Tại sân vận động Allianz Arena của Munich có một trận đấu thuộc vòng 1/8 với sự góp mặt của đội tuyển Đức. Biên Học Đạo quyết định đến Munich để bán tấm vé của Liêu Lục mà cậu đang cầm trong tay.
Ngồi tàu ICE hơn ba tiếng đồng hồ, cậu từ Frankfurt đặt chân đến thành phố lớn thứ ba của Đức – Munich, nơi nổi tiếng với bia và xe BMW.
Từ lâu đã nghe danh Munich nằm ở vùng đông nam có khí hậu tốt nhất, là thành phố lớn đáng sống nhất nước Đức, giá nhà ở đây cũng cao nhất cả nước, vì thế cậu quyết định sẽ có một chuyến du ngoạn chuyên sâu tại nơi này.
Vì đang trong thời gian diễn ra World Cup nên vừa ra khỏi nhà ga, đập vào mắt cậu là cảnh người xe tấp nập, ồn ào náo nhiệt. Cầm trên tay cuốn sách "Đi khắp nước Đức" đầy ắp hình ảnh và thông tin, Biên Học Đạo đi bộ về phía khách sạn. Cảm giác đầu tiên là nhà cửa ở đây thật thấp, cảm giác thứ hai là đường phố chật hẹp, cảm giác thứ ba là xe xịn trên phố quá nhiều. Nhiều nhất là BMW, kế đến là Mercedes, Audi, hiếm khi thấy xe Volkswagen, tỷ lệ xe sang cao đến mức đáng sợ.
Ngày thi đấu là ngày mai, không cần vội bán vé, cứ để sát giờ khai cuộc vài tiếng ra ngoài sân vận động là bán được ngay. Ném đồ đạc vào khách sạn, Biên Học Đạo cầm máy ảnh ra ngoài dạo chơi.
Băng qua con phố đi bộ là đến Quảng trường Đức Mẹ (Marienplatz). Giữa quảng trường là bức tượng Đức Mẹ Maria. Nghe nói Đức Mẹ Maria là vị thần bảo hộ của Munich, bà đứng trên cột đá cẩm thạch cao vút, dõi mắt nhìn xuống mọi sự đang diễn ra xung quanh. Đứng ở rìa quảng trường, đối chiếu với tấm bản đồ trên tay, Biên Học Đạo nhận ra Munich cũng chẳng lớn hơn Frankfurt là bao. Từ vương cung ở giữa bản đồ đi bộ đến vườn Anh ở góc đông bắc cũng chỉ mất hơn mười phút.
Nhìn đồng hồ, gần 11 giờ rồi, cậu vòng lại Quảng trường Đức Mẹ, tiến đến trước Tòa thị chính mới ở phía bắc.
Đúng 10 giờ 45 phút, tiếng chuông từ các nhà thờ quanh quảng trường đồng loạt vang lên. Càng lúc càng nhiều người tụ tập lại quảng trường, bất kể già trẻ gái trai, tất cả đều ngước nhìn lên tầng năm, tầng sáu của tháp chuông Tòa thị chính. Nơi đó có chiếc đồng hồ báo giờ bằng gỗ lớn nhất nước Đức. Vài đứa trẻ đứng mỏi chân thì ngồi bệt xuống đất, tay cầm ống nhòm, háo hức chờ đợi màn trình diễn của những con rối.
Đúng 11 giờ, tiếng nhạc trong trẻo bắt đầu vang lên, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về những con rối trên Tòa thị chính. Lúc này, nhiều tượng người đầy màu sắc trong tháp bắt đầu chuyển động. Đứng cao nhất ở giữa là nhà vua và hoàng hậu, vây quanh họ là những nhân vật bằng gỗ với tạo hình khác nhau, kẻ cầm rìu kiếm, người cưỡi tuấn mã, người xách đèn hoa, người thổi kèn đồng. Họ chia làm hai tầng, xếp hàng nối đuôi nhau bước ra, phối hợp nhịp nhàng theo tiết tấu âm nhạc, kẻ múa người hát, tái hiện vô cùng sống động sự hoành tráng của đại lễ cưới năm xưa. Các nghi thức kéo dài 10 phút, màn trình diễn xuất sắc khiến người xem trầm trồ không ngớt.
Màn trình diễn kết thúc, Biên Học Đạo không rời đi ngay. Cậu tiến lại gần Tòa thị chính, quan sát tỉ mỉ những bức tượng các vị quân vương, thánh nhân và anh hùng thần thoại trên từng cột trụ, mái nhà, ô cửa. Cậu biết sau mỗi bức tượng đều ẩn chứa một câu chuyện. Dù chẳng biết gì về lịch sử nơi đây, cậu vẫn có thể tưởng tượng ra những con người và sự kiện đã chìm vào dòng sông thời gian ấy, từng một thời oanh liệt và bi tráng đến nhường nào.
Nơi lặng im, chính là nơi lay động lòng người nhất.
Biên Học Đạo đang đắm chìm trong dòng suy tư như xoáy nước thì bị tiếng màn trập từ gần đó làm cho bừng tỉnh. Một cô gái châu Á tóc đen, khoác chiếc ba lô lớn đang cầm máy ảnh cười với cậu, xem ra vừa thu cậu vào trong ống kính.
