Gieo hạt thì ắt sẽ có ngày thu hoạch.
Sau khi trò chuyện với Ngô Thiên và Lữ Tế Sâm, Biên Học Đạo gửi email cho Hứa Chí Hữu, Đoàn Kỳ Phong và Thành Đại Khí. Nội dung thư hỏi xem ba người họ có muốn trở về nước đá bóng hay không. Trong thư, Biên Học Đạo thẳng thắn nói về môi trường bóng đá trong nước đang đục ngầu như vũng bùn, anh bảo mình chỉ có thể cố gắng đảm bảo môi trường trong câu lạc bộ được công bằng, tốt đẹp, còn việc về nước đá hay ở lại nước ngoài tìm cơ hội thì quyền lựa chọn nằm ở ba người họ.
Một ngày sau, cả ba người đều phản hồi Biên Học Đạo, bày tỏ họ nguyện ý về nước cống hiến cho Bắc Giang Cảm Vi, tham gia giải đấu trong nước, chậm nhất là trong vòng hai tháng sẽ trở về.
Biên Học Đạo cảm thấy rất an ủi.
Vài năm trước, khi mới khởi nghiệp, kinh tế chưa thật sự dư dả, anh đã bỏ tiền đưa ba đứa trẻ Hứa Chí Hữu, Đoàn Kỳ Phong và Thành Đại Khí sang Hà Lan học đá bóng.
Câu lạc bộ bóng đá Cảm Vi vốn được thành lập để bảo vệ quyền lợi cho ba đứa trẻ, nay lại xoay chuyển tình thế, bước lên sân cỏ của giải bóng đá trong nước. Hiện tại, ba người Hứa Chí Hữu nguyện ý khoác lên mình chiếc áo đấu của "Bắc Giang Cảm Vi" để báo đáp Biên Học Đạo, đây là nhân quả, cũng là tình nghĩa.
Sự phản hồi của ba người Hứa Chí Hữu khiến Biên Học Đạo hạ quyết tâm.
Ý tưởng của anh là: Sau khi ba người Hứa Chí Hữu, Đoàn Kỳ Phong, Thành Đại Khí về nước, họ có trình độ thi đấu thế nào thì anh sẽ xây dựng một đội bóng ở trình độ tương xứng xung quanh họ.
Nói ngắn gọn, nếu ba người họ có thực lực đá hạng Nhất thì một năm đầu tư 15 triệu để đá giải hạng Nhất. Nếu họ có thực lực đá giải Super League thì một năm đầu tư 30 triệu để đá giải siêu cấp. Nếu ba người họ đá ở cúp C1 châu Á cũng không hề e ngại, có tiềm năng trở thành cầu thủ đỉnh cao châu Á, thì sẽ lập kế hoạch ba hoặc năm năm, mời huấn luyện viên đẳng cấp thế giới, mua ngoại binh hùng mạnh để tạo ra một đội bóng đỉnh cao châu Á.
Là người sống hai kiếp, Biên Học Đạo hiểu rất rõ, muốn xây dựng đội bóng đỉnh cao châu Á thì chắc chắn cần đầu tư số tiền khổng lồ, nhưng lợi ích thu về cũng cực kỳ lớn.
Ông chủ Chelsea, Abramovich, chính là ví dụ sống động cho việc "được cả danh lẫn lợi".
Năm 2003, Abramovich mua lại Chelsea, sau đó chi số tiền khổng lồ để chiêu mộ nhân tài, xây dựng đội hình đỉnh cao. Trong vòng 10 năm, ông đã biến Chelsea thành một trong những câu lạc bộ hào môn có tầm ảnh hưởng và thành công nhất châu Âu, thậm chí là cả thế giới.
Cùng với những thành tựu to lớn của Chelsea, cái tên Abramovich đã lan truyền khắp toàn cầu.
Một đội bóng vừa giúp Abramovich thỏa mãn sở thích cá nhân, vừa đạt được mục đích chính trị, đồng thời còn trở thành nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu Anh quốc. Hơn nữa, mặc dù ông chủ không thiếu tiền, nhưng thực tế, sau khi trở thành câu lạc bộ bóng đá hàng đầu, Chelsea thực sự làm ra tiền. Chưa kể đến việc chuyển nhượng cầu thủ, chỉ riêng khoản tài trợ trước ngực áo thôi, một năm đã thu về ít nhất 30 triệu bảng Anh.
Dù ở trong nước hay nước ngoài, có một sự đồng thuận rằng, một đội bóng có thể đóng vai trò là công cụ tiếp thị mạnh mẽ. Đầu tư vào bóng đá tuy không phải là cách kiếm tiền tốt nhất, nhưng về hiệu ứng tuyên truyền và quảng cáo, nó thường mang lại kết quả gấp đôi với một nửa công sức.
