Trong toàn bộ phòng 717, ngoại trừ Vu Kim biết một chút, không còn ai hay biết chuyện Biên Học Đạo và Lý Dụ cùng nhau thu âm bài hát. Biên Học Đạo cảm thấy không cần thiết phải làm cho mọi việc ai cũng biết.
Mọi người đã biết mối quan hệ giữa cậu và Lý Dụ vô cùng thân thiết, vậy nên không cần phải nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại trước mặt anh em trong phòng.
Trước lễ Giáng sinh năm 2002, sau khi "Tái ngộ lần nữa" (再度重相逢) nhanh chóng đứng đầu các bảng xếp hạng âm nhạc trong nước, nó đã trụ vững trong top 3 suốt ba tuần liên tiếp.
Người phấn khích nhất với thành tích này không phải là hai ca sĩ thể hiện, mà là Đường Đào và chàng trai tóc dài lãng tử có tên thật là Phạm Hồng Binh.
Những người quen trong giới lần lượt gọi điện đến, hỏi về mối quan hệ giữa họ và "Gặp gỡ huynh đệ" (遇到兄弟 - nghệ danh của Biên Học Đạo và Lý Dụ), hỏi xem họ có quen biết "Gặp gỡ huynh đệ" hay không, hỏi xem họ có thể tìm được "Gặp gỡ huynh đệ" không, rồi hỏi họ có muốn đổi môi trường làm việc hay không.
Suốt mấy ngày liền, Phạm Hồng Binh và Đường Đào đứng ngồi không yên, muốn tìm Biên Học Đạo và Lý Dụ để trò chuyện, nhưng hai bên chỉ là quan hệ hợp tác, ngay cả bạn bè cũng chưa tới, người ta không đoái hoài thì phải làm sao? Nhỡ đâu nói sai một câu khiến hai người họ không vui, sau này có bài hát hay không tìm đến họ nữa thì sao?
Đúng lúc Phạm Hồng Binh nhổ sợi tóc bạc thứ năm trên đầu mình, anh nhận được một cuộc điện thoại khiến anh vui sướng đến mức suýt ngất đi.
Trong điện thoại, Biên Học Đạo nói rằng cậu vừa viết xong một bài hát mới, hẹn ngày mai sẽ tìm anh và Đường Đào.
Trước đó, Biên Học Đạo thực sự từng nghĩ đến việc công bố bài "Cái tôi bất chợt" (突然的自我) sớm hơn, nhưng vẫn chưa quyết định thời gian.
Trong trận tuyết lớn, Từ Thượng Tú đã tặng cậu một chiếc ô, khiến Biên Học Đạo vốn đang khổ sở chờ đợi suốt hai tháng trời như được tiếp thêm lửa. Khi về nhà, nhìn thấy câu hát "Trong mùa đông giá rét, hãy nhớ về sự dịu dàng của em" trong lời bài hát, Biên Học Đạo quyết định sẽ thu âm "Cái tôi bất chợt" ngay bây giờ.
Tại studio Ái Nhạc, vẫn quy tắc cũ, ký hợp đồng bản quyền trước.
Sau khi tiễn bà chủ nhỏ chỉ biết ký tên nhận tiền rời đi, Phạm Hồng Binh mở thiết bị thu âm, để Biên Học Đạo hát thử một lần.
Mặc dù Phạm Hồng Binh và Đường Đào đã đặt kỳ vọng rất cao, nhưng sau khi nghe xong "Cái tôi bất chợt", họ vẫn ngẩn người.
Từ ca từ đến giai điệu, một phong thái tiêu sái, khoáng đạt tràn ra ngoài. Phải là tài năng âm nhạc cỡ nào mới có thể sáng tác ra tác phẩm như vậy?
"Tái ngộ lần nữa" có thể miễn cưỡng chấp nhận được, nhưng đến "Cái tôi bất chợt", hai người họ thực sự không tin một sinh viên đại học có thể viết ra được lời và nhạc như thế. Thế nhưng quả thực họ chưa từng nghe qua, chẳng lẽ sau lưng hai thằng nhóc này có cao nhân? Không thể nào, nếu có cao nhân chống lưng như vậy, sao lại đến cái miếu nhỏ của họ để thu âm?
