Đây là lần đầu tiên Biên Học Đạo, người đã sống hai kiếp, thực hiện một chuyến bay dài như vậy.
Khởi hành từ Yên Kinh, bay tới Frankfurt, Đức. Vì bay cùng chiều với mặt trời nên dọc đường nắng rọi chan hòa.
Lật giở hết những tạp chí và ấn phẩm trong tầm tay, Biên Học Đạo ép mình chợp mắt một lát. Khi tỉnh dậy, anh thấy hành trình mới chỉ đi được một nửa. Máy bay bay tới gần dãy núi Ural, nhìn xuống qua cửa sổ máy bay là một vùng đất ngập nước, vài nơi còn bốc lên làn sương mờ ảo.
Để giữ sức cho chuyến đi sau khi hạ cánh, anh tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần. Trong cơn mơ màng, anh cảm nhận được máy bay đang từ từ hạ độ cao. Chuyến bay dài đằng đẵng và tẻ nhạt cuối cùng cũng sắp kết thúc, điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến du lịch châu Âu của Biên Học Đạo sắp bắt đầu.
Sân bay Frankfurt, hiệu suất rất cao.
Sau khi rời khỏi khoang, kiểm tra hộ chiếu đơn giản, đóng một dấu mộc xuất quan là được thông hành.
Bước ra khỏi sân bay, cuối cùng anh cũng được chiêm ngưỡng dung nhan của thành phố Frankfurt bên dòng sông Main.
Ngay sau đó, Biên Học Đạo phát hiện ra một điều khiến anh kinh ngạc: điện thoại hiển thị bây giờ là 18 giờ 20 phút chiều. Ở trong nước, giờ này đã là hoàng hôn, nhưng mặt trời ở đây vẫn treo cao giữa không trung.
Không sai, chính là treo cao giữa không trung.
Ngẩng đầu nhìn quanh, bầu trời rất trong xanh, mây ở tầm thấp, khắp nơi đều là những đám mây với hình thù khác lạ, trong trẻo, không khí tươi mát.
Ừm... ấn tượng đầu tiên rất tốt!
Vì muốn ngắm cảnh thành phố nên anh không định đi tàu điện ngầm, ra khỏi sân bay bèn tìm taxi để vào trung tâm.
Đúng như lời đồn, taxi ở đây toàn là xe Mercedes.
Tài xế là một người đàn ông trung niên, nhìn thấy khuôn mặt châu Á của Biên Học Đạo, ông ta rất nhanh nhẹn nói tiếng Anh. Theo những gì Đan Nhiêu đã chuẩn bị sẵn ở nhà, Biên Học Đạo xé tờ giấy ghi tên khách sạn đưa cho ông ta. Người đàn ông nhìn qua, rồi nhấn ga vọt lên tốc độ 180 km/h, vừa êm ái lại vừa kích thích. Mãi vài ngày sau Biên Học Đạo mới biết, không giới hạn tốc độ là một nét đặc trưng trên đường phố Đức.
Ngồi trên taxi nhìn dọc đường, Biên Học Đạo đã có thể khẳng định, "trái tim châu Âu" Frankfurt nhỏ hơn rất nhiều so với tưởng tượng của anh, cơ bản là có thể đi bộ để tham quan hết.
Về đến khách sạn, gọi vài cuộc điện thoại báo bình an, nhìn ánh sáng ngoài cửa sổ vẫn còn sớm, anh quyết định ra ngoài đi dạo.
Đi ra phố mới bắt đầu cảm nhận được bầu không khí của World Cup.
Trên những tòa nhà nhỏ sát phố, cờ Đức lớn nhỏ bay phấp phới. Ngoài cửa sổ xe hơi cũng cắm những lá cờ Đức nhỏ xíu, đung đưa theo gió.
