Bước ra khỏi sân bay Charles de Gaulle, Biên Học Đạo bắt taxi, đi thẳng đến khách sạn nơi Mã Thành Đức và đoàn luật sư đang lưu trú.
Mã Thành Đức đến Pháp trước Biên Học Đạo hai ngày, đã liên hệ trước với các bên trung gian và cơ quan pháp lý tại Pháp.
Trên đường đi, Biên Học Đạo có gọi điện báo trước, cậu đã nghĩ sẽ có người đợi mình ở sảnh khách sạn, nhưng không ngờ người đợi mình lại mang họ Chúc.
Biên Học Đạo bước vào khách sạn, một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi trên ghế sofa ở sảnh đọc tạp chí vẫy tay với cậu.
Thoạt nhìn, Biên Học Đạo suýt chút nữa tưởng người đối diện là Phí Tường.
Cậu nhìn kỹ lại hai lần, khi nhìn gần mới thấy sự khác biệt, lông mày người này có đường nét góc cạnh hơn Phí Tường.
Chưa rõ đối phương là ai, Biên Học Đạo dừng bước nói: "Excuse-me."
Người đàn ông đối diện đưa tay ra, tươi cười nói: "Biên Học Đạo phải không? Tôi là Chúc Thanh Nguyên, chú mười ba của Chúc Thực Thuần."
Chú mười ba?
Biên Học Đạo lập tức nhớ đến "Thím mười ba" trong phim Hoàng Phi Hồng.
Dù là nam, nhưng vị chú mười ba này cũng đủ đẹp, à không, đủ đẹp trai.
Thế nhưng...
Sao vị chú mười ba này trông trẻ thế?
Còn cách phát âm tiếng phổ thông kỳ lạ này nữa, cảm giác như đã sống ở nước ngoài từ lâu.
Chúc Thanh Nguyên bổ sung: "Tôi bằng tuổi Thực Thuần, sinh nhật kém nó hai tháng."
Thấy biểu cảm trên mặt Biên Học Đạo, Chúc Thanh Nguyên cười ha hả: "Thực Thuần đã quen từ lâu rồi, sau nó còn có bốn ông chú và ba bà cô nữa đấy."
Biên Học Đạo từng đọc bản thảo của Chúc Hải Sơn, biết nguyên nhân dẫn đến tình trạng này.
Do thời đại đặc thù, giai đoạn thanh trung niên Chúc Hải Sơn dành phần lớn thời gian để sưu tầm cổ vật, kết giao với những quan chức, thương nhân, học giả và danh lưu sau này đều trở nên phát đạt.
Bước vào thập niên 80 của thế kỷ trước, mùa xuân trong sự nghiệp của Chúc Hải Sơn mới thực sự đến, cũng trong khoảng thời gian đó, Chúc Hải Sơn đã quen biết với những hồng nhan tri kỷ từ nhiều quốc gia, dân tộc khác nhau trong nhiều dịp.
Cho nên, tính kỹ ra, một số ông chú bà cô nhỏ tuổi của Chúc Thực Thuần có khi còn trẻ hơn cả Biên Học Đạo.
Hai người đi tới cửa thang máy, trong lúc chờ, Chúc Thanh Nguyên nói: "Tôi nghe nói rồi, cậu là học trò cuối cùng của lão gia tử, tính ra chúng ta cùng vai phải lứa, cậu cứ gọi tôi là anh mười ba là được."
Anh mười ba...
Biên Học Đạo vừa nghe liền hiểu, đây là người đầu tiên trong thế hệ thứ hai của nhà họ Chúc chìa cành ô liu ra với mình.
Nhìn gương mặt Chúc Thanh Nguyên, thực ra rất dễ phân tích.
Chúc Thanh Nguyên là con lai, mẹ anh ta rất có khả năng sống ở nước ngoài, không sống cùng Chúc Hải Sơn.