Thôi bỏ đi, dù sao đi nữa, trời cho phú quý, ai lại không nhận?
Hai người nhìn nhau, trong mắt đối phương đều hiện lên suy nghĩ: Nửa đời sau có đắc ý hay bình lặng đều nằm ở hai thằng nhóc này rồi.
Thái độ đoan chính, lại đồng tâm hiệp lực, hiệu suất tự nhiên rất cao.
Không đợi Biên Học Đạo và Lý Dụ mở lời, hai người họ đã chủ động đề nghị sẽ bao trọn khâu làm MV.
10 ngày sau, "Cái tôi bất chợt" ra lò, ca khúc quán quân đầu tiên của làng nhạc năm 2003 đã chào đời.
Nhìn Phạm Hồng Binh và Đường Đào chạy đôn chạy đáo đến mức hai mắt đỏ ngầu, không chịu nổi sự khẩn cầu tha thiết của hai người, Biên Học Đạo đã mềm lòng, hứa rằng nếu mình và Lý Dụ thành lập ban nhạc, sẽ ưu tiên cân nhắc họ.
Với bên ngoài, Phạm Hồng Binh đóng vai trò là quản lý nửa vời của Biên Học Đạo và Lý Dụ. Biên Học Đạo đã chốt với Phạm Hồng Binh là không cân nhắc tiếp xúc với truyền thông trước khi tốt nghiệp đại học. Ngoài ra, họ đã lập một văn bản ủy quyền, cho phép Phạm Hồng Binh và Đường Đào được hát lại "Cái tôi bất chợt" và "Tái ngộ lần nữa" trong một số dịp.
Không ít người đã tìm cách gọi điện đến studio Ái Nhạc, Phạm Hồng Binh với tư cách là quản lý đã lần lượt trả lời. Trong điện thoại, anh chỉ xác nhận một điều duy nhất: "Gặp gỡ huynh đệ" là sinh viên đại học.
Giới âm nhạc và mảng giải trí của truyền thông bùng nổ. Sinh viên đại học trong nước có thể sáng tác ra tác phẩm rock trưởng thành đến vậy sao? Không hề có chút hơi hướng nhạc dân ca học đường truyền thống, cũng không nổi loạn, gào thét như nhạc rock trong nước những năm 80, 90, mà là sự trầm mặc, tiêu sái và đầy khí chất.
Sau đó, trên mạng bắt đầu có người nghi ngờ, những tác phẩm như vậy không phải cứ tùy tiện sáng tác là ra được.
Âm nhạc cũng như hội họa, văn chương, đều cần có nền tảng. Sinh viên đại học? Sinh viên đại học mà có nền tảng như vậy sao? Hơn nữa, Tùng Giang căn bản không có trường nghệ thuật nào ra hồn.
Dù sao đi nữa, "Gặp gỡ huynh đệ" đã nổi tiếng.
Thậm chí thủ pháp làm MV của họ cũng được săn đón và bắt chước.
Lý Dụ thuần túy chỉ là đi hát chơi cùng Biên Học Đạo, qua cơn phấn khích là quên ngay. Còn Biên Học Đạo thì dồn hết tâm trí vào việc giúp studio của đàn anh Ôn kiếm tiền, đến báo chí cũng chẳng buồn xem. Bên ngoài bàn tán xôn xao, nhưng hai người trong cuộc lại chẳng hề hay biết.
Tháng 11 năm 2002, "Kỳ tích" (MU Online) đã cho thấy sức cạnh tranh của game 3D.
Lợi nhuận từ "Truyền kỳ" vẫn còn, nhưng "Kỳ tích" với hình ảnh hoa lệ rõ ràng là một nguồn lợi nhuận khổng lồ.
Theo đề nghị của Biên Học Đạo, studio đã mở rộng và phân chia các khu vực chức năng, đại khái chia làm 4 khu: một khu phát triển phần mềm hack, một khu server lậu "Truyền kỳ", một khu treo máy "Kỳ tích" và một khu nghỉ ngơi.
Mặc dù công việc làm ăn của studio ngày càng phát đạt, tiền vào như nước, nhưng về tương lai của studio, Biên Học Đạo vẫn có chút lo lắng.
