Mạt Nhật Chương Lãng

Lượt đọc: 1451 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
158 Lời hứa của Trương Hoài An

❊ ❊ ❊

Hai câu hỏi giáng xuống khiến Tiểu Đông choáng váng. Trước ngày tận thế, cậu là một gã trạch nam, sau tận thế vẫn là một gã trạch nam. Mọi chuyện bên ngoài cậu đều chẳng muốn quan tâm, cũng lười quan tâm, chỉ muốn sống trong thế giới của riêng mình. Trương Hoài An là cái thá gì, sao cậu biết được?

"Đây là khu cắm trại ven hồ, ta là đội trưởng ở đây. Chúng ta là thế lực mà tất cả các tụ điểm khác đều không dám đắc tội. Ngươi đắc tội tới đầu ta, muốn tự tìm đường chết thì ta cũng chẳng còn gì để nói. Đừng bảo ta bắt nạt ngươi, loại thuốc cho ngươi dùng là linh dược gia truyền của thế gia trăm năm trước tận thế, dùng một viên là bớt một viên. Thôi bỏ đi... ta cũng chẳng trông mong gì nữa, lôi nó ra ngoài bắn đi. Nếu chống cự thì xử bắn tại chỗ..."

Trương Hoài An phất tay như xua ruồi, ra lệnh cho thuộc hạ lôi Tiểu Đông ra ngoài, rồi tự mình móc kính râm trong túi áo ra đeo lên, dựa vào lưng ghế, dáng vẻ như muốn chợp mắt một lát.

Năm người đội viên đi tới ba người, kẻ túm cánh tay, người túm cổ áo. Tiểu Đông hai tay bám chặt xuống đất, gồng mình không cho họ kéo đi. Sức của ba người cộng lại còn chẳng bằng một mình Tiểu Đông, loay hoay mãi mà họ vẫn chẳng thể kéo nổi cậu.

Hai khẩu súng trường chĩa thẳng vào đầu Tiểu Đông. Cậu không nhúc nhích, trong lòng tính toán xem có nên vùng lên phản kháng, bắt giữ Trương Hoài An làm con tin hay không, nhưng lại nghĩ đến việc bên ngoài vẫn còn một khẩu súng máy hạng nặng đang nhắm vào mình. Người thức thời mới là trang tuấn kiệt, Tiểu Đông vẫn chưa muốn làm một vong hồn dưới nòng súng kẻ khác.

"Cái đó... chẳng phải vừa nãy nói muốn tôi gia nhập các người sao? Tôi quyết định rồi, sau này chúng ta là người một nhà, ồ hô hô..."

Tiểu Đông cười gượng gạo với Trương Hoài An, đôi mắt to sáng rực, dường như muốn nói rằng lúc này mình rất vô hại. Trương Hoài An phớt lờ vẻ phục tùng của cậu, phất tay cho thuộc hạ lui xuống, đưa tay vuốt ve mấy sợi râu dưới cằm, nheo đôi mắt nhỏ đánh giá gã Tiểu Đông đang giữ nụ cười gượng gạo.

"Muộn rồi... Ta không thích người khác mặc cả với mình. Cho ngươi hai lựa chọn: Một là lấy ra 13 tấn lương thực rồi cút, hai là mỗi ngày trả cho ngươi tiền công 3 cân gạo, ngươi dùng tiền lương để trả nợ..."

"Đệt... Tôi phải trả trong ba mươi năm á? Vay mua nhà cũng đâu có thế này?"

Tiểu Đông cuống lên, món nợ này gánh không hề nhẹ, nửa đời sau của cậu thế là vứt đi rồi sao?

"Không, không, không, ngươi tính sai rồi. Sao có thể là ba mươi năm được, tuyệt đối không có chuyện đó. Chúng ta là loại người như vậy sao? Đợi chút, để ta xem nào..."

Trương Hoài An cũng biết không nên ép quá đáng, an ủi vài câu rồi lấy ra một chiếc máy tính, bấm lạch cạch trên đó, miệng lẩm bẩm: "13 nhân 2000 bằng... lại chia cho 365 bằng... rồi chia cho 3 bằng..."

Trương Hoài An bấm máy tính, Tiểu Đông rướn cổ nhìn theo. Thấy Trương Hoài An kêu lên "ra rồi", cậu vội vã dựng đứng tai lên nghe cho rõ, đã quên mất rằng giờ đây mình đã trở thành món ăn trong bát của người ta.

