Ngô Ưu và Đường Căn Thủy đi tới bên cạnh Biên Học Đạo, thấy sắc mặt hắn không tốt, liền quan tâm hỏi: "Không sao chứ?"
Biên Học Đạo xoa ngực, nói: "Bị một cú."
Quan Thục Nam cũng chẳng màng người ngoài, gạt tay Biên Học Đạo ra, lo lắng nhìn khuôn mặt bên trái của hắn rồi nói: "Trầy da hết rồi."
Lúc nãy không nhìn rõ, giờ dưới ánh đèn đường nhìn kỹ mới thấy, trên mặt trái của Biên Học Đạo có hai vết máu rõ rệt, nhìn là biết do phụ nữ cào.
Mà Quan Thục Nam trông còn thê thảm hơn cả Biên Học Đạo, đầu tóc rối bời, quần lấm lem, áo khoác cũng bị xé rách một đường.
Mấy người phụ nữ trong nhóm gã béo kia, chẳng hiểu sao cứ đánh nhau là thích xé quần áo đối phương, bốn người bên phía Biên Học Đạo, ai cũng bị rách áo khoác.
Ngô Ưu nhìn thấy cảnh này, trong lòng thầm nghĩ đầy ác ý: "Chắc là bọn họ có kinh nghiệm dày dặn trong việc đấu đá với tiểu tam tiểu tứ của chồng, nên mới luyện thành tuyệt kỹ xé quần áo giữa đường như thế."
Đường Căn Thủy hỏi: "Chuyện gì thế này?"
Biên Học Đạo quay đầu nhìn ra sau, tìm Biên Học Đức, chỉ vào chiếc Volvo của mình nói: "Hai đứa vào xe anh đợi trước đi, ở đây để anh giải quyết."
Thấy Biên Học Đức còn đang ngẩn người, Quan Thục Nam dẫn hai người lên xe, sau đó cô lại quay trở về bên cạnh Biên Học Đạo.
Biên Học Đức và Lâm Lâm ngồi trong xe Volvo, hai người trẻ tuổi giây trước còn đang u sầu, ngồi vào xe hoàn hồn lại, lập tức bắt đầu đánh giá nội thất bên trong.
Lâm Lâm thì thầm hỏi Biên Học Đức: "Người này là anh cậu à?"
Biên Học Đức ngây ngô gật đầu: "Ừ."
Lâm Lâm hỏi dồn: "Anh ruột à?"
Biên Học Đức lắc đầu nói: "Không, anh họ."
Lâm Lâm hỏi: "Tên gì?"
"Biên Học Đạo."
"Lần trước hai đứa mình ở Xuân Sơn nhìn thấy là bố mẹ anh ấy à?" Lâm Lâm hỏi.
"Đúng, chính là nhà anh ấy." Biên Học Đức đáp.
Lâm Lâm nói: "Nhìn nhà anh ấy bình thường lắm mà, sao anh ấy lại giàu thế? Đây là xe của anh ấy à?"
Biên Học Đức lắc đầu: "Tớ cũng không biết."
Ngoài xe.
Biên Học Đạo nói với Đường Căn Thủy: "Em trai tôi, lúc lái xe lỡ quẹt vào xe bọn họ, xin lỗi không chịu, đền tiền sửa xe cũng không chịu, bọn họ đánh vỡ đầu em trai tôi, xe cũng đập tan tành, còn không chịu buông tha, mở miệng là đòi em tôi đền cho một chiếc xe mới."
Vừa nói, Biên Học Đạo vừa cúi người nhặt điện thoại của Biên Học Đức dưới đất lên nói: "Điện thoại cũng bị bọn họ giẫm hỏng rồi."
Ngô Ưu nghe xong, liền tiếp lời: "Quẹt nhẹ mà bắt đền cả chiếc xe? Đây mẹ nó là cướp à!"
Dù bị bảo vệ vây quanh, nhưng người đàn bà trung niên bên cạnh gã béo vẫn vô cùng hung hăng. Có thể thấy, người đàn bà này ngày thường đã quen thói hống hách, những thớ thịt trên mặt và ánh mắt kiêu ngạo của bà ta cho thấy sự tự phụ cực độ, dường như tài lực và nhân lực mà Biên Học Đạo thể hiện ra, trong mắt bà ta chỉ là đám tép riu.