Biên Học Đạo nhớ vào tháng 12 năm 2003, cơ quan công an và các bộ ngành liên quan của nhà nước đã thực hiện một cuộc "Hành động lúc không giờ".
Trong chiến dịch đó, cơ quan công an đã bắt giữ vài studio sản xuất phần mềm hack cho "Kỳ tích". Sau đó, Tổng cục Báo chí và Xuất bản, Bộ Công nghiệp Thông tin, Tổng cục Quản lý Nhà nước về Công nghiệp và Thương mại, Cục Bản quyền Quốc gia, Văn phòng Nhóm công tác "Quét vàng", "Diệt phi" toàn quốc... đã ban hành thông báo, liệt các hành vi như tự ý dựng server game online, sản xuất kinh doanh trái phép thẻ chương trình vào đối tượng của chiến dịch "Quét vàng", "Diệt phi".
Ý tưởng của Biên Học Đạo là trong giai đoạn đầu của "Kỳ tích", một viên Chúc phúc (Bless) có giá khoảng 50 tệ, Linh hồn (Soul) 25 tệ, vũ khí Maya và cánh đều rất giá trị. Phần mềm hack do studio làm ra tốt nhất là tự dùng, mua thêm nhiều máy tính cấu hình cao, chọn những đường truyền đông đúc để vào, trước hết là bán trang bị. Đợi đến khi giá Chúc phúc, Linh hồn hạ nhiệt, rồi mới bán phần mềm hack.
Đàn anh Ôn hiện rất khâm phục tầm nhìn của Biên Học Đạo, nên đã hoàn toàn chấp nhận đề nghị của cậu.
Thực tế, chỉ riêng trong tháng 12, mảng "Kỳ tích" đã kiếm đủ tiền để studio mua thêm 12 chiếc máy tính.
Trừ đi tiền mua nhà, mua sắm nội thất, trong tay Biên Học Đạo vẫn còn mấy trăm nghìn. Cậu tạm thời không lo lắng về vấn đề tiền bạc, vì cậu biết chỉ cần phía studio không xảy ra chuyện gì, thì năm 2003 sẽ là một năm hốt bạc.
Thi xong sáu môn, vẫn còn hai môn nữa, Biên Học Đạo ôn tập đến phát chán, liền lấy giày trượt băng ra, một mình đi đến sân băng.
Đến sân băng đã là hơn 3 giờ rưỡi chiều.
Vì các lớp học trên băng đã kết thúc từ hai tuần trước, hầu hết sinh viên đều đang chuẩn bị thi cử, nên người trên sân không quá đông. Nhìn ra xung quanh, các cặp đôi nam nữ trượt băng khá nhiều, nam dạy, nữ học, tay nắm tay, vô cùng vui vẻ.
Khi Biên Học Đạo ngồi xuống thay giày, có người trượt đến dừng lại không xa nhìn cậu.
Biên Học Đạo ngẩng đầu, thấy Đan Nhiễu đang đứng xinh xắn ở đối diện, vẫy tay chào cậu.
Đan Nhiễu mặc áo phao màu hồng, đi đôi giày trượt màu đỏ, đứng trên mặt băng trắng xóa, vô cùng thu hút ánh nhìn, rất nổi bật.
Biên Học Đạo buộc dây giày trượt, từng bước đi trên tuyết lại gần, nói với Đan Nhiễu: "Cậu cũng ở đây à, trùng hợp thật."
"Đúng vậy, trùng hợp thật, mình đi cùng bạn học, cậu đi một mình à?" Đan Nhiễu nhìn về phía các bạn học ở xa, hỏi Biên Học Đạo.
"Ừ, một mình, học bài đến tức ngực, nên đến trượt một lát." Biên Học Đạo nói.
Hai người cùng nhau trượt song song.
Lúc này Biên Học Đạo mới để ý, Đan Nhiễu vậy mà lại dùng giày trượt tốc độ.
Khi hai người trượt đến gần bạn học của Đan Nhiễu, cô vẫy tay với bạn, không nói gì, rồi lại tiếp tục trượt cùng Biên Học Đạo.
