Lư Ngọc Đình là người sảng khoái. Biên Học Đạo gọi điện thoại đề cập chuyện mua nhà, giá cả còn chưa bàn tới, cô đã đồng ý ngay.
Xét thấy Biên Học Đạo vừa khỏi bệnh nặng, Lư Ngọc Đình bảo ngày mai cô sẽ bay về Tùng Giang, hai người tranh thủ đi làm thủ tục sang tên.
Dù rất bận rộn, nhưng anh cảm thấy mình bắt buộc phải đi đón cô.
Chẳng vì lý do gì khác, đám tang bác cả, Lư Ngọc Đình đã đến; Tết nhất nhà cửa đông đúc không còn chỗ ở, mượn nhà, Lư Ngọc Đình cũng cho mượn; thời gian trước nằm viện, Lư Ngọc Đình cũng đến thăm; lần này anh nói muốn mua nhà, Lư Ngọc Đình không nói hai lời liền bay về ngay.
Vì người cần đón là Lư Ngọc Đình, Biên Học Đạo dặn Lý Binh đừng lái chiếc Knight XV, hãy lấy chiếc Mercedes R500 mới được cấp cho tập đoàn.
Ở địa phận Tùng Giang này, có vô số người đang nhìn chằm chằm vào Biên Học Đạo, cũng có vô số người đang nhìn chằm chằm vào Lư Quảng Hiệu.
Nếu Biên Học Đạo lái chiếc Knight XV ra sân bay đón Lư Ngọc Đình, điều đó chứng tỏ anh quá thiếu chín chắn về mặt chính trị.
Sân bay Trường Bình.
Lư Ngọc Đình đeo kính râm, nhìn thấy Biên Học Đạo cũng đang đeo kính râm thì sững sờ.
"Biên tổng đích thân ra đón, tôi thật là có mặt mũi quá."
Biên Học Đạo nói: "Nói chuyện với bạn bè kiểu này, tổn hại tình cảm lắm đấy."
Lư Ngọc Đình làm vẻ mặt đề phòng: "Nói năng nghe ngọt xớt thế, không phải anh muốn ép giá đấy chứ?"
Biên Học Đạo nhìn quanh bốn phía: "Lên xe rồi nói."
Vốn dĩ muốn tìm chỗ ăn cơm, nhưng sau khi lên xe, Lư Ngọc Đình bảo đi xem nhà trước, cô quên mất mình để sổ đỏ ở đâu rồi, phải tìm thấy trước thì mới yên tâm được.
Mùng ba Tết anh đã rời Tùng Giang đi Ngũ Đài Sơn, sau khi về lại bị một trận ốm nặng, nên chìa khóa nhà lấy được từ dịp Tết, Biên Học Đạo vẫn chưa có cơ hội trả lại, nó vẫn còn nằm trong tay anh.
Lư Ngọc Đình đứng sau lưng Biên Học Đạo, nhìn anh lấy chìa khóa nhà mình từ trong túi ra, cảm giác cứ là lạ thế nào ấy.
Trong phòng vẫn y như cũ.
Vì quanh năm không có người ở, nên trong nhà chẳng có lấy một chậu cây, đồ đạc chính đều được phủ vải trắng, rèm voan trước cửa sổ che khuất ánh nắng bên ngoài.
Lư Ngọc Đình không vội tìm sổ đỏ, mà chậm rãi dạo bước trong phòng, quay lưng về phía Biên Học Đạo hỏi: "Tại sao lúc trước anh lại chọn mua nhà ở đây?"
Biên Học Đạo nhìn quanh căn phòng, trong đầu đang nghĩ xem làm thế nào để dọn dẹp nhanh nhất, trong điều kiện không thay đổi kết cấu, bài trí lại, quan trọng nhất là phải làm cho nó trông tươi mới, vui vẻ một chút.
Nghe Lư Ngọc Đình hỏi, anh buột miệng đáp: "Vì một người phụ nữ thích kiểu nhà như thế này."
Lư Ngọc Đình hỏi: "Mẹ anh... à không... bác gái?"
Biên Học Đạo cười nhìn Lư Ngọc Đình một cái: "Không phải."
