Đường Dược lôi hệ thống cung cấp oxy khẩn cấp ra ngoài.
Khác với tủ máy OGS sử dụng rây phân tử và phương pháp điện phân nước để tạo oxy, hệ thống cung cấp oxy khẩn cấp sử dụng nguồn oxy hóa học không thể tái tạo, dựa vào sự phân hủy xúc tác của chlorate rắn để sinh ra oxy. Bộ hệ thống này rất cổ xưa và đơn giản nhưng cực kỳ đáng tin cậy. Nó không có cấu trúc cơ khí hay mạch điện phức tạp, điều đó đồng nghĩa với việc nó gần như không thể xảy ra hỏng hóc.
Bộ hệ thống này vốn được bảo quản trong hộp cứu thương như một phương án dự phòng cho tình huống khẩn cấp. Nếu OGS xảy ra vấn đề, các thành viên trong trạm có thể dựa vào nó để duy trì nguồn cung oxy. Oxy do hệ thống này tạo ra đủ cho sáu người thở trong mười hai giờ, đồng thời có thể bổ sung oxy cho hệ thống duy trì sự sống của bộ Minh Quang Khải. Trong điều kiện bình thường, nó đủ sức hỗ trợ các thành viên đoàn khảo sát rút lui kịp thời khỏi trạm Côn Lôn.
Tuy nhiên, hệ thống OGS của trạm Côn Lôn luôn hoạt động ổn định, suốt bao nhiêu năm qua cũng chưa từng gặp sự cố nghiêm trọng nào, vì vậy các thiết bị dự phòng luôn bị niêm phong và chưa từng được đưa vào sử dụng.
Hệ thống cung cấp oxy khẩn cấp có mức độ tích hợp rất cao. Khi để trong hộp, nó chỉ là một khối hình chữ nhật dài sáu mươi cm, to bằng cánh tay người lớn, nặng khoảng mười kg với vỏ nhựa màu trắng. Bên trong tích hợp một lõi thuốc hỗn hợp chlorate kim loại kiềm, cùng với thiết bị đánh lửa điện tử và bộ lọc nén khí. Chỉ cần bật công tắc, lõi thuốc bên trong sẽ bắt đầu phản ứng dưới tác động của chất xúc tác và giải phóng oxy.
Thứ này thậm chí còn có dây đeo, nếu muốn, người dùng có thể đeo nó trên lưng.
Một đơn vị hệ thống cung cấp oxy hình chữ nhật có thể tạo ra tổng cộng 1500 lít oxy, và trạm Côn Lôn hiện có đủ sáu đơn vị như vậy.
Lão Miêu tắt hệ thống OGS, đèn chỉ báo màu xanh trên tủ máy từ từ tắt ngấm.
Máy tính phát hiện tủ máy OGS bị tắt và bắt đầu phát tín hiệu báo động.
"Câm miệng." Lão Miêu lạnh lùng nói.
Máy tính im bặt.
Đường Dược đeo mặt nạ dưỡng khí vào. Trong đại sảnh trạm Côn Lôn vẫn còn sót lại một lượng oxy nhất định nên anh cũng không vội mở hệ thống dự phòng, bởi thứ này không thể tái tạo, là đồ dùng một lần, dùng một chút là mất một chút, nên tiết kiệm được thì cứ tiết kiệm.
Lão Miêu và Đường Dược tháo tủ máy, cẩn thận lấy bảng mạch điều khiển của hệ thống kiểm soát nhiệt độ ra. Đường Dược ngửi thấy một mùi khét thoang thoảng.
"Có thứ gì đó bị cháy rồi." Đường Dược nói nhỏ.
Lão Miêu chậm rãi gật đầu, dùng nhíp trong tay gỡ từng sợi dây cáp rối rắm ra cho ngay ngắn.
"Có phải chỗ nào đó bị đoản mạch không?" Đường Dược cầm bút thử điện trong tay, nheo mắt nhìn quanh, nghề cũ của anh vốn là sửa chữa đồ điện gia dụng.
"Có khả năng là do chip, chịu ảnh hưởng từ hiệu ứng hạt đơn do bức xạ năng lượng cao gây ra, khiến logic điều khiển của nó gặp vấn đề." Lão Miêu nói.
Cái gọi là hiệu ứng hạt đơn là một dạng ảnh hưởng của bức xạ năng lượng cao trong vũ trụ đối với các thiết bị bán dẫn và mạch tích hợp. Trong mắt người thường, thông tin bên trong máy tính là nhị phân 0 và 1, nhưng trên phần cứng vật lý, bản chất của logic này thực chất là sự thay đổi điện tích. Các linh kiện mạch tích hợp tạo ra logic tính toán thông qua việc nhận diện electron, trong khi các hạt cơ bản mang năng lượng cao trong vũ trụ lại có thể gây nhiễu hoạt động của mạch điện, dẫn đến sai lệch logic. Một số lỗi không gây hại, nhưng có những lỗi dẫn đến đảo ngược logic, thậm chí làm cháy phần cứng.
Máy tính càng tinh vi, tần số càng cao thì càng dễ gặp phải vấn đề này.
Đây cũng là lý do tại sao máy tính trong dự án Sao Hỏa lại tương đối lạc hậu. Khi hệ thống VR đã phổ biến trên Trái Đất, thì trong trạm không gian và trạm Côn Lôn vẫn sử dụng màn hình hiển thị và nút bấm nguyên thủy, tất cả đều là vì cân nhắc đến yếu tố an toàn.
