Ngô Chí Dũng kể lể dài dòng như vậy, rõ ràng là sợ Đoạn Nghị không tin mình, nên mới tường thuật lại đầu đuôi câu chuyện, mục đích là để khẳng định với Đoạn Nghị rằng Kháng Long Chi Xỉ không nằm trong tay hắn.
Trong lời kể ấy, có phần là thật, cũng có phần là giả.
Chẳng hạn như việc ngoài Cửu Long Ngọc Bôi ra, tám món bảo vật chứa đựng long khí khác đều bị kẻ phản bội trong gia tộc mang đi dâng cho Ngô Khai Minh, chuyện này có lẽ là thật.
Dưới sự cảm ứng tâm thần của Đoạn Nghị, khi nhắc đến những chuyện này, tâm tư của Ngô Chí Dũng tỏ ra cực kỳ trấn định, bình thản, không chút gợn sóng, chỉ thoáng lộ vẻ tiếc nuối.
Xét theo mức độ yêu thích của hắn đối với Cửu Long Ngọc Bôi, thì tám món bảo vật tương ứng với Cửu Long Hồi Hồn Mộ Trận kia chắc hẳn cũng vô cùng hiếm quý. Việc cảm thấy tiếc nuối khi những bảo vật này rơi vào tay kẻ khác là điều hoàn toàn bình thường.
Thế nhưng, đoạn hắn nói rằng Cửu Long Ngọc Bôi cùng một số tiền lớn mà mình đang nắm giữ là do lão tổ tông Ngô gia trao lại trước lúc lâm chung, đồng thời căn dặn hắn không được quay về gia tộc mà hãy mai danh ẩn tích, thì Đoạn Nghị lại không mấy tin tưởng.
Chẳng phải vì Đoạn Nghị có thành kiến gì với Ngô Chí Dũng, mà là mỗi khi nhắc đến lão tổ tông Ngô gia, Ngô Chí Dũng đều toát ra vẻ chột dạ, sợ hãi và hổ thẹn. Ánh mắt hắn dao động liên hồi, khóe miệng co giật – đó là những biểu hiện rõ rệt của kẻ đang nói dối, hiển nhiên bên trong còn có ẩn tình khác.
Đương nhiên, dù Ngô Chí Dũng có thực sự được ủy thác hay là kẻ thấy lợi nổi lòng tham, sát hại lão tổ tông rồi trốn chạy khỏi sự truy sát của gia tộc đi chăng nữa, thì cũng chẳng liên quan gì đến Đoạn Nghị. Điều duy nhất hắn quan tâm chính là tung tích của Kháng Long Chi Xỉ.
"Ngươi biết được bao nhiêu về gia tộc của Ngô Khai Minh?"
Khi tìm hiểu về tình hình cụ thể của Ngô gia, Đoạn Nghị chỉ biết đại khái có một kẻ dị biệt tên là Ngô Khai Minh, nhưng đối với bản thân Ngô Khai Minh và gia tộc do hắn lập nên thì lại không hiểu rõ, vì thế mới cất tiếng hỏi.
Ngô Chí Dũng trút được gánh nặng trong lòng. Thấy Đoạn Nghị hỏi như vậy, rõ ràng là đã tin vào lời mình nói, như thế hắn sẽ không bị ép phải giao ra Kháng Long Chi Xỉ, tính mạng cũng coi như được bảo đảm.
Suy nghĩ một lát, Ngô Chí Dũng mới trầm giọng kể:
"Ta chỉ biết Ngô Khai Minh chính là kẻ cầm đầu khiến Ngô gia phân liệt và lập nên một nhánh riêng. Người trong gia tộc từ trước đến nay không ai dám đối đầu với hắn, thậm chí nhắc đến cũng chẳng dám."
"Hơn nữa ta biết rõ, Cửu Long Ngọc Bôi đang ở trong tay ta, Ngô Khai Minh chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ta. Vì vậy, trong suốt quãng thời gian dài ẩn cư sau khi bỏ trốn, ta luôn âm thầm thu thập tin tức về hắn."
"Điểm lợi hại nhất của Ngô Khai Minh chính là từng giữ chức Khâm Thiên Giám Giám Phó của Đại Hạ hoàng triều, chỉ đứng sau Giám Chính, quan hàm tòng ngũ phẩm."
"Tôn hạ đừng thấy quan chức hắn không lớn, nhưng Ngô Khai Minh là kẻ thủ đoạn cao cường, giao thiệp rộng rãi, kết giao với đông đảo văn võ bá quan trong triều. Nhà ai có chuyện hiếu hỉ, hay gặp vấn đề về phong thủy mộ táng, rất nhiều quan to đều đích thân mời Ngô Khai Minh đến giải quyết."
"Cho nên, nhân mạch và tầm ảnh hưởng của Ngô Khai Minh ở triều đình là rất lớn."
"Sau khi từ quan, hắn không ở lại Đế Kinh mà đưa con cháu về định cư tại Lâm Phần, Hà Đông. Trong mấy chục năm phát triển, Ngô gia tại Lâm Phần đã trở thành gia tộc hào cường danh xứng với thực ở đất Tấn Châu. Trên có văn quan võ tướng kết giao, dưới có tông môn bang phái giang hồ hưởng ứng, tiền tài quyền thế đủ cả, tầm ảnh hưởng chẳng khác nào một vị thổ hoàng đế tại địa phương."
