Điều thú vị là, kể từ sau buổi nói chuyện hôm đó, Phó Lập Hành không hề hỏi Biên Học Đạo nửa câu về việc con gái có tìm cậu hay không, cũng chẳng hỏi hai người đã nói chuyện thế nào. Ông dường như hoàn toàn quên bẵng chuyện này, dồn hết tâm trí vào giai đoạn hai của công trình nhà thi đấu.
Trong thời gian đó, Phó Thái Ninh gửi cho Biên Học Đạo một email, nội dung là một bức ảnh. Trong ảnh là lá cờ mà Phó Thái Ninh đã bắt chước theo lá cờ của Câu lạc bộ Thượng Động tại Nhật Bản, cô nhắn với cậu rằng đây là đạo cụ chuẩn bị để lên hình.
Ba ngày sau, Phó Thái Ninh gọi điện thông báo cho Biên Học Đạo: "Xong việc rồi, chốt giá 30 vạn."
Cô bảo Biên Học Đạo chuyển tiền vào tài khoản chỉ định.
Tin tức truyền về, Biên Học Đạo mừng rỡ như điên.
Phó Thái Ninh còn dặn thêm: "Ảnh chụp chung đã gửi vào hòm thư điện tử của anh rồi, trong số 10 vạn ép giá được, anh chuyển 5 vạn vào tài khoản của tôi sớm đi nhé."
Phó Thái Ninh vừa cúp máy không bao lâu, điện thoại của Phó Lập Hành đã gọi tới.
Trong điện thoại, ông Phó có vẻ rất bực bội, mang theo giọng điệu "giận quá mất khôn": "Biên Học Đạo, cậu nói cho tôi biết Thái Ninh đã kiếm được bao nhiêu tiền từ cậu?"
Biên Học Đạo đáp: "10 vạn."
Giọng ông Phó lập tức cao thêm tám tông: "10 vạn? Bình thường tôi bảo cậu chi tiền để làm công trình tinh xảo hơn một chút, cậu cứ ậm ừ không chịu rút ví, sao lần này lại hào phóng thế?"
Biên Học Đạo thầm nghĩ, đó là con gái ông, ông trút giận lên tôi làm gì?
Ông Phó đúng là đang muốn trút giận lên Biên Học Đạo thật.
Để gọi cô con gái đang chơi bời lêu lổng ở bên ngoài về nhà, hơn nửa năm nay ông Phó đã tốn bao tâm tư tính toán chi phí sinh hoạt của Phó Thái Ninh ở Úc, cố gắng để cô chỉ vừa đủ tiêu chứ không thể bày vẽ gì thêm.
Kết quả thì sao? Phó Thái Ninh không biết làm mấy việc lặt vặt kiểu gì mà vẫn tích góp đủ tiền sang Nhật Bản ngắm hoa anh đào.
Nghe được tin này, ông Phó suýt nữa tức chết.
Ngắm hoa anh đào ư? Được, cứ ngắm đi!
Mức tiêu dùng ở Nhật Bản ông Phó biết rõ, khả năng tiêu tiền của Phó Thái Ninh ông càng nắm trong lòng bàn tay. Ông biết cuộc sống của Phó Thái Ninh ở Nhật sẽ ngày càng khó khăn, nên ông mới chấp nhận lời thỉnh cầu của Biên Học Đạo.
Mục đích của ông Phó không phải là để Phó Thái Ninh kiếm tiền từ chỗ Biên Học Đạo, mà là muốn nhắn nhủ với cô rằng ông đã nhắm cho cô một cậu ấm nhà giàu ở trong nước. Ông hy vọng dùng một chàng trai có vẻ thú vị như Biên Học Đạo để dụ Phó Thái Ninh về nước.
Ai ngờ đâu, "mất cả chì lẫn chài".
Biên Học Đạo bình thường trông khôn như khỉ, thế mà lại để con gái ông "móc túi" mất 10 vạn.
10 vạn đấy! Có số tiền này rồi, đừng hòng cô nàng chịu về nhà trong thời gian ngắn nữa.
Quả nhiên, vừa rồi Phó Thái Ninh gọi điện cho Phó Lập Hành, bảo cô đi Rome chơi rồi, kỳ nghỉ này sẽ không về nữa.
