hứa với em, thì trừ khi trùng với chuyện cực kỳ quan trọng, nếu không anh ấy chắc chắn sẽ nói được làm được."
Tô Na ngẩn người: "Hứa với em?"
Trần Kiến gật đầu: "Em là phụ nữ, có những chuyện tự nhiên sẽ có lợi thế."
Tô Na nghe vậy, đỏ mặt nói: "Anh nói cái gì thế?"
Trần Kiến nhìn Tô Na: "Em đang nghĩ cái gì thế?"
---❊ ❖ ❊---
Chiều ngày 7 tháng 12, tại Sân bay Quốc tế Yến Kinh, Tô Na và Trần Kiến khoác tay nhau bước ra khỏi cửa kiểm soát.
Hội nghị ở Yến Kinh diễn ra vào ngày 10, theo lý mà nói thì việc Trần Kiến rời cơ quan sớm 3 ngày là không đúng quy tắc. Tuy nhiên, ai cũng biết anh có một người cha vợ tương lai cấp chính sảnh, nên dù Cục Thuế là đơn vị quản lý theo ngành dọc, cũng chẳng ai muốn đắc cử một vị Phó trưởng ban thường trực Ban Tổ chức Tỉnh ủy chỉ vì chút chuyện nhỏ, thế nên khi duyệt nghỉ, họ đều "nhắm một mắt mở một mắt".
Vừa bước ra khỏi cửa, nhìn thấy Lý Dụ đang đứng cạnh rào chắn đích thân đến đón mình, tâm trạng Trần Kiến lập tức tốt hẳn lên. Lúc này, anh mới thực sự thấu hiểu câu nói của cha mình có lý đến thế nào: "Kết bạn nhất định phải kết với người có tính cách tốt".
Thời đi học, Trần Kiến không ít lần thầm chê cười sự lương thiện, chung thủy, chính trực và chân thành của Lý Dụ. Sau khi chia tay Tô Dĩ, anh thậm chí còn cãi nhau to với Lý Dụ, suýt chút nữa là động tay động chân. Khi đó, Trần Kiến không biết rằng có một người bạn như Lý Dụ bên cạnh là điều đáng quý biết bao. Sau này bước chân vào xã hội, anh mới thực sự hiểu tại sao Biên Học Đạo lại dốc lòng dốc sức kết giao với Lý Dụ.
Lý Dụ là người bạn thực sự đáng để kết giao.
Những phẩm chất mà Trần Kiến từng chê cười trong lòng, lại chính là những phẩm chất khiến người ta yên tâm và ấm lòng nhất.
Chẳng phải sao, vừa biết Trần Kiến đến Yến Kinh, Lý Dụ đã đích thân ra sân bay đón. Tình nghĩa anh em cùng phòng không hề thay đổi dù hiện tại anh đã là Trưởng phòng Giám sát của Tập đoàn Hữu Đạo.
Nhìn thấy Lý Dụ, Tô Na thay đổi hẳn thái độ kiêu kỳ lúc trước, cô tươi cười cảm ơn Lý Dụ đã ra sân bay đón hai người, đồng thời nói rằng sau khi về Tùng Giang sẽ mời gia đình ba người của Lý Dụ đi ăn.
Ngồi vào chiếc Cadillac Escalade màu đen, Trần Kiến hỏi Lý Dụ đang ngồi ở ghế phụ: "Chúng ta đi đâu đây?"
Lý Dụ lấy điện thoại ra nói: "Về nhà lão Biên."
"Không qua khách sạn trước à?" Trần Kiến vỗ vào túi hành lý: "Đống đồ này của anh xách đi xách lại phiền lắm."
Lý Dụ vừa bấm số vừa nói: "Không cần khách sạn đâu, nhà lão Biên rộng lắm. Hôm qua anh ấy đã dặn tôi rồi, đón được cậu là đưa thẳng về nhà anh ấy luôn, phòng ốc bảo mẫu đã dọn dẹp sạch sẽ từ trước rồi."
Nói đến đây, Lý Dụ nhìn Tô Na: "Lão Trần không nói là cô cũng đi, nhưng không sao, vẫn còn phòng trống, đủ cho hai người ở."
Nhìn nhau với Tô Na, Trần Kiến nói: "Ở nhà lão Biên, liệu có bất tiện không?"