Mặc dù trình độ bóng đá Trung Quốc còn rất lạc hậu, tỷ lệ dân số chơi bóng thấp, nhưng cũng giống như các quốc gia khác trên thế giới, ở Trung Quốc, bóng đá vẫn là "vua" của mọi hoạt động thể thao xét về doanh thu quảng cáo tài trợ và tỷ suất người xem truyền hình.
Ngồi trong văn phòng, nhìn chậu cây phát tài đặt ở góc bàn, Biên Học Đạo nhớ lại những lời Phó Thái Ninh từng nói với anh: 10 năm, 20 năm sau, có hai ngành chắc chắn là ngành bình minh, đó là ngành sức khỏe và ngành hạnh phúc.
Ngành sức khỏe và ngành hạnh phúc...
Một sự thật không thể chối cãi là cùng với sự cải thiện về mức sống, người Trung Quốc đang ngày càng quan tâm đến sức khỏe và vận động thể thao, chính phủ cũng luôn khuyến khích phát triển giải trí thể thao. Hiện tại, thị trường giải trí thể thao Trung Quốc so với Âu Mỹ vẫn còn rất kém phát triển, một điểm yếu quan trọng là thiếu nội dung, ví dụ như một đội bóng có thể khơi dậy niềm đam mê vận động.
Biên Học Đạo biết, vài năm tới, giới lãnh đạo cấp cao sẽ rất hy vọng chấn hưng phong trào thể thao của quốc gia.
Trong bối cảnh từ trên xuống dưới đều ngày càng quan tâm đến thể thao và bóng đá, chính quyền bất cứ nơi đâu cũng sẽ rất hoan nghênh vốn tư nhân nhập cuộc. Xây dựng một đội bóng thành công vừa làm đại diện cho thành phố, vừa tăng cường sự gắn kết của thành phố, đồng thời làm phong phú thêm đời sống văn hóa giải trí của người dân.
Trong ngữ cảnh này, sở hữu một đội bóng, sở hữu một đội bóng có thể "làm rạng danh đất nước" trên đấu trường C1 châu Á, thậm chí là một đội bóng hào môn vang danh thế giới, chắc chắn có thể mở ra một số cánh cửa, giải phóng "lợi tức tiềm năng", ví dụ như giúp ông chủ đội bóng đó thiết lập mối quan hệ chính phủ mạnh mẽ hơn, để ông chủ đó bước chân vào mạng lưới quan hệ mà bình thường không thể tiếp cận.
Những điều này...
Thực ra chính là lý do Biên Học Đạo đồng ý cho Ngô Thiên dẫn dắt Cảm Vi đi đá giải hạng Nhì.
Tất nhiên, lý do khiến Biên Học Đạo quyết định chi tiền không chỉ dừng lại ở đó.
Trong mắt Biên Học Đạo, "ngành sức khỏe và ngành hạnh phúc" nếu đổi cách gọi khác chính là: ngành thể thao và ngành văn hóa.
Câu lạc bộ bóng đá Cảm Vi = Ngành thể thao = Ngành sức khỏe.
Công ty Truyền thông Điện ảnh Hữu Đạo = Ngành văn hóa = Ngành hạnh phúc.
Nếu Biên Học Đạo xây dựng được một đội bóng thành công như HD ở kiếp trước, anh không định bán nước khoáng, cũng không định bán nhà. Anh định mở rộng chuỗi cửa hàng của Câu lạc bộ Thượng Động, thâm canh vào chuỗi ngành "Bóng đá - Thể thao - Vận động - Dinh dưỡng - Sức khỏe", kiếm tiền từ nhu cầu bản chất nhất của con người.
Khi trong tay có đội bóng đỉnh cao, có cầu thủ ngôi sao lớn, có thể để những người này xuất hiện trên Weibo Trí Vi để thu hút sự chú ý cho công ty; có thể để họ thỉnh thoảng xuất hiện trong các chương trình tạp kỹ của Công ty Truyền thông Điện ảnh Hữu Đạo, thậm chí đóng vai khách mời trong phim điện ảnh.
Thi đấu + Tạp kỹ + Khán giả + Truyền thông + Vận hành thương mại... liên kết và thông suốt hầu hết các nguồn lực của Tập đoàn Hữu Đạo, làm sống động toàn bộ bàn cờ.
Đây chính là con đường Biên Học Đạo muốn đi.
---❊ ❖ ❊---
Mấy ngày tiếp theo.
Hạ Dạ ở lại, ba vệ sĩ lên đường bay sang Pháp.
Trong mắt ba vệ sĩ, ký được hợp đồng này quả thực là một chuyện cực kỳ may mắn.
