Không nghĩ ra được lời mở đầu nào hay hơn, Biên Học Đạo đành dùng cách trực tiếp nhất.
Anh biết mình bắt chuyện kiểu này rất khó phá vỡ phòng tuyến cảnh giác của Từ Thượng Tú, nhưng anh thật sự không muốn đợi nữa, cũng không thể đợi thêm được nữa. Anh nhớ giọng nói của Từ Thượng Tú đến mức phát điên rồi.
Biên Học Đạo tiến lên đón: "Từ Thượng Tú, chào bạn, tôi tên là Biên Học Đạo, sinh viên khóa 01 ngành Kinh doanh Quốc tế, làm quen chút nhé."
Từ Thượng Tú trừng mắt nhìn Biên Học Đạo, cô nhận ra chàng trai này chính là người bị huấn luyện viên đuổi khỏi sân tập quân sự vào buổi chiều. Trong lòng Từ Thượng Tú thắc mắc, anh ta tìm mình nói những lời này để làm gì?
Biên Học Đạo dùng vẻ mặt mà anh cho là dịu dàng và vô hại nhất nói lại một lần nữa: "Chào bạn, tôi tên là Biên Học Đạo, làm quen chút nhé."
Từ Thượng Tú không nói gì, định vòng qua Biên Học Đạo để về ký túc xá.
Biên Học Đạo hơi sốt ruột.
Anh vội vàng quay người đuổi theo chắn trước mặt Từ Thượng Tú: "Tôi không có ý xấu, thật đấy, tôi chỉ muốn làm quen với bạn thôi, thật sự."
Từ Thượng Tú vẫn bước đi.
Biên Học Đạo lại đuổi theo.
Ở cửa tòa nhà 11A, Biên Học Đạo lại chặn Từ Thượng Tú một lần nữa, lần này trông Từ Thượng Tú đã có vẻ hơi giận.
Biên Học Đạo vội lùi lại một bước: "Được rồi, mai tôi lại đến, tôi không có ý xấu, thật đấy."
"Tú Tú, sao vậy? Anh ta là ai?"
Một nam sinh mặc quân phục, tay xách túi táo từ trong tòa nhà 11A bước ra, đứng cạnh Từ Thượng Tú và Biên Học Đạo, đưa túi táo cho Từ Thượng Tú rồi nhíu mày nhìn Biên Học Đạo.
Trông bộ dạng nam sinh này có vẻ tính khí không tốt lắm, đoán chừng nếu Biên Học Đạo không cao và vạm vỡ hơn cậu ta, có lẽ cậu ta đã xông vào đẩy người rồi.
Từ Thượng Tú kéo nhẹ tay áo nam sinh kia, nói: "Không có gì, một anh khóa trên, tìm mình hỏi chuyện của bạn cùng phòng mình thôi. Sao đội hình bên các cậu lại giải tán sớm thế?"
Nam sinh nhìn Biên Học Đạo đầy đe dọa, rồi nói với Từ Thượng Tú: "Em mang táo lên chia cho các bạn trong phòng trước đi, rồi xuống đây anh đưa đi ăn cơm."
Từ Thượng Tú gật đầu: "Ừ, anh đợi em nhé."
Đầu óc Biên Học Đạo như bị chập mạch...
Chẳng phải Thượng Tú nói lên năm hai mới có bạn trai đầu tiên sao? Đây là ai? Anh trai cô ấy à? Không giống chút nào!
Dù thời gian Thượng Tú nói có sai lệch, cũng không thể sai nhiều đến thế được. Mới nhập học có 5 ngày, chỉ 5 ngày thôi đấy!
Thằng nhóc mặc quân phục này từ đâu chui ra vậy? Với tính cách của Thượng Tú, không thể nào có chuyện chỉ trong 5 ngày mà cô ấy đã mở lòng với người ta được.
Biên Học Đạo chằm chằm nhìn nam sinh kia.
Nam sinh đối diện với anh một lát rồi chủ động tránh ánh mắt.
Quyết định này của nam sinh rất sáng suốt, bởi vì nếu cậu ta còn tiếp tục dùng vẻ mặt vênh váo đó nhìn Biên Học Đạo, Biên Học Đạo nhất định sẽ động thủ đánh cậu ta.
Từ Thượng Tú đi xuống, thấy Biên Học Đạo vẫn còn đó thì hơi khựng lại. Nam sinh kia tiến lên, nắm tay Từ Thượng Tú vòng qua Biên Học Đạo, đi về hướng nhà ăn.
Cử chỉ của hai người tuyệt đối không phải là thứ mà người thân hay bạn bè bình thường nên có.
Trong lòng Biên Học Đạo như bị lửa đốt, toàn thân anh khẽ run lên, một cơn giận dữ lập tức lan tỏa khắp cơ thể.
Đi bộ về bậc thềm tòa nhà 10A rồi ngồi xuống, Biên Học Đạo tự nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh. Bây giờ tình hình chưa rõ ràng, không thể dễ dàng đưa ra phán đoán.
