Phòng giáo vụ cả ngày không hề gọi Đào Khánh lên làm việc.
Rất nhanh, khắp cả tầng lầu bắt đầu lan truyền tin đồn Đào Khánh vì bị bắt quả tang gian lận nên có ý định nhảy lầu.
Từ Thượng Tú cũng biết chuyện của Đào Khánh, là do "Lão Thất" ở cùng phòng ký túc xá với hắn kể lại.
Từ Thượng Tú rất thất vọng về Đào Khánh!
Kể từ đêm hôm đó, khi Đào Khánh đắc tội với hầu hết thành viên hội sinh viên của học viện tại nhà hàng, rồi trên xe liên tục mỉa mai cô không có sự dịu dàng của con gái, lại còn phát điên tấn công Biên Học Đạo đang lái xe suýt gây ra tai nạn, thì nhiều ngày sau đó, dù Đào Khánh có tìm cô thế nào, có nhận lỗi ra sao, Từ Thượng Tú đều không mảy may lay động.
Cô không phải hạ quyết tâm muốn chia tay, mà là muốn cho Đào Khánh một bài học nhớ đời, để hắn mau chóng trưởng thành, đừng gặp chuyện gì cũng bốc đồng, đừng cứ nổi nóng là ăn nói hồ đồ.
Hai phòng ký túc xá từng giao lưu với nhau, Từ Thượng Tú quen biết tất cả mọi người trong phòng Đào Khánh.
Nghe Lão Thất nói Đào Khánh bị bắt gian lận, có thể đối mặt với kỷ luật nặng, lại còn có xu hướng nhảy lầu, Từ Thượng Tú lập tức kéo Lão Thất lại, bảo cậu ta dẫn mình đi tìm Đào Khánh.
Đào Khánh vốn không chịu gặp ai, nhưng khi nghe tin Từ Thượng Tú đến, hắn đã xuống lầu.
Nhìn dáng vẻ tiều tụy của Đào Khánh, mắt Từ Thượng Tú đỏ hoe.
Cô nhớ đến lúc ôn thi lại, Đào Khánh đã khích lệ và giúp đỡ cô thế nào; cô nhớ trước kỳ thi đại học, hắn gần như từ bỏ thời gian ôn tập của bản thân để hết lần này đến lần khác giảng cho cô kinh nghiệm thi cử của chính hắn; cô nhớ lúc đăng ký nguyện vọng, Đào Khánh với số điểm dự đoán cao hơn hẳn vẫn kiên quyết đăng ký cùng một trường đại học với cô; cô nhớ vài tháng trước, khi chiếc xe lao tới, Đào Khánh đã đẩy cô ra...
Từ Thượng Tú nắm lấy cánh tay Đào Khánh hỏi: "Sao anh lại ngốc thế? Sao anh lại ngốc thế hả?"
Đào Khánh kéo Từ Thượng Tú ra khỏi tòa nhà ký túc xá, đi đến chỗ vắng vẻ, lập tức thay đổi vẻ mặt ủ rũ vừa rồi, hớn hở nói: "Tú, cuối cùng em cũng tha thứ cho anh rồi?"
Nhất thời không thể chấp nhận tốc độ thay đổi cảm xúc của Đào Khánh, Từ Thượng Tú khẽ cau mày hỏi: "Anh không sao rồi à?"
Đào Khánh như đang biểu diễn kỹ năng, nói: "Lần này không biết đứa nào chơi khăm anh, nhưng may là anh phản ứng nhanh. Đúng rồi, em về ký túc xá nữ đi, giúp anh tạo chút dư luận."
Từ Thượng Tú nhìn Đào Khánh, vẻ mặt khó hiểu: "Tạo dư luận thế nào?"
Đào Khánh trừng mắt nói: "Em về đi, nhân lúc trong phòng có người, cứ lên giường khóc vài trận. Nếu bạn cùng phòng hỏi, em cứ bảo anh có xu hướng nhảy lầu, em rất lo lắng... Ừm, không được, trong phòng ít người quá. Em ra chỗ giặt đồ với phòng tự học mà khóc, càng đông người càng tốt. Tóm lại, làm sao để nhiều người biết anh sắp nhảy lầu, để mọi người biết em rất lo cho anh. Chỉ cần chuyện này lan ra, nhà trường sẽ không dám kỷ luật quá nặng."
