Hoàng Tuyền trông rất chật vật. Chiếc mũ bảo hiểm trên đầu không biết đã đi đâu, quân hàm trên vai bị tước mất, dải đeo quân hàm rũ xuống lủng lẳng trên vai. Quân phục của anh ta dính đầy bụi bặm, túi đựng băng đạn trước ngực cũng chẳng thấy tăm hơi, khẩu súng lục bị kiếm Tinh Vệ chém đứt, băng đạn bên thắt lưng cũng biến mất, không chỉ mất băng đạn mà ngay cả dao găm quân dụng cũng không còn. Trên người Hoàng Tuyền, ngoài quân phục và giày lính ra, chỉ còn lại một chiếc bình tông nước quân đội.
"Súng của anh đâu?"
Hoàng Tuyền đang cảm thấy hơi mất tự nhiên dưới ánh nhìn của Trần Diệp, thì bên tai đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lùng của cô.
"Bị... bị Trương Hoài An thu rồi... đạn cũng vậy..."
Nói đến đây, Hoàng Tuyền lại cúi đầu. Một người lính ngay cả súng cũng không giữ nổi thì thực sự không còn xứng đáng là quân nhân nữa.
"Ngẩng đầu lên... nhìn tôi..."
Hoàng Tuyền nghe lời ngẩng đầu nhìn Trần Diệp.
Trần Diệp từ từ đưa hai tay lên chạm vào má mình, sau đó tháo lớp vải đen trên mặt xuống. Gương mặt đầy vết sẹo hiện ra trước mắt Hoàng Tuyền. Hoàng Tuyền đã từng nhìn thấy rồi nên vẻ mặt không có bất kỳ thay đổi nào, ngoại trừ sự nghi hoặc trong ánh mắt. Anh biết, gương mặt của Trần Diệp chính là điều cấm kỵ của cô.
Vết sẹo trên mặt Trần Diệp trông có vẻ đáng sợ, nhưng đó chỉ là ấn tượng ban đầu. Vết sẹo của cô rất nông, nếu nhìn kỹ sẽ thấy ngoài những vết sẹo loang lổ đó, Trần Diệp thực ra rất xinh đẹp. Tuy không bằng Thượng Quan Xảo Vân, không bằng Viên Ý, nhưng so với những người phụ nữ khác trong căn cứ thì cũng thuộc hàng top đầu.
Đôi mắt Trần Diệp rất sáng, đôi mắt to trong veo phản chiếu ánh lửa, tựa như vầng trăng sáng trong đêm tối, lại như giọt sương mai phản chiếu ánh mặt trời, soi sáng tâm hồn Hoàng Tuyền. Mọi nỗi uất ức và đau khổ đều tan biến theo ngọn lửa trong đôi mắt ấy.
"Anh thích tôi à?"
Trần Diệp khẽ hỏi, Hoàng Tuyền gật đầu.
"Tôi không thích anh..."
Đây là lần đầu tiên Trần Diệp thể hiện sự từ chối một cách rõ ràng.
Nghe thấy lời từ chối của Trần Diệp, Hoàng Tuyền không hề cảm thấy bất ngờ, anh đã sớm dự liệu được điều đó. Từ lúc bị Trương Tiểu Cường đá bay, từ lúc bị Trương Hoài An nghiêm mặt thu hồi súng trường và băng đạn, từ lúc bị các đồng đội chế giễu, anh biết mình không còn xứng với cô gái lạnh lùng này nữa, nên anh đã sớm chuẩn bị tâm lý.
Hoàng Tuyền cho rằng mình đã chết từ lâu rồi, chính là bị cú đá của Trương Tiểu Cường giết chết. Bây giờ anh còn sống là sống vì Trần Diệp. Có lẽ, sau khi chân của Trần Diệp lành lại, anh sẽ tìm một nơi không bóng người rồi kết thúc cuộc đời mình một cách gọn gàng.
"Tôi không thích một kẻ vô dụng..." Trần Diệp nói ra lý do.
Hoàng Tuyền không hề cho rằng lý do Trần Diệp đưa ra là sai. Ngược lại, anh cũng nghĩ đây là lý do xác đáng và trực diện nhất. Hoàng Tuyền không chút biểu cảm gật đầu nói:
"Tôi biết, cô nói đúng..."
"Không... anh không biết đâu."
Vẻ mặt vốn dĩ tĩnh lặng như nước của Hoàng Tuyền bị phá vỡ. Anh kinh ngạc nhìn Trần Diệp, không hiểu vì sao cô lại nói như vậy.
Trần Diệp liếc nhìn vẻ kinh ngạc của Hoàng Tuyền, cô đưa tay kéo chiếc túi nhỏ của mình, bàn tay phải lục lọi trong túi một lúc rồi lấy ra một vật đưa trước mặt Hoàng Tuyền.
Trong bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo là một khẩu súng lục nặng trịch. Khẩu súng rất lớn, còn to hơn cả khẩu Type 92 của Hoàng Tuyền, thân súng toàn bằng thép, trông rất nặng.
Hoàng Tuyền vô thức nhận lấy khẩu súng có vẻ đã có tuổi đời này. Khi anh đang lật qua lật lại quan sát khẩu súng chưa từng thấy bao giờ, bên tai lại vang lên giọng nói lạnh lùng của Trần Diệp:
"Đây là súng M1911A1, Trưởng Trương từng đưa cho tôi, sau đó ông ấy trang bị cho tôi khẩu Type 92, nên tôi giữ lại khẩu này. Tôi tặng cho anh."
Hoàng Tuyền cầm khẩu súng vẫn còn hơi mơ hồ, anh không hiểu ý định của Trần Diệp khi tặng nó cho mình. Chẳng lẽ là muốn anh dùng khẩu súng này để tự sát?