Vì thế, cho dù sau này Chúc Thanh Nguyên có nhận tổ quy tông, nhưng con trai cả của nhà họ Chúc còn lớn tuổi hơn cả Chúc Thanh Nguyên, những người anh em kiểu này chẳng có tình cảm gì, càng không nói đến tình thân, dù có giao tiếp thì ở giữa cũng cách nhau không biết bao nhiêu thế hệ.
Suy luận ra, Chúc Thanh Nguyên được hưởng bóng mát dưới cái cây lớn Chúc Hải Sơn thì không vấn đề gì, nhưng muốn nắm quyền phát ngôn trong nhà họ Chúc thì khó như lên trời, ít nhất thì trước mặt anh ta còn mười hai người anh trai, cùng vô số chị gái và anh rể.
Vì trong nhà họ Chúc vốn chẳng có bao nhiêu cổ phần, nên dù Chúc Hải Sơn có cho Biên Học Đạo bao nhiêu lợi ích đi chăng nữa, mức độ khó chịu của Chúc Thanh Nguyên cũng thấp hơn nhiều so với bố của Chúc Thực Thuần cùng mấy ông chú bà cô đang nắm quyền.
Ngoài ra, điều Biên Học Đạo không ngờ tới là, Chúc Thanh Nguyên thực ra rất vui khi thấy có người đến chia một miếng bánh, bởi chỉ khi cục diện bị xáo trộn, những người bên lề như anh ta mới tăng giá trị, trở thành đối tượng được các bên "đoàn kết".
Vì vậy, Chúc Thanh Nguyên không có nhiều ác ý với Biên Học Đạo, nhất là khi sắp tới anh ta còn có việc phải nhờ vả Biên Học Đạo.
Bởi vì... Chúc Thanh Nguyên là một thương nhân buôn rượu.
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng khách sạn, Biên Học Đạo đã gặp Mã Thành Đức.
Mã Thành Đức vẫn cạo trọc đầu, nhưng không mặc áo cà sa mà mặc một bộ đồ Đường trang.
Giống như hồi còn trên núi, Mã Thành Đức vẫn điềm tĩnh hòa nhã, đôi mắt dài hẹp tĩnh lặng như mặt hồ, nhưng Biên Học Đạo cảm thấy sự khác biệt, khí thế trên người Mã Thành Đức đã khác, tuy thu liễm nhưng rất có phong thái.
Không phải phong thái giả tạo, mà là thực sự có uy.
Khiến người ta nhìn vào là thấy ông không phải người tầm thường.
Nhìn thấy Biên Học Đạo, Mã Thành Đức theo thói quen chắp tay trước ngực, rồi tự cười giễu: "À, thói quen khó bỏ, ra ngoài rồi vẫn không sửa được."
Biên Học Đạo nói: "Để đại sư vất vả rồi."
Mã Thành Đức ngồi xuống, xua tay: "Không dám, ở trên núi mấy năm trời, nói không muốn xuống núi dạo chơi thì là nói dối."
Biên Học Đạo nói: "Chuyến này đều nghe theo sự sắp xếp của đại sư."
Mã Thành Đức nói: "Đừng gọi đại sư nữa, tôi chỉ là một chú tiểu trước cửa Phật, cứ gọi tôi là chú Mã giống như Thực Thuần là được."
Biên Học Đạo cười nói: "Vậy... chuyến này đều nghe theo sự sắp xếp của chú Mã."
Mã Thành Đức có địa vị rất cao trong nhà họ Chúc.
Mã Thành Đức có tầm ảnh hưởng rất lớn trong nước.
Nếu ở trong nước, việc ông làm lần này căn bản không tính là việc gì, ông thậm chí không cần ra mặt, chỉ vài cuộc điện thoại là xong. Nhưng khi ra nước ngoài, mọi thứ đều phải làm theo quy tắc của người ta, dù có sẵn lòng chi tiền thì cũng chỉ là đẩy nhanh tiến độ ở một khâu nào đó, còn muốn bỏ qua các khâu, không đi theo trình tự pháp luật thì là điều không thể, vì không ai dám gánh trách nhiệm đó.
