"Mãn ca, có chuyện gì vui mà anh lại mời anh em đến đây ăn cơm thế?"
Khi Mãn Quân cùng mọi người ngồi vào trong căn phòng riêng mà Tam Pháo đã đặt trước, tên Béo không nhịn được mà hỏi ngay: "Mãn ca, là chị dâu lại có tin vui, hay là anh tìm cho chúng em một chị dâu mới đấy? Chuyện gì đáng để hôm nay anh chịu chơi lớn mời chúng em đi ăn vậy?"
"Đi chỗ khác chơi đi, cái miệng chó của cậu thì không bao giờ thốt ra được lời nào hay ho cả..." Nghe thấy lời tên Béo, Mãn Quân tức đến mức không chịu nổi, anh chỉ hận không thể tự tát mình hai cái, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, gọi cái tên mồm mép tép nhảy này đến làm gì không biết.
"Song Song, để anh kể cho em nghe chuyện lần trước đi Kinh Thành với tên Béo này..." Tuy không quản được cái miệng của tên Béo, nhưng trước mặt Mạnh Song Song, bất cứ ai cũng có thể nắm thóp được điểm yếu của hắn. Mãn Quân vừa nói dứt lời, sắc mặt tên Béo lập tức thay đổi.
"Hì hì, đùa thôi, vừa rồi hoàn toàn chỉ là nói đùa, ai mà không biết Mãn ca của chúng ta là người đàn ông của gia đình nổi tiếng chứ..."
Tên Béo lật mặt còn nhanh hơn lật sách, Mạnh Song Song cũng đã quen với cái miệng không có cửa ngăn của hắn, chỉ là bàn tay nhỏ bé âm thầm véo vào phần thịt mềm bên hông tên Béo, khiến khuôn mặt hắn trong chốc lát trở nên vô cùng đặc sắc.
"Hồ ca, bên này, ở bên này nè..." Chỗ Mãn Quân ngồi vừa vặn nhìn thấy cửa chính của tiệm bít tết. Khi thấy Hồ Lập Chí xách theo một cái thùng đi vào, anh vội vàng đứng dậy vẫy tay với ông.
"Ôi chao, tiểu Béo với Tam Pháo cũng tới à..."
Đều là người quen cả, Hồ Lập Chí chào hỏi Tam Pháo và tên Béo một tiếng rồi nói: "May mà tôi mang theo hai chai, nếu không hôm nay đúng là không đủ. Tiểu Mãn, cậu đã gọi bít tết chưa? Bảo phục vụ lấy cái bình thở rượu ra đây, rượu này tôi đã ướp đá rồi, cần phải thở thêm một lúc nữa..."
Hồ Lập Chí mở thùng ra cho Mãn Quân xem, trong thùng ngoài hai chai rượu ra thì chính là một thùng đá viên, lập tức làm cho hai chai rượu vang ẩn hiện dưới lớp đá trông vô cùng đẳng cấp. Ngay cả người phục vụ bên cạnh cũng bị phong thái của Hồ Lập Chí làm cho kinh ngạc, vội vàng chạy đi gọi quản lý của cửa hàng ra.
"Vị tiên sinh này, tôi có thể xem qua chai rượu của ông được không?"
Quản lý nhà hàng tuổi không lớn, chỉ tầm hơn ba mươi, sau khi đến bàn của Phương Dật, ông ta lên tiếng: "Tôi đã học làm rượu ở Pháp ba năm, nhưng cũng chỉ mới thấy Lafite năm 82 vài lần, không ngờ bây giờ trong nước cũng có người uống loại rượu cao cấp thế này?"
"Xem đi, nhưng đừng đụng vào đá, nếu không sẽ làm mất vị đấy..." Hồ Lập Chí bày cái thùng ra bàn, nhãn mác của hai chai rượu vừa vặn lộ ra ngoài lớp đá. Quản lý nhà hàng vội vàng cúi người xuống cẩn thận xem xét.
"Lafite Rothschild chính gốc năm 82, chai này là Carruades de Lafite năm 82, đều là rượu ngon cả..."
Sau tận mấy phút, người quản lý nhà hàng mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt say đắm nói: "Loại rượu này ngay cả ở Pháp cũng không dễ thấy, không ngờ hôm nay lại có may mắn được nhìn thấy ở trong nước. Vị tiên sinh này, bữa ăn hôm nay của các vị, tôi giảm giá 20%, coi như là chút lòng thành của tôi gửi tới các vị..."
"Ấy, ông chủ, ông có biết chai rượu này đáng giá bao nhiêu không?" Tên Béo vốn lấy sự "tục" làm niềm tự hào, vẫn không nhịn được mà hỏi giá. Tất nhiên, điều tên Béo muốn biết nhất là một ngụm mình uống vào đáng giá bao nhiêu tiền.