Lư Ngọc Đình nói: "Được thôi, tôi không hỏi tiếp là người phụ nữ nào nữa, dù sao kiểu đàn ông như anh, chính là tai họa đối với phụ nữ."
Biên Học Đạo nói: "Phụ nữ độc thân đều dễ trở nên yếm thế, tôi có thể hiểu được."
Lư Ngọc Đình quay người lại, nhìn anh nói: "Xin lỗi, tôi có bạn trai rồi."
"Chẳng phải chia tay rồi sao?"
"Nhờ anh chỉ điểm, tôi quen được một anh bạn trai người nước ngoài." Lư Ngọc Đình nói.
Biên Học Đạo kinh ngạc nhìn Lư Ngọc Đình: "Cái này... qua Tết... mới được mấy ngày chứ?"
Lư Ngọc Đình vẻ mặt hạnh phúc nói: "Ai mà tính toán chính xác được nhịp bước của tình yêu cơ chứ?"
Cạn lời.
Một lúc lâu sau, Biên Học Đạo hỏi: "Chuyện thật đấy à?"
"Ừ!"
Biên Học Đạo nói: "Tôi chỉ nói vậy thôi, hơn nữa tôi quên chưa nhắc cô, người nước ngoài thường có ám ảnh tuổi thơ rất nặng, nhỡ đâu sau khi kết hôn lại lộ ra đa nhân cách gì thì sao."
Lư Ngọc Đình liếc nhìn Biên Học Đạo: "Thực ra, tôi cũng có chút đa nhân cách đấy."
Biên Học Đạo: "..."
Lư Ngọc Đình đi về phía một ngăn kéo, nói: "Lúc này không phải anh nên an ủi tôi sao?"
Biên Học Đạo nói: "Thôi bỏ đi, nếu như thế thật thì hai người chắc chắn là một cặp xứng đôi."
Sổ đỏ đã tìm thấy.
Ý của Lư Ngọc Đình là giải quyết càng sớm càng tốt. Lý Dụ đã đến Pháp đón Lý Huân rồi. Hơn nữa, để Lý Dụ đi cùng làm thủ tục sang tên cũng không hay lắm, nhưng Biên Học Đạo đi cùng Lư Ngọc Đình cũng không phù hợp.
Vẫn là cái lý do đó, tốt nhất anh không nên xuất hiện cùng Lư Ngọc Đình ở những nơi công cộng tại Tùng Giang, đặc biệt là những việc dễ khiến người ta suy diễn như giao dịch nhà đất.
Bố Biên cũng họ Biên, không ổn. Mẹ Biên... cũng không ổn.
Căn nhà này, sớm muộn gì cũng phải sang tên cho Lý Dụ. Cho dù Lý Dụ và Lý Huân không cần, thì đợi đến khi đứa bé ra đời, căn nhà này chính là món quà "phong bao đổi miệng" mà người cha nuôi như anh tặng trước.
Nhà là do tỷ phú Biên Học Đạo tặng, lại có lý do chính đáng là nhận cha nuôi, cảm giác mắc nợ của Lý Dụ và Lý Huân sẽ nhẹ bớt phần nào.
Nếu sang tên từ danh nghĩa mẹ Biên, với giá thị trường hiện tại gần 1 triệu tệ, mẹ Biên dù ngoài miệng không nói nhưng trong lòng chắc chắn sẽ tiếc. Hơn nữa sau này Lý Dụ sống ở gần đó, mỗi lần gặp bố mẹ Biên, tâm lý chắc chắn cảm thấy nợ một ân tình quá lớn, ngày nào cũng phải nghĩ cách báo đáp.
Ân nhân ngày nào cũng lởn vởn trước mắt, lởn vởn mãi... ân tình quá lớn lại thành ra thù hận!
Cho nên, chuyện căn nhà này không thể để bố mẹ Biên biết.
Vấn đề hiện tại là, để ai đi làm thủ tục sang tên với Lư Ngọc Đình đây?
Ban quản lý tập đoàn đều không phù hợp, Vu Câm thì bận đến mức không tìm thấy người, Trần Kiến... thôi bỏ đi.