Nghe thấy Ngô Ưu bảo bọn họ là cướp, người đàn bà rít lên: "Mày bảo ai là cướp hả? Mày có biết anh rể tao là ai không? Chắc sống sung sướng chán rồi nhỉ."
Nghe thấy câu này, Biên Học Đạo đưa tay tắt chiếc máy ghi âm trên người.
Gã béo bên cạnh bồi thêm: "Anh rể tao là..."
Gã chưa kịp nói hết câu, đã thấy một vật bay thẳng tới, gã không kịp tránh né, đập thẳng vào trán. Gã béo kêu "Á" một tiếng thảm thiết, lấy tay ôm đầu kêu đau một hồi lâu, sau đó đưa tay ra trước mắt nhìn, thấy máu.
Một tiếng hét chói tai vang lên từ cổ họng người đàn bà bên cạnh gã béo. Bà ta nhìn Biên Học Đạo – kẻ vừa dùng điện thoại đập chồng bà ta – rồi gào lên: "Mày... mày dám đánh bọn tao?"
Biên Học Đạo chẳng thèm để ý đến bà ta, bước tới trước mặt gã béo hỏi: "Chiếc Prado của mày bao nhiêu tiền?"
Gã béo ôm đầu, nghiến răng nhìn Biên Học Đạo, không nói lời nào.
Biên Học Đạo nhìn gã béo cười, lộ ra hàm răng trắng đều: "Ồ? Có ý kiến với tao à, không muốn nói à? Được, không nói cũng chẳng sao..."
Dưới ánh mắt của mọi người, Biên Học Đạo đột nhiên ra tay, tát thẳng vào mặt gã béo.
"Chát!"
Biên Học Đạo ra tay rất nặng, thân hình đồ sộ của gã béo cũng bị đánh cho loạng choạng.
Cả đám người của gã béo đều ngẩn ra, bản thân gã béo cũng ngẩn người, dường như bị đánh cho chập mạch, gã bỏ tay ôm trán xuống, đờ đẫn nhìn Biên Học Đạo, vẻ mặt không thể tin nổi.
Biên Học Đạo nhìn gã béo, tiếp tục thong thả hỏi: "Chiếc Prado của mày bao nhiêu tiền?"
Gã béo vẫn không hé răng.
"Chát!" Lại một cái tát nữa.
Gã béo cuối cùng cũng hoàn hồn, trợn mắt lao về phía Biên Học Đạo. Gã vừa động đậy, Đường Căn Thủy bên cạnh Biên Học Đạo đã lao lên, thậm chí còn chưa nhìn rõ Đường Căn Thủy ra tay thế nào, một cú quật qua vai đã ném gã béo xuống đất.
"Bình" một tiếng, gã béo nằm dưới đất, phải mất một lúc lâu mới thở lại được.
Biên Học Đạo nhìn chiếc Prado nói: "Mày không nói cũng không sao."
Hắn quay đầu bảo Ngô Ưu lấy tiền lại đây, ném xuống dưới chân gã béo, rồi bảo Đường Căn Thủy: "Đập chiếc Prado đó đi."
Đường Căn Thủy không nói một lời, ra hiệu cho bảo vệ vào xe lấy ống thép.
Sau khi bảo vệ cầm ống thép quay lại, Biên Học Đạo chỉ vào chiếc Prado đỗ ven đường nói: "Đập!"
"Chát chát chát!", "Cạch cạch cạch!", "Bình bình!"
Nhìn đám bảo vệ tàn phá chiếc Prado trắng một cách dã man, trong lòng Biên Học Đạo nảy sinh một chút cảm ngộ.
Trọng sinh một kiếp, đi trên băng mỏng không sai, nhưng không thể lúc nào cũng khép nép sợ hãi. Nếu tư tưởng sống còn không thông suốt như kiếp trước, không dám yêu cũng không dám hận, không dám khóc cũng không dám cười, dùng tầng tầng lớp lớp vỏ cứng bao bọc bản ngã thật sự, chỉ biết cầu an, ủy khúc cầu toàn, đến hơi thở cũng mang theo mùi vị cẩn trọng từng li từng tí, thì cuộc đời như vậy dù kiếm được bao nhiêu tiền, có thực sự thú vị không?