Đào Khánh vừa dứt lời, Từ Thượng Tú bỗng thấy nổi da gà.
Đào Khánh trước mắt này không phải là người mà cô từng biết.
Hắn vậy mà lại muốn lợi dụng cô để tạo dư luận, giành lấy sự đồng cảm nhằm giảm nhẹ hình phạt cho bản thân.
Hắn vậy mà lại muốn một cô gái hướng nội, chậm nhiệt như cô phải đi khóc lóc ở nơi đông người để chứng tỏ cô yêu hắn đến mức nào.
Từ Thượng Tú lý trí đã từ chối yêu cầu của Đào Khánh.
Thấy Từ Thượng Tú không đồng ý, khuôn mặt đang cười nói của Đào Khánh lập tức phủ đầy mây đen. Hắn nắm lấy tay cô, đầy khó hiểu hỏi: "Em không giúp anh à?"
Từ Thượng Tú nói: "Anh buông em ra, anh nắm đau tay em rồi."
Đào Khánh đột nhiên nói giọng âm trầm: "Em không giúp anh, có phải là muốn anh bị đuổi học để em đi theo cái tên họ Biên kia không?"
Từ Thượng Tú tức giận đến đỏ mặt: "Anh nói bậy bạ gì đấy?"
Đào Khánh siết chặt tay hơn, hỏi: "Có phải không? Anh nói trúng tim đen rồi à?"
Từ Thượng Tú cố nén giận, bình tĩnh nói: "Anh buông em ra."
Đào Khánh trừng mắt: "Anh không buông."
Từ Thượng Tú dùng tay trái vén tóc mái, nói: "Đây đã là lần thứ hai anh nắm lấy em như thế này rồi."
Nhìn thấy thái độ của Từ Thượng Tú thay đổi, trong lòng Đào Khánh dấy lên dự cảm chẳng lành. Nhưng hắn tự cho mình là bên có lý, lại sợ lúc này không trấn áp được Từ Thượng Tú thì sau này càng khó bảo, nên nghiến răng nói: "Anh nắm em là vì em lăng loàn, không giữ đạo làm vợ."
Nghe câu này, Từ Thượng Tú ngẩng đầu nhìn Đào Khánh hỏi: "Đào Khánh, anh bị bệnh à?"
"Cô nói ai?"
Từ Thượng Tú nhấn mạnh giọng, từng chữ một: "Đào Khánh, anh bị bệnh à?"
Đào Khánh hoảng hốt, vội vàng buông tay cô ra, tự tát mình một cái rồi nắm lấy tay Từ Thượng Tú: "Tú, anh sai rồi, vừa nãy anh... anh chỉ vì gần đây không ngủ được, áp lực tinh thần lớn quá, anh..."
Từ Thượng Tú lặng lẽ nhìn Đào Khánh nói hết câu, rồi cô lên tiếng: "Đào Khánh, chúng ta chia tay đi."
Đào Khánh đứng đối diện, thở hổn hển, biểu cảm trên mặt lúc thì ngơ ngác, lúc thì bất lực, lúc lại dữ tợn.
Từ Thượng Tú lùi lại một bước, nhìn cái cây nhỏ bên cạnh: "Chúng ta chia tay đi, anh đừng tìm em nữa."
---❊ ❖ ❊---
Phòng giáo vụ cuối cùng cũng gọi Đào Khánh lên nói chuyện.
Tại phòng giáo vụ, Đào Khánh vẫn giữ vẻ mặt như người mất hồn, nhưng lần này không phải hắn giả vờ, vì Từ Thượng Tú đã thực sự chia tay với hắn.
Dáng vẻ này của Đào Khánh khiến các thầy cô ở phòng giáo vụ vô cùng đau đầu.
Giáo viên chủ nhiệm của Đào Khánh đã báo cáo lại, nghe nói cậu sinh viên này ở ký túc xá có xu hướng muốn nhảy lầu, gần như nửa tòa nhà đều biết chuyện này.
Thầy cô phòng giáo vụ tra hồ sơ của Đào Khánh, phát hiện cậu sinh viên này phải thi đại học tới 3 năm mới đỗ.
