"Hít, kiếm khí thật mạnh, sát ý thật nồng, người này thực sự là Bạch Hi Văn mà ngươi từng nhắc đến sao?"
Lôi Minh ngây ngô gãi gãi sau đầu, vẻ mặt kinh hãi nói. Một kẻ như thế này, làm sao có thể liên tưởng đến hình ảnh tiêu sái ung dung, hiền hòa thiện lương được chứ?
Nếu không phải hắn cũng từng nghe danh Bạch Hi Văn, e rằng đã tưởng người đang tàn sát kia là cao thủ tà đạo, chứ chẳng phải rường cột của chính phái.
Thực tế, Đoạn Nghị cũng bị bộ dạng lạnh lùng, thủ đoạn tàn nhẫn của Bạch Hi Văn làm cho kinh ngạc. Không phải vì quá mức tàn nhẫn, mà là vì nó trái ngược hoàn toàn với ấn tượng trước đây của hắn về Bạch Hi Văn.
Một người, trong thời gian cực ngắn lại thay đổi lớn đến thế, chắc chắn đã xảy ra đại sự. Chỉ tiếc là Đoạn Nghị không hề hay biết đầu đuôi câu chuyện.
Hắn thậm chí suy đoán, phải chăng ngày trước khi Bạch Hi Văn rời núi, chính là vì một vị sư huynh thân thiết của y bị ám sát.
Liệu có phải y đã tra ra điều gì khó lòng chấp nhận, nên mới dẫn đến tính tình đại biến, trở thành bộ dạng như hiện tại?
Mà Bạch Hi Văn, kẻ vừa thi triển mười bảy đường Tung Sơn Kiếm Pháp tinh diệu, lúc này đang giẫm lên vũng máu đặc quánh, lấy sự kết thúc của những sinh mạng tươi trẻ làm phông nền, ngẩng cao đầu bước tới trước đại môn Lâm gia. Khí thế của y hùng hậu như ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội.
Toàn thân y không một vết thương, vóc người thanh mảnh thẳng tắp như ngọn thương, y phục trắng chỉ lấm tấm vài vệt máu.
Dù là khí thế, thể lực, hay sát ý ngưng tụ, tất cả đều đã đạt đến đỉnh cao sau trận chém giết vừa rồi.
Giờ phút này, y vô cùng nguy hiểm. Ngay cả một kẻ tự phụ như Tô Mạc Già cũng không muốn trở thành đối thủ của Bạch Hi Văn trong lúc này, bởi giao thủ với y là một việc cực kỳ nguy hiểm.
Lâm gia tuy tổn thất hàng chục người, nhưng vẫn có viện binh nối đuôi nhau từ trong phủ đi ra, xếp hàng trước đại môn.
Đoạn Nghị thậm chí không hiểu cái gì đang chống đỡ cho họ đối mặt với một Bạch Hi Văn như vậy. Danh? Lợi? Hay niềm tin?
Việc này chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Ngay khoảnh khắc Bạch Hi Văn định vung kiếm, dồn sức xông vào đại môn Lâm gia, một tiếng "Bạch đại ca" vang lên khiến thân hình y cứng đờ, dừng động tác trong tay, sắc đỏ ngầu và sát ý trong mắt cũng dịu đi đôi chút, trở về trạng thái bình thường.
Quay đầu nhìn lại, ba người đập vào mắt y. Bỏ qua hai người kia, ánh mắt Bạch Hi Văn trực tiếp khóa chặt lấy Đoạn Nghị.
Thấy hắn đeo trường kiếm sau lưng, vóc người thẳng tắp, cao lớn hơn chút ít, dường như đã trưởng thành hơn nhiều.
Ánh mắt vẫn sáng ngời hữu thần như ngày nào, khí chất trầm ổn không hề thay đổi. Điều đáng quý hơn là hơi thở sâu lắng và nội công tu vi thể hiện ra ngoài, khiến khuôn mặt lạnh lùng của Bạch Hi Văn cuối cùng cũng lộ ra chút thay đổi.
