Theo chân Phó Phi đi vào phân bộ Lục Phiến Môn vừa được thu xếp tạm thời này, Đoàn Nghị lặng lẽ quan sát xung quanh. Hắn phát hiện nơi đây là một tòa đại trạch có kết cấu quần thể sân vườn, tiền viện và hậu viện được nối liền bởi các dãy nhà khác nhau.
Tòa kiến trúc hình vòm ngay cửa chính dẫn vào đại viện là nơi làm việc của nhân viên Lục Phiến Môn. Nhìn qua thì thấy nhân số không nhiều, ít nhất là so với nha môn ở một huyện thành thì quân số đã vơi đi quá nửa.
Phía sau còn có phòng hồ sơ, phòng thẩm vấn, cùng với một sân tập võ được cải tạo từ sân vườn, diện tích vô cùng rộng rãi.
Nơi ở mà Phó Phi chuẩn bị cho hắn nằm ở vị trí trung tâm lệch về phía bên phải của quần thể này. Đó là một gian phòng kèm theo tiểu viện riêng, mái hiên cong vút, gạch đỏ ngói xanh, nhìn qua thì cảnh trí khá ổn.
Đặc biệt trong sân còn trồng một cái cây nhỏ đang nhú mầm xanh non, mang lại chút sức sống khiến Đoàn Nghị vô cùng hài lòng.
Sau khi dẫn Đoàn Nghị đến đây, Phó Phi dặn dò:
"Khu vực này là nơi ở tạm thời của các bộ khoái chúng ta, cơm ba bữa mỗi ngày đều có người mang tới. Nếu ngươi có yêu cầu gì, cứ đến chỗ hậu cần ở đại viện phía trước nhờ người giúp đỡ, nhưng là phải tốn tiền đấy, tự mình liệu mà tính toán."
"Phải rồi, nhắc thêm cho ngươi một câu, ở đây ngoài bộ khoái ra còn có một số cao thủ giao hảo với Lục Phiến Môn cũng đang lưu trú. Tốt nhất là ngươi đừng gây gổ với họ, tránh rước họa vào thân."
Nói xong, Phó Phi như có ai đuổi phía sau, vội vã rời đi, xem chừng công vụ quả thực rất bận rộn.
Đoàn Nghị mỉm cười bước vào phòng, đánh giá sơ qua cách bố trí và môi trường, đặt hành lý cùng thiết kiếm xuống, rồi mang chăn đệm trên giường ra tiểu viện ngoài phòng phơi nắng.
Chẳng bao lâu sau, ngoài sân có một thanh niên chừng hai mươi tuổi đi tới. Người này tướng mạo bình thường, vóc dáng tầm thước, chỉ là ăn mặc có phần phú quý, túi tiền căng phồng.
Gã này thuộc kiểu người dễ làm quen. Qua trò chuyện, Đoàn Nghị biết được gã tên là Hoắc Hiếu Tổ, xuất thân từ một gia tộc họ Hoắc nhỏ ở Ký Châu. Lần này gã theo chân Dương Vô Hạ từ Ký Châu tới U Châu, muốn nhân cơ hội hiếm có này để thể hiện bản thân, qua đó lấy lòng Dương Vô Hạ để được gia nhập Lục Phiến Môn.
Những người như Huệ Thanh, Khâu Thiếu Chân, Diệp Tiểu Tiên đối với Lục Phiến Môn thì tránh không kịp, bởi thế lực sau lưng họ quá lớn, không muốn dính líu đến cơ quan quan phủ này.
Gia tộc họ Hoắc chỉ là một tiểu gia tộc, không có nền tảng gì, nên việc gia nhập Lục Phiến Môn cũng là một tiền đồ tốt.
Lục Phiến Môn có thể từng chút một xây dựng, phát triển và lớn mạnh như hôm nay, cũng không thể thiếu sự hòa nhập của những tiểu gia tộc như nhà họ Hoắc. Tất nhiên, đây là lực lượng cơ sở và trung kiên, còn cao tầng thì hoặc là tự bồi dưỡng, hoặc là chiêu mộ những cao thủ tán tu có võ công cực mạnh trên giang hồ.
Bản thân Hoắc Hiếu Tổ cũng không bài xích sự sắp đặt của gia tộc, dù sao thời buổi này lăn lộn trong võ lâm giang hồ là một việc vô cùng nguy hiểm, chẳng biết chừng ngày nào đó lại bị người ta kết liễu.
Ví dụ như Diêu Gia Thành của Cái Bang, Từ Phàm của Bạch Liên Giáo, nói là ngồi trong nhà tai họa từ trên trời rơi xuống cũng chẳng ngoa.
Có thêm tấm áo quan phủ, người ngoài dù sao cũng phải kiêng dè ba phần, xem như có thêm chút bảo đảm.
Khi Hoắc Hiếu Tổ biết được thân phận của Đoàn Nghị, gã vừa kinh ngạc vừa lộ vẻ mừng rỡ, liên tục xoa tay đòi uống với Đoàn Nghị một chén để giao lưu. Sau đó gã rời khỏi sân, nói là về lấy rượu, khiến Đoàn Nghị chỉ biết lắc đầu, không biết thằng nhóc này có bị chập mạch hay không.
Cũng phải nói, danh tiếng của Đoàn Nghị được xây dựng dựa trên một loạt sự kiện, tuy có khen có chê nhưng dù sao cũng đã có tên tuổi.
Những người như Hoắc Hiếu Tổ, căn bản không có hy vọng ngóc đầu lên được, ngược lại lại vô cùng ngưỡng mộ.