Người dân ở các tòa nhà gần đó, nghe tiếng động dưới lầu đều đi ra cửa sổ nhìn xuống, rồi nhìn thấy một cảnh tượng chưa từng nghe thấy bao giờ, một lúc sau đã tụ tập một đám đông vây xem.
Sáu gã đàn ông vạm vỡ, mỗi người một ống thép, vây quanh chiếc Prado mà đập.
Gã béo trợn mắt há mồm nhìn Biên Học Đạo cho người đập xe mình, mỗi cú giáng ống thép xuống đều như đập vào tim gã vậy.
Thú thật, dùng ống thép đập xe không tiện tay lắm, nhưng đám người này sức khỏe tốt, cộng thêm đông người, tích tiểu thành đại, ngoài bốn cái lốp xe ra thì toàn bộ chiếc Prado gần như không còn chỗ nào lành lặn.
Xe đập gần xong, Biên Học Đạo bước tới, nhặt chiếc gương chiếu hậu vỡ nát của chiếc Toyota Prado lên, nhìn một cái rồi tùy tiện ném xuống đất.
Ánh mắt hắn lướt qua gã hói trong đám người, chỉ vào gã mũi đỏ vừa đấm Quan Thục Nam lúc nãy: "Mày, qua đây."
Gã mũi đỏ nhìn đông nhìn tây, không nói cũng không động đậy.
Hắn đã nhận ra, hôm nay đụng phải kẻ cứng đầu, mấy lời dọa nạt người dân bình thường ngày thường vẫn dùng, giờ không dọa được loại người như thế này.
Thấy gã mũi đỏ không nhúc nhích, Biên Học Đạo nói: "Cần tao mời mày ra à?"
Gã mũi đỏ nghe vậy, liếc nhìn gã béo vẫn đang ngồi dưới đất thở dốc, không tình nguyện bước tới.
Biên Học Đạo thô bạo túm lấy cổ áo gã mũi đỏ, lôi đến trước mặt Quan Thục Nam, nói: "Lúc nãy là mày đánh phụ nữ đúng không?"
Nghe Biên Học Đạo nói vậy, gã mũi đỏ khom lưng lùi lại, không nói lời nào.
Biên Học Đạo hỏi gã mũi đỏ: "Mày bảo giờ tính sao?"
Sau đó nhìn Quan Thục Nam nói: "Đánh hắn đi, đánh trả lại."
Quan Thục Nam nghe xong, nhìn Biên Học Đạo khẽ lắc đầu.
Biên Học Đạo thấy vậy, túm gã mũi đỏ nói: "Thế này đi, mày xin lỗi bạn tao."
Gã mũi đỏ cảm nhận được lực tay trên cổ áo mình ngày càng mạnh, dường như nếu mình không đồng ý, hắn sẽ ra tay thật.
"Xin... xin lỗi..." Gã mũi đỏ lí nhí nói.
Biên Học Đạo xách gã lên nói: "Nói to lên, tao không nghe thấy."
"Xin lỗi." Gã mũi đỏ gằn giọng nói.
Biên Học Đạo hài lòng buông cổ áo gã mũi đỏ ra, xoay người, mắt quét qua đám người. Đám người vừa nãy còn hung hăng vô cùng, giờ không chịu nổi ánh mắt của Biên Học Đạo, đều cúi đầu không dám đối diện.
Hắn bảo một bảo vệ lôi gã hói vừa lên tiếng lúc nãy ra, Biên Học Đạo khoác vai gã hói nói: "Sao hả? Có hài lòng với màn thể hiện của tao không?"
Gã hói nói: "Đây là xã hội pháp trị, cậu không được làm càn."
Biên Học Đạo nói: "Giờ mới nhớ ra xã hội pháp trị à? Không cho tao làm càn, vừa nãy bọn mày làm càn với tao, tao nói lý với bọn mày, bọn mày chơi xấu với tao, tao chơi xấu lại bọn mày, bọn mày nói pháp luật với tao, bọn mày chơi kiểu đó, có thấy vô sỉ không hả?"
Gã hói nói: "Tôi không nói với cậu nữa, đợi cảnh sát đến đi."
