Loại trầm hương cao cấp nhất từ trước đến nay đều được dùng làm hương liệu để đốt. Loại trầm hương này đa phần hình thành sau khi cây bị sâu đục hoặc vỏ cây bị tổn thương khiến nhựa cây chảy ra rồi đông kết lại. Về cơ bản chúng đều ở dạng miếng hoặc mảnh vụn, hoàn toàn không có khả năng gia công thành hạt chuỗi.
Triệu Hồng Đào vốn định nhập một ít trầm hương thượng hạng, ai ngờ người ông tìm đến lại tưởng ông muốn mua gỗ trầm hương. Kết quả là gây ra một sự hiểu lầm tai hại, khiến Triệu Hồng Đào tốn công vô ích một chuyến, lại còn đắc tội với người bạn làm trung gian, khiến ông chỉ biết câm nín.
"Người làm kinh doanh như chúng tôi rất ít khi giao thiệp với cơ quan nhà nước, viện trưởng Triệu, chuyện này cứ giao cho tôi lo liệu..."
Nghe thấy lời của Triệu Hồng Đào, Mãn Quân không khỏi bật cười. Chuyện kiểu này thực ra anh cũng từng gặp qua.
Năm ngoái khi Mãn Quân đi Quỳnh Tỉnh, lúc ở trên máy bay, anh gặp một người tự xưng là chuyên gia về gỗ hoàng hoa lê. Trò chuyện một lúc, anh mới phát hiện ra cái gọi là "chuyên gia" này lại tưởng rằng cả cây hoàng hoa lê đều có thể dùng làm gỗ, nghe xong mà Mãn Quân dở khóc dở cười.
Hoàng hoa lê sở hữu giá trị cao, thứ nhất là do sinh trưởng chậm, bề mặt vân gỗ tinh tế, đẹp đẽ, ôn nhuận như ngọc. Hơn nữa sau khi chế tác thành đồ nội thất thì không dễ bị sâu mọt đục khoét, dù trải qua hàng trăm năm, đồ nội thất làm từ gỗ hoàng hoa lê cũng không hề bị biến dạng.
Nguyên nhân thứ hai là hoàng hoa lê từ xưa đến nay đều rất hiếm, bởi loại gỗ quý giá nhất chỉ mọc ở phần lõi của cây, giống như trong cây có một cái cây khác vậy. Loại gỗ hoàng hoa lê thực sự hữu dụng thường được gọi là "Cách", cũng có người gọi là "tâm tài" (lõi gỗ).
Nhưng không phải cây hoàng hoa lê nào bên trong cũng có thể mọc ra "Cách" hoặc "tâm tài" hữu dụng. Có rất nhiều cây hoàng hoa lê đã mọc mấy chục năm, phần lõi bên trong chỉ to bằng chiếc đũa, qua đó có thể thấy được sự quý hiếm của hoàng hoa lê.
"Lão Mãn, anh là người trong nghề, tôi cũng không giấu anh, lần này đi là muốn mở mang tầm mắt về việc đánh cược cây gỗ..."
Nghe Mãn Quân nói vậy, Triệu Hồng Đào biết đối phương không phải là kẻ ngoại đạo, liền nói: "Cái gọi là đánh cược cây gỗ này thực ra không hẳn là đánh bạc, chỉ là trong tên có chữ 'cược' mà thôi. Tôi nhắc anh phải chú ý một chút, lão Mãn, anh tìm người nào đáng tin cậy dẫn chúng ta vào núi xem thử..."
Mấy năm nay giá ngọc phỉ thúy ở Myanmar tăng cao khiến nhiều người biết đến hai chữ "đánh cược đá", nhưng trong giới chơi gỗ, lại có cách gọi là "đánh cược cây". Cái cây này chính là chỉ hoàng hoa lê.
Nhìn từ bên ngoài, không thể biết được trong một thân cây hoàng hoa lê có "Cách" hay "tâm tài" hay không, chỉ khi chẻ thân cây ra mới biết được. Thế là có người mang cả cây ra cho người khác đặt cược. Nếu thắng, giá trị của cái cây có thể tăng gấp mấy lần, thậm chí mấy chục lần, nhưng nếu thua thì thường sẽ trắng tay.
Triệu Hồng Đào chơi đồ tạp hạng đã mười mấy hai mươi năm, đặc biệt yêu thích gỗ, sau khi nghe nói đến đánh cược cây liền muốn đi mở mang tầm mắt. Tuy nhiên, việc này thường chỉ diễn ra ở vùng sản xuất hoàng hoa lê tại Quỳnh Tỉnh, nên ông muốn nhân dịp đi họp lần này để tham gia một lần.