"Tổng cộng là 23,74 năm, phần lẻ phía sau không tính nữa. Cho ngươi thêm một ưu đãi, bỏ phần thập phân đi, là 23 năm. Tất nhiên, chúng ta cũng sẽ không làm quá tuyệt tình, tính tròn cho ngươi là 20 năm thôi."

Tiểu Đông bị một gậy đập cho choáng váng, đôi mắt trở nên thẫn thờ. 20 năm? Khái niệm gì thế này? Sinh một đứa trẻ cũng đã thành người lớn rồi, biết đâu còn đẻ cho ông cháu đích tôn ấy chứ.

Trương Hoài An nói ra con số 20 năm, thấy dáng vẻ của Tiểu Đông, trong lòng suy tính một chút, cảm thấy cần phải khơi dậy tính tích cực của cậu, tránh việc sau này làm việc đánh nhau lại "làm lấy lệ".

"Đừng thế, phải biết rằng 3 cân gạo mỗi ngày chỉ là lương cơ bản thôi, ta còn chưa nói với ngươi về lương hiệu quả và tiền thưởng chuyên cần. Ngoài ra, ngươi còn có thể nhận được chia lợi nhuận và phúc lợi ngày lễ, tính ra chắc chắn gấp mấy lần lương cơ bản..."

Mắt Tiểu Đông sáng lên, nghi ngờ nhìn Trương Hoài An, miệng thốt ra câu hỏi:

"Ông tốt bụng thế sao?"

Trương Hoài An mỉm cười đắc ý, tay phải vỗ nhịp lên đùi, nháy mắt, nhe hàm răng cửa ra, nói với gã Tiểu Đông đang ngẩn ngơ:

"Chúng ta luôn lấy tư tưởng 'lấy con người làm gốc', đoàn kết những người sống sót đông đảo xung quanh mình để cùng phát triển, cùng tiến bộ. Chúng ta ăn được cơm khô thì cũng phải làm cho người bên dưới cùng ăn cơm khô với mình. Như vậy mới có sức gắn kết, có thể phát huy tối đa tính tích cực của mọi người..."

Tiểu Đông nhìn Trương Hoài An bằng ánh mắt đầy hy vọng, liên tục truy hỏi: "Vậy nói cách khác, thời gian tôi trả hết nợ sẽ rất nhanh? Ba năm hay năm năm?"

Trương Hoài An liếc nhìn Tiểu Đông, thấy mặt đất vừa bị mười ngón tay của cậu cào ra mười cái lỗ sâu hoắm, lại nhớ tới lời Trương Tiểu Cường nói rằng sức mạnh của người này gần như ngang ngửa Dương Khả Nhi.

"Có lẽ ba năm, có lẽ năm năm, có lẽ... 20 năm, ai mà nói trước được."

Tiểu Đông cuống lên, sao Trương Hoài An lại nói chuyện kiểu đó?

"Ông... chính ông đã nói, các loại phúc lợi khác gấp mấy lần lương cơ bản, theo lý mà nói tôi có thể trả nợ rất nhanh chứ, sao lại nói không rõ ràng? Định chơi tôi à?"

Trương Hoài An lắc đầu liên tục, ông nhận ra Tiểu Đông đã bị mình ép đến giới hạn, không thể quá đà, cái gì quá cũng sẽ phản tác dụng.

"Ngươi phải biết, chúng ta không phải đơn vị sự nghiệp, phân phối theo lao động ngươi hiểu không? Ngươi làm bao nhiêu việc, nhận bấy nhiêu thù lao. Ngươi không làm việc thì chỉ nhận được lương cơ bản, lúc làm việc ngươi phải làm nhiều hơn người khác, nếu không thì dựa vào đâu mà nhận tiền thưởng? Cho nên vấn đề này không nằm ở phía ta, có trả hết nợ sớm được hay không là chuyện của ngươi. Bản thân ngươi không có năng lực thì đương nhiên đừng hòng trả nợ sớm. Đúng rồi... còn một điểm nữa, trước khi chưa trả hết gạo, ngươi phải đi theo chúng ta, chúng ta đi đâu ngươi phải theo đó. Khi nào trả hết nợ, khi đó ngươi mới được tự do. Đến lúc đó là tự ra ngoài lăn lộn hay ở lại đội xe kiếm cơm, đều tùy ngươi..."