Chưa nói đến việc học đại học khó khăn thế nào, chỉ riêng việc trong 3 năm ôn thi lại đó có để lại di chứng tâm lý gì hay không, cũng chẳng ai dám chắc.
Sinh viên này rất có thể đang lợi dụng việc nhảy lầu để tạo dư luận, gây áp lực cho nhà trường và phòng giáo vụ, nhưng lỡ như cậu ta thực sự mắc bệnh trầm cảm thì sao?
Phòng giáo vụ không dễ bị dọa đến mức đó, nhưng quá trình thi cử của Đào Khánh khiến họ đắn đo.
Vốn dĩ nhà trường là bên chủ động, kết quả vì một nước đi sai lầm mà rơi vào thế khó xử.
Phòng giáo vụ dù có tức giận đến mấy cũng phải cân nhắc hậu quả. Xử phạt nghiêm một sinh viên đã bộc lộ xu hướng tự sát, lỡ ngày nào đó cậu ta "bộp" một cái nhảy xuống thật, dù nhà trường làm đúng quy định cũng khó tránh khỏi rắc rối.
Điều khiến họ đau đầu hơn là, sau này sinh viên khác học theo, cứ lấy xu hướng nhảy lầu ra để uy hiếp nhà trường thì phải làm sao?
Trưởng phòng giáo vụ cuối cùng quyết định để Đào Khánh hưởng lợi một lần, sau này sẽ giám sát chặt chẽ, nếu còn tái phạm sẽ xử phạt cộng dồn cả hai tội.
Vài ngày sau, hình thức kỷ luật của Đào Khánh được công bố: Ghi đại quá.
Ai cũng biết đây là đã nương tay lắm rồi!
Trước Đào Khánh, những người gian lận trong thi cử đều có mức kỷ luật thấp nhất là đình chỉ học tập để theo dõi.
Người trong phòng Đào Khánh vẫn chưa biết hắn đã chia tay với Từ Thượng Tú, mọi người chỉ thấy Đào Khánh dùng khổ nhục kế để hóa giải nguy cơ bị đuổi học.
Vương Đức Lượng cũng hiểu tại sao Từ Thượng Tú lại để mắt đến Đào Khánh. Dù không có tiền, nhưng với tâm cơ này, nếu Đào Khánh thực sự để tâm, hắn hoàn toàn có thể khiến con gái tin rằng mình là một người đàn ông tốt.
Tuy nhiên, Vương Đức Lượng không hề ngưỡng mộ hay đánh giá cao Đào Khánh. Đào Khánh có chút thông minh và tâm cơ, nhưng cuộc đời đại học của hắn chắc chắn sẽ không yên ổn, vì hắn đã bị Biên Học Đạo nhắm đến, bị một người có tâm cơ thâm sâu hơn theo dõi.
Thời gian gần đây, Vương Đức Lượng luôn âm thầm quan sát Đào Khánh, xem hắn có điều tra ngọn ngành sự việc hay phát hiện ra ai là người đang tính kế mình không.
Mấy ngày trôi qua, Vương Đức Lượng thấy Đào Khánh như một khúc gỗ, cả ngày chỉ biết ngẩn ngơ.
Trong khi đề phòng Đào Khánh, Vương Đức Lượng cũng đang suy ngẫm về Biên Học Đạo.
Lần tính kế Đào Khánh này, Biên Học Đạo đã vận dụng việc vu oan giá họa, điều hổ ly sơn, mượn dao giết người một cách vô cùng thuần thục. Sau đó Vương Đức Lượng suy nghĩ kỹ lại, tính cả cậu ta thì Biên Học Đạo ít nhất đã dùng đến 4 người tham gia, nhưng Vương Đức Lượng hoàn toàn không biết 3 người kia mặt mũi ra sao. Qua đó có thể thấy, Biên Học Đạo đã tự bảo vệ mình kỹ đến mức nào.
Lần thứ hai gặp nhau tại Thiên Hương Trà Lâu, Vương Đức Lượng đã kể cho Biên Học Đạo nghe kết quả kỷ luật cuối cùng của Đào Khánh và những chi tiết người ngoài không biết.
