Sau khi hàn huyên vài câu với mấy người kia, Mãn Quân dẫn Phương Dật cùng những người khác đi vào bên trong. Hôm nay họ đến khá sớm, mới hơn tám giờ, chợ đồ cổ vẫn chưa có nhiều người qua lại. Phải biết rằng, chợ đồ cổ bình thường đều trông cậy vào khách du lịch để tạo không khí.
“Mãn ca, đây đều là bạn của anh ạ?” Béo mập lên tiếng hỏi. Cậu ta là người nhanh nhạy, biết rằng muốn đứng vững ở cái chợ đồ cổ này thì phải giao thiệp với đủ hạng người, trong lòng đã nảy sinh ý định kết giao với mấy người kia.
“Bạn bè cái gì chứ…” Mãn Quân bĩu môi, hạ thấp giọng nói: “Tiểu Béo, đừng thấy anh và họ trò chuyện thân thiết mà tưởng là bạn. Mấy gã đó chuyên làm mấy chuyện lừa lọc, sau này cậu ít qua lại với họ thôi, cũng đừng lấy hàng từ tay bọn họ…”
Trong mắt Mãn Quân, sự suy tàn của chợ đồ cổ Triều Thiên Cung tám chín phần là do đám người khuấy đục thị trường này gây ra. Chỉ là hiện tại anh ta cũng có chút gia sản, không muốn kết thù với bọn họ, cùng lắm chỉ là gặp mặt chào hỏi xã giao, Mãn Quân sẽ không thâm giao với những kẻ đó.
“Ôi, em còn tưởng anh và họ thân thiết lắm chứ…” Nghe Mãn Quân nói vậy, Béo mập ngẩn người, ngay cả Phương Dật và Tam Pháo cũng rất kinh ngạc. Rõ ràng lúc nãy còn thân như huynh đệ, sao quay mặt đi đã mắng nhiếc rồi.
“Các cậu có phải thấy Mãn ca đây là kẻ trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu không?” Thấy sắc mặt của Phương Dật và những người khác, Mãn Quân lắc đầu nói: “Muốn lăn lộn trong xã hội này thì phải biết gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. Nếu cứ gặp người không ưa là xị mặt ra thì sẽ chẳng làm được gì cả, mấy đứa phải học hỏi thêm đấy.”
“Chúng em biết rồi, Mãn ca…” Phương Dật cùng mấy người gật đầu. Tuy họ rất chất phác, nhưng đầu óc đều thuộc loại cực kỳ linh hoạt. Lời của Mãn Quân nghe qua thì khó chấp nhận, nhưng ngẫm kỹ lại thì đúng là đạo lý ở đời.
“Đến rồi, đây là tiệm của anh…” Đến trước cửa một cửa hàng, Mãn Quân dừng lại, lấy chìa khóa mở cửa tiệm rồi nói: “Vào trong uống chén trà đã, rồi anh sẽ chỉ bảo cho mấy đứa.”
“Bác Cổ Trai, tên hay thật…” Phương Dật đứng trước cửa tiệm ngước nhìn tấm biển treo phía trên, gật đầu nói: “Thông kim bác cổ, không ngờ Mãn ca lại là một nhã sĩ.”
“Nhã sĩ gì chứ…” Mãn Quân cười quay đầu lại: “Là hồi đó anh không nghĩ ra cái tên nào hay, sau phải tốn hai mươi đồng nhờ gã thầy bói mù hay ngồi bán hàng cùng đặt cho đấy, thôi thì cứ dùng tạm vậy.”
Qua mấy ngày tiếp xúc, Mãn Quân biết Phương Dật và hai người họ đều mới từ nông thôn ra, tâm tính trong sáng như tờ giấy trắng, nên anh mới dám nói thật lòng mình. Nếu đổi lại là mấy tay cáo già trong chợ đồ cổ này, thì Mãn Quân đương nhiên sẽ nói toàn lời dối trá rồi.
“Vậy vận may của anh đúng là không tệ…” Nghe Mãn Quân giải thích, Phương Dật nhất thời không nói nên lời. Anh là người trong Đạo môn, đương nhiên biết việc đặt tên có liên quan đến khí vận bản thân. Tên đặt tốt thì làm việc thuận buồm xuôi gió, ngược lại nếu tên không tốt thì làm gì cũng gặp trắc trở, việc buôn bán khó mà duy trì.
“Vận khí cũng tạm, bán hàng rong hai năm là mở được tiệm rồi…” Sau khi Phương Dật và mọi người vào tiệm, Mãn Quân vừa lấy ấm điện vừa cười nói: “Tiệm này vừa mở đã làm được hai vụ làm ăn, cũng kết giao được ít mối quan hệ, cứ thế mà sống thôi, không bằng người trên nhưng vẫn hơn người dưới.”
Mãn Quân là người có tính cách phóng khoáng, biết đủ là vui, gặp ai cũng cười hớn hở, nên vận thế luôn rất tốt. Mấy năm trước chợ đồ cổ bị trộm vào ban đêm, lúc đó có bảy tám cửa hàng không cho thuê được, tổng cộng có hai mươi tiệm mở cửa, tên trộm lại ghé thăm mười tám tiệm, chỉ riêng tiệm của Mãn Quân và một người khác là bình an vô sự.