Bởi vì kiểu thuê người rồi phái đi nước ngoài như Tập đoàn Hữu Đạo, tiền lương của vệ sĩ phải tính theo mức lương tại địa phương ở Pháp.
Cuối cùng, mức lương Tập đoàn Hữu Đạo đưa ra là 300.000 nhân dân tệ/năm, nếu cả năm không xảy ra sai sót an ninh nào thì thưởng cuối năm là 100.000 nhân dân tệ. Hợp đồng tròn một năm, nếu tái ký sẽ tăng 10% so với tổng thu nhập năm trước. Nghĩa là, sau khi ba người này làm đủ một năm, nếu tiếp tục làm thì lương năm sẽ là 440.000 tệ.
Cái giá này quá hời.
Phải biết rằng họ chỉ đi bảo vệ trang trại rượu và mấy người Đổng Tuyết đang ở đó, áp lực và nguy hiểm nhỏ hơn nhiều so với việc làm vệ sĩ cho tỷ phú Biên Học Đạo.
Ngày hôm sau khi ba vệ sĩ xuất phát, Lữ Tế Sâm cũng lên đường bay sang Hà Lan.
Nhiệm vụ chính của Lữ Tế Sâm trong chuyến đi này là giúp ba người Hứa Chí Hữu hoàn tất các thủ tục trước khi về nước, tránh việc ba cậu nhóc chỉ biết đá bóng, chưa trải sự đời này làm không xong việc.
Ngoài ra, Lữ Tế Sâm còn gánh vác một việc khác do Biên Học Đạo giao phó: Xây dựng hệ thống tuyển trạch viên riêng cho câu lạc bộ bóng đá Cảm Vi.
Ở trong nước, phần lớn các câu lạc bộ bóng đá đều không có hệ thống tuyển trạch viên riêng, việc đưa cầu thủ về gần như hoàn toàn dựa vào sự giới thiệu của người môi giới. Nhưng có những người môi giới thường vẽ vời hoa mỹ, đến khi câu lạc bộ mua cầu thủ về, ra sân mới phát hiện là "hàng dỏm", cuối cùng thành kẻ bị hớ.
Biên Học Đạo có ý định xây dựng một đội bóng hàng đầu châu Á, nhưng anh không có ý định làm kẻ bị hớ.
Vì vậy, anh định xây dựng hệ thống tuyển trạch viên riêng, hợp tác sâu rộng với các công ty môi giới tuyển trạch và "tuyển trạch viên độc lập" ở châu Âu, Nam Mỹ để tránh bị người ta lừa mua phải "hàng lỗi", cũng tránh việc ban huấn luyện phải ngồi xem băng ghi hình trận đấu để "cầu may".
Nói đi cũng phải nói lại, chơi bóng đá, Biên Học Đạo có một lợi thế mà người khác ở không gian này không có: Anh biết rõ vài ngoại binh đã được các đội bóng khác ở kiếp trước kiểm chứng, có thể thích nghi với môi trường thi đấu trong nước, có thể dẫn dắt đội bóng giành chiến thắng.
Anh còn biết vài "tiểu yêu" (tài năng trẻ) sẽ nổi danh ở năm giải đấu lớn châu Âu trong vài năm tới.
Có "ba kiếm khách" từ Hà Lan trở về, khai thác thêm vài mầm non tốt trong nước, tìm lại những ngoại binh xuất sắc nhất ở kiếp trước, rồi mua thêm vài "tiểu yêu" có kỹ chiến thuật phù hợp... Bắc Giang Cảm Vi như vậy, chỉ cần mài giũa một hai năm, dù là đội hình chính hay chiều sâu băng ghế dự bị đều đủ sức tranh hùng với các đội bóng mạnh của các quốc gia trên đấu trường C1 châu Á.
Phái Lữ Tế Sâm sang châu Âu, sự chú ý của Biên Học Đạo liền chuyển dịch khỏi bóng đá.
Không thể chỉ nghĩ đến chuyện tiêu tiền, còn phải suy tính chuyện kiếm tiền.
Dự án kiếm tiền...
Trang điều hướng và trình duyệt của Công nghệ Trí Vi sắp ra mắt.
Tháng 6 năm 2007, số lượng cài đặt Vệ sĩ an ninh Trí Vi đạt con số kinh ngạc là 250 triệu. Tính theo 350 triệu người dùng internet trên toàn quốc, người dùng Vệ sĩ an ninh Trí Vi đã chiếm tới 70% thị phần, là công ty an ninh lớn nhất trong nước.
Đến đây, thời cơ mượn lực Vệ sĩ an ninh Trí Vi để tung ra "Trang điều hướng Trí Vi" và "Trình duyệt Trí Vi" đã chín muồi!
---❊ ❖ ❊---
(Cầu vé tháng bảo đảm!!)