"Ngươi..." Sự kinh ngạc của Raymond dần chuyển thành thấu hiểu. Hắn dường như muốn nói gì đó, nhưng bọt máu liên tục trào ra từ khóe miệng, không thể thốt lên nổi một âm tiết trọn vẹn.
Gương mặt Reya trắng bệch, nàng muốn lao lên, nhưng lại như có điều e ngại, chỉ biết đứng run rẩy tại chỗ. Nàng phải cắn chặt tay mình mới không bật khóc thành tiếng, bàn tay phải vô thức sờ lên bụng dưới.
Richard vẫn nhìn vào mắt Raymond. Đôi đồng tử ấy đã bắt đầu dần mất đi tiêu cự, nhưng vẫn phẳng lặng như cũ, phẳng lặng đến mức gần như lạnh lùng, dường như ngay cả điểm cuối của sinh mệnh chính mình cũng không đáng để hắn động dung.
Richard bỗng búng ngón tay, một đốm lửa màu xanh lam chỉ bằng móng tay bắn ra, chuẩn xác găm vào bụng dưới của Reya! Đốm lửa này cực kỳ bá đạo, trong nháy mắt đã thiêu rọi xuyên qua cơ thể Reya, xuyên ra từ phía sau rồi ngập vào vách tường, không biết đã lún sâu bao nhiêu.
Reya kinh hô một tiếng, cúi đầu nhìn bụng mình, sắc mặt trong nháy mắt cắt không còn giọt máu. Ngay chính giữa bụng nàng để lại một cái lỗ rỗng to bằng ngón tay. Vết thương đã sớm tinh thể hóa, đối với một cường giả Thánh vực mà nói, loại thương thế này thực ra không tính là nặng, nhưng vị trí vết thương lại khiến nàng muốn hét lên. Và nàng quả thực đã không thể khống chế nổi mà thét lên chói tai.
Richard làm ngơ như không nghe thấy, vẫn nhìn Raymond, chậm rãi nói: "Đứa trẻ trong bụng Reya đã được một tháng rồi nhỉ? Nếu ta đoán không lầm, thứ đang hoài thai ở đó không phải con của ngươi, mà chính là bản thân ngươi. Linh hồn và ký ức của ngươi đã âm thầm chuyển dịch sang đó. Như vậy, dù