Biên Học Đạo cười thân thiện đáp lại, rồi quay người tìm chỗ ăn uống. Loay hoay cả buổi sáng, bụng cậu đã đói cồn cào.
Bữa trưa được dùng tại nhà hàng cạnh Tòa thị chính, nào là chân giò hầm, thịt bắp, dưa cải muối, bánh mì, bia...
Nhìn chung, Biên Học Đạo khá hài lòng với bia Đức, nhưng lại rất không ưng ý với đồ ăn của họ. Đống thức ăn bày trước mặt tuy chủng loại không ít, nhưng thứ ngon nhất lại chính là bánh mì. Bánh mì Đức khá cứng, thớ bánh thô, nhai rất đã miệng, mùi vị cũng rất thơm. Dù là lúa mạch, lúa mì hay yến mạch thì hương vị ngũ cốc đều rất đậm đà. Trước đây Biên Học Đạo không thích ăn bơ, thấy thật kỳ lạ, người nước ngoài ăn cái thứ chẳng có vị gì này làm gì chứ? Đến Đức rồi mới hiểu, cậu cũng bắt đầu thích ăn. Một là bánh mì phết bơ không còn bị khô khốc, hai là giúp điều tiết hương vị. Còn về phần chân giò và thịt bắp, quá ngấy, ngấy đến mức ăn một miếng là chẳng muốn đụng đến miếng thứ hai.
Buổi chiều tiếp tục đi dạo.
Trên đường đi, nhận thấy không khí World Cup ở Munich đậm đặc hơn Frankfurt. Nhiều cửa hàng trưng bày quà lưu niệm World Cup, chỉ là giá quá đắt, một món đồ nhỏ xíu mà bán tận hơn 20 Euro, tương đương hơn 200 nhân dân tệ.
Ở một góc phố sầm uất, một nghệ sĩ đang say sưa gảy đàn guitar.
Giai điệu mang âm hưởng Latin, sự nhập tâm của anh ta khiến người ta cảm thấy anh ta hoàn toàn đắm chìm trong âm nhạc, nhìn thôi cũng khiến Biên Học Đạo ngứa ngáy chân tay.
Bên cạnh nghệ sĩ là một người đàn ông trung niên thắt bím tóc. Trước mặt họ đặt một chiếc khay, họ không chủ động xin xỏ người qua đường, nhưng nếu có ai đó bỏ tiền xu vào, họ sẽ biểu diễn nhiệt tình hơn và nở nụ cười cảm ơn.
Biên Học Đạo bước tới, bỏ vào 5 Euro rồi giơ ngón cái tán thưởng. Người đàn ông kia thấy vậy, lấy từ trong chiếc túi lớn phía sau ra một chiếc trống tay, cùng nghệ sĩ guitar đẩy tiết tấu lên một bậc, lập tức khuấy động cảm xúc của những người xung quanh. Ông chú nói với Biên Học Đạo bằng tiếng Anh: Họ là người nhập cư từ Mexico, bình thường chơi nhạc là để kiếm cái bánh hamburger, còn giờ ông đang nỗ lực vì một tấm vé World Cup. Họ không còn một xu dính túi, nhưng họ thực sự muốn xem World Cup.
Nhắc đến vé World Cup, Biên Học Đạo tiện thể hỏi thăm, giá vé đã sớm bị đẩy lên mức "trên trời".
Trong trận khai mạc, có người phải bỏ ra 300 Euro để mua tấm vé có mệnh giá gốc. Vòng bảng lượt đầu, có người trước trận Ý gặp Ghana đã phải mua tấm vé mệnh giá 60 Euro với giá 100 Euro.
World Cup đã khai mạc được hai tuần, những con số đó đã trở thành chuyện quá khứ.
Bước vào vòng 1/8, càng lúc càng nhiều cổ động viên đổ về Đức. Được vào sân xem một trận đấu đã trở thành ước nguyện lớn nhất của nhiều người. Muốn mua vé với giá gốc hay thậm chí gấp đôi giá gốc đã là điều viển vông. Giá vé World Cup cao đến mức không tưởng. Vé vòng 1/8 có mệnh giá gốc từ 80-120 Euro, vì có đội tuyển Đức tham gia nên giá trực tiếp vọt lên trên 1000 Euro.
Nghe thấy mức giá này, lại linh cảm ngày mai giá sẽ còn tăng nữa, Biên Học Đạo quyết định một cách rất "kém cỏi": Cậu không xem trận đấu nữa, bán hết số vé trong tay đi.
Dù sao trận này kiếp trước cậu cũng đã xem qua tivi rồi, đừng nói là vòng 1/8, ngay cả kết quả chung cuộc của kỳ World Cup này cậu cũng biết rõ. Nếu chỉ muốn trải nghiệm không khí tại sân, đi xem một trận chung kết là đủ rồi.
Tiếp tục đi về phía trước, một ông lão người châu Âu tầm 50, 60 tuổi với bộ râu trắng thu hút ánh nhìn của Biên Học Đạo. Ông lão mặc bộ vest chỉnh tề, xách theo một chiếc loa nhỏ, tay cầm micro, trên vai đeo một chiếc đàn phong cầm. Sau khi dạo quanh phố phường một lúc, ông dừng lại trước cửa sổ của một tòa nhà, chẳng mấy chốc, những âm thanh tựa như tiếng hát từ thiên đường vang lên.