Biên Học Đạo đưa tay vỗ vỗ vào mặt gã hói đầy giễu cợt, nói: "Được, nghe mày."
Bị Biên Học Đạo làm nhục trước mặt bao người, mặt gã hói đỏ như gấc, nhưng hắn không dám có bất kỳ phản ứng gì.
Giây phút này, người xao động nhất chính là Quan Thục Nam.
Cả đời Quan Thục Nam, từ nhỏ đến lớn người cô ngưỡng mộ nhất chính là đấng nam nhi đại trượng phu.
Ngày trước cô chọn Trần Cao Viễn, tuy vì thành tích học tập của Trần Cao Viễn đặc biệt xuất sắc, nhưng còn một điểm nữa là, tính gia trưởng của Trần Cao Viễn rất nặng. Mà Quan Thục Nam, tận xương tủy là một người phụ nữ thích dựa dẫm.
Tìm một người đàn ông mạnh mẽ, có thể mang ra ngoài và dẫn về nhà, là tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô từ trước đến nay.
So với tiêu chuẩn này, Trần Cao Viễn miễn cưỡng được 60 điểm, nhưng trước đây Quan Thục Nam chưa từng gặp ai tốt hơn.
Trước đó, Biên Học Đạo trong lòng Quan Thục Nam là một người tốt, nhưng chỉ dừng lại ở chỗ hắn giàu có, có năng lực, hiểu nhân tình thế thái, quan tâm chu đáo với bạn bè.
Thế nhưng Quan Thục Nam cảm thấy Biên Học Đạo quá già dặn, thiếu đi một phần sắc bén, thiếu đi một tia khí thế và quyết đoán. Một Biên Học Đạo như vậy tuy rất phù hợp với xã hội trung dung này, nhưng ngày trước điểm thu hút nhất của Trần Cao Viễn đối với cô, chính là khí thế "nếu không phải là tôi thì là ai" mỗi khi trước kỳ thi.
Vì vậy, Quan Thục Nam có ngưỡng mộ Biên Học Đạo đến mấy, cũng chỉ là ngưỡng mộ, có lẽ kèm theo một chút ảo tưởng cũng nằm trong phạm vi bình thường.
Tâm động mà tình chưa động, đó chính là trạng thái của Quan Thục Nam trước đây.
Thế nhưng đêm nay, Quan Thục Nam cuối cùng cũng nhìn thấy một mặt khác của Biên Học Đạo: bá đạo, vô cùng bá đạo, đập chiếc Toyota Prado của người khác thành một đống sắt vụn ngay giữa đường.
Một Biên Học Đạo như vậy, khiến Quan Thục Nam thích đến phát điên, giây phút này, cô sẵn sàng vì theo đuổi Biên Học Đạo mà vứt bỏ tất cả, không màng hiểm nguy.
Bỏ mặc gã hói, Biên Học Đạo đi tới trước mặt gã béo, đá gã một cái: "Cái uy phong lúc nãy đâu rồi?"
Thấy gã béo cúi đầu không nhìn mình, Biên Học Đạo ngồi xổm xuống, nhìn gã nói: "Mày đập vỡ đầu em tao, tao đập vỡ đầu mày. Mày đập xe em tao, tao đập xe mày. Tao không quan tâm anh rể mày là ai, cũng không quan tâm mày có quan hệ gì, tao chỉ nói cho mày một câu, đêm nay, mày đối xử với tao thế nào, tao đối xử lại với mày như thế. Sau này, nếu mày còn dám đụng đến tao, tao sẽ khiến nhà mày tan cửa nát nhà, nói được là làm được."
Gã béo nhìn Biên Học Đạo, không nói một lời.
Trong lòng gã đã hối hận đến tận cùng, chiếc Prado bị Biên Học Đạo đập là gã mượn của cháu ngoại.
Nếu cháu ngoại và anh rể biết chiếc xe Prado biển giả này bị người ta đập nát, không biết sẽ nổi trận lôi đình với gã thế nào.
Điện thoại trong túi kêu một tiếng.
Gã béo móc điện thoại ra, bấm vào tin nhắn xem –
Người gửi: Mẫn Truyền Chính
Nội dung: Sắp đến nơi rồi.