"Mấy mảnh vụn này, sợ là cũng đáng giá mấy chục vạn nhỉ?"
Nhìn đống phế liệu ngọc Hòa Điền vứt đầy trên đất, Phương Dật chép chép miệng. Lúc khắc trận pháp, cậu hoàn toàn không nghĩ tới chuyện này, nhưng giờ nhìn lại thì thấy hơi xót xa. Trong mắt người khác, đây đều là ngọc Hòa Điền thượng hạng, điêu khắc xong bán đi chính là tiền.
Thế nhưng những mảnh vụn này cơ bản chỉ to bằng móng tay, không thể dùng để điêu khắc thứ gì khác được nữa. Phương Dật đành phải tìm chổi và hốt rác, gom hết chúng vứt vào thùng rác, rồi dọn dẹp căn phòng từ trong ra ngoài một lượt.
"Thôi được, hôm nay ra chợ dạo một vòng xem sao, không biết Tam Pháo với Béo thế nào rồi?"
Dọn dẹp xong xuôi, Phương Dật bỏ món pháp khí vừa chế tác xong cùng miếng tử liệu của Lam Liên vào một chiếc túi nhỏ. Nhìn thời gian đã hơn chín giờ sáng, cậu cầm túi lên rồi đi ra ngoài, hướng về phía chợ đồ cổ.
"Phương Dật, hôm nay sao cậu lại qua đây?"
Thấy Phương Dật xuất hiện bên cạnh sạp hàng nhà mình, Béo và Tam Pháo đều ngẩn người. Từ lúc Phương Dật nói muốn bế quan điêu khắc ngọc cho người ta đến nay, đã gần một tuần cậu không ló mặt ở chợ, đến một cuộc điện thoại cũng không gọi. Thời gian này, việc nhập hàng, bán hàng và mọi chuyện ở sạp đều do Béo và Tam Pháo cáng đáng.
"Này, Tam Pháo, cậu có thấy mấy ngày nay Phương Dật không ra ngoài, sao nhìn cứ như biến thành người khác vậy?" Béo đột nhiên nhìn chằm chằm vào Phương Dật. Cậu phát hiện Phương Dật đứng trước mặt mình dường như có sự thay đổi về khí chất, nhưng lại không nói rõ được là chỗ nào không đúng.
Tam Pháo nhìn kỹ Phương Dật rồi gật đầu: "Đúng là có chút, sao cảm giác cứ như hồi mới xuống núi, có chút thoát tục, không vướng bụi trần thế nhỉ..."
Sau khi tiến vào cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần, tuy bản thân Phương Dật càng thêm thu liễm, nhưng cái khí chất thoát trần kia lại không thể che giấu ngay trong một sớm một chiều. Béo và Tam Pháo đều lớn lên cùng cậu, tự nhiên liếc mắt một cái đã nhận ra sự khác biệt.
"Tôi không vướng bụi trần? Thế ngày nào cũng hít gió tây bắc mà sống à?" Phương Dật biết rõ sự thay đổi của bản thân, lập tức nhìn đống đồ trên sạp để đánh trống lảng: "Lô hàng này mới nhập à? Phẩm tướng bình thường quá..."
Sạp hàng của Phương Dật hiện tại vẫn chủ yếu bán văn chơi là chính. Hàng mà Béo và Tam Pháo nhập về phần lớn là vòng tay gỗ tử đàn lá nhỏ và các loại hạt bồ đề. Thế nhưng Phương Dật nhìn thoáng qua là biết, so với hàng của Mãn Quân thì hàng bán bây giờ kém hơn nhiều.
"Đều là hàng nhập tạm ở Kim Lăng, giá đắt mà chẳng có nhiều lựa chọn, phẩm tướng sao tốt được?"
Béo lầm bầm một câu rồi nói tiếp: "Phương Dật, khi nào cậu rảnh thì đi Kinh Thành một chuyến đi. Chúng ta nhập nhiều hàng một chút về, giờ việc buôn bán mỗi ngày đều rất tốt, không sợ không bán được đâu..."
Mặc dù có tin đồn chợ đồ cổ ở Triều Thiên Cung sắp chuyển địa điểm, nhưng với tư cách là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng của Kim Lăng, việc buôn bán ở chợ đồ cổ này hiện vẫn rất thịnh vượng. Béo và Tam Pháo cứ bốn năm ngày lại phải nhập hàng một lần, doanh thu mỗi tuần đều trên ba vạn.
Chỉ là giá nhập hàng hiện tại hơi cao, ngay cả khi cộng thêm tiền hạt phối, lợi nhuận cũng chỉ khống chế được khoảng ba mươi phần trăm. So với mức lợi nhuận hơn năm mươi phần trăm trước kia, Béo và Tam Pháo đều cảm thấy hơi xót ruột.