Lý Dụ xua tay: "Có gì mà bất tiện, cái biệt thự đó của lão Biên cả năm chẳng ở được mấy ngày, nhà cao cửa rộng toàn để cho quản gia, bảo mẫu, người làm vườn với đầu bếp tận hưởng. Hai người qua đó, vừa hay cho đầu bếp với bảo mẫu có việc mà làm, đỡ phí tiền lương."
Trần Kiến: "..."
Những lời này nghe có chút khác biệt với hình ảnh Lý Dụ lương thiện trong trí nhớ của anh, nhưng nghĩ lại, có thể là Lý Dụ cố ý nói vậy để xóa bỏ sự ngại ngùng của Trần Kiến và Tô Na.
Cuộc gọi đã thông.
Lý Dụ nói vào điện thoại: "Alo, Cân ca à, tôi đón được lão Trần rồi. Bên đó xong việc thì qua nhà lão Biên nhé, anh em tụ tập một chút."
Đầu dây bên kia, Vu Kim đang ôm ấp hoa khôi trường đi dạo trung tâm thương mại. Anh ta biết hôm nay Trần Kiến đến Yến Kinh nhưng không đi đón.
Trong mắt Vu Kim, Trần Kiến dù có leo lên được con gái của Phó ban tỉnh cũng chỉ là một công chức nhỏ bé. Muốn ngóc đầu lên được, dù có thuận buồm xuôi gió đến đâu thì nhanh cũng phải mất 20 năm.
20 năm!
20 năm sau, Trần Kiến có leo lên được cấp chính sảnh thì cũng thuộc dạng mồ mả tổ tiên bốc khói. Nhưng với Vu Kim – người đang nắm giữ cổ phần và có bất động sản tại Mỹ – thì cấp chính sảnh cũng chỉ đến thế mà thôi. Vì vậy, đối với Trần Kiến, anh ta dần nảy sinh thái độ thờ ơ.
À thì, cũng không hẳn là thờ ơ, lúc cần gặp thì anh ta vẫn gặp, gặp nhau vẫn ăn uống nhậu nhẹt nói chuyện tiếu lâm như cũ. Thế nhưng, muốn Vu Kim đối đãi với Trần Kiến tận tâm như với Biên Học Đạo thì là chuyện không thể.
Trong cửa hàng LV ở trung tâm thương mại, cô hoa khôi với vẻ ngoài thuần khiết đang cầm một chiếc túi màu hồng mẫu mới soi gương hết lần này đến lần khác, rồi tiến lại gần Vu Kim đang nghe điện thoại, ưỡn ngực lắc eo chu môi hỏi anh xem có đẹp không.
Vu Kim lấy tay che điện thoại hỏi: "Thích cái này à?"
Hoa khôi tỏ vẻ tiếc nuối: "Thôi bỏ đi, đắt quá."
Vu Kim quay sang nói thẳng với nhân viên bán hàng: "Lấy cái túi này."
Tiện tay vỗ một cái vào mông hoa khôi, Vu Kim bước ra khỏi cửa hàng, nói vào điện thoại: "Cậu giải thích giúp tôi với lão Trần một tiếng, tôi bên này có chút việc, tối gặp nhau rồi uống vài ly với cậu ấy cho đàng hoàng."
Lý Dụ tất nhiên biết cái gọi là "có chút việc" của Vu Kim là việc gì, nhưng anh không nói toạc ra. Cúp điện thoại, anh quay lại nói với Trần Kiến và Tô Na: "Cân ca đã hẹn rồi, tối cũng sẽ qua nhà lão Biên. Giờ chỉ không biết lão Biên tối mấy giờ mới về nhà được thôi."
Tô Na nãy giờ không chen lời được vào liền phụ họa: "Cuối năm rồi, trong công ty chắc chắn nhiều việc."
Đặt điện thoại lên bảng táp-lô, Lý Dụ nói: "Hôm nay lão Biên bận đúng là không phải việc ở công ty."
Biểu cảm của Tô Na đông cứng lại: "Hả?"
Lý Dụ cười nói: "Anh ấy lúc này đang tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Doanh nghiệp Trung Quốc tại Khách sạn Trung Quốc đấy!"