Biên Học Đạo lịch thiệp đỡ lấy cửa xe: "Mời!"
Quấn lại khăn choàng, Chúc Đức Trinh nhấc chân lên xe.
Thay Chúc Đức Trinh đóng cửa xe, Biên Học Đạo vòng sang phía bên kia, mở cửa bước vào.
Đoàn xe lăn bánh ra khỏi khu chung cư, Biên Học Đạo nghiêng đầu hỏi Chúc Đức Trinh đang ngồi bên phải: "Cô ở đâu?"
Nhìn bảng điều khiển trung tâm của chiếc S600, Chúc Đức Trinh tùy ý đáp: "Gia Lâm Hoa Viên."
Biên Học Đạo không rành Yến Kinh, hoàn toàn không biết Gia Lâm Hoa Viên nằm ở đâu, bèn hỏi Lý Binh: "Biết đường không?"
Lý Binh là người làm việc rất có kế hoạch.
Thời gian nghỉ ngơi bình thường, anh ta hoặc là rèn luyện thể lực, tập luyện đối kháng, hoặc là học ngoại ngữ và phong tục cấm kỵ của các nước, hoặc là cầm bản đồ những thành phố mà Biên Học Đạo hay lui tới để nhẩm thuộc lòng các tuyến đường.
Vì thế, nghe ông chủ hỏi, Lý Binh bình tĩnh đáp: "Biết ạ."
Biên Học Đạo hài lòng gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Ấn tượng tốt đều là tích lũy từng chút một như vậy.
Tất nhiên, Lý Binh cũng có thể nói "Để tôi bật định vị thử xem", nhưng vấn đề là có ông chủ nào thích một tài xế vừa lái xe vừa nhìn định vị chứ? Có ông chủ nào thích một tài xế khiến mình mất mặt trước bạn bè chứ?
Sau khi xác định điểm đến, Mục Long cầm bộ đàm lên, thông báo với xe trước và xe sau: "Tôi là 600, thay đổi lộ trình, điểm đến Gia Lâm Hoa Viên, điểm đến Gia Lâm Hoa Viên."
"Đội 1 đã rõ! Đội 1 đã rõ!"
"Đội 2 đã rõ! Đội 2 đã rõ!"
Vài phút sau đó, trong xe chìm vào tĩnh lặng.
Biên Học Đạo không lên tiếng, Lý Binh và Mục Long sẽ không bật nhạc.
Còn Biên Học Đạo, nhất thời cũng không biết nên trò chuyện gì với Chúc Đức Trinh.
Nói về tầng 80 của Quốc Mậu Tam Kỳ ư? Cảm giác như đang thúc giục người ta mau chóng hoàn tất thủ tục.
Nói về việc ra tay giúp đỡ ở Hải Nam ư? Đều là người ở đẳng cấp này cả rồi, có chút ân huệ mà cứ treo trên miệng thì thật sự không hay, dù có muốn cảm ơn thì cũng phải ngồi trên bàn ăn mới phải.
Nhưng ngoài những chuyện này, còn có thể nói gì?
À phải rồi, có thể nói về Musk hoặc xe điện Tesla.
Biên Học Đạo vừa định mở lời, điện thoại trên người Mục Long liền reo.
Lấy điện thoại ra nhìn một cái, bắt máy, nghe hai câu, Mục Long lấy tay che điện thoại rồi quay đầu hỏi Biên Học Đạo: "Sếp Biên, quản gia hỏi có cần chuẩn bị bữa tối không ạ?"
Ưm...
Một cuộc điện thoại đã làm lộ việc Biên Học Đạo vẫn chưa ăn tối.
Nhìn bàn tay đang che điện thoại của Mục Long, Biên Học Đạo nói: "Bảo cô ấy không cần chuẩn bị nữa."
"Vâng ạ."
Mục Long kết thúc cuộc gọi, trong xe lại rơi vào tĩnh lặng.
Vài giây sau, Biên Học Đạo quay đầu hỏi Chúc Đức Trinh: "Chúc... tiểu thư, cô ăn tối chưa?"