"Đúng đấy Phương Dật, hay là chúng ta cùng đi Kinh Thành đi. Tôi nghe nói đồ bên đó không những giá rẻ mà chủng loại còn nhiều. Dù trừ đi tiền lộ phí đi lại thì vẫn lãi hơn nhiều so với lấy hàng từ Kim Lăng..."
Tam Pháo phụ họa theo lời Béo. Hai anh em họ đã nghe ngóng rõ nguồn nhập hàng ở Kinh Thành từ lâu, chỉ là Phương Dật chưa lên tiếng, hơn nữa tiền trong tay hai người cũng không đủ, nên cứ trì hoãn mãi.
"Đi Kinh Thành nhập hàng?"
Phương Dật nghe vậy thì gãi đầu. Sau khi ra khỏi cái sân khép kín đó, cậu cũng từ một người tu đạo không vướng bụi trần biến thành kẻ phàm tục phải lo chuyện cơm áo gạo tiền. Sự thay đổi này khiến Phương Dật nhất thời có chút không quen.
"Đi thám thính đường đi nước bước thì được, nhưng dạo này tôi không rảnh, hơn nữa cũng hết tiền rồi..."
Phương Dật tính toán thời gian, giờ này chắc Mãn Quân đã đi du lịch về rồi, mà cậu cũng chỉ còn vài ngày nữa là đến hẹn đi Quỳnh Tỉnh với Triệu Hồng Đào. Quan trọng hơn, hiện tại Phương Dật không còn tiền, dù có đi Kinh Thành cũng chỉ có thể lấy vốn lưu động của sạp hàng để nhập hàng mà thôi.
"Mình đúng là biết cách tiêu tiền thật, một trăm vạn vừa vào tay, trừ đi chín vạn bảy của Lam Liên, chỉ còn lại có ba ngàn..."
Nghĩ đến khoản thu chi dạo gần đây, Phương Dật cũng thấy cạn lời. Ngay từ khi bế quan điêu khắc ngọc, Phương Dật đã chuyển chín vạn bảy cho Lam Liên vào tài khoản của cô ấy, giờ trong thẻ của Phương Dật chỉ còn vài ngàn tệ.
Số tiền mà người bình thường cả đời không kiếm nổi, vào tay Phương Dật chưa đầy một tháng đã tiêu sạch sành sanh. Về tốc độ tiêu tiền, Phương Dật cũng phải tự bái phục chính mình.
"Hết tiền rồi? Chẳng phải còn dư mười vạn sao?"
Lời của Phương Dật khiến Béo và Tam Pháo cùng ngẩn người. Trên sạp hiện còn năm sáu vạn vốn lưu động, cộng thêm mười vạn của Phương Dật, họ gần như có thể nhập được mười lăm vạn tiền hàng. Mà mười lăm vạn tiền hàng đủ để họ bán trong hai ba tháng, đến lúc đó vốn quay vòng lại, sẽ tạo thành một chu kỳ lành mạnh.
"Mười vạn đó tôi mua ngọc rồi, mua một khối nguyên thạch ngọc Hòa Điền..."
Từ Dương Châu về, Phương Dật luôn bận tối mắt tối mũi, không hề nói chi tiết với Béo về chuyện mua khối tử liệu đó. Béo và Tam Pháo cứ tưởng chuyến đi Dương Châu lần này của Phương Dật đều là tiền của Lam Liên chi trả.
"Vậy... vậy chuyện đi Kinh Thành nhập hàng cứ hoãn lại đi..."
Nghe Phương Dật nói vậy, Béo và Tam Pháo đều cụt hứng. Năm sáu vạn tệ trong mắt họ trước kia đã là một khoản tiền khổng lồ, nhưng ném số tiền này vào thị trường văn chơi thì chẳng thấm tháp vào đâu, mang theo chừng ấy tiền chạy một chuyến đến Kinh Thành xem ra không đáng lắm.
"Hay là, hai cậu cứ đi Kinh Thành một chuyến trước đi..."
Phương Dật suy nghĩ một chút rồi nói: "Đồ ở Kinh Thành rẻ hơn bên này khoảng hai mươi phần trăm, năm vạn tệ có thể tiết kiệm được khoảng một vạn, một lần nhập một lần xuất là lãi được hai vạn, tiền lộ phí thế nào cũng không lỗ. Hai cậu cứ đi thăm dò đường đi, đợi khi nào vốn liếng của chúng ta quay vòng được, thì có thể thiết lập kênh nhập hàng ổn định với bên đó..."
"Cũng được, để Thiến Thiến trông sạp mấy ngày, tôi với Béo đi một chuyến..."
Tam Pháo và Béo nhìn nhau rồi gật đầu đồng ý. Với danh nghĩa của Triệu Hồng Đào và Tôn Liên Đạt, hai anh em họ hiện đang làm ăn rất phát đạt ở chợ đồ cổ. Mọi người xung quanh đều biết Miêu Thiến Thiến là bạn gái của Tam Pháo, nên dù có một mình trông sạp cũng không sợ du khách gây rối.