Khóe miệng y khẽ cong lên, thêm vài phần nhân khí, tựa như không có người xung quanh mà nói:
"Hóa ra là ngươi. Ta còn lo ngươi chạy trốn ra ngoài châu sẽ mất mạng, giờ nhìn bộ dạng này của ngươi, chắc hẳn không có vấn đề gì lớn. Thế là ta yên tâm rồi, sau này nếu có gặp Kiều Nô, ta cũng có thể cho nàng một lời giải thích."
Thực ra khi còn ở trên núi, giao tình giữa hai người không phải kiểu quá thân thiết, vừa là do tính cách đạm bạc của Bạch Hi Văn, vừa do Đoạn Nghị luôn đề phòng, khó lòng đối đãi chân thành với nhau.
Thế nhưng, khoảng cách giao tình không hề ảnh hưởng đến sự quan tâm mà họ dành cho đối phương.
Đoạn Nghị nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, bước tới trước mặt Bạch Hi Văn, cảm khái nói:
"Đúng vậy, ta sống rất tốt. Điều này cũng nhờ Bạch đại ca đã hết lòng biện bạch, giúp ta rửa sạch tội danh bị vu oan, nên ta rất cảm kích những việc huynh đã làm cho ta. Chỉ là ta không hiểu, hôm nay huynh làm vậy là vì sao? Kim Đỉnh Phái chẳng phải là tín ngưỡng của huynh sao? Kim Đỉnh Phái chẳng phải là nơi huynh thề chết cũng phải bảo vệ sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với huynh?"
Những câu hỏi liên tiếp khiến nụ cười ít ỏi của Bạch Hi Văn tan biến sạch sẽ. Trong mắt y lại lóe lên một loại thù hận và bi phẫn kỳ lạ, y thở dài:
"Chẳng lẽ ngươi muốn ngăn cản ta? Có lẽ võ công của ngươi tiến bộ rất nhiều, nhưng ngươi nên biết, ngươi không cản nổi ta đâu, đây chỉ là châu chấu đá xe mà thôi."
Đoạn Nghị lắc đầu, liếc nhìn đám người ngoài Lâm phủ đang bị uy thế của Bạch Hi Văn làm cho sững sờ đứng tại chỗ, nói:
"Không, ta sẽ không ngăn cản huynh, ta chỉ muốn hỏi rõ lý do huynh làm vậy. Bạch đại ca, võ công của huynh quả thực rất cao, nhưng người huynh giết đã quá nhiều, kẻ đắc tội cũng không ít. Một khi sự việc mất kiểm soát, chắc chắn sẽ dẫn dụ những cao thủ mà huynh không thể đối phó. Chi bằng chúng ta tìm chỗ khác nói chuyện chi tiết, ta chỉ muốn giúp huynh, chứ không hề muốn hại huynh."
Đoạn Nghị nhìn thẳng vào mắt Bạch Hi Văn, y hệt như lúc còn ở trên núi. Giọng điệu hắn chân thành, lại hợp tình hợp lý.
Bạch Hi Văn không phải kẻ không biết tốt xấu, sao có thể không rõ hậu quả của việc mình làm?
Trước khi đến đây, y đã bị bảy đợt ám sát, mỗi đợt đều có một cao thủ lợi hại đánh lén. Nhìn võ công của họ, chắc chắn xuất thân từ những danh môn đại phái hoặc võ lâm thế gia danh tiếng tại Ngụy Châu.
Kẻ muốn y chết tuyệt đối không chỉ là một hai người.
Có lẽ họ muốn trừ khử kẻ gây rối sự ổn định của Ngụy Châu, có lẽ họ muốn nhân cơ hội này diệt trừ "tay đấm" số một của Kim Đỉnh Phái, từ đó làm suy yếu thực lực của phái này, đánh sập bá chủ Ngụy Châu để tranh giành cơ hội cho riêng mình.
Nhưng dù là vì nguyên nhân gì, việc y trở thành mục tiêu công kích là điều không còn nghi ngờ gì nữa.
Bạch Hi Văn im lặng hồi lâu, liếc nhìn Tô Mạc Già và Lôi Minh bên cạnh Đoạn Nghị, muốn nói lại thôi, cuối cùng lắc đầu nói:
"Ý tốt của ngươi ta xin nhận, nhưng đây là chuyện riêng của ta, ngươi đừng can thiệp vào. Tóm lại Lâm Cảnh Long ta nhất định phải gặp, còn việc có ra tay với hắn hay không thì chưa chắc."
Nói đoạn, y định quay người tiếp tục hành động còn dang dở, khiến đám người ngoài Lâm phủ giật mình hoảng sợ.
Nào ngờ Đoạn Nghị lại bước tới trước y một bước, thanh Tung Dương Thiết Kiếm sau lưng được rút ra. Kiếm khí hùng vĩ, sắc bén, khiến ngay cả Bạch Hi Văn cũng phải nhìn bằng con mắt khác.
Khi còn trên núi, Đoạn Nghị làm gì đã luyện được kiếm khí như thế này? Xem ra hắn đã có cơ duyên khác khi xuống núi!
"Đã Bạch đại ca không nói, ta cũng không hỏi. Nhưng chuyện này ta nhất định phải nhúng tay vào, không thể để Bạch đại ca đơn độc chiến đấu được."
Bạch Hi Văn là người thế nào, Đoạn Nghị cũng hiểu rõ. Việc y không muốn làm thì dù là trời cao cũng đừng hòng ép buộc. Vì vậy, điều hắn cần làm là đứng về phía Bạch Hi Văn, giúp y giải tỏa phiền muộn.
Bạn bè là gì?
Là khi ngươi đau khổ, cho ngươi sự ủng hộ và sức mạnh; là khi ngươi lạc lối, cho ngươi lời khuyên và mục tiêu.
Đoạn Nghị dù không thể cho Bạch Hi Văn lời khuyên và mục tiêu, nhưng hắn có thể cho y sự ủng hộ và sức mạnh.
Hắn tin rằng Bạch Hi Văn tuyệt đối không vô cớ đối phó với thế hệ tiền bối của Kim Đỉnh Phái, trong đó chắc chắn có ẩn tình.
Tô Mạc Già và Lôi Minh nhìn nhau, tuy không nói lời nào nhưng cùng bước lên một bước, bày tỏ lập trường của mình.
Hai người họ vốn không quen biết Bạch Hi Văn, nhưng họ tin tưởng Đoạn Nghị, nên cũng sẵn lòng tin tưởng Bạch Hi Văn.
Điều này khiến lòng Đoạn Nghị ấm lại, không khỏi nhớ tới thời học cấp ba, khi bạn cùng phòng bị hai tên lớp khác đánh hội đồng, cả đám nam sinh trong lớp hắn, hơn hai mươi người, đã đuổi theo đánh cho hai tên kia tơi bời trong giờ ra chơi, cuối cùng làm kinh động cả hiệu trưởng.
Thật ra đôi khi, đúng và sai không thực sự quan trọng, tấm lòng mới là quan trọng nhất.
Bởi vì cái đúng trong mắt mình, có lẽ lại là cái sai trong mắt người khác. Ai đúng ai sai, chỉ có thời gian mới kiểm chứng được.
Hắn không thể nói việc mình đang cố chấp, bất chấp rủi ro lớn để giúp Bạch Hi Văn là đúng, nhưng tâm hắn ủng hộ việc làm này, nếu không làm vậy, lòng hắn khó mà bình yên.
Sắc mặt Bạch Hi Văn lần thứ hai xúc động, dường như nghĩ đến điều gì đó, y đưa tay đặt lên vai Đoạn Nghị, lắc đầu, hít sâu một hơi, một giọng nói vang dội truyền ra khắp nơi:
"Lâm Cảnh Long, Bạch Hi Văn ở đây, mau ra gặp ta."
Sóng âm cuồn cuộn không dứt, trực tiếp chấn động khiến đám người Lâm phủ chóng mặt hoa mắt, tay chân bủn rủn, binh khí rơi loảng xoảng mà không hay biết.
Sự hùng hậu của một hơi đan điền này, quả thực có thể sánh ngang với Sư Tử Hống của Thiếu Lâm.