Đặt điện thoại xuống, Đơn Nhiêu hỏi Biên Học Đạo: "Anh biết đá bóng à?"
Biên Học Đạo gật đầu nói: "Biết một chút."
Đơn Nhiêu nói: "Vừa rồi chủ tịch hội sinh viên viện bọn em gọi điện cho em, hỏi em có thân với anh không, bảo là muốn mời anh làm ngoại viện cho đội bóng của học viện mình."
Biên Học Đạo lắc đầu nói: "Viện các em từng tìm anh rồi, nhưng anh không muốn đá nữa, mệt lắm."
Đơn Nhiêu bỗng cười tinh quái, nói: "Chủ tịch vừa nói trên điện thoại, lãnh đạo viện bọn em đã lên tiếng rồi, vì để đạt thành tích tốt tại cúp Đông Sâm lần đầu tiên, không tiếc huy động các nữ sinh trong hội sinh viên ra ngoài dùng "kế mỹ nhân". Em là bộ trưởng bộ nữ sinh chắc chắn không thoát được, nếu anh không đi, em đành tìm người khác dùng "kế mỹ nhân" vậy. Anh thấy sao?"
Biên Học Đạo như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức nhảy dựng lên, cuống cuồng chạy tới cướp lấy điện thoại trong tay Đơn Nhiêu: "Chủ tịch viện các em tên gì? Anh đồng ý với cậu ta ngay đây. Anh phải nói rõ với cậu ta, kế mỹ nhân của em anh thầu hết, không được phép giao nhiệm vụ tìm ngoại viện cho em nữa."
Nhìn dáng vẻ của Biên Học Đạo, nghe những lời đó, Đơn Nhiêu cười đến mức hồi lâu không đứng thẳng dậy nổi.
"Em muốn dùng máy tính một chút." Đơn Nhiêu nói với Biên Học Đạo.
"Lại đây."
Biên Học Đạo dẫn Đơn Nhiêu vào phòng sách, mở một chiếc máy lên. Biên Học Đạo cứ ngỡ Đơn Nhiêu có việc gì cần xử lý trên mạng, vừa định tránh mặt một chút thì Đơn Nhiêu gọi anh lại: "Anh đừng đi, cho em chút ý kiến."
Biên Học Đạo kéo ghế ngồi bên cạnh, Đơn Nhiêu đăng nhập vào QQ của mình, nhấp vào thông tin cá nhân. QQ năm 2003 vẫn chưa có tính năng chữ ký cá nhân, tâm trạng của mọi người đều viết trong mục ghi chú cá nhân.
Trong mục ghi chú cá nhân của Đơn Nhiêu viết: Thế giới rất lớn, không ngừng leo cao.
Biên Học Đạo nhìn Đơn Nhiêu xóa dòng chữ này đi, ngón tay đặt trên bàn phím, quay đầu hỏi anh: "Em muốn đổi một câu, anh thấy đổi thành gì thì hợp lý?"
Tư duy của Biên Học Đạo nhất thời không theo kịp Đơn Nhiêu, ngơ ngác lắc đầu.
Ngón tay Đơn Nhiêu lướt nhanh, gõ vào mục ghi chú cá nhân 4 chữ: Danh hoa hữu chủ.
Sau đó hỏi Biên Học Đạo: "Anh thấy cái này thế nào?"
Biên Học Đạo cúi người lấy chuột, nhấp lưu lại, nói: "Quá chuẩn."
Đã hứa với Đơn Nhiêu, Biên Học Đạo liền làm cho trọn vẹn, đi liên hệ với Đỗ Dữ Phạn. Kết quả hỏi ra mới biết, Đỗ Dữ Phạn đã đồng ý cho đội Cơ điện rồi.
Đồng Siêu cùng Biên Học Đạo đến đội Truyền thông.
Khi đi tìm Thành Đại Khí, Đoàn Kỳ Phong và Hứa Chí Hữu nói với Biên Học Đạo rằng hai cậu ấy cũng muốn ra sân thử sức.
Biên Học Đạo không dám hứa trước, nói có thể giúp họ hỏi thử.
Nể mặt Biên Học Đạo và Đơn Nhiêu, Đoàn Kỳ Phong và Hứa Chí Hữu cũng vào đội bóng, nhưng rõ ràng là cầu thủ dự bị. Vị trí tiền đạo và tiền vệ mà hai người đảm nhận, trong đội Truyền thông đã có những cầu thủ có trình độ khá tốt rồi.
Ngày 7 tháng 6, thứ Bảy, ngày thi đấu tứ kết "Cúp Đông Sâm", trời hơi nóng, không gió.
8 giờ 30 sáng, còn nửa tiếng nữa là đến giờ thi đấu, trong sân vận động đã có không ít người.
Hai đội đối đầu buổi sáng là đội Giao thông nhất bảng 1 và đội Lưu học sinh nhì bảng 2.
Vì đã dỡ bỏ lệnh phong tỏa trường, trước trận đấu có tin đồn đội Lưu học sinh đã tìm được vài ngoại viện mạnh từ trường khác.