Biên Học Đạo nào biết nhiều khúc mắc như vậy, cậu tiện miệng nói với Phó Lập Hành một câu: "Ông Phó, phí thiết kế lần này của ông có thể giảm bớt chút không?"
Phó Lập Hành nghe vậy, lông mày nhíu lại, vẻ nho nhã biến đâu mất, quát vào điện thoại: "Con nhóc chết tiệt bận rộn mấy ngày mà cậu cho nó 10 vạn, tôi làm việc ở công trường không kể ngày đêm, cậu nói xem cậu nên trả tôi bao nhiêu?"
Biên Học Đạo nói: "Ông Phó, đừng để tình cảm chi phối, chúng ta phải làm theo hợp đồng chứ."
"Hợp đồng cái con khỉ..."
Biên Học Đạo không đợi Phó Lập Hành nói hết câu đã cúp máy.
Cậu biết, nếu không cúp máy, có khi ông Phó sẽ chửi bới ầm ĩ qua điện thoại mất.
Có được tấm ảnh chụp chung với Lưu Tường do Phó Thái Ninh gửi tới, công tác chuẩn bị tuyên truyền cho Câu lạc bộ Thượng Động của Biên Học Đạo coi như đã hoàn tất, phần còn lại chỉ chờ thao tác cụ thể và khả năng thực thi mà thôi.
Tranh thủ lúc trong tay có tiền, Biên Học Đạo trả lại 15 vạn cho Vu Kim.
Cậu biết Vu Kim hiện đang nuôi một đám người dưới trướng, người khác không có tiền có thể thắt lưng buộc bụng, nhưng chỗ anh ấy thì không thể.
Lại đến cuối tuần.
Nghĩ cũng đã lâu chưa gặp Ôn Tòng Khiêm, Biên Học Đạo thu xếp rồi đi tham gia câu lạc bộ tiếng Anh.
Mỗi lần đến đây đều thấy những gương mặt mới, điều này chứng tỏ sức sống mãnh liệt của câu lạc bộ.
Ôn Tòng Khiêm cũng đến, nhưng chỉ ngồi nói chuyện với Biên Học Đạo vài câu đã bị một cuộc điện thoại gọi đi.
Biên Học Đạo lâu lắm mới tới một lần, không muốn cứ thế rời đi nên ngồi nghe một lúc, rồi tham gia vào một nhóm thảo luận về phim ảnh, dùng thứ tiếng Anh bập bẹ của mình để chém gió cùng mọi người.
Vừa bước vào cửa, Biên Học Đạo đã thấy Liêu Lựu đang đứng trong góc gọi điện thoại. Cậu không muốn dây dưa với cô gái này nên giả vờ như không thấy.
Thật hiếm thấy, cho đến khi buổi sinh hoạt kết thúc, Liêu Lựu cũng không hề lại tìm Biên Học Đạo.
Tại cửa câu lạc bộ không xa, Biên Học Đạo nhìn thấy Liêu Lựu cùng một người quen cũ đã lâu không gặp: Tả Hanh.
Tả Hanh ngồi trong xe, hạ cửa kính xuống, không biết đang nói gì với Liêu Lựu. Liêu Lựu thậm chí không thèm nhìn hắn, cứ nhìn ra đường chờ taxi trống.
Tả Hanh dường như càng nói càng hăng, mở cửa bước xuống xe, đứng bên cạnh Liêu Lựu, vừa cười vừa nói. Nhìn tình hình thì có vẻ hai người rất thân thiết, ít nhất là thân hơn mối quan hệ bạn học bình thường.
Cả hai người này đều là đối tượng mà Biên Học Đạo không muốn giao thiệp, cậu vòng ra xa, đến tiệm KFC gần đó mua bốn hộp bánh trứng cho Đơn Nhiêu, rồi ra góc đường bắt một chiếc taxi, bảo tài xế chở đến Đại học Đông Sâm.
Xe chưa đi được bao xa, Biên Học Đạo thấy Liêu Lựu đã đổi sang con đường này để bắt xe.
Tài xế taxi muốn ghép khách, nhìn thấy Liêu Lựu đang vẫy tay ở phía trước liền tấp vào ngay cạnh cô mà không thèm hỏi ý kiến Biên Học Đạo đang ngồi trên xe.