Cứ ngỡ Biên Học Đạo sẽ thất vọng, không ngờ cậu ta tỏ ra rất hài lòng, cười hì hì bảo Vương Đức Lượng: "Lần này cho hắn lĩnh thẻ vàng, lần sau sẽ cho hắn rời sân trực tiếp."
Nhìn thần thái của Biên Học Đạo lúc nói chuyện, Vương Đức Lượng cảm giác cậu ta dường như đã nghĩ xong cách đối phó với Đào Khánh cho lần tới, chỉ đang chờ thời cơ chín muồi mà thôi.
Nhất thời, Vương Đức Lượng thấy Biên Học Đạo biến thái thật sự, hồi học cấp hai cùng nhau sao cậu ta không nhận ra nhỉ?
Trước khi rời trà lâu, Biên Học Đạo lại đưa cho Vương Đức Lượng 5000 tệ.
Với số tiền này, trước khi đến Vương Đức Lượng vừa mong đợi vừa không dám hy vọng xa vời, không ngờ Biên Học Đạo lại chu đáo đến mức này.
Nhất là cách Biên Học Đạo thấu hiểu người khác, lại còn biết ăn nói.
Khi đưa tiền, lý do Biên Học Đạo đưa ra là lần trước cậu bảo Vương Đức Lượng mua điện thoại để tiện liên lạc, thì tiền điện thoại đương nhiên cậu phải trả.
Nói đến mức này, vừa cho tiền, lại vừa giữ thể diện cho Vương Đức Lượng.
Sau khi thưởng cho Vương Đức Lượng, Biên Học Đạo tìm Vu Kim, đưa cho cậu ta 3000 tệ và bảo: "Chuyện lần này, Chu Linh, Đỗ Hải, Chu Đan mỗi người 1000, coi như là cậu cho. Anh em mình, tôi không thưởng cho cậu nữa."
Vu Kim nói: "Cậu mà thực sự đưa tiền cho tôi, tôi xé ngay trước mặt cậu."
Nói rồi, cậu ta đẩy 3000 tệ trả lại Biên Học Đạo: "Tiền của Chu Linh và Đỗ Hải tôi phụ trách, còn Chu Đan thì thôi đi, cô ta chỉ động mồm động miệng chứ chẳng tốn sức gì. Hơn nữa người phụ nữ này là dân xã hội, nếu thấy số tiền này, không biết sẽ nghĩ là có lợi lộc gì bên trong, một khi suy diễn lung tung, khéo lại gây ra rắc rối."
Biên Học Đạo nghĩ cũng phải, bèn để 3000 tệ trên bàn: "Đã lấy ra rồi thì không có chuyện đút lại vào túi. Vậy thì Chu Linh, Đỗ Hải mỗi người 1500, đừng tranh cãi với tôi nữa. Còn cô Chu Đan kia, coi như tôi nợ cô ta một ân tình, sau này cô ta có chuyện nhờ cậu, cậu cứ bảo tôi, việc trong khả năng tôi sẽ làm."
Vu Kim nhìn Biên Học Đạo: "Anh Biên, cậu trượng nghĩa quá mức rồi đấy?"
Biên Học Đạo cười đáp: "Có ơn báo ơn là đức tính tốt."
Vu Kim trợn mắt: "Để Chu Đan biết cậu, thì không phải là cậu báo ơn, mà là cô ta tự dâng hiến thân mình đấy."
Biên Học Đạo nói: "Còn chuyện nữa, tôi có một trang web nhỏ cần người bảo trì, không phức tạp lắm, chỉ cần mỗi ngày dành vài tiếng kiểm tra, cập nhật đường dẫn, tôi trả lương 3000 mỗi tháng."
Vu Kim nghe vậy liền nói: "Mỗi tháng 3000? Tôi làm!"
Biên Học Đạo nói: "Bớt nói nhảm đi, tôi đang nói thật đấy."
Vu Kim đáp: "Làm gì có người nào phù hợp đâu."
Biên Học Đạo hỏi: "Đỗ Hải thế nào? Dù sao cũng là người tốt nghiệp trường mình ra."
Vu Kim suy nghĩ một chút rồi nói: "Cũng được đấy, cậu ta thiếu tiền, cũng là người đáng tin."
Biên Học Đạo nói: "Vậy cậu bảo cậu ta đến tìm tôi, tôi sẽ dạy cách làm."