Nghe đến đây, Tiểu Đông trút được gánh nặng, nhớ ra một việc, liền buột miệng hỏi:

"Thế... ở đây có lo cơm nước không?"

Trương Hoài An rất kiên nhẫn, tỉ mỉ giải thích cho Tiểu Đông:

"Còn phải xem ngươi thế nào. Ngươi không lấy lương cơ bản thì chúng ta lo cơm nước, ngươi lấy lương cơ bản thì ăn theo lương cơ bản, không có gì khác nữa. Dù sao người khác cũng không có lương cơ bản, đây là đặc cách dành riêng cho ngươi đấy..."

Tiểu Đông: "..."

"Nói đi, muốn tôi làm gì? Xông pha trận mạc thì không vấn đề, việc khác tôi không chơi được đâu, đừng bắt tôi làm mấy cái công việc kỹ thuật, tôi không có kinh nghiệm, không hiểu nghề."

Tiểu Đông tự biết mình, bày tỏ thẳng thắn với Trương Hoài An. Ánh mắt cậu cứ liếc ra bên ngoài, cậu nghe thấy tiếng động cơ diesel đang chạy, có máy phát điện là có điện, có điện là cậu có thể dùng máy tính, có máy tính là những mỹ nữ 2D sẽ hồi sinh, tâm hồn trạch nam lại trỗi dậy.

"Ừm... điều ngươi nói, ta có thể cân nhắc. Nhưng hiện tại không cần quá nhiều người xông pha trận mạc, để võ nghệ của ngươi nhàn rỗi thì lãng phí quá. Ngươi nói xem, sở trường của ngươi là gì, có năng lực gì, có kiêng kỵ gì, nói hết cho ta, ta sắp xếp cho ngươi một vị trí tốt."

Tiểu Đông cúi đầu suy nghĩ, do dự nói: "Tôi chẳng có sở trường gì, biết vẽ đồ họa là một, thông thạo game là một, còn hiểu biết sâu sắc về bối cảnh các loại truyện tranh là một. Năng lực? Tôi chỉ thấy mình khỏe thôi. Kiêng kỵ? Không muốn làm việc cùng phụ nữ."

Tiểu Đông nói một câu, Trương Hoài An lại lắc đầu một cái, đầu Tiểu Đông lại cúi thấp xuống một phân, đến cuối cùng chỉ có thể nhìn chằm chằm vào mũi giày mình, câu cuối cùng gần như là phát ra từ trong mũi.

Câu cuối cùng khiến mắt Trương Hoài An sáng lên. Tiểu Đông nói không muốn làm việc cùng phụ nữ, chắc chắn là có lý do. Nhìn khuôn mặt đầy mụn trứng cá của Tiểu Đông, ông biết thằng nhóc này chắc chắn đã chịu không ít khổ sở vì phụ nữ. Như vậy thì lại có một vị trí rất hợp với cậu ta, ít nhất là Trương Hoài An không tìm được người nào phù hợp hơn.

"Thế này đi, ta cho ngươi một cái chức quan mà làm. Bình thường ngươi cứ làm chức của ngươi, đợi khi nào cần đến ngươi thì ngươi đi xông pha trận mạc. Chỉ cần ngươi tận tâm tận lực, ta đảm bảo ngươi có thể trả hết nợ trong vòng ba năm. Nội dung công việc cũng không nặng, rất nhàn hạ, không cần quản lý gì cả, chỉ cần treo cái danh thôi, đừng nói là ta không chăm sóc ngươi nhé."

Trương Hoài An hứa hẹn với Tiểu Đông đầy vẻ chắc chắn, dáng vẻ như đang làm phúc. Tiểu Đông cũng tin là thật, buột miệng hỏi: "Công việc cụ thể của tôi là làm gì, ông nói rõ xem nào?"

"Ha ha ha! Lão đệ yên tâm, mọi thứ đều sẽ vừa ý ngươi. Ngươi phải làm việc nghiêm túc, chăm chỉ kiếm gạo trả nợ, biết chưa?"

Trương Hoài An cáo già chỉ vài câu đã lừa được Tiểu Đông. Nhìn Tiểu Đông được đội viên dẫn ra ngoài, ông mỉm cười đắc ý. Còn Tiểu Đông đang đi phía trước, trong không khí nóng rực lại bất giác rùng mình một cái.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:559
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »