Ta có một Tàng Võ Lâu - Bàn về việc cập nhật sắp tới và sách mới.
Xin thông báo với chư vị độc giả, lịch cập nhật của cuốn sách này sắp tới có lẽ sẽ không cố định, lúc thì không đăng, lúc thì đăng một chương, nhưng chắc chắn ta sẽ viết cho đến khi hoàn tất, tuyệt đối không bỏ dở giữa chừng. Nguyên nhân là vì ta đã cho ra mắt sách mới.
Lần này ta không viết võ hiệp nữa mà chuyển sang đề tài khác, đó là nhị thứ nguyên (anime/manga), chủ đạo là thanh xuân vườn trường và phong cách "văn sao lưu" (sao chép văn chương), dự định viết theo lối nhẹ nhàng hơn.
Hãy để ta chia sẻ lý do vì sao lại có suy nghĩ và quyết định này.
Thực ra sách mới đã được chuẩn bị từ lâu. Ý tưởng đầu tiên xuất hiện vào tháng 5 năm 2020, ta cũng đã viết xong dàn ý, nhưng sau đó xảy ra một số chuyện mà ai cũng biết, nên mọi thứ đành bỏ dở.
Đến tháng 7, ta lại nảy ra một đoạn mở đầu mới, viết được khoảng bốn vạn chữ. Khi đọc lại, bản thân thấy khá hào hứng, nhưng có lẽ không được thị trường đón nhận nên ta lại hủy bỏ.
Sau đó là tháng 12, ta lại có ý tưởng mới, dự định viết theo dòng võ đạo thăng cấp thuần túy, kết hợp với các yếu tố tà dị, hung thú và thiên tai.
Những yếu tố này tuy không còn mới mẻ nhưng vẫn có thể khai thác được.
Sau đó, ta gửi dàn ý cùng hai vạn chữ chính văn cho chủ biên Thủy Mặc. Sau khi xem qua, Thủy Mặc đại đại đã đánh giá rằng: bối cảnh thiết lập rất vững chắc, quá trình thăng cấp võ đạo cũng khá ổn, nhưng chính văn lại quá rườm rà, không đủ sức thu hút người đọc ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Việc ký hợp đồng thì chắc chắn không thành vấn đề, nhưng có thể viết nên thành tích hay không thì không ai dám đảm bảo.
Tiếp theo, ta làm theo chỉ dẫn của chủ biên Thủy Mặc để chỉnh sửa.
Lần chỉnh sửa này, ta viết hai đoạn mở đầu, một đoạn tự thấy khá ổn, đoạn còn lại thì cảm thấy không có nhiều hy vọng.
Sau đó, ta gửi lại cho chủ biên Thủy Mặc nhờ ngài chỉ giáo.
Thủy Mặc xem xong liền nói với ta rằng, ngài ấy lại thấy đoạn mở đầu mà ta cho là không có hy vọng kia thực ra khá ổn.
Thú thật, câu nói này của Thủy Mặc giống như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt ta, đến cả thị trường mà mình còn không nắm bắt được thì còn viết lách cái nỗi gì nữa.
Sau đó, ta đã tâm sự với Thủy Mặc về những lo âu và suy nghĩ của bản thân.
Viết võ hiệp đã ba năm, ba cuốn tiểu thuyết, một cuốn tạm gọi là thành công, hai cuốn thì thất bại thảm hại. Nói thật lòng, ta cảm thấy có chút mệt mỏi và kiệt sức.
Vì thế, ta rất tùy hứng muốn đổi đề tài, đổi hướng đi mới, mở rộng khả năng của bản thân, ít nhất là không thể cứ mãi bế tắc ở đây được.
Sau đó, ta lấy một ý tưởng trước kia làm điểm khởi đầu, phát huy trí tưởng tượng của mình để chuẩn bị viết một cuốn tiểu thuyết nhẹ nhàng.
Ta rất cảm ơn chủ biên Thủy Mặc, ngài ấy đã khích lệ ta viết câu chuyện mình muốn viết, những điều không thông suốt cũng không cần phải ép buộc bản thân, đừng tự tạo áp lực quá lớn cho mình. Ta thực sự vô cùng biết ơn.
Về phần sách mới, tên là "Người thích bản đại gia lại chẳng có lấy một ai", nghe mùi thất bại nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Hơn nữa nhìn qua thì chẳng hề liên quan gì đến thể loại võ hiệp ta từng viết, và thực tế cũng đúng là như vậy.
Coi như là thử nước, thử nghiệm vậy.
Bằng hữu nào vẫn đang theo dõi cuốn sách này nếu có hứng thú thì có thể ghé qua xem thử, cho ta chút ủng hộ, nếu không hứng thú thì cũng không sao.
Thú thật, độc giả của hai cuốn sách này chắc chắn có khẩu vị khác biệt rất lớn, ta cũng không ôm kỳ vọng quá cao.
Lần này coi như ta bắt đầu lại từ con số không vậy.
Còn về tương lai, có lẽ một ngày nào đó ta sẽ quay lại viết võ hiệp. Núi cao sông dài, hẹn ngày tái ngộ trên chốn giang hồ.