Biên Học Đạo ngồi bên sân cùng Đơn Nhiêu xem trận đấu, trong đội hình đội Lưu học sinh, anh bất ngờ nhìn thấy một người quen ở câu lạc bộ tiếng Anh, nam sinh người Anh Harry đang theo học tại Đại học Công nghệ Tùng Giang.
Harry đá vị trí tiền đạo cánh trái.
Trong trận đấu, Harry có tốc độ rất nhanh, đột phá sắc bén, cảm giác bóng và tầm nhìn khi dẫn bóng rõ ràng vượt trội hơn các cầu thủ đội Giao thông. Cậu ta phối hợp với một hậu vệ biên người da đen, khiến cánh phải của đội Giao thông tan tác, thở không ra hơi.
Tiền đạo của đội Lưu học sinh là một ngoại viện lưu học sinh người Croatia, nhanh nhẹn, mạnh mẽ, chạy chỗ tích cực, mới bắt đầu trận đấu 6 phút đã ghi bàn thắng đầu tiên.
Mặc dù đội Giao thông cũng lắp ghép được một đội hình khá ổn thông qua việc mời ngoại viện trong trường, nhưng vẫn không địch lại đội Lưu học sinh có sức tấn công mãnh liệt, tỉ số 1:5 khiến họ trở thành đội đầu tiên bị loại.
6 đội còn lại trong top 8, sau khi xem màn trình diễn của đội Lưu học sinh vào buổi sáng, ai nấy đều toát mồ hôi lạnh.
Trong đó, đội Thổ mộc từng đối đầu với đội Lưu học sinh ở vòng bảng là có tiếng nói nhất. Đội trưởng đội Thổ mộc cho rằng, 4 ngoại viện mới gia nhập đã giúp đội Lưu học sinh nâng tầm ít nhất hai bậc, tỉ số 5:1 buổi sáng vẫn là kết quả do đội Lưu học sinh nương tay ở nửa sau hiệp hai.
Chiều ngày 7 tháng 6, đội Cơ điện nhất bảng 3 đối đầu với đội Truyền thông nhì bảng 4.
Đội hình đội Cơ điện là 4-5-1, đội hình đội Truyền thông là 4-4-1-1.
Trước trận đấu, đội trưởng muốn để Biên Học Đạo đá tiền đạo cắm, Biên Học Đạo thấy sắc mặt tiền đạo cắm của đội Truyền thông không tốt lắm nên chủ động xin đá tiền đạo lùi.
Ý định ban đầu của Biên Học Đạo cũng là thích vị trí tiền đạo lùi này.
Trong số các sinh viên xem bóng, một tỷ lệ không nhỏ đều cho rằng ghi bàn là việc của người đứng đầu đội hình. Trận đấu càng về sau càng khó ghi bàn, chỉ là làm ngoại viện vì tình nghĩa thôi, Biên Học Đạo không muốn tạo áp lực quá lớn cho bản thân.
Trong đội hình đội Truyền thông, Đồng Siêu vẫn là hậu vệ biên, Thành Đại Khí vẫn là thủ môn.
Đỗ Dữ Phạn thì xuất hiện ở vị trí tiền vệ trụ của đội Cơ điện.
Từ khi Chu Hải nghe tin viện Truyền thông huy động "hoa khôi của viện" để kéo Biên Học Đạo và Thành Đại Khí về, Chu Hải vốn dốc lòng đưa đội viện vào top 4 đã mất ngủ nửa đêm.
Chu Hải hiểu rõ mấy người ở hàng phòng ngự đội mình đã nảy sinh tâm lý sợ hãi đối với Biên Học Đạo, nên cậu ta mạo hiểm xếp Đỗ Dữ Phạn - người từng hợp tác với Biên Học Đạo - vào vị trí tiền vệ trụ, hy vọng dùng sự hiểu biết của cậu ta về Biên Học Đạo để hóa giải sức tấn công của anh.
Vị trí của Biên Học Đạo và Đỗ Dữ Phạn có sự chồng chéo, đội trưởng cả hai bên đều hơi lo hai người sẽ nương tay cho nhau, nhưng thực tế, cả hai trên sân đều rất tận tâm, vài lần đối đầu vô cùng đặc sắc và quyết liệt.
Khán đài phía viện Truyền thông rõ ràng là bắt mắt hơn nhiều so với khán đài viện Cơ điện.
Các cầu thủ đội Lưu học sinh vừa đá xong buổi sáng cùng vài ngoại viện cố tình ngồi ở phía viện Truyền thông, thỉnh thoảng lại thì thầm bằng tiếng Anh đánh giá các nữ sinh xinh đẹp của viện Truyền thông.
Harry trên khán đài cũng phát hiện ra Biên Học Đạo trên sân.
Có thể gặp được bạn trong câu lạc bộ tiếng Anh ở đây, Harry rất vui, cậu ta lập tức quyết định giờ nghỉ giữa hiệp sẽ tìm Biên Học Đạo nói chuyện.