Liêu Lựu vốn định hỏi tài xế có tiện đường không, kết quả nhìn thấy Biên Học Đạo ngồi ở ghế sau, cô chẳng hỏi han gì nữa, mở cửa lên xe luôn.
Tả Hanh bắt đầu giở thói lưu manh, giữ cửa xe nói: "Cô còn chưa hỏi người ta đi đâu mà đã lên xe à? Muốn về trường? Để tôi lái xe đưa cô về!"
Liêu Lựu đột nhiên bùng nổ: "Tôi tặng cậu hai chữ cuối cùng, cậu đi chết đi!"
Tả Hanh cười cợt: "Đó là ba chữ mà!"
Liêu Lựu dùng sức gạt tay Tả Hanh ra, ngồi vào xe rồi nói: "Tôi mua hai tặng một đấy! Mẹ kiếp, cậu biến đi đâu thì biến cho khuất mắt bà đây."
Tài xế nhìn cô gái có khí chất xuất chúng như Liêu Lựu mà miệng lại văng ra những từ tục tĩu thì sững sờ cả người.
Biên Học Đạo bảo tài xế: "Đi đi bác, người này cháu quen."
Lúc này Tả Hanh mới để ý tới Biên Học Đạo đang ngồi phía sau.
Hắn vô thức lùi lại một bước, buông tay đang giữ cửa xe ra, trơ mắt nhìn Liêu Lựu đóng cửa xe, chiếc taxi vút đi mất hút.
Trở lại xe, Tả Hanh tức tối đập vô lăng mấy cái.
Hắn hận bản thân tại sao cứ nhìn thấy họ Biên là lại sợ, hắn càng hận tại sao Liêu Lựu chỉ cần vẫy tay một cái là đã lên cùng một chiếc xe với tên họ Biên đó.
Mẫn Truyền Chính đang ngồi ở ghế phụ thấy Tả Hanh mất kiểm soát như vậy, đặt máy chơi game xuống, cười hỏi: "Cậu với Liêu Lựu đánh nhau từ bé đến lớn, sao hôm nay lại tức đến thế?"
Tả Hanh thở hổn hển vài hơi rồi nói: "Tôi nhìn thấy người lần trước đánh tôi rồi."
Mẫn Truyền Chính hỏi: "Cái tên ở trường các cậu ấy à?"
Tả Hanh gật đầu.
Mẫn Truyền Chính hỏi: "Sau đó cậu không tìm hắn sao?"
Tả Hanh hơi nản lòng: "Không hiểu sao, cứ nhìn thấy hắn là tôi lại thấy chột dạ."
Mẫn Truyền Chính cười: "Đây vẫn là Tả Hanh, tiểu bá vương khu đại viện đấy à? Để tôi ở trường các cậu vài ngày, cậu dẫn tôi đi gặp người này xem sao."
Dòng xe cộ tấp nập.
Sau khi lên xe, Liêu Lựu không nói với Biên Học Đạo một lời nào, chỉ nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Một lúc sau, Liêu Lựu ngửi thấy mùi thơm của bánh trứng trong tay Biên Học Đạo, xoay người đưa tay về phía ghế sau, đòi hỏi đầy tự tin: "Tôi đói rồi, cho tôi một hộp."
Biên Học Đạo không đưa bánh, mà đưa cô đến một quán cơm ven đường.
Ngồi vào vị trí cạnh cửa sổ, Liêu Lựu ném ví tiền cho Biên Học Đạo, bảo: "Tôi không có tiền, anh phải mời."
Biên Học Đạo không khách sáo, mở ví ra xem, kết quả bên trong chỉ có một tờ 50 tệ và ba tờ 1 tệ.
Biên Học Đạo nói: "Ăn đơn giản thôi, đủ rồi."
Liêu Lựu đáp: "Đó là tiền sinh hoạt hai tuần của tôi đấy."
Biên Học Đạo làm bộ đứng dậy: "Thế thì chúng ta đi thôi."
Liêu Lựu ngồi im không nhúc nhích: "Anh đưa tôi một hộp bánh trứng thì tôi mới đi."
Biên Học Đạo nói: "Không phải mua cho cô."