Mã Thành Đức đã liên hệ với bên trung gian, ý của đối phương là về nguyên tắc hiện tại cho phép thực hiện giao dịch lần thứ hai, nhưng vì thời gian giữa hai lần giao dịch quá gần, cộng thêm vị thế đặc biệt của nhà máy rượu Aubicon, có thể sẽ gặp phải một số trở ngại bất ngờ.
Nhưng dù là trở ngại gì, bao nhiêu trở ngại, đều là công việc của Mã Thành Đức.
Ngoài Mã Thành Đức, những người quan tâm nhất đến giao dịch lần này là các luật sư, công chứng viên, chuyên gia bất động sản, chuyên gia vườn nho, nhân viên cục quản lý đất đai, kiểm toán viên, kế toán viên... tại Pháp được nhà họ Chúc thuê, bởi một khi giao dịch thành công, thù lao của những người này rất hậu hĩnh, đại khái chiếm khoảng 8% giá trị thu mua nhà máy rượu.
Tất nhiên, lần giao dịch này nhà họ Chúc sẽ không định giá cao ngất ngưỡng như lúc mua lại từ gia tộc Mỹ trước đó, làm vậy chẳng khác nào biếu không chính phủ Pháp tiền thuế, làm lợi cho những người được thuê.
Giá trị giao dịch trên sổ sách lần này được ấn định là 200 triệu đô la Mỹ.
Mặc dù về mặt pháp lý nhà máy rượu đã thuộc về nhà họ Chúc, về lý thuyết thì nhà họ Chúc muốn bán thế nào thì bán, muốn bán bao nhiêu thì bán, nhưng phải cân nhắc đến mong muốn thu thuế của chính phủ Pháp cũng như cảm nhận của các chủ nhà máy rượu địa phương, dù sao đây cũng là nhà máy rượu cấp quốc bảo, không thể quá tùy tiện.
200 triệu đô la Mỹ là mức giá thấp nhất mà các cơ quan liên quan của Pháp có thể chấp nhận, nếu thấp hơn nữa, họ có thể sẽ gây khó dễ cho nhà họ Chúc và Biên Học Đạo trong quá trình giao dịch.
Mã Thành Đức bảo Biên Học Đạo cứ ở Paris ngắm cảnh hoặc đi dạo các nước châu Âu khác trước, đợi khi bên trung gian truyền tin từ Bordeaux về thì họ cùng nhau khởi hành đi Bordeaux.
Trở về phòng mình, khóa cửa lại, Biên Học Đạo nằm dài trên giường theo hình chữ đại.
Cậu hiểu rõ, giao dịch lần này, nhanh thì nửa tháng mới xong xuôi để về.
Trước khi đi, Biên Học Đạo không nói với Đổng Tuyết.
Cô nàng Đổng Tuyết này rất bám người, Biên Học Đạo sợ nói trước thì cô sẽ đòi đi cùng đến Bordeaux.
Biên Học Đạo tất nhiên vui lòng có Đổng Tuyết bên cạnh, nhưng cậu sợ Mã Thành Đức sẽ có suy nghĩ khác.
Nếu có diễn biến mới trong giao dịch, Mã Thành Đức có thể cần trao đổi với Biên Học Đạo bất cứ lúc nào, nếu Đổng Tuyết cứ quấn lấy bên cạnh thì sẽ không tiện lắm.
Nhà máy rượu là của nhà họ Chúc, tiền là nhà họ Chúc bỏ ra, người là nhà họ Chúc thuê, nếu Biên Học Đạo không thể khiến đối phương hài lòng 100% về mức độ phối hợp thì thật sự không ổn.
Nhà máy rượu là việc chính.
Còn phía Đổng Tuyết, đợi xong việc rồi gặp cũng chưa muộn.
Tất nhiên, ngoài điểm này ra còn một nguyên nhân nữa, lần này Biên Học Đạo đến đây, định qua Đức thăm Thẩm Phức.
Đi thăm Thẩm Phức thì chắc chắn không thể mang theo Đổng Tuyết, nên chỉ có thể gặp Thẩm Phức trước, rồi mới gặp Đổng Tuyết sau.