"Chưa." Chúc Đức Trinh trả lời rất dứt khoát.
"Có muốn cùng đi ăn một bữa không, để tôi bày tỏ lòng cảm ơn."
Dù Biên Học Đạo nói không rõ ràng, nhưng người nói và người nghe đều biết là đang nhắc đến chuyện ở Hải Nam cách đây không lâu.
Khoanh tay trước ngực, Chúc Đức Trinh nhìn Biên Học Đạo hỏi: "Ăn gì?"
Ý định ban đầu chỉ là muốn khách sáo một chút, không ngờ Chúc Đức Trinh lại không theo bài bản, Biên Học Đạo không chuẩn bị trước, tùy miệng nói ra phương án dự định ban đầu: "Ăn lẩu."
Chúc Đức Trinh nghe vậy, khẽ nhướn mày nói: "Tôi không thích ăn lẩu."
Được rồi...
Biên Học Đạo lại không biết nên tiếp lời thế nào.
Chỉ là khách sáo với cô thôi mà, cô thích hay không thích ăn lẩu thì liên quan gì đến tôi? Tôi thích ăn là được!
"Ồ..." Biên Học Đạo cảm thấy khí trường của mình và Chúc Đức Trinh thực sự không hợp nhau, bèn nói tiếp: "Vậy thế này, đưa cô về trước, dù sao bây giờ tôi cũng không đói."
Lời của Biên Học Đạo vừa dứt, Chúc Đức Trinh quay đầu nhìn anh, trong mắt như có bông tuyết rơi xuống: "Sao? Không mời nữa à?"
Biên Học Đạo lập tức cảm thấy đau đầu: Không thân thiết lắm, hơn nữa cũng chẳng phải lời mời chính thức, tôi ăn cơm của tôi, cô về nhà của cô, thuận nước đẩy thuyền không được sao?
Nhìn nhau hai giây, Biên Học Đạo mỉm cười nói: "Cô nói cô không thích ăn lẩu mà."
Chúc Đức Trinh mặt không cảm xúc nói: "Tôi chỉ nói là không thích, chứ đâu có nói là không đi."
---❊ ❖ ❊---
20 phút sau, tầng ba một quán lẩu mặt tiền lớn ở quận Triều Dương.
Biên Học Đạo chọn một cái bàn cạnh cửa sổ, trước tiên kéo ghế giúp Chúc Đức Trinh, rồi ngồi xuống đối diện.
Nữ phục vụ trẻ tuổi dẫn hai người lên lầu cứ nhìn chằm chằm vào Biên Học Đạo, dường như đã nhận ra anh, nhưng lại không chắc chắn nên không dám xác nhận, câu hỏi nghẹn ở cổ họng khiến mặt cô bé đỏ bừng.
Khi gọi món, vì Chúc Đức Trinh nói cô không thích ăn lẩu, để tránh phát sinh thêm chuyện gì, Biên Học Đạo dứt khoát không hỏi cô nữa, tự mình gọi đầy đủ mọi thứ, cuối cùng cầm thực đơn hỏi Chúc Đức Trinh: "Uống gì không?"
"Nước."
Mỉm cười trả lại thực đơn cho phục vụ, Biên Học Đạo thầm mắng trong lòng: Mình đúng là không nên dừng xe mà!!
Nữ phục vụ ôm thực đơn, cố gắng lịch sự hỏi Biên Học Đạo: "Thưa ông, ông chọn loại nước lẩu nào ạ?"
Nước lẩu...
Biên Học Đạo rất muốn mỗi người một nồi nhỏ, nhưng anh lờ mờ nhớ lại lúc xem thực đơn không có lựa chọn nồi đơn, liếc nhìn Chúc Đức Trinh, anh bảo phục vụ: "Nồi uyên ương!"
"Vâng ạ, xin ông vui lòng đợi chút!"
Nữ phục vụ rời đi, đi đến chỗ cầu thang vẫn thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía bàn của Biên Học Đạo và Chúc Đức Trinh.
