"Đúng rồi, vậy... vậy làm sao anh biết tôi luyện Bát Quái Chưởng?"
Tư Nguyên Kiệt bỗng nghĩ ra một vấn đề, bởi vì ngay cả khi bị Ngô Thiên Bảo truy đuổi đánh đập, cậu ta cũng chưa hề lộ ra võ công, tại sao Phương Dật lại có thể nhìn ra lai lịch của mình?
"Thân pháp và bộ pháp của cậu đều là công phu trong Bát Quái Chưởng, tôi đương nhiên có thể nhìn ra..." Phương Dật cất lời nói: "Còn nhớ cái lúc tôi kéo cậu không, kình lực phát ra lúc đó của cậu cũng là công phu Bát Quái Chưởng..."
"Anh... anh chỉ dựa vào cái đó mà nhận ra sao?"
Tư Nguyên Kiệt không dám tin nhìn Phương Dật. Tuy cậu không có kinh nghiệm giang hồ, nhưng võ công luyện lại rất khá. Mười tám tuổi đã đạt đến cảnh giới Luyện Tinh Hóa Khí, tức là cái mà võ sư thường gọi là tu vi Ám Kình, đã có thể coi là một kỳ tài luyện võ rồi.
Thế nhưng Tư Nguyên Kiệt chưa bao giờ dám nghĩ, chỉ thông qua quan sát thân pháp, bộ pháp và cảm nhận kình lực khi chạm tay mà có thể phán đoán ra một người luyện võ công gì. Đừng nói là cậu không làm được, ngay cả thái gia gia của cậu sống lại, e rằng cũng không có nhãn lực và khả năng phán đoán như vậy.
"Chỉ nhìn thân pháp và bộ pháp thì tôi không nhận ra được đâu..." Phương Dật mỉm cười nói: "Sở dĩ tôi nhận ra cậu là truyền nhân của Bát Quái Chưởng, là vì tôi cũng biết công phu Bát Quái Chưởng!"
Câu này của Phương Dật vừa thốt ra, Tư Nguyên Kiệt và tên béo bên cạnh đều ngẩn người. Tư Nguyên Kiệt không ngờ mình lại gặp được đồng môn ở kinh thành, còn tên béo quen biết Phương Dật lâu như vậy, thật sự không biết cậu lại biết Bát Quái Chưởng.
"Phương ca, anh... anh là truyền nhân môn hạ nào của Bát Quái Chưởng?"
"Phương Dật, cậu nhóc cậu học Bát Quái Chưởng từ lúc nào thế? Sao tôi không biết?"
Tư Nguyên Kiệt và tên béo đồng thời lên tiếng hỏi, biểu cảm trên mặt hai người gần như giống hệt nhau, đều là vẻ vô cùng kinh ngạc.
"Nói từng người một thôi..."
Phương Dật phất tay, ra hiệu cho tên béo đừng nói trước, mắt nhìn về phía Tư Nguyên Kiệt nói: "Tôi không phải truyền nhân của Bát Quái Chưởng, tôi xuất thân từ Đạo môn, chẳng qua sư phụ tôi có chút duyên phận với người trong Bát Quái Chưởng, nên biết một chút công phu Bát Quái Chưởng của các cậu..."
Tuy công pháp Phương Dật học là chính tông Đạo môn nhất, nhưng công pháp và công phu thực ra là hai khái niệm khác nhau. Công pháp Đạo gia cậu tu luyện là luyện Khí, còn công phu lại chỉ quyền cước khí giới. Ngoài luyện Khí ra, Phương Dật cũng biết không ít công phu của các môn phái khác.
Không chỉ Bát Quái Chưởng, mà cả Thái Cực, Bát Cực hay Thiếu Lâm quyền pháp, Phương Dật đều biết chút ít. Trong số các quyền pháp này, Bát Quái Chưởng Phương Dật chỉ học ở mức trung bình, cậu đánh giỏi nhất là Thái Cực Quyền. Lão đạo sĩ từng nói, đương đại các danh gia Thái Cực, không một ai là đối thủ của Phương Dật.