“Mãn ca này đúng là vận khí tốt thật…” Ngồi xuống, Phương Dật thầm nghĩ. Trước khi vào tiệm, anh đã xem xét phong thủy xung quanh, phát hiện tiệm của anh ta nằm chéo với cửa chính của Triều Thiên Cung, không những tránh được sát khí của Triều Thiên Cung mà còn nhiễm được một tia khí vận của nơi này.
“Nào, các chú em, nếm thử trà Long Tỉnh mới năm nay xem…” Đợi nước sôi, Mãn Quân pha cho Phương Dật và mọi người mỗi người một chén trà rồi nói: “Trước kia anh không uống trà, nhưng ở đây suốt ngày ngồi không có việc gì làm, ngoài uống trà thì chỉ có tán gẫu, giờ ngoài rượu ra thì cũng thích uống trà rồi.”
“Mãn ca, sao lại suốt ngày không có việc gì làm ạ?” Tam Pháo khó hiểu hỏi. Cậu ta vừa vào tiệm đã bị choáng ngợp, hai bên quầy đầy ắp các loại ngọc thạch đồ cổ, phía sau còn có một khu vực lớn hơn đặt ngay ngắn hai dãy tủ đứng, trên đó cũng đầy ắp các loại đồ sứ. Chỉ nhìn cách bày trí thôi đã khiến người ta cảm thấy giá trị không hề nhỏ.
“Tam Pháo, đừng thấy đồ bày nhiều thế, ngoài mấy miếng ngọc trong tủ ra thì chẳng có món nào là thật cả…” Theo ánh mắt của Tam Pháo, Mãn Quân không khỏi bật cười. Anh ta quả thực có vài món đồ tốt, nhưng đều giấu ở nhà, mà không phải nhà ở khu Triều Thiên Cung này, mà là ở nơi ở trong thành phố mà người trong nghề không ai biết tới.
“Toàn là đồ giả ạ?” Tam Pháo nghe vậy ngẩn người, khó tin hỏi: “Mãn ca, vậy anh làm ăn thế này chẳng phải là lừa người sao?”
“Lừa người? Mãn Quân tôi bán đồ ở cái chợ này, xưa nay đều là mua bán minh bạch, chưa bao giờ lừa ai cả.” Mãn Quân lắc đầu nói: “Những thứ này cũng không thể gọi là hàng giả, nên gọi là hàng mô phỏng cao cấp (cao phỏng). Mỗi món đồ đều có nguyên bản, khi khách hỏi, tôi sẽ nói rõ là hàng mô phỏng, sẽ không lừa dối họ.”
Kim Lăng dù sao cũng là cố đô sáu triều nổi tiếng, xét về bề dày lịch sử thì không hề thua kém thủ đô hay Tây An. Văn nhân nhã sĩ đương nhiên không ít, cộng thêm một số kẻ đua đòi phong lưu, nên đồ cổ tranh chữ và đồ sứ đồng thau lưu thông ở Kim Lăng rất nhiều.
Tuy nhiên, đồ cổ thực sự có bề dày và truyền thừa, dù là thời thịnh thế hay loạn thế thì giá cả đều rất cao, không phải thứ mà các văn nhân học giả hiện nay có thể chơi được. Giống như đồ sứ bày trên tủ của Mãn Quân, nếu là thật thì bất kỳ món nào cũng đủ tiền lương cả đời của một giáo sư đại học.
Có tiền thì có cách chơi của người có tiền, không tiền thì có cách chơi của người không tiền. Không mua nổi đồ thật thì chẳng lẽ không mua nổi đồ giả sao? Vì vậy, hàng mô phỏng cao cấp từng một thời thịnh hành ở Kim Lăng, đồ sứ trên tủ của Mãn Quân nếu may mắn thì một tháng cũng bán được hai món.
“Một tháng mới bán được hai món? Tiệm lớn thế này sao đủ chi phí ạ?” Béo mập khó hiểu hỏi. Cậu ta phát hiện sau tủ còn có một căn phòng, tổng cộng cũng phải năm sáu mươi mét vuông. Tiệm lớn như vậy, tiền thuê mỗi tháng chắc cũng phải năm sáu nghìn, mỗi tháng bán được hai món hàng mô phỏng, sợ là còn không đủ trả tiền thuê nhà.
“Mở tiệm làm ăn trong ngành đồ cổ không phải dựa vào việc bán lẻ trong tiệm. Tiệm này của tôi mở mấy năm rồi, chưa từng bán được món nào giá trên vạn đồng ở đây cả…” Mãn Quân khoan khoái uống ngụm trà, cười nói: “Trong nghề đồ cổ có câu: Ba năm không mở hàng, mở hàng ăn ba năm. Tuy nói ba năm hơi quá, nhưng một năm tôi chỉ cần làm được một vụ là đủ chi phí cả năm rồi, làm được hai ba vụ thì chẳng phải là kiếm lời rồi sao.”