Bạn cùng phòng phòng 909 của Biên Học Đạo và các nữ sinh phòng 603 đã đến xem trận đấu, Vu Hằng cũng đến, Liêu Liễu và bạn cùng phòng cũng đến, thậm chí cả giáo sư Nghiêm cũng xuất hiện ở một góc khán đài.
Từ Thượng Tú và Đào Khánh ngồi lẫn với sinh viên các học viện khác đến xem bóng, cả hai đều đến khi trận đấu bắt đầu mới phát hiện ra Biên Học Đạo lại trở thành ngoại viện của viện Truyền thông.
Từ lúc vào sân đến khi khai cuộc, Biên Học Đạo và Đơn Nhiêu không tiếp xúc, cũng không nói chuyện, nhưng khi khởi động trên sân, Biên Học Đạo vẫn nhanh chóng tìm thấy Đơn Nhiêu đang ngồi trên khán đài, Đơn Nhiêu cũng nhìn thấy Biên Học Đạo, cách một khoảng cách rất xa, hai người cùng mỉm cười, khoảnh khắc đó, tâm ý họ tương thông.
Trước trận đấu, Chu Hải đã xác định rõ hai mục tiêu cần kèm chặt với các cầu thủ, Biên Học Đạo chính là một trong số đó.
Trận đấu bắt đầu.
Không có sự thăm dò lẫn nhau như trong các trận phát sóng bóng đá trên tivi, không có phòng ngự phản công gì cả. Các cầu thủ sinh viên bị bầu không khí của sân vận động đông nghẹt lây nhiễm, họ không có tố chất tâm lý của cầu thủ chuyên nghiệp, hoặc là toàn thân cứng đờ, không thực hiện nổi động tác chuẩn, hoặc là máu nóng dồn lên não, cắm đầu chạy, cắm đầu tranh cướp, cắm đầu muốn thể hiện.
Đội trưởng hai bên nhanh chóng nhận ra điều bất ổn, nhưng dù có hò hét bên sân cũng chẳng có tác dụng gì, căn bản không áp chế nổi các cầu thủ đang hưng phấn, chỉ đành lui mà cầu hơn, chuyển sang hô hào:
"Đừng nhìn bóng, nhìn người! Đừng nhìn bóng, nhìn người!"
"Chú ý đội hình, chú ý cự ly!"
"XX, về vị trí của cậu đi, mau!"
30 phút đầu hiệp một, hai đội chuyển đổi công thủ rất nhanh, đều có vài pha dứt điểm nhưng đều không thể ghi bàn, hoặc là sút chệch, hoặc là bị thủ môn bắt gọn.
Màn thể hiện của Thành Đại Khí trên sân trầm ổn và lão luyện hơn nhiều so với trận trước, rõ ràng sau khi về cậu ta đã suy ngẫm kỹ nguyên nhân của 3 bàn thua, khả năng tổng kết và cải thiện của cậu ta vô cùng kinh ngạc.
Mặc dù không có bàn thắng, nhưng thế trận không hề buồn tẻ.
Hiệp một Biên Học Đạo đã tạo ra 3 cơ hội cho tiền đạo cắm của đội nhà, nhưng tiền đạo cắm này thừa sức lực, thiếu kỹ thuật và sự nhạy bén, mỗi lần sút đều phải điều chỉnh bước chạy khoảng 5 bước, hơn nữa chỉ cần bị hậu vệ đối phương bám theo là không còn cách nào khác ngoài việc dùng thân hình để húc mạnh.
Có thể hình dung, tiền đạo này trong các trận đấu vui vẻ bình thường và vòng bảng, vì khả năng và ý thức của hậu vệ đối phương không đủ, nên có thể thể hiện được sức tấn công nhất định, một khi bị hậu vệ có trình độ tương đương kìm kẹp, lập tức sẽ rơi vào bế tắc.
Trong 40 phút đầu, Biên Học Đạo không có màn thể hiện xuất sắc nào trên sân, không biết vì sao, trận đấu này đã bắt đầu rất lâu mà Biên Học Đạo vẫn chưa vào guồng.
Anh bị kèm chặt, có chút không thích nghi, cộng thêm không ít đồng đội đều muốn mình là người ghi bàn đầu tiên, sự hỗ trợ dành cho anh không đủ, vì vậy màn thể hiện của Biên Học Đạo chỉ có thể nói là trung bình khá, cách kỳ vọng của đội trưởng đội Truyền thông một khoảng.
Khi hiệp một sắp kết thúc, sự công thủ nhanh khiến thể lực các cầu thủ hai bên đều hơi đuối. Hai cầu thủ phòng ngự được giao nhiệm vụ kèm chặt Biên Học Đạo đã chạy qua chạy lại hơn 40 phút với một Biên Học Đạo có sức bền kỳ lạ, bắt đầu không theo kịp nhịp độ của anh, cảm giác trận đấu của Biên Học Đạo dần quay trở lại.