"Tôi thích người đàn ông có bản lĩnh. Anh muốn tôi sinh con cho anh thì anh phải chứng minh cho tôi thấy."
Cuối cùng, Trần Diệp đã nói ra ý định của mình. Lời nói của Trần Diệp như dòng suối trong mát tưới vào tâm hồn Hoàng Tuyền. Hoàng Tuyền vuốt ve khẩu M1911A1, ánh mắt kiên định nhìn Trần Diệp rồi gật đầu thật mạnh.
Hoàng Tuyền và Trần Diệp coi như đã tu thành chính quả, tất cả chuyện này chẳng liên quan gì đến Trương Tiểu Cường. Anh đang nằm trên một đống vải chất thành giường tạm bợ, suy nghĩ về kế hoạch cho ngày mai.
Tiếng ồn "u u" của máy phát điện chạy dầu vọng lại từ xa, đèn pha trên trần nhà xưởng chiếu sáng rực cả căn phòng. Có ánh đèn sáng, Dương Khả Nhi và Miêu Miêu đang chơi với món đồ chơi mới của chúng, hai chú chó con.
Tráng Tráng đã uống thuốc lần thứ ba, tinh thần đã khá hơn nhiều. Tuy trên người vẫn chưa có sức lực, nhưng vẻ nghịch ngợm thì đã vượt xa Nhị Lang Thần. Chú chó con tinh quái Nhị Lang Thần đang ngồi trên mặt đất vẫy đuôi, ánh mắt khao khát nhìn chiếc bánh quy trong tay Dương Khả Nhi. Dương Khả Nhi đang huấn luyện nó bắt tay, còn Tráng Tráng thì đang cắn đuôi Nhị Lang Thần không cho nó vẫy.
Nhìn cảnh thiếu nữ đùa nghịch với chó trước mắt, Trương Tiểu Cường đang cảm thấy an nhàn thì một người đàn ông trang bị vũ khí tận răng đi về phía này...
"Anh Gián, khu vực xung quanh đã phái người kiểm tra rồi, không có bầy xác sống nào, cách khu dân cư gần nhất cũng phải hơn một tiếng lái xe, xác sống lẻ tẻ cũng không nhiều, chỉ là..."
"Ừm? Chỉ là gì? Nói rõ hơn đi, chúng ta phải cố gắng làm mọi thứ thật hoàn hảo." Trương Tiểu Cường nhắc nhở Lữ Tiểu Bố, dù anh có làm cẩn thận đến đâu thì vẫn là chưa đủ.
"Chúng tôi đã lục soát một số ngôi nhà dân, phát hiện ra rằng bất cứ tòa nhà độc lập nào cũng đều đã có người ghé qua. Hầu như mọi vật tư đều bị dọn sạch, lương thực, quần áo, chăn màn, bếp núc, cả một số đồ nội thất nữa. Gần đây có người sống sót..."
Nghe thấy gần đây có người sống sót, Trương Tiểu Cường bắt đầu suy tính. Dù sao thì đối phó với người sống sót cũng dễ hơn đối phó với biển xác sống. Phía mình súng máy đại bác không thiếu thứ gì, người sống sót thực sự chẳng tính là nguy hiểm gì cả.
"Cứ coi như không thấy. Mục tiêu hôm nay của chúng ta là ngủ một giấc thật ngon, ngày mai lên đường sớm. Tìm kiếm người sống sót không phải là mục đích chuyến đi này của chúng ta. Buổi tối tăng cường cảnh giới, lắp thêm vài cái thiết bị báo động ở bên ngoài."
Nhận được chỉ thị của Trương Tiểu Cường, Lữ Tiểu Bố gật đầu rồi quay người đi ra ngoài.
"Tại sao lại coi như không thấy? Chẳng phải anh thường nói dân số mới là nguồn tài nguyên lớn nhất sao? Có người mà anh lại không đi tìm, nếu đợi đến khi họ bị xác sống ăn thịt thì anh muốn tìm cũng không tìm được nữa đâu."
Dương Khả Nhi vừa ôm Nhị Lang Thần vừa né tránh cái lưỡi liếm lên mặt mình, vừa thắc mắc hỏi.
"Lần này chúng ta phải đến Vũ Hán, không có thời gian đưa người sống sót về căn cứ. Mấy ngày nay các đồng đội luôn lo lắng sợ hãi, không được nghỉ ngơi tốt. Phía trước tình hình thế nào không ai biết được, chúng ta phải đảm bảo an toàn cho chính mình trước rồi mới tính đến chuyện khác. Để người của chúng ta ngủ một giấc thật ngon thì mới có sức lực đối phó với nguy hiểm. Hơn nữa, mang theo một nhóm người không rõ lai lịch lên đường rất nguy hiểm."
"Ồ..." Dương Khả Nhi gật đầu vẻ hiểu mà không hiểu. Cô cũng chỉ hỏi bâng quơ vậy thôi, chứ sống chết của người khác cô chẳng hề bận tâm. Quay đầu lại thấy Miêu Miêu lén lấy hai túi bánh quy trong túi nhỏ của cô để cho Tráng Tráng ăn, thế là hai đứa trẻ lại đùa nghịch với nhau.
Có tường bao, diện tích phòng thủ giảm đi, súng máy phòng không bốn nòng chặn ngay cửa chính, lại đỗ vài chiếc xe lớn dưới ba bức tường còn lại, ba khẩu súng máy hạng nặng đặt trên nóc xe, cả nhà xưởng nhỏ đã trở nên an toàn. Sau khi bữa tối kết thúc, các đồng đội bắt đầu nghỉ ngơi, máy phát điện đang gầm rú phía xa cũng được tắt đi, cả nhà xưởng nhỏ chìm vào tĩnh lặng.