Mặc dù ai cũng có bí mật, ngay cả người thân thiết nhất cũng không ngoại lệ, nhưng Biên Học Đạo tin rằng khả năng Từ Thượng Tú lừa dối mình trong chuyện này là rất thấp. Là vợ chồng mấy năm, Biên Học Đạo hiểu rõ con người Từ Thượng Tú.
Bây giờ việc cần làm trước hết là phải làm rõ thằng nhóc kia là ai, từ đâu chui ra.
Từ Thượng Tú và nam sinh kia từ nhà ăn quay lại, nam sinh đưa Từ Thượng Tú về tận dưới tòa nhà, nói chuyện một hồi lâu mới chia tay.
Biên Học Đạo lạnh lùng nhìn tất cả những điều này, cơn giận dữ không giảm mà còn tăng.
Đây là người phụ nữ của mình, là người vợ tương lai của mình, giờ lại xuất hiện một nam sinh không rõ từ đâu ra, sau này cuộc sống sẽ ra sao đây?
Điện thoại reo, anh nghe máy, là Đơn Nhiêu.
Đơn Nhiêu nói với Biên Học Đạo trong điện thoại rằng: Hai tầng của tòa 11A vốn là nơi ở của nữ sinh năm tư, trước lễ kỷ niệm thành lập trường họ đã rời đi hết và bỏ trống. Sau khi sinh viên mới đến, nữ sinh các khoa Ngoại ngữ, Truyền thông và Cơ điện đã chuyển vào đó.
Biên Học Đạo cầm điện thoại, nghiến răng nói với Đơn Nhiêu: "Giúp tôi một việc, hỏi giúp xem một nữ sinh tên Từ Thượng Tú là thuộc học viện nào, khoa nào, số phòng ký túc xá là bao nhiêu, tôi cần gấp."
Lời nói của Biên Học Đạo không được khách sáo cho lắm, không giống nhờ vả mà giống giọng điệu ông chủ nói với thư ký, lúc này Biên Học Đạo đã không còn chú ý đến những điều đó nữa.
Đầu dây bên kia, Đơn Nhiêu dừng lại một lát rồi nói: "Được."
Nửa tiếng sau, điện thoại Đơn Nhiêu gọi đến: "Khoa Truyền thông, ngành Phát thanh, phòng 312."
Biên Học Đạo nói "Cảm ơn" rồi cúp máy.
Điều mà Biên Học Đạo không biết là, sở dĩ Đơn Nhiêu có thể thăm dò tin tức hiệu quả như vậy là vì Đơn Nhiêu, hiện đã là sinh viên năm ba, chính là ứng cử viên số một cho vị trí Hội trưởng Hội nữ sinh của Học viện Truyền thông, có tầm ảnh hưởng nhất định trong học viện và cả các học viện khác.
Biên Học Đạo chỉnh lại quần áo, đi vào tòa 11A, gõ cửa sổ phòng quản lý dưới tầng: "Cô ơi, giúp cháu nối máy đến phòng 312, cháu tìm Từ Thượng Tú ạ."
Cô quản lý nhìn Biên Học Đạo một cái, chậm rãi nhấn nút bộ đàm: "Phòng 312, Từ Thượng Tú, dưới lầu có người tìm."
Từ bộ đàm vang lên giọng cô gái: "Ai tìm Từ Thượng Tú ạ?"
Cô quản lý nhíu mày nhìn Biên Học Đạo, Biên Học Đạo cười hì hì nói: "Cháu tên là Biên Học Đạo."
Cô quản lý nói vào bộ đàm: "Biên Học Đạo."
Từ bộ đàm vang lên giọng cô gái: "Từ Thượng Tú không có ở phòng ạ."
Cô quản lý buông tay, nhìn Biên Học Đạo, ý bảo cậu nghe thấy rồi đấy. Kiểu tình huống này cô quản lý ký túc xá gặp nhiều rồi, nghe là biết ngay thằng nhóc này không được lòng cô gái kia.
Về ký túc xá ngủ một đêm, ngày hôm sau Biên Học Đạo vẫn không đi học, đứng bên cửa sổ tòa nhà Đỏ, nhìn sân tập quân sự cách đó không xa, trong một đội hình có Từ Thượng Tú. Nhưng lúc này cảm giác của Biên Học Đạo hoàn toàn khác hôm qua, chính anh cũng không nói rõ được đó là cảm giác gì, chỉ biết là cực kỳ khó chịu.
Anh khóa trên họ Ôn gọi một cuộc điện thoại, báo với anh rằng tiến độ phát triển phần mềm treo máy offline rất nhanh, đợi thành công sẽ gửi cho anh xem. Ngoài ra, anh họ Ôn đã nghe ngóng được chuyện mã nguồn của trò "Truyền kỳ" thông qua một người anh khóa trên khác, người đó đang liên hệ với phía đối tác, tiện thể hỏi giá cả luôn.
Biên Học Đạo nghe điện thoại, tổng cộng chỉ nói đúng hai từ "Được".