Nghĩ một hồi, Biên Học Đạo gọi điện cho Lý Binh đang đợi dưới lầu, bảo Lý Binh liên lạc với Quan Nhạc.
Quan Nhạc, em trai chú hai của Quan Thục Nam.
Trước đó vẫn làm bác sĩ tại phòng y tế của Câu lạc bộ Thượng Động, sau khi Quan Thục Nam rời đi, câu lạc bộ tuyển thêm hai bác sĩ và hai chuyên gia dinh dưỡng thể thao, Quan Nhạc được thăng chức, làm trưởng bộ phận Dinh dưỡng Sức khỏe.
Sở dĩ nghĩ đến Quan Nhạc là vì Lư Ngọc Đình từng bị thương ở câu lạc bộ, chính Quan Nhạc là người xử lý, hai người từng gặp mặt, dù không thân thiết nhưng ít nhất làm việc cũng dễ hơn là người hoàn toàn xa lạ.
Ở cổng khu chung cư, Biên Học Đạo gặp Quan Nhạc.
Nói rõ đầu đuôi câu chuyện với Quan Nhạc, Quan Nhạc hoàn toàn không vấn đề gì, nhưng cần chuẩn bị một số giấy tờ, cậu ta phải đợi đến ngày mai mới có thể cùng Lư Ngọc Đình đến cục nhà đất.
Lư Ngọc Đình ngồi trong xe, lặng lẽ nhìn Biên Học Đạo nói chuyện với vị bác sĩ của câu lạc bộ kia.
Là con gái của quan chức cao cấp, cô hiểu rõ Biên Học Đạo làm vòng vo như vậy là vì cái gì.
Một người bạn thận trọng, bao giờ cũng tốt hơn một người bạn bất cẩn, hấp tấp.
Quan Nhạc đến rồi đi.
Biên Học Đạo ngồi vào xe, hỏi Lư Ngọc Đình: "Giờ tìm chỗ ăn cơm được chưa?"
Lư Ngọc Đình không đáp, nhìn những tòa nhà bên đường ngoài cửa sổ xe nói: "Từ nhỏ tôi đã thấy bố mình là người có năng lực rất lớn, tôi từng cho rằng sau khi ông nắm quyền một phương, nơi đó chỉ vài năm chắc chắn sẽ thay da đổi thịt, xem ra, tôi sai rồi."
Biên Học Đạo nghe xong cười: "Đâu có dễ dàng như vậy? Hơn nữa, thay da đổi thịt... ý cô là xây công trình biểu tượng? Hay là dựng quảng trường hình ảnh?"
Lư Ngọc Đình nói: "Anh đúng là người thích cãi ngang."
Biên Học Đạo nói: "Quan chức thích đập đi xây lại, mười người thì tám chín người không phải là quan tốt."
Lư Ngọc Đình nhìn Biên Học Đạo với ánh mắt không thiện cảm: "Cải tạo khu nhà ổ chuột cũng là đập đi xây lại đấy thôi."
Biên Học Đạo xoay người nói: "Này... này... này... đừng có hẹp hòi thế chứ, tôi nói là mười phần thì tám chín phần thôi."
Lư Ngọc Đình mỉm cười, chuyển chủ đề: "Không ăn nữa, cơ thể anh phục hồi chưa, có thể cùng tôi uống chút rượu không?"
Uống rượu?
Biên Học Đạo có thể cảm nhận được, hôm nay Lư Ngọc Đình có tâm sự.
Muốn uống thì uống thôi!
Anh bảo Lý Binh: "Đến quán rượu Gặp Gỡ."
---❊ ❖ ❊---
(Ngày 2 tháng 3 năm ngoái "Tục nhân hồi đương" đăng chương đầu tiên, đến hôm nay tròn một năm. Cảm ơn tất cả bạn đọc đã ủng hộ tôi suốt một năm qua, vì các bạn, tôi sẽ mang theo lòng biết ơn để viết tiếp "Tục nhân". Ngoài ra, khoe một chút, mặc dù mỗi ngày số chữ không nhiều, nhưng 365 ngày trong một năm, "Tục nhân" không ngày nào ngắt quãng.)