"Được, đợi tôi về nghĩ cách giải quyết vấn đề vốn liếng..."
Phương Dật cơ bản không có khái niệm gì về tiền bạc, nhưng việc làm ăn muốn phát triển thì đúng là không thể thiếu tiền. Nếu không phải hai vị thầy đều không đồng ý cho Phương Dật bán khối nguyên thạch đó, thì Phương Dật thật sự đã muốn bán nó đi rồi.
"Theo tôi thấy, cậu đúng là sĩ diện hão rồi tự làm khổ mình..."
Béo nghe vậy thì bĩu môi: "Nếu cậu mà tán đổ cái cô Lam chủ tịch kia, thì ngàn vạn chẳng phải chỉ cần đưa tay là có sao? Hai anh em mình cũng được thơm lây. Mà nói mới nhớ, mấy ngày nay Lam chủ tịch gọi cho Tam Pháo tìm cậu mấy lần rồi đấy..."
"Cút ngay, nói nữa tôi bán cậu đi bây giờ..."
Phương Dật bực bội đá Béo một cái, nhưng lời của Béo cũng nhắc nhở cậu, mình có thể thông báo cho Lam Liên đến đây. Giao món pháp khí đã luyện chế xong cho cô ấy, coi như cậu cũng trút bỏ được một tâm sự.
"Tam Pháo, cho tôi mượn điện thoại..." Phương Dật hỏi mượn điện thoại của Tam Pháo rồi gọi cho Lam Liên.
"Phương tiên sinh? Là ngài sao? Tôi vẫn luôn đợi điện thoại của ngài..."
Nghe thấy giọng của Phương Dật, Lam Liên rõ ràng có chút kích động. Mấy ngày nay tuy cô ăn ngon ngủ yên, nhưng lúc nào cũng sợ lá bùa kia đột nhiên tự bốc cháy, ngày nào cũng phải lấy lá bùa từ trong ví ra xem, có lần suýt nữa thì làm rách nó.
"Lam chủ tịch, đến cửa hàng đồ cổ lần trước cô tới đi, đồ làm xong rồi..." Phương Dật nói ngắn gọn rồi cúp máy, tiện tay ném điện thoại cho Tam Pháo.
"Phương Dật, cậu cũng mua cái điện thoại đi, không thì đợi cậu ra ngoài, chúng ta không liên lạc được với nhau thì sao?" Tam Pháo có chút oán trách. Phải biết là Phương Dật toàn để lại số điện thoại của cậu cho người khác, không chỉ Lam Liên gọi tới, mà Tôn Liên Đạt, Mãn Quân tìm Phương Dật đều gọi vào máy cậu.
Nếu là hồi mới mua điện thoại, Tam Pháo còn rất thích nghe máy, thậm chí lúc nghe còn nói to rõ ràng vì sợ người khác không nghe thấy. Nhưng chơi hơn một tháng, sự mới mẻ đã qua, giờ mỗi lần nghe điện thoại, cậu lại thấy xót tiền cước phí hai đầu.
"Tôi không quen mang thứ này..." Phương Dật nghe vậy thì lắc đầu. Cậu từ nhỏ sống trong núi rừng, tự do tự tại, hầu như không cần tuân theo bất kỳ quy tắc nào, ghét nhất là bị trói buộc.
"Cậu mua rồi có thể không mở máy mà..." Tam Pháo lên tiếng: "Để trong người, lúc nào muốn tìm người khác thì hãy mở máy, cũng đỡ phải chạy đôn chạy đáo đi tìm điện thoại..."
"Ừm? Cậu nói cũng có lý đấy..." Lời của Tam Pháo khiến Phương Dật hơi động tâm. Đúng thật, đâu có ai quy định mua điện thoại là phải mở máy suốt, mua một cái để trong người lúc cần gọi thì dùng, cũng tiện cho bản thân.
"Để lúc nào tôi xem có cái nào phù hợp thì mua một cái..." Phương Dật sờ sờ cái thẻ trong túi, giờ cậu đúng là hơi "viêm màng túi". Tuy nhiên Phương Dật không kén chọn điện thoại, chỉ cần gọi được là được, loại một ngàn hay vài trăm tệ là ổn.
"Ôi, Dật ca, cậu mặt mũi lớn thật đấy, chắc Lam chủ tịch sắp đến rồi..." Lúc Phương Dật đang trò chuyện với Béo và Tam Pháo, điện thoại của Tam Pháo vang lên. Vừa nhìn số, Tam Pháo liền đưa điện thoại cho Phương Dật.
Sau khi bắt máy, quả nhiên là Lam Liên gọi tới. Cô đã đến bãi đỗ xe của chợ đồ cổ, đang chuẩn bị đi tới cửa hàng đồ cổ của Mãn Quân.