Hai chữ danh lợi là hai chữ đơn giản nhất nhưng cũng phức tạp nhất. Đừng nói là người bình thường như Hoắc Hiếu Tổ, ngay cả những cao thủ cái thế cũng chưa chắc đã thấu hiểu được.
Kẻ chưa nổi danh thì muốn nổi danh, kẻ đã nổi danh thì muốn nổi danh hơn nữa. Làm cao thủ đệ nhất một huyện rồi lại muốn làm cao thủ đệ nhất một châu, trở thành cường giả đệ nhất Ký Châu đạo, chẳng lẽ lại không muốn trở thành cao thủ đệ nhất thiên hạ sao?
Đó chính là sức hấp dẫn, hay nói đúng hơn là ma lực của danh tiếng.
Trước đây Đoàn Nghị cũng có chút danh tiếng, nhưng chỉ gói gọn trong một vòng tròn nhất định của giang hồ. Còn lần này, việc kết liễu hậu bổ Thánh tử của Bạch Liên Giáo mới thực sự là lần đầu tiên hắn bước lên sân khấu lớn vô hạn của Đại Hạ.
Có thể dự đoán được rằng, trong danh sách những cao thủ trẻ tuổi của các thế lực lớn sau này, chắc chắn sẽ có thêm một cái tên, đó chính là Đoàn Nghị.
Hoắc Hiếu Tổ rời đi không bao lâu đã quay lại, mặt mày hồng hào, tay xách một chiếc hộp gỗ ba tầng màu nâu đỏ.
Đoàn Nghị nhìn thoáng qua, nghĩ thầm thôi được rồi, đồ đã mang tới tận nơi, chẳng lẽ lại đuổi người ta đi? Thế là hắn lại khiêng bàn ghế từ trong phòng ra, bày rượu cùng ba đĩa thức ăn chín lên bàn, hai người cứ thế vừa uống rượu vừa trò chuyện.
Căn bản là Hoắc Hiếu Tổ nói, Đoàn Nghị nghe, thỉnh thoảng đổi lại, Hoắc Hiếu Tổ hỏi, Đoàn Nghị đáp.
Đoàn Nghị dần nhận ra một số đặc điểm tính cách của Hoắc Hiếu Tổ, ví dụ như gã là người hướng ngoại, cởi mở và có lòng hiếu kỳ rất mạnh, nếu không thì cũng chẳng thể tự nhiên với một người xa lạ như hắn đến thế.
Lại như việc Hoắc Hiếu Tổ là một kẻ nói nhiều hiếm thấy, cái miệng nhỏ cứ đóng mở liên hồi, ngay cả khi đang nhai miếng thịt bò dai ngon cũng lẩm bẩm không ngừng.
Chủ đề trò chuyện cũng rất rộng, từ chuyện thời thơ ấu của bản thân, có thể nói sang chuyện chiến sự giữa các bộ lạc Mông Cổ trên thảo nguyên với U Châu của Đại Hạ; từ bát mì giá ba đồng ngoài phố, có thể nói sang chuyện Đông Hải từng có thần long xuất hiện; từ cô gái nhà hàng xóm mà mình thầm mến, có thể nói sang chuyện tình cảm của Dương Vô Hạ.
Nghe lời ra tiếng vào của Hoắc Hiếu Tổ, Đoàn Nghị cũng cảm nhận được thằng nhóc này có ý với Dương Vô Hạ, nhưng cũng chẳng có gì lạ.
Thông thường, đàn ông đều là động vật thị giác. Dương Vô Hạ tướng mạo tinh xảo xinh đẹp, vóc dáng nóng bỏng cao ráo, đặc biệt là vòng một đầy đặn, đối với những kẻ thích sự nảy nở mà nói, ai có thể làm ngơ cho được?
Cộng thêm xuất thân hiển hách của nàng, e rằng đúng như câu nói trong phim Mỹ Nhân Ngư, người theo đuổi nàng có thể xếp hàng từ đây đến tận Pháp, quá nhiều.
Tuy nhiên, thích thì thích, nhưng theo lời Hoắc Hiếu Tổ, Dương Vô Hạ là người có ánh mắt cực cao, phu quân tương lai chắc chắn phải là hào kiệt cái thế, không đến lượt những kẻ tiểu tốt như bọn họ, cùng lắm là mơ mộng trong lòng, đôi khi đến mơ cũng chẳng dám.
Từ đây cũng có thể thấy, tính cách của Hoắc Hiếu Tổ cũng có khiếm khuyết, đó là thiếu tự tin.
Tất nhiên, ngoài gia cảnh khá giả ra, gã cũng chẳng có gì để tự hào. Khiếm khuyết này đổi cách nói khác thì thành ưu điểm, gọi là có tự biết mình.
Đoàn Nghị thì khác, hắn không chỉ có ý nghĩ trong lòng mà còn dự định thực hiện, thậm chí trong lòng đã có vài kế hoạch, đang muốn nhân cơ hội tiếp cận Dương Vô Hạ lần này để tung đòn tấn công mãnh liệt.
Người xưa có câu, kẻ nhát gan chết đói, kẻ gan dạ chết no, gan của Đoàn Nghị chưa bao giờ là nhỏ.
Nữ thần cũng là người, nữ bộ đầu cũng là người, dù cho có là một tảng băng ngàn năm, hắn cũng phải chẻ nát nó ra.
Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Hoắc Hiếu Tổ lại khiến sắc mặt Đoàn Nghị trở nên khó coi, cảm thấy có chút không thoải mái.