"Phương ca, sư phụ anh quen biết vị môn nhân nào của Bát Quái Chưởng vậy?"
Tư Nguyên Kiệt tiếp tục truy hỏi, bởi vì Bát Quái Chưởng truyền từ mạch của Đổng Hải Xuyên, tuy các chi nhánh bên dưới đã phát triển ra không ít lưu phái, nhưng những chi chính yếu đều được ghi chép trong Tư gia, ông nội của Tư Nguyên Kiệt cũng có thư từ qua lại với họ.
Năm đó cha mẹ Tư Nguyên Kiệt ra ngoài làm thuê, chính là nương nhờ một truyền nhân Bát Quái Chưởng ở tỉnh Quảng Đông, cho nên ngoài những truyền nhân ở nước ngoài ra, trong nước đều thường xuyên qua lại. Cuốn sổ ghi chép tình hình các chi nhánh đó, hiện vẫn còn đặt ở nhà Tư Nguyên Kiệt tại nông thôn.
"Tôi cũng không biết người đó tên là gì..." Phương Dật hơi lúng túng gãi đầu. Hành động này cho thấy cậu cũng chỉ là một chàng trai lớn hơn Tư Nguyên Kiệt vài tuổi mà thôi.
Thực ra Phương Dật đã nói dối, hành động này chỉ dùng để che đậy. Khi lão đạo sĩ dạy cậu Bát Quái Chưởng, đã từng kể cho cậu nghe lai lịch của Bát Quái Chưởng, Phương Dật nhớ đó là chuyện xảy ra khi cậu mới bảy tám tuổi.
Theo lời lão đạo sĩ, năm đó khi ông du ngoạn giang hồ, phát hiện một thanh niên tên là Đổng Hải Xuyên có tu vi khá tốt, lại tự sáng tạo ra một bộ Nội gia quyền pháp, có vài điểm tương đồng với lý luận Bát Quái của Đạo gia bọn họ.
Thế là lão đạo sĩ thấy thú vị, đã tỉ thí với thanh niên tên Đổng Hải Xuyên đó một phen, đồng thời chỉ ra vài điểm thiếu sót trong chưởng pháp của hắn. Lúc lão đạo sĩ kể cho Phương Dật nghe, ông vỗ ngực bồm bộp, nói rằng nếu không có mình thì đã không có sự tồn tại của môn võ Bát Quái Chưởng này.
Lần đầu nghe lão đạo sĩ kể chuyện này, Phương Dật hoàn toàn không biết Đổng Hải Xuyên là ai nên đã tin lời ông. Nhưng sau này tên béo mang lên núi vài cuốn truyện tranh võ hiệp, Phương Dật mới phát hiện ra, hóa ra Đổng Hải Xuyên sinh năm 1797, mất năm 1882, thời đại ông sống cách hiện tại đã hơn một trăm năm.
Phương Dật lúc đó còn nhỏ, đếm ngón tay tính toán nửa ngày, nếu theo lời lão đạo sĩ, chẳng phải ông đã sống mấy trăm tuổi rồi sao? Dù Phương Dật có đơn thuần đến đâu cũng biết lão đạo sĩ đang lừa mình.
Thế là Phương Dật cầm truyện tranh tên béo tặng, mắng lão đạo sĩ một trận tơi bời. Vì chuyện này lão đạo sĩ còn thề thốt là mình nói thật, nhưng lão đạo sĩ điên điên khùng khùng, nói năng thường xuyên lộn xộn, Phương Dật cũng đã quen, sau chuyện này cả hai không ai nhắc lại nữa.
Nhưng giờ nghe Tư Nguyên Kiệt hỏi về lai lịch Bát Quái Chưởng mình học, Phương Dật lại thấy rất lúng túng, vì cậu không thể nào đem những lời nói nhảm năm xưa của lão đạo sĩ ra kể cho Tư Nguyên Kiệt nghe được.