"Viện trưởng Triệu, để tôi gọi điện thoại hỏi xem bên đó có người bạn nào quen thuộc với việc đánh cược cây không đã."
Sau khi hiểu rõ ý định của Triệu Hồng Đào, Mãn Quân không còn vội vàng nhận lời như trước nữa mà xin lỗi một tiếng, cầm điện thoại ra khỏi văn phòng. Không liên lạc được với người liên quan thì không đắc tội với Triệu Hồng Đào, nhưng nếu Mãn Quân nhận lời bừa bãi mà không làm được, thì sau này e là không còn mặt mũi nào gặp lại Triệu Hồng Đào nữa.
"Lão Mãn là người làm việc chắc chắn..."
Thấy Mãn Quân ra ngoài gọi điện, Triệu Hồng Đào gật đầu. Thời buổi này, có những người không khoác lác thì không biết nói chuyện, trái lại những người làm việc thực tế thường là khi đã nắm chắc phần thắng mới đưa ra lời hứa.
"Phương Dật, số tiền này chiều nay để lão Mãn cầm chi phiếu đến ngân hàng nhập khoản là được, chúng ta bàn chuyện của cậu đi..." Triệu Hồng Đào chuyển ánh mắt sang Phương Dật.
"Chuyện căn nhà ạ?" Phương Dật nghe vậy trong lòng khẽ động, cười nói: "Anh Triệu, không nhanh đến thế chứ? Hôm qua mới nói với anh chuyện này, hôm nay đã có manh mối rồi?"
"Nhà người khác thì tôi không làm chủ được, chứ nhà của mình thì sao lại không nhanh được?"
Triệu Hồng Đào cười giơ tay lên, trên tay ông là một chùm chìa khóa. "Hôm nay đi làm tôi mang chìa khóa đến luôn, đưa cho cậu trước này. Nếu cậu không muốn ở chỗ Mãn Quân nữa thì dọn qua đó đi, trong đó nồi niêu bát đĩa, giường chiếu chăn màn gì cũng có đủ, mà toàn là đồ mới cả..."
Đã làm ơn thì phải làm cho trót, Triệu Hồng Đào lúc đó chỉ riêng tiền mua sắm đồ nội thất và những thứ lặt vặt đã tốn không ít tiền, nhưng ông cũng lười tính toán với Phương Dật, tặng luôn cả điều hòa, đồ điện gia dụng trong nhà cho cậu.
"Anh Triệu, hay là... anh lấy thêm tiền đi?"
Nhận lấy chùm chìa khóa Triệu Hồng Đào ném tới, Phương Dật có chút ngại ngùng. Sáng nay cậu đã hỏi thầy, biết giá nhà của bảo tàng này đã tăng lên không ít, người ngoài mua đều phải tầm một nghìn bảy, một nghìn tám một mét vuông, Triệu Hồng Đào bán cho cậu giá hai nghìn đã bao gồm cả trang trí thì cũng chẳng khác nào cho không.
"Thêm tiền thì thôi đi, cậu cũng không cần phải ngại. Tính ra thì căn nhà này tôi còn kiếm được một chút đấy..."
Thấy vẻ mặt của Phương Dật, Triệu Hồng Đào cười ha hả. Lời này của ông là thật, lúc đó căn nhà này là do đơn vị phân phối. Sau khi cải cách nhà ở, tính toán cấp bậc và thâm niên công tác, căn nhà một trăm tám mươi mét vuông đó Triệu Hồng Đào chỉ tốn hơn bốn vạn tệ.
Cộng thêm hơn mười vạn tệ tiền trang trí và mua sắm đồ đạc, tổng cộng ông tốn chưa đến hai mươi vạn. Mà bây giờ bán cho Phương Dật với giá hai nghìn một mét vuông, một trăm tám mươi mét là ba mươi sáu vạn, tính ra Triệu Hồng Đào không những không lỗ mà còn lãi được mười mấy hai mươi vạn.
Tất nhiên, ân tình này Phương Dật vẫn phải nhận, vì Triệu Hồng Đào rất lạc quan về thị trường bất động sản ở Kim Lăng. Theo ước tính của ông, nếu bây giờ không bán, chỉ cần qua ba năm năm nữa, căn nhà đó ít nhất sẽ tăng lên năm nghìn một mét. So với hai nghìn hiện tại, ân tình này không hề nhỏ.