Các cửa tiệm ven đường bê tivi ra tận cửa, người ta tụ tập năm ba nhóm, vừa uống bia, ăn kem, ăn bánh ngọt, vừa xem trận bóng World Cup không biết là trực tiếp hay ghi hình. Trên mặt nhiều người vẽ hình quốc kỳ, có người khoác quốc kỳ lên người, còn có những cô gái dùng dải ruy băng ba màu trang trí tóc, phối cùng khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp, ba màu đen-đỏ-vàng trông vừa mạnh mẽ lại vừa quyến rũ.
Tóm lại, trước mắt đâu đâu cũng là bầu không khí nhiệt huyết.
Tại quảng trường Hauptwache, từng nhóm thanh niên, mỗi người một chai bia hoặc loại rượu nào đó, vừa uống vừa hát, hò hét vui vẻ, hát vang "Deutschland, Deutschland!" một cách đầy phấn khích.
Bị họ làm cho choáng váng, Biên Học Đạo có chút mơ hồ, chẳng lẽ hôm nay có đội tuyển Đức thi đấu?
Đi dọc theo sông Main, từng cây cầu với hình dáng khác nhau bắc ngang mặt sông. Dưới sông có người chèo thuyền, ven sông có người đọc sách, chạy bộ, đạp xe, uống bia... Dọc sông đi tới quảng trường Römerberg, trên quảng trường bày biện bàn ghế, nghệ sĩ đường phố đang diễn tấu cuộc sống đô thị đầy màu sắc...
Mặt trời dần lặn xuống, bóng hoàng hôn chậm rãi bao trùm mặt sông. Những con vịt trời, uyên ương hay các loài thủy cầm khác đủ loại lông vũ nghênh ngang đi trên con đường nhỏ đầy người chạy bộ và đạp xe. Trên ngọn cây ở hòn đảo nhỏ giữa sông đậu vô số quạ, trước khi mặt trời lặn chúng cùng nhau hợp xướng, náo nhiệt vô cùng. Nhìn xa hơn, nhà thờ lớn và các công trình cổ tồn tại cùng những tòa nhà chọc trời đã phác họa nên đường chân trời linh động và đầy nhịp điệu của thành phố này.
Màn đêm cuối cùng cũng dần đậm đặc, ánh đèn hai bên bờ lần lượt thắp sáng, Frankfurt bắt đầu phô diễn vẻ đẹp đêm lộng lẫy của mình.
Đi bộ mỏi chân rồi, cần phải ăn tối.
Biên Học Đạo định thử món rượu táo, sốt xanh và bánh Black Forest nổi tiếng ở đây.
Nhìn chung, điều Biên Học Đạo mong chờ nhất là rượu táo, mặc dù có người từng bảo anh rượu táo rất khó uống.
Anh từng đọc được bài viết về rượu táo Frankfurt trên báo: Rượu táo Frankfurt là một loại đồ uống có cồn thấp gây kích thích, nó không làm người ta mệt mỏi mà ngược lại còn có tác dụng tích cực đối với tuần hoàn máu và hệ thần kinh.
Vào mùa lạnh, rượu táo thường được pha cùng với Sprite. Mùa hè thì ngược lại, người ta sẽ thêm dâu tây tươi vào rượu táo để tạo thành một loại rượu Punch. Ở Đức còn có một cách nói, một "người uống" thực thụ sẽ uống trực tiếp rượu táo, chỉ trong trường hợp đặc biệt mới uống loại rượu pha với nước ngọt có ga.
Biên Học Đạo muốn làm một "người uống" thực thụ.
Ở các nhà hàng trong trung tâm thành phố, rất dễ tìm thấy rượu táo.
Phục vụ rất hiểu nhu cầu của du khách có khuôn mặt phương Đông như Biên Học Đạo, biết họ đa phần đều vì danh tiếng mà đến, muốn nếm thử rượu táo là gì, nên họ làm theo truyền thống, dùng đồ đựng bằng sành màu xám xanh để đựng rượu, cho Biên Học Đạo uống bằng chiếc cốc thủy tinh có họa tiết hình thoi.