"Nhưng hệ thống kiểm soát nhiệt độ của OGS cũng chỉ như điều hòa Gree thôi, thiết kế thô kệch thế này mà cũng bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng hạt đơn ư?" Đường Dược nhíu mày.
"Khó nói lắm, các vấn đề do bức xạ năng lượng cao gây ra thuần túy là thiên tai ngẫu nhiên, xác suất rất thấp nhưng không thể dự đoán và rất khó ngăn chặn." Lão Miêu lắc đầu, "Chỉ là chúng thường không gây ra hậu quả quá nghiêm trọng, cùng lắm là màn hình xanh hoặc treo máy, khởi động lại là xong."
Đường Dược dùng tua vít tháo từng con ốc trên nắp bảo vệ bảng mạch rồi bỏ vào khay. Lão Miêu kéo cáp dữ liệu của máy tính lại, cắm vào cổng kiểm tra của bảng mạch.
Nhìn từ bên ngoài, họ rất khó tìm ra nguồn gốc lỗi vì bảng mạch không có tổn thương rõ ràng, chỉ có vài chân hàn bị cháy đen. Nếu chip gặp vấn đề thì phải dùng phần mềm để kiểm tra.
Lão Miêu ngồi trước máy tính, bắt đầu kiểm tra chức năng của bảng mạch.
"Dựa vào kinh nghiệm làm việc nhiều năm và trực giác nhạy bén của tôi." Đường Dược chăm chú quan sát các linh kiện trên bảng mạch, "Tôi cho rằng phần lớn là do hai..."
"Đơn vị điều khiển số 3 bị hỏng." Lão Miêu kiểm tra xong, ngẩng đầu lên.
"Đúng vậy, chính là số 3!" Đường Dược nói, "Tôi vừa định nói là đơn vị số 3 đây!"
Anh nhẹ nhàng rút bộ vi xử lý của đơn vị điều khiển số 3 ra, đưa lên ánh đèn quan sát kỹ. Bản thân con chip chỉ to bằng móng tay, cấu trúc bên trong được đóng gói hoàn toàn, chỉ nhìn thấy các chân kim loại mảnh khít ở hai bên cùng logo Intel nổi bật.
Nhìn từ bên ngoài, anh không tìm ra bất kỳ vấn đề gì. Cấu trúc chip bán dẫn được đóng kín hoàn toàn trong khối vuông nhỏ màu đen đó, nhưng không nghi ngờ gì nữa, một nơi nào đó trên bộ vi xử lý này chắc chắn đã xảy ra lỗi, hơn nữa còn là lỗi rất nghiêm trọng. Do điều kiện hạn chế, Lão Miêu cũng không thể đi sâu tìm hiểu nguồn gốc lỗi. Bản thân chất bán dẫn là một ngành công nghiệp tinh vi, muốn khám phá bên trong chip thì phải mài bỏ lớp đóng gói bên ngoài, điều này đòi hỏi thiết bị chuyên dụng và nhân sự chuyên nghiệp, trên thế giới chỉ có Intel và Hoa Cường Bắc mới làm được, Lão Miêu không thể làm điều đó.
Lão Miêu và Đường Dược lắp lại chip, kiểm tra nhiều lần, cuối cùng đành thừa nhận thứ này đã hỏng hoàn toàn.
"Chết tiệt, thứ này không dùng được nữa rồi." Lão Miêu đập tay lên bàn phím, "Bên trong nó chắc chắn đã xuất hiện tổn thương cứng, tức là tổn thương về mặt vật lý, dựa vào phần mềm thì không thể sửa chữa được."
"Nếu bảng mạch không sửa được thì hệ thống kiểm soát nhiệt độ phải làm sao?" Đường Dược hỏi, "Chẳng lẽ sau này chúng ta phải sống cuộc sống của người Eskimo sao?"
"Không có hệ thống kiểm soát nhiệt độ, nhiệt độ trong trạm Côn Lôn sớm muộn gì cũng giảm xuống âm năm mươi độ, đến người Eskimo cũng chết cóng thôi... Dự phòng đâu?" Lão Miêu nói, "Nếu không sửa được thì thay đồ dự phòng vào đi."
Đường Dược chỉ vào con chip trong khay, "Đây chính là đồ dự phòng."
Lão Miêu nhíu mày, "Cái gì?"
"Khi Lão Vương và những người khác còn ở đây, họ đã kiểm tra tủ máy OGS một lần, thay tất cả các linh kiện có thể thay thế bằng đồ mới." Đường Dược cầm con chip trong khay lên, lắc lắc, "Đây là bộ vi xử lý hệ thống kiểm soát nhiệt độ OGS cuối cùng của trạm Côn Lôn rồi... Lô chip thay thế tiếp theo vốn sẽ xuất phát sau một năm nữa, nhưng giờ thì sẽ không bao giờ xuất phát nữa."
Lần này đến lượt Lão Miêu trợn mắt.
"Ý cậu là không còn đồ để thay nữa?"
Đường Dược gật đầu.
Lão Miêu cầm tua vít trong móng vuốt, im lặng suốt vài giây.
"Mẹ... kiếp!"