"Hơn nữa, những năm gần đây, Ngô gia bắt đầu dồn trọng tâm vào việc kinh doanh thế lực giang hồ. Không ít tử đệ kiệt xuất của gia tộc đều bái sư tại các danh môn đại phái, khiến mạng lưới quan hệ của Ngô gia lại càng được mở rộng."
"Tôn hạ nên biết rằng, dù võ công của ta không phải là đối thủ của ngài, nhưng cũng thuộc hàng nhất lưu trên giang hồ. Thế nhưng đối mặt với Ngô gia, ta chỉ có nước chờ chết, hoàn toàn không có khả năng phản kháng."
"Vì vậy, nếu tôn hạ muốn có được Kháng Long Chi Xỉ, e rằng không phải chuyện dễ dàng."
Ngô Chí Dũng không rõ tại sao Đoạn Nghị lại hứng thú với Kháng Long Chi Xỉ đến vậy, nhưng hắn hiểu rõ đối phương nhất định phải có được món đồ này, và đây thực sự là tin tốt đối với hắn.
Sự thật năm xưa thế nào không ai biết, nhưng có một điều chắc chắn: Ngô Khai Minh có một sự chấp niệm khác thường đối với chín món bảo vật chứa long khí. Thậm chí, việc hắn tiết lộ cho lão tổ tông Ngô gia về ngôi mộ của vị vương gia tiền triều cũng chỉ vì muốn chiếm đoạt chín món bảo vật này.
Do đó, Ngô Chí Dũng – kẻ đang giữ Cửu Long Ngọc Bôi – đã trở thành cái gai trong mắt Ngô Khai Minh. Suốt bao năm qua, Ngô Chí Dũng phải trốn chui trốn lủi, nắm giữ tài sản lớn mà không dám lộ ra chút nào, nguyên nhân chính là vì điều đó.
Hắn không biết Ngô Khai Minh đã huy động bao nhiêu quan hệ, bao nhiêu nhân thủ để tìm mình, chỉ có cẩn trọng mới giữ được mạng sống.
Phải đến những năm gần đây, khi tu luyện võ công trong Như Ý Thanh Tiền đạt được thành tựu lớn, dần dần có thực lực và tự tin, hắn mới dám đổi tên, bắt đầu một cuộc đời mới.
Tất nhiên, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình có chút võ công là có thể đối đầu với Ngô Khai Minh, điều đó quá ngây thơ. Hắn chỉ muốn tận hưởng cuộc sống, sống cho hiện tại mà thôi.
Nếu không phải Đoạn Nghị tìm tới cửa lần này, lại mang theo áp lực khiến hắn không thể chống đỡ, có lẽ hắn đã quên mất gia tộc và thân phận cũ, chỉ nhớ mình là một thương nhân tay trắng làm nên sự nghiệp, tinh anh tháo vát.
Còn bây giờ, Đoạn Nghị – kẻ mà trong mắt Ngô Chí Dũng đã có võ công kinh thiên động địa, hiếm có đối thủ – nếu vì Kháng Long Chi Xỉ mà nảy sinh mâu thuẫn, thậm chí là tranh đấu với Ngô gia, thì đó lại là chuyện tốt nhất.
Thứ nhất, có lẽ hắn có thể mượn tay vị cường giả lạ mặt này để giáng đòn nặng nề vào gia tộc Ngô Khai Minh.
Dù Đoạn Nghị không làm được điều đó, thì việc hắn muốn đoạt Kháng Long Chi Xỉ cũng sẽ thu hút toàn bộ sự chú ý của gia tộc Ngô Khai Minh về phía mình, từ đó giảm bớt áp lực cho Ngô Chí Dũng.
Vì thế, Ngô Chí Dũng thực lòng muốn giúp Đoạn Nghị, biết gì nói nấy.
Nghe những điều này, lòng Đoạn Nghị vừa mừng vừa lo.
Mừng là vì cuối cùng hắn cũng có được tung tích thực sự của Kháng Long Chi Xỉ.
Lời Ngô Chí Dũng nói chắc là thật, và Đoạn Nghị cũng khẳng định đối phương không hề giữ Kháng Long Chi Xỉ.
Bởi vì Đường Uyển Nhi từng nói với hắn, một khi dùng Kháng Long Chi Xỉ, cơ thể sẽ dần xuất hiện những dấu hiệu khác thường, không chỉ thay da đổi thịt, sức mạnh vô song, bách bệnh không xâm, mà còn tỏa ra một loại uy nghiêm khiến bách thú phải phục tùng.
Trên người Ngô Chí Dũng không hề có những đặc điểm này.
Còn lo là vì gia tộc Ngô Khai Minh không những ở tận Hà Đông, mà thế lực còn rất lớn. Muốn đoạt được Kháng Long Chi Xỉ, độ khó không hề nhỏ, e rằng không thể thực hiện trong một sớm một chiều.
Mà chuyện liên hôn giữa Quách gia và Trang gia lại đang cận kề, chuyện của Quách Tình hắn phải giải quyết sớm, không còn nhiều thời gian để chuẩn bị nữa.
Quả nhiên, thế sự khó lường, cuối cùng hắn vẫn không thể kiểm soát được tất cả.
Tuy nhiên, điều này cũng không nằm ngoài dự liệu của hắn. Có thể nắm được tin tức chính xác về Kháng Long Chi Xỉ đã là thu hoạch không nhỏ rồi.