"Chai Carruades de Lafite này là dòng thứ hai, giá thị trường hiện tại khoảng 65.000 nhân dân tệ, còn chai Lafite Rothschild chính dòng này, từng được đấu giá tới 90.000 một chai..." Quản lý nhà hàng thấy tên Béo có vẻ không rành về rượu vang, vừa nói giá vừa phổ cập thêm cho hắn một chút kiến thức về Lafite.
Lafite Rothschild trên quốc tế thường được gọi là "Lafite lớn", còn Carruades de Lafite được gọi là "Lafite nhỏ", sự khác biệt giữa hai loại này nằm ở chất lượng nho thu hoạch năm đó.
Rượu vang Lafite Rothschild đều được tuyển chọn từ những trái nho ngon nhất của trang trại Lafite để ủ. Vì theo đuổi chất lượng và kế thừa văn hóa, tiêu chuẩn ủ rượu của Lafite Rothschild vô cùng khắt khe. Đôi khi sẽ có những trái nho không đạt tiêu chuẩn làm rượu chính dòng, những trái nho này sẽ được dùng để ủ rượu dòng thứ hai.
Trong những năm thời tiết xấu, do chất lượng nho hơi kém, trang trại Lafite thậm chí sẽ không sản xuất rượu chính dòng mà chỉ làm rượu dòng thứ hai. Như một vài năm không hề có Lafite lớn.
Tuy nhiên, vì tiêu chuẩn ủ rượu khắt khe, Lafite nhỏ cũng sở hữu chất lượng gần tương đương với dòng chính, cho nên Lafite nhỏ năm 82 cũng là loại rượu "một chai khó tìm" trên thị trường quốc tế, giá chỉ thấp hơn Lafite Rothschild một chút mà thôi.
"Trời đất ơi, hai chai rượu cộng lại gần bằng 16 vạn, chúng ta có tám người, tính ra mỗi người uống mất hơn hai vạn tệ rồi..."
Bất cứ khi nào liên quan đến tính toán tiền bạc, tên Béo luôn thể hiện trình độ hoàn toàn trái ngược với kết quả môn toán hồi tiểu học của mình. Vừa nói, mắt hắn đã sáng rực lên, chỉ hận không thể mở ngay hai chai rượu ra uống ực một cái.
"Béo à, cậu tính sai rồi, phụ nữ không uống rượu, chúng ta có sáu người thôi, mỗi người uống hơn 26.000 tệ đấy..." Mãn Quân đính chính lại cách nói của tên Béo.
"Ai bảo phụ nữ không uống rượu, phụ nữ uống rượu vang có thể làm đẹp da!" Tên Béo không hề nhượng bộ trong việc bảo vệ quyền lợi của bạn gái mình. Đùa gì thế, một ngụm xuống bụng đã mất mấy nghìn tệ, có say cũng phải rót vào bụng mới được.
"Đều có phần, đều có phần cả..." Hồ Lập Chí đứng bên cạnh làm hòa, nhưng trong mắt Phương Dật, nụ cười của Hồ Lập Chí có vẻ hơi gian xảo, cho Phương Dật cảm giác giống như một con cáo vừa trộm được gà vậy.
"Thưa ông, có cần tôi giúp các vị mở rượu không?" Quản lý nhà hàng vẫn đứng bên cạnh, sau khi lên vài món ăn mới lên tiếng: "Rượu này sau khi mở ra còn cần phải để thở một lúc nữa..."
"Không cần đâu, tự mở rượu đối với tôi cũng là một thú vui, ông cứ đi làm việc của mình đi, không cần tiếp chúng tôi đâu..."
Hồ Lập Chí từ chối ngay đề nghị của quản lý nhà hàng. Đối phương cũng rất lịch sự, thấy Hồ Lập Chí có vẻ không thích mình đứng đó, bèn gọi một người phục vụ khác tới rồi đi sang bàn khác.
Khi quản lý nhà hàng đi rồi, Hồ Lập Chí dùng một chiếc khăn trắng dày mang theo quấn lấy cổ chai rượu, nói với mọi người trên bàn: "Uống rượu vang nhiệt độ rất quan trọng, cố gắng đừng để nhiệt độ cơ thể tiếp xúc với thân chai, nếu không rượu sẽ bị biến vị đấy..."
Động tác mở rượu của Hồ Lập Chí rất thuần thục. Khi tên Béo và những người khác còn đang suy ngẫm về câu nói "đẳng cấp" kia thì hai chai rượu đã được mở xong. Sau khi rót vào hai bình thở rượu, Hồ Lập Chí nói: "Lafite Rothschild thở nửa tiếng là được, Lafite nhỏ cần thở năm mươi phút, chúng ta vừa vặn uống xen kẽ nhau..."