Mãn Quân có ý muốn dẫn dắt mấy anh em Phương Dật, nên nói rất chi tiết về những chuyện trong nghề đồ cổ. Giống như tấm quạt hôm qua bán cho Tôn Liên Đạt, Mãn Quân thu vào 2 vạn, quay tay cái đã bán được 6 vạn 5, không nói gì khác, ít nhất tiền thuê nhà điện nước một năm coi như đã kiếm đủ.
“Mãn ca, vậy chúng em nên làm thế nào? Nên làm gì ạ?” Lời của Mãn Quân khiến Béo mập sôi sục máu nóng. Chỉ mới vài ngày trước cậu ta còn nghèo rớt mồng tơi, giờ ba anh em không những có chỗ ở trong thành mà còn có hai vạn đồng tiền vốn khởi nghiệp, Béo mập đã nóng lòng muốn bắt tay vào làm một trận rồi.
“Vốn liếng của các cậu có hạn, lại không hiểu gì về ngành này, tôi nghĩ là cứ như lời Tôn lão nói, trước hết hãy làm mấy món văn chơi (đồ chơi văn hóa) đi…” Mãn Quân suy nghĩ một chút rồi nói: “Văn chơi không chú trọng đồ cổ, mà chú trọng chữ ‘chơi’. Đồ không quá đắt, dù kiếm không nhiều nhưng lợi nhuận cũng rất khá. Các cậu cứ bắt đầu từ văn chơi, từ từ chuyển sang đồ cổ, như vậy sẽ tốt hơn.”
“Mãn ca, văn chơi có phải là loại chuỗi hạt trên tay Phương Dật không ạ? Thứ này thì nhập hàng ở đâu?” Trong lúc Béo mập và mọi người tán gẫu trong tiệm, bên ngoài đã bắt đầu có người qua lại. Nhìn những du khách đông đúc, Béo mập hơi ngồi không yên. Nói đi cũng phải nói lại, thực hành là phương pháp học tập tốt nhất, ngồi đây nghe Mãn Quân nói không bằng tự mình ra bày sạp mà thử sức.
“Phương Dật đeo là chuỗi hạt gỗ mun (hắc đàn) phải không?” Mãn Quân không rành về chuỗi hạt văn chơi lắm, hơn nữa lúc cha con Tôn Liên Đạt muốn thu mua chuỗi hạt này anh cũng không có mặt, nên đã nhìn nhầm chuỗi hạt trầm hương lâu năm này thành gỗ mun. Giá trị của hai thứ này thì khác biệt một trời một vực.
“Chuỗi hạt gỗ chỉ là một loại văn chơi thôi. Ngoài ra, hạt của một số loại thực vật cũng rất được ưa chuộng, như trong bốn loại bồ đề có tinh nguyệt, kim cương, phượng nhãn và liên hoa cũng thuộc phạm vi văn chơi. Ngoài ra còn có quả óc chó, hồ lô, hạt ô liu, sáp ong, đá ngọc lam, v.v… những thứ này cũng là văn chơi…”
Mãn Quân biết mấy anh em này đối với văn chơi và đồ cổ đều là “bảy lỗ thông sáu lỗ… còn một lỗ không thông”, nên đã đem những gì mình biết kể ra hết. Ở chợ đồ cổ bao nhiêu năm, Mãn Quân dù không làm loại hình kinh doanh đó nhưng dù sao cũng hiểu biết đôi chút.
“Mãn ca, vậy nhập hàng thì nhập ở đâu ạ? Có phải ở Kim Lăng không?” Sau khi nghe Mãn Quân phổ cập kiến thức về văn chơi, Phương Dật vốn từ đầu đến giờ chỉ nhìn không nói cuối cùng cũng lên tiếng, hơn nữa câu nào cũng hỏi trúng trọng tâm. Muốn làm ăn về văn chơi thì trước hết phải có kênh nhập hàng.
“Kim Lăng cũng có chợ bán buôn văn chơi, ở phía Minh Cố Cung…” Mãn Quân suy nghĩ rồi nói: “Nhưng giá lấy hàng ở đó hơi cao một chút, nhiều người thường đến Phan Gia Viên hoặc Thập Lý Hà ở kinh thành để lấy sỉ. Các cậu mới tiếp xúc ngành này, tôi khuyên các cậu nên lấy hàng ở Kim Lăng trước đi.”
“Vâng, chi phí đi kinh thành nhập hàng hơi cao quá…” Béo mập gật đầu nói: “Mãn ca, nếu anh có thời gian, dẫn mấy anh em chúng em đi một chuyến sang phía Minh Cố Cung dạo một vòng được không ạ?”
Tuy nghe Mãn Quân nói rất nhiều, nhưng trong lòng Béo mập vẫn không nắm chắc, rất sợ lần đầu tiên làm ăn trong đời lại bị người ta lừa. Không đúng, theo tiếng lóng Mãn Quân vừa nói, bị lừa mua phải đồ giả thì phải gọi là “ăn thuốc”.