Biên Học Đạo không biết rằng mã nguồn của "Truyền kỳ" chính là thứ bị tuồn ra từ Hàn Quốc vào tháng 10 năm 2002, nhưng anh và Ôn Tòng Khiêm may mắn, trong cõi u minh đã bước đúng từng bước để đón lấy món quà lớn này.
Buổi trưa trước khi quân sự kết thúc, Biên Học Đạo lại đến cửa sau tòa 10A, đợi Từ Thượng Tú đi ngang qua rồi lại về ký túc xá nằm. Trước khi quân sự buổi chiều kết thúc lại đến, đợi Từ Thượng Tú vào ra ký túc xá vài lần, trước khi tắt đèn, Biên Học Đạo mới về phòng.
Đến ngày thứ tư, các anh em phòng 717 khẳng định lần này Biên Học Đạo chơi thật rồi.
Trưa ngày thứ năm, Dương Hạo đến bầu bạn với Biên Học Đạo một lát, sau đó nhìn thấy nam sinh kia chia tay Từ Thượng Tú, Dương Hạo liền đi theo. Hơn 10 phút sau Dương Hạo quay lại, báo với Biên Học Đạo nam sinh kia ở tòa 7A, phòng 525, khoa Luật thuộc Học viện Văn pháp, tên là Đào Khánh.
Nói xong, Dương Hạo lại ngồi với Biên Học Đạo một lúc, vỗ mạnh vào vai anh, không nói gì rồi rời đi.
Biên Học Đạo cầm điện thoại gọi cho Trần Kiến: "Nhị ca, tìm mối quan hệ giúp em tra cứu một người tên Đào Khánh ở khoa Luật, Học viện Văn pháp, là sinh viên mới khóa này."
Trần Kiến, người đã đứng vững chân trong Hội sinh viên trường, làm việc rất hiệu quả. Anh cũng biết gần đây tâm trạng Biên Học Đạo không tốt, nên đã gom hết những thông tin có thể lấy được về Đào Khánh: thông tin cá nhân lúc Đào Khánh nhập học, ảnh chụp lúc đăng ký nguyện vọng, số chứng minh thư, mã số sinh viên, số phòng ký túc xá, thậm chí cả danh sách tất cả thành viên trong phòng cũng lấy được.
Khi Biên Học Đạo thấy Đào Khánh cũng là người thành phố Thiên Hà giống Từ Thượng Tú, anh liền hiểu ra đôi chút.
Trần Kiến ngồi cạnh Biên Học Đạo, nhìn số chứng minh thư của Đào Khánh: "Thằng nhóc này sinh năm 80, sinh năm 80 mà còn kém chúng ta một khóa, thế này là thi lại bao nhiêu năm rồi?"
Biên Học Đạo nhìn danh sách phòng ký túc xá của Đào Khánh, chằm chằm nhìn cái tên Vương Đức Lượng trên đó một lúc lâu, quay đầu nói với Trần Kiến: "Nhị ca, có lấy được ảnh của Vương Đức Lượng không?"
"Không thành vấn đề."
Nhìn tấm ảnh Trần Kiến mang đến, Biên Học Đạo xác định rồi, Vương Đức Lượng này chính là bạn học cấp hai của mình, không học cùng cấp ba, không ngờ cậu ta ôn thi lại rồi còn thi đỗ vào Đại học Đông Sâm.
Biên Học Đạo mang máng nhớ lại, hồi cấp hai Vương Đức Lượng và Vương Văn Khải từng ngồi cùng bàn, năm đó mối quan hệ của hai người có vẻ khá tốt.
Biên Học Đạo gọi một cuộc điện thoại, hẹn Vương Văn Khải sáng mai đến Đại học Đông Sâm tìm mình.
Vương Văn Khải đến rất sớm, hai người ở lại phòng 717 đến tận trưa.
Biên Học Đạo không muốn để người khác thấy mình quen biết Vương Đức Lượng, nên bảo Vương Văn Khải đi hẹn Vương Đức Lượng, còn mình thì tìm một quán cơm đợi hai người họ.
Thấy Vương Văn Khải đã đỗ vào Đại học Công nghệ và Biên Học Đạo đã trở thành anh khóa trên vẫn còn nhớ đến mình, chủ động tìm mình, Vương Đức Lượng rất vui mừng.
Quán cơm Biên Học Đạo chọn rất khá, lúc bắt đầu cả ba nói rất nhiều về những bạn học và chuyện hồi cấp hai.
Đến giữa bữa, Biên Học Đạo bắt đầu hỏi về tình hình ký túc xá của Vương Đức Lượng.
Vương Đức Lượng nói: "Không ngờ mình ôn thi lại một năm, ở ký túc xá mà chỉ xếp thứ tư, người xếp thứ nhất trong phòng mình còn ôn thi lại tận ba năm."
Biên Học Đạo hỏi Vương Đức Lượng: "Người đứng đầu phòng các cậu tên là gì?"
Vương Đức Lượng nói: "Tên là Đào Khánh."