Có lẽ do vấn đề khẩu vị, uống rượu táo xong, ăn bánh Black Forest, Biên Học Đạo không thấy ngon đến mức bùng nổ, chỉ thấy bình thường, trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ đây là "hữu danh vô thực" sao?
Còn nữa, pizza và burger của Đức có khẩu vị khác xa trong nước, chua chua, ngấy ngấy, khiến tâm trạng tốt đẹp của Biên Học Đạo mất đi một nửa.
Khi định quay về, anh phát hiện mình bị lạc đường.
Trời đã tối, đối với một người nước ngoài mới đến được một ngày, tuy thành phố không lớn nhưng tìm đường cũng rất phiền phức, quy tắc cũ — bắt taxi. Trên đường đi ngang qua một cái lều rạp xiếc, xung quanh được trang trí đèn đuốc sáng trưng, nếu không phải vì muốn sáng mai dậy sớm ngắm bình minh, suýt chút nữa anh đã xuống xe vào xem thử.
Lữ khách nơi đất khách rất khó ngủ say.
Ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng Biên Học Đạo đã tỉnh giấc, anh muốn ra ngoài chạy bộ, tiện thể ngắm bình minh ở đây.
Giống như nhiều người, thói quen của Biên Học Đạo là mỗi khi đến một nơi nào đó, trong điều kiện cho phép, đều muốn ngắm bình minh ở đó. Mặc dù biết rõ mặt trời vẫn là mặt trời đó, trái đất vẫn là trái đất đó, nhưng chỉ đơn giản là muốn nhìn thấy khoảnh khắc mặt trời nhảy vọt lên khỏi đường chân trời.
Xét đến bài học lạc đường tối qua, Biên Học Đạo nghĩ ra một cách. Cách này thực ra không phải do anh nghĩ ra, mà là một lần trò chuyện trên mạng Liêu Lạc đã nói cho anh biết.
Sau khi ra khỏi khách sạn, trước tiên hãy ghi nhớ tòa nhà khách sạn của mình trông như thế nào, sau đó rẽ phải, gặp ngã tư có đèn giao thông thì cứ rẽ phải, chạy bộ quá ba mươi phút, nếu trong tầm mắt thấy khách sạn thì cứ nhìn chằm chằm khách sạn mà chạy tới, nếu không thấy khách sạn thì tại chỗ quay đầu, gặp ngã tư có đèn giao thông thì cứ rẽ trái, đảm bảo quay về theo đường cũ. Liêu Lạc bảo anh, làm như vậy, chạy tối đa một tiếng, xác suất lạc đường là cực thấp.
Vẫn là câu nói đó, kế hoạch không đuổi kịp thay đổi.
Đang chạy, Biên Học Đạo bị một tòa nhà thu hút, thay đổi phương án cứ rẽ phải, rồi đến lúc mặt trời mọc, anh cũng không thấy mặt trời mọc đâu.
Frankfurt đổ mưa.
Mưa phùn.
Vì phương án rẽ phải đã bị phá vỡ, quay về theo đường cũ cũng không thể thực hiện, anh bắt đầu hành động tùy ý, cùng lắm thì bắt taxi.
Rẽ vài khúc cua, không ngờ lại mò tới quảng trường trước Nhà hát Opera cũ. Đài phun nước trên quảng trường vẫn đang phun lên, rồi cùng với mưa phùn đập xuống hồ nước bên dưới.
Mưa dần tạnh, gió thổi tan những đám mây trên đỉnh đầu, mặt trời lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười.
Mua một phần đồ ăn sáng ở quán ven đường, ngồi trên ghế ăn qua loa rồi thong dong tản bộ.
Dù sao cũng đi một mình, có khối thời gian.
Vô tình, anh đi tới Nhà thờ Katharinen, nơi Goethe từng làm lễ rửa tội, thế là Biên Học Đạo quyết định đi xem nơi ở cũ của Goethe.