Chúc Đức Trinh thấy vậy, vẻ mặt nửa cười nửa không nói: "Cô bé kia đã nhận ra anh rồi, ăn với anh một bữa, nói không chừng ngày mai có thể lên trang nhất đấy."
Biên Học Đạo không tiếp lời, anh trải khăn ăn, đặt đũa ngay ngắn, ngẩng đầu hỏi Chúc Đức Trinh: "Sao cô lại ở Trung Hải Khải Hoàn?"
Chúc Đức Trinh hỏi ngược lại: "Thế sao anh lại ở Trung Hải Khải Hoàn?"
Biên Học Đạo nói: "Một người bạn của tôi sống ở đó."
Chúc Đức Trinh tựa vào ghế nói: "Tôi cũng vậy."
Thấy Biên Học Đạo nhìn mình không nói gì, Chúc Đức Trinh suy nghĩ một chút rồi bổ sung: "Để chuẩn bị cho việc Tesla gia nhập thị trường trong nước, tôi cần phải đi thăm trước một số người, người tôi thăm hôm nay chính là sống ở Trung Hải Khải Hoàn."
Bình nước được mang tới.
Biên Học Đạo cầm bình nước, vừa rót vào ly của mình và Chúc Đức Trinh, vừa hỏi: "Quan chức à?"
Nhìn bình nước trong tay Biên Học Đạo, Chúc Đức Trinh nói: "Không phải, là học giả."
"Học giả?"
Cầm ly nước của mình lên, Chúc Đức Trinh nói: "Xe điện là một khái niệm khá mới mẻ ở trong nước, đường đột tiến vào mà muốn bán chạy ngay sau một đêm là điều không thể. Vì vậy trước khi vào thị trường, nhất định phải làm công tác tuyên truyền trước, quảng bá rộng rãi khái niệm bảo vệ môi trường, công nghệ tiên tiến và định vị thị trường của xe điện. Phải dùng tiếng nói của các học giả có uy tín và quảng cáo giai đoạn đầu để xây dựng thương hiệu, khiến mọi người nảy sinh tâm lý mong đợi, sau đó mới thúc đẩy sự phổ cập của các mạng lưới và cơ sở hạ tầng như trạm sạc."
Chà... tư duy rất rõ ràng đấy!
Nồi lẩu được mang lên.
Biên Học Đạo chỉ vào một bên của nồi uyên ương nói: "Cô dùng bên đó đi, tôi gọi khá nhiều rau xanh, ăn một chút đi."
Nhìn nồi lẩu Thái Cực uyên ương đặt giữa bàn, Chúc Đức Trinh lại giáng cho Biên Học Đạo một đòn: "Tôi không thích ăn rau, tôi thích ăn thịt."
"..."
"Còn nữa, tôi không thích ăn nước thanh đạm, tôi thích ăn nước cay."
Chẳng phải nói không thích ăn lẩu sao? Sao lại rành rẽ về nước thanh và nước cay thế này?
Khoảnh khắc này Biên Học Đạo thực sự có xúc động muốn đấm cho Chúc Đức Trinh một cú: Cô nương này cố tình gây sự à?!
Được rồi, nghĩ thì nghĩ vậy, thân là tổng giám đốc, chút tâm cơ này anh vẫn có.
Biên Học Đạo dùng khăn lót tay di chuyển nồi lẩu, nói: "Tùy cô, cô muốn ăn thế nào thì ăn, ăn cho no cho đã."
Thả hai đĩa thịt cừu xuống, Biên Học Đạo nâng ly nước nói: "Lấy nước thay rượu, ly này cảm ơn cô đã nhượng lại tầng 80 tòa Tam Kỳ cho tôi với giá thấp, mấy người bạn bên cạnh đều bảo tôi mua được giá hời."
Thản nhiên nâng ly nước, Chúc Đức Trinh nhìn những miếng thịt đang đổi màu trong nước sôi nói: "Lần này để anh kiếm thêm một chút, lần sau anh để tôi kiếm thêm một chút là được."