"Vậy được, anh Triệu, em không khách sáo với anh nữa..."
Nghe Triệu Hồng Đào nói vậy, Phương Dật cũng không làm bộ làm tịch, cười nói: "Anh Triệu, còn phải ký giấy tờ gì không ạ? Làm thủ tục giấy tờ em đều không rành, đành phải làm phiền anh. Đúng rồi, tiền đó chiều nay em sẽ chuyển cho anh..."
"Ký hợp đồng đi, lát nữa tôi cho người đánh máy ra. Làm giấy tờ là chuyện nhỏ, tôi bảo người làm cho là được..." Triệu Hồng Đào chợt nhớ ra một chuyện, lên tiếng hỏi: "Phương Dật, hộ khẩu của cậu ở đâu? Có muốn chuyển đến Kim Lăng không?"
Vào năm hai nghìn này, việc chuyển hộ khẩu từ nông thôn lên thành phố vẫn rất khó khăn. Nhưng nếu Phương Dật đã mua nhà, Triệu Hồng Đào tìm vài mối quan hệ thì vẫn có thể nhập hộ khẩu cho cậu.
"Hộ khẩu của em ở Phương Thôn, nếu không phiền thì chuyển lên đây đi ạ..." Phương Dật suy nghĩ một chút rồi nói: "Anh Triệu, làm một cái cũng là làm, không biết có thể làm luôn hộ khẩu cho Béo được không ạ?"
Phương Dật năm đó theo đạo sĩ già sống trong đạo quán trên núi sâu, đến số nhà còn không có, đương nhiên không thể làm căn cước công dân. Tuy nhiên, đạo sĩ già đã tìm bố của Béo viết cho một tờ giấy chứng nhận, nhờ đó mà làm được hộ khẩu Phương Thôn cho Phương Dật tại đồn công an trong xã.
Thực ra Phương Dật có chuyển hộ khẩu hay không cũng chẳng quan trọng, xuống núi bấy lâu nay, cậu chưa từng có cơ hội dùng đến căn cước, cũng không thấy hộ khẩu nông thôn có gì bất tiện. Nhưng Phương Dật biết, Béo nằm mơ cũng muốn làm người thành phố.
"Cậu nói cũng phải, lát nữa tiểu Béo mua nhà cũng coi như đáp ứng được một số điều kiện. Còn Tam Pháo thì sao, có muốn làm luôn không?"
Triệu Hồng Đào nghĩ cũng đúng, đằng nào cũng phải nhờ người đi cửa sau, làm một cái hay ba cái cũng chẳng khác gì nhau, liền chủ động hỏi Phương Dật có muốn làm luôn cho cả Tam Pháo không.
"Tam Pháo vốn dĩ đã là hộ khẩu Kim Lăng rồi, không cần giúp cậu ấy làm nữa. Đúng rồi anh Triệu, nhà của hai người kia đã có manh mối chưa ạ?" Phương Dật lắc đầu. Bố mẹ Tam Pháo là thanh niên trí thức về nông thôn, tuy thập niên tám mươi không thực hiện chính sách quay về, nhưng mấy năm trước vẫn chuyển được hộ khẩu lên thành phố.
"Hôm qua tôi gọi điện hỏi thử, cũng có mấy hộ muốn bán. Lát nữa tan làm, tôi bảo họ dẫn cậu đi xem..." Triệu Hồng Đào châm một điếu thuốc, nói: "Nhưng về giá cả thì tôi không tiện nói nhiều, vẫn phải để các cậu tự thương lượng, đàm phán thế nào thì tôi không can thiệp đâu nhé..."
Năm đó nhân viên bảo tàng mua được nhà theo chính sách cải cách nhà ở đa phần chỉ tốn hai ba vạn tệ. Mới có hai ba năm trôi qua, bán lại là có thể kiếm được hơn hai mươi vạn. Có rất nhiều công nhân viên đã nghỉ hưu không ở đây nữa muốn bán nhà, Triệu Hồng Đào gọi điện hỏi một cái, mấy người đều nhao nhao muốn bán.
Tất nhiên, với tư cách là lãnh đạo bảo tàng, Triệu Hồng Đào vẫn phải tránh lời ra tiếng vào. Ông có thể giúp Phương Dật nghe ngóng, nhưng không thể đứng ra đàm phán tiền bạc, dù sao những người đó đều là cấp dưới của ông, rất dễ để lại điều tiếng.