Liêu Lựu không thèm để ý đến Biên Học Đạo, ngẩng đầu gọi: "Phục vụ, cho xem thực đơn!"
Quy tắc của quán này là trả tiền trước, dọn món sau.
Phục vụ nhìn hai người, Biên Học Đạo nhìn Liêu Lựu, Liêu Lựu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không còn cách nào khác, vẫn là Biên Học Đạo trả tiền.
Thấy Liêu Lựu ăn gần xong, Biên Học Đạo hỏi: "Cô Liêu này, cô là đại gia, nửa cái trường đều biết, cô có thể tôn trọng chỉ số thông minh của người mời cô ăn cơm một chút được không?"
Nghe Biên Học Đạo nói vậy, Liêu Lựu uống cạn cốc nước trái cây rồi đáp: "Doanh nghiệp của bố tôi gặp chuyện, phải ngừng sản xuất rồi, có lẽ sắp phá sản, ngày tháng tươi đẹp của tôi hết rồi."
Chủ đề nghe rất bi thương, nhưng trên mặt Liêu Lựu không thấy chút buồn bã nào, nên Biên Học Đạo hoàn toàn không tin.
Biên Học Đạo hỏi lại, Liêu Lựu vẫn giữ nguyên lời nói đó.
Biên Học Đạo hỏi: "Nhà cô làm doanh nghiệp gì?"
Liêu Lựu nói: "Doanh nghiệp ép dầu đậu nành."
Đậu nành?
Ép dầu?
Bây giờ là năm 2004...
Biên Học Đạo bắt đầu hơi tin lời Liêu Lựu.
Vì cậu nhớ tới "Khủng hoảng đậu nành năm 2004" rất nổi tiếng.
Tỉnh Bắc Giang, nơi thành phố Tùng Giang tọa lạc, là vùng sản xuất đậu nành chủ lực của Trung Quốc. Khoảng năm 2010, truyền thông địa phương đã nhiều lần phân tích sâu về "Khủng hoảng đậu nành" và "Chiến tranh lương thực", tờ Nhật báo Tùng Giang cũng từng bỏ công sức và diện tích trang báo để thảo luận về chủ đề này.
Là người duyệt bài của tòa soạn, Biên Học Đạo đã đọc không sót chữ nào trong tất cả các báo cáo đó.
Tháng 8 năm 2003, Bộ Nông nghiệp Mỹ lấy lý do ảnh hưởng thời tiết để điều chỉnh lớn báo cáo cung cầu đậu nành hàng tháng, điều chỉnh dữ liệu tồn kho xuống mức thấp nhất trong hơn 20 năm qua. Giá đậu nành tại Sở giao dịch hàng hóa Chicago liên tục tăng, mức tăng gần gấp đôi, từ mức thấp nhất khoảng 540 cent vào tháng 8 năm 2003 lên tới khoảng 1060 cent vào đầu tháng 4 năm 2004.
Mức tăng này tương đương với giá trong nước Trung Quốc tăng từ 2300 nhân dân tệ mỗi tấn lên 4400 nhân dân tệ.
Các doanh nghiệp ép dầu Trung Quốc trong tâm lý hoảng loạn đã liên tiếp đẩy mạnh thu mua. Đầu năm 2004, các doanh nghiệp Trung Quốc đã "tranh mua" hơn 8 triệu tấn đậu nành tại Mỹ, với giá trung bình ở mức cao 4300 nhân dân tệ/tấn.
Nhưng ngay sau đó, vào tháng 4 năm 2004, Bộ Nông nghiệp Mỹ lại điều chỉnh tăng dữ liệu sản lượng, các quỹ quốc tế lập tức quay đầu bán khống, giá đậu nành đột ngột giảm thẳng đứng, biên độ giảm gần 50%.
Thế là, chênh lệch giá khổng lồ đã đẩy hàng loạt doanh nghiệp ép dầu Trung Quốc vào đường cùng, mỗi một tấn đậu nành nhập khẩu các nhà máy dầu Trung Quốc lỗ từ 500 đến 600 tệ.
Người Mỹ đã lợi dụng thị trường kỳ hạn để chơi một vố đau điếng các doanh nghiệp Trung Quốc.