Ba người bạn cùng phòng của Đan Nhiễu nhìn nhau: "Nam sinh này là ai? Các cậu có thấy bao giờ chưa? Sao Đan Nhiễu không giới thiệu mà đã dẫn đi rồi? Không giống phong cách của Bộ trưởng Đan chút nào!"
Hai người cẩn thận lách qua những nam nữ sinh đang học trượt băng. Đan Nhiễu nói với Biên Học Đạo rằng tối qua cô đi kiểm tra ký túc xá nữ đã nhìn thấy Từ Thượng Tú, một nữ sinh rất xinh đẹp và ngoan ngoãn.
Đan Nhiễu còn nói với Biên Học Đạo rằng cô đã chiêu mộ Từ Thượng Tú vào hội sinh viên, bây giờ Từ Thượng Tú có ít thời gian ở bên bạn trai hơn, Biên Học Đạo có cơ hội rồi.
Biên Học Đạo cười hì hì lắng nghe, không nói lời nào.
Đan Nhiễu lại hỏi Biên Học Đạo cây đàn guitar mua về chơi thế nào? Sau đó làm động tác gảy đàn, nói tìm cơ hội muốn nghe Biên Học Đạo đàn guitar.
Khi đang nói câu này, một nữ sinh học trượt phía trước bất ngờ ngã xuống. Đan Nhiễu khi kiểm soát tốc độ, hai chiếc giày trượt chạm vào nhau, mất trọng tâm.
Thấy thân hình Đan Nhiễu đổ về phía trước, Biên Học Đạo theo phản xạ đưa tay ôm lấy cô. Đan Nhiễu kéo cậu loạng choạng một cái, may mà cả hai đều đứng vững.
Lúc này Biên Học Đạo mới nhận ra cánh tay mình đang đặt ngang trước ngực Đan Nhiễu, cách lớp áo phao dày vẫn cảm nhận được sự mềm mại bên trong.
Hai người nhanh chóng tách ra, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục trượt về phía trước.
Hơn 4 giờ, trời đã bắt đầu tối.
Bạn cùng phòng đi cùng Đan Nhiễu gọi cô về phòng, Đan Nhiễu bảo ba người họ về trước.
Ba nữ sinh đầy vẻ nghi hoặc rời đi. Trượt thêm hai vòng nữa, Biên Học Đạo và Đan Nhiễu thay giày rồi đi về.
Trên đường cả hai không nói gì. Nhìn Biên Học Đạo đi về phía Hồng Lâu, Đan Nhiễu hỏi: "Cậu không về ký túc xá à?"
Biên Học Đạo trong lòng vừa nghĩ đến một chuyện về Từ Thượng Tú, hơi lơ đễnh: "Mình thuê một căn phòng ở Hồng Lâu."
Nhìn Biên Học Đạo đi vào cửa tòa nhà Hồng Lâu, Đan Nhiễu cảm thấy mình ngày càng không thể thấu hiểu nam sinh trông có vẻ đơn giản này.
Điều Biên Học Đạo nghĩ khi trượt băng lúc nãy là sắp nghỉ đông rồi, mình có nên mua một chiếc điện thoại tặng Từ Thượng Tú để tiện liên lạc tình cảm trong kỳ nghỉ không.
Từ chỗ Vương Đức Lượng, cậu đã biết Đào Khánh và Từ Thượng Tú đều không có điện thoại. Khó khăn hiện tại là, Từ Thượng Tú vốn mạnh mẽ liệu có cảm thấy mình đang dùng tiền mua tình cảm không?
Biên Học Đạo cảm thấy mình vẫn nên thử một lần.
Dù sao một khi có điện thoại, cũng giống như xây một cây cầu giữa hai người, dù không gặp mặt, nhắn tin trò chuyện cũng sẽ khác hẳn.
Ngày hôm sau, Biên Học Đạo mua một chiếc Nokia 7650, xách túi quà đầy phấn khởi đến tòa 11A.
Nhờ dì quản lý tòa nhà gọi Từ Thượng Tú ở phòng 312 xuống, còn báo cả tên mình.
Lần này trong máy gọi không nói là Từ Thượng Tú không có ở đó, mà bảo là cô sẽ xuống ngay.