Đi qua vài con phố, rẽ qua góc phố, bất ngờ phát hiện một quảng trường nhỏ, phía nam quảng trường là một tòa nhà cao chót vót, treo cờ của Liên minh châu Âu và Frankfurt, phía đông là hai bức tượng bò tót, nhìn qua là biết ngay là Sở giao dịch chứng khoán.
Một cặp vợ chồng người Hoa dẫn theo một bé gái đang chụp ảnh gần đó, bé gái mè nheo đòi leo lên lưng bò, mẹ dùng tiếng Trung mắng con gái đừng khóc lóc.
Bố của bé gái có vẻ không thích nói chuyện, cầm máy ảnh, nhìn vợ và con gái, vẻ mặt bất lực, quay đầu nhìn thấy Biên Học Đạo, thần sắc sững lại, thấy Biên Học Đạo mỉm cười đi tới bên cạnh, người đàn ông hỏi một câu: "Người Trung Quốc?"
Biên Học Đạo gật đầu.
Thần sắc người đàn ông thả lỏng ra, nói: "Có thể giúp gia đình chúng tôi chụp một tấm ảnh không?"
Biên Học Đạo nói: "Không vấn đề gì."
Trong ống kính, bé gái ngồi trên vai bố, bàn tay nhỏ bé chạm vào bức tượng bò tót, mẹ thì đứng bên cạnh đỡ con, cả gia đình ba người đón ánh mặt trời cười với ống kính.
Chào tạm biệt ba người, đi tiếp về phía trước là tới Hauptwache hôm qua đã tới, đi về phía tây vài bước lại là một quảng trường nhỏ, dựng hai bức tượng, giữa hai bức tượng có một biển báo đường, đi qua rẽ vào một góc phố, nơi ở cũ của Goethe hiện ra trước mắt.
Lối vào nơi ở cũ bị đóng, chỉ có thể đi qua Bảo tàng nơi ở cũ của Goethe mới tới được.
Từ lối ra của phòng triển lãm đi dọc theo cầu thang xuống tầng một, rẽ trái vài bước, trước khi vào giảng đường nhỏ, có một biển báo không mấy nổi bật chỉ hướng về phía nơi ở cũ của Goethe, lại xuyên qua một phòng triển lãm nhỏ, liền tới sân sau nơi ở cũ của Goethe, sân không lớn nhưng xanh mướt một màu, tràn đầy sức sống.
Nơi ở cũ có tổng cộng bốn tầng, tràn ngập hơi thở sang trọng lãng mạn.
Các phòng được dán giấy dán tường màu sắc khác nhau tùy theo mục đích sử dụng, phòng ăn màu vàng, phòng khách màu đỏ, phòng âm nhạc màu xanh lam, v.v.
Hành lang và cầu thang bày đầy các loại quà lưu niệm mà chủ nhân mang về từ những nơi đã đi qua, trong gian phòng ở tầng ba đặt một chiếc đồng hồ quả lắc vẫn đang chạy.
Trong căn phòng tương truyền là nơi Goethe chào đời, treo hai món đồ trang trí bằng đồng thau, bên trên là những ngôi sao tượng trưng cho sự sống, bên dưới là đàn lia tượng trưng cho cái chết. Ở phòng viết trên tầng cao nhất, bài trí đơn giản hơn nhiều, chỉ có một chiếc ghế nằm, một cái bàn viết và một giá treo quần áo, chính tại nơi đây, Goethe đã hoàn thành nhiều tác phẩm đầu tay, trong đó có "Nỗi đau của chàng Werther".
Một chiếc ghế nằm, một cái bàn viết, lặng lẽ kể lại những ngày đêm khô khan của hơn hai trăm năm trước.
Sự trưởng thành của một nhà văn tất nhiên không thể tách rời sự ủng hộ và hun đúc của gia đình, nhưng việc sáng tác tác phẩm văn học lại cần sự suy tư cô độc và gian khổ của nhà văn, không chỉ văn học, sự sáng tạo trong các ngành nghề khác cũng đại khái là như vậy.