Phải biết rằng, Đổng Hải Xuyên là người sáng lập Bát Quái Chưởng, cùng với danh sư Thái Cực Quyền Dương Lộ Thiền đều là những bậc tông sư một đời, địa vị trong võ lâm cực cao. Tuy đã qua đời hơn trăm năm, nhưng đồ tử đồ tôn lại khắp thiên hạ. Nếu Phương Dật thực sự nói ra những lời nhảm nhí của lão đạo sĩ, không chừng Tư Nguyên Kiệt sẽ liều mạng với mình.
"Không biết thì thôi vậy..."
Tư Nguyên Kiệt vừa từ nông thôn ra, người vẫn còn rất đơn thuần, lập tức nhìn Phương Dật nói: "Phương ca, hay là chúng ta tỉ thí một chút đi. Các chi nhánh Bát Quái Chưởng cận đại đều có chút thay đổi, chúng ta qua tay một chút, có lẽ tôi sẽ nhìn ra anh là truyền nhân của ai..."
Vừa nhắc đến luyện võ, lời của Tư Nguyên Kiệt lập tức nhiều lên. Đó là vì Tư Nguyên Kiệt từ nhỏ đã là một kẻ cuồng võ, những đệ tử mà ông nội cậu thu nhận khi luyện võ đều lười biếng, chỉ có Tư Nguyên Kiệt mỗi ngày đều nghiêm túc hoàn thành bài tập ông nội giao, chưa bao giờ thấy khổ.
"Cậu muốn tỉ thí với tôi?" Phương Dật nghe vậy ngẩn ra, nhìn quanh một chút rồi nói: "Ở đây chỗ chật quá, chúng ta đừng dùng bộ pháp nữa, cứ thuần túy tỉ thí chưởng pháp là được..."
Vừa nói, Phương Dật vừa đứng dậy, đẩy bàn ghế vào góc phòng, sau đó đứng trước mặt Tư Nguyên Kiệt, hai chân mở rộng bằng vai, mũi chân hơi hướng vào trong, tay trái vươn ra trước, tay phải dựng đứng trước ngực.
"Phương ca, vậy tôi không khách khí đâu..." Nhìn tư thế Phương Dật bày ra, trên mặt Tư Nguyên Kiệt lộ vẻ hưng phấn, hai lòng bàn tay đan chéo, một động tác trầm vai hạ khuỷu, thân hình hạ thấp xuống, lòng bàn tay phải đã tấn công vào hạ bàn của Phương Dật.
"Ừm? Âm Dương Thủ thượng hạ phiên?"
Thấy động tác của Tư Nguyên Kiệt, Phương Dật không nhịn được khẽ cười, bàn tay phải dựng trước ngực ấn xuống, tiếp đó là nhấc lên rồi vẩy mạnh. Còn chưa kịp để Tư Nguyên Kiệt phản ứng, cơ thể cậu đã bị Phương Dật hất văng lên chiếc giường bên cạnh.
"Anh... anh đây là Niêm Kình?" Ngã trên tấm đệm mềm mại, Tư Nguyên Kiệt tất nhiên không bị thương, sau khi lộn một vòng nhảy xuống, đôi mắt nhìn Phương Dật đầy nghi hoặc.
Tư Nguyên Kiệt biết mình không phải đối thủ của Phương Dật, nhưng vốn dĩ cậu còn tưởng mình có thể qua lại với Phương Dật vài chiêu, không ngờ hai lòng bàn tay vừa chạm nhau, một luồng Niêm Kình đã nhấc bổng cơ thể cậu lên, Tư Nguyên Kiệt ngay cả cơ hội biến chiêu cũng không có, cả người đã bay ra ngoài.
"Đúng, là Niêm Kình..." Phương Dật cười nói: "Xuyên, Thiểm, Triệt, Lan, Trạm, Liên, Niêm, Tùy, mấy chữ này chắc cậu không phải chưa từng nghe qua chứ? Đúng rồi, cậu nhìn ra tôi xuất thân từ phái nào chưa?"
"Chưa nhìn ra, võ công của anh còn cao hơn cả ông nội tôi..."
Tư Nguyên Kiệt hơi buồn bực lắc đầu, vô cớ bị Phương Dật quật ngã mà chẳng nhìn ra được gì, cậu biết đây là do võ công của mình và Phương Dật chênh lệch quá xa.