Sau khi tên Béo và Mãn Quân chờ đợi đến mức phát điên trong nửa tiếng đồng hồ, Hồ Lập Chí cuối cùng cũng rót rượu vào ly của mỗi người. Rất tao nhã dùng hai ngón tay cầm lấy ly rượu vang, Hồ Lập Chí nhẹ nhàng ngửi thử ở mũi, sau khi nhấp một ngụm nhỏ, ông nhắm mắt lại đầy say đắm.
"Không phải là uống cạn một hơi sao?" Mọi người trên bàn nhìn động tác của Hồ Lập Chí, đều bắt chước theo, nhất là hai anh em tên Béo và Mãn Quân, ngay cả vẻ say đắm cũng học được gần như y hệt.
"Rượu ngon, quả nhiên là rượu ngon!"
Sau khi say sưa xong, tên Béo lập tức tán thưởng không ngớt: "Cái này ngon hơn hẳn loại rượu vang 5.000 tệ một chai mà tôi từng uống. Lần trước Hoa ca mang một chai hơn 5.000 tệ ra mà đã khoe lên tận trời xanh rồi, lần tới khi đi Kinh Thành, tôi nhất định phải nói cho Hoa ca biết thế nào mới là rượu ngon..."
"Ừm, rượu ngon, không hổ danh là Lafite năm 82, ngon hơn hẳn mấy loại rượu vang khô Trường Thành Trung Quốc mà tôi hay mua..." Mãn Quân cũng không hề keo kiệt lời khen ngợi. Chỉ có điều hai anh em này không phát hiện ra, sau khi Phương Dật nhấp một ngụm nhỏ, đôi mày cậu đã nhíu lại.
"Nào, ngon thì uống nhiều một chút..."
Hồ Lập Chí cười rót thêm rượu cho tên Béo và Mãn Quân. Hai anh em này không từ chối, cầm ly lên là uống sạch. Đến cuối cùng, gần nửa cân rượu đã vào bụng hai người này, còn Phương Dật sau khi uống ngụm đầu tiên đã lấy cớ chiều còn phải lái xe đón người nên không chạm vào ly thêm lần nào nữa.
Những người như tên Béo và Mãn Quân thì không bao giờ học được vẻ tao nhã, cho dù đã cố kiểm soát tốc độ uống, hai chai rượu vang vẫn bị uống sạch không còn một giọt trong vòng nửa tiếng. Mãn Quân và tên Béo vốn thường ngày có tửu lượng tám lạng rượu trắng, sau khi mỗi người uống gần nửa cân rượu vang, thế mà lại thấy hơi choáng váng.
"Dật ca, anh lấy sợi chỉ đỏ đan cái gì thế?" Tên Béo choáng váng nhìn Phương Dật đã ăn no uống đủ từ lâu, trong tay cầm một cuộn chỉ đỏ đang thắt các kiểu nút nhanh thoăn thoắt, nhìn mà hoa cả mắt.
"Đan cái vòng tay..."
Trước đó khi dạo chơi ở chợ đồ cổ, Phương Dật tiện tay mua một cuộn dây đỏ để thắt nút Trung Quốc. Lúc này vòng tay của cậu gần như đã hoàn thành, trước khi thắt nút cuối, Phương Dật xâu một đồng tiền vàng "Tây Vương Thưởng Công" vào trong vòng.
"Phương Dật, cậu định tặng người khác à?" Nhìn thấy đồng Tây Vương Thưởng Công kia, Mãn Quân lập tức tỉnh rượu hơn phân nửa. Đem thứ giá trị cả nghìn vạn xâu vào dây đỏ, Phương Dật này định tặng cho ai đeo đây?
"Ừ, xâu xong đã, lát nữa tặng Sơ Hạ..." Phương Dật thản nhiên nói: "Mãn ca, anh đừng có nhiều lời đấy nhé, chỉ là một món quà bình thường thôi..."
"Bình thường? Lỡ cô ấy làm mất thì sao?" Mãn Quân mượn rượu làm càn nói: "Nếu cậu không nói rõ với cảnh sát Bách, sau này ngày nào tôi cũng lẽo đẽo theo sau cô ấy, lỡ mất tôi còn nhặt được..."
"Mãn ca, nếu anh đừng nhiều lời, tôi sẽ nói cho anh một bí mật..." Phương Dật bỗng nhiên cười lên, liếc nhìn Hồ Lập Chí cũng chẳng uống bao nhiêu mà chỉ cắm cúi ăn bít tết đầy ẩn ý.
"Bí mật gì?" Mãn Quân nghe vậy có chút tò mò, nhìn đồng hồ nói: "Thời gian cũng gần tới rồi, tôi đi thanh toán trước, trên đường ra sân bay rồi nói tiếp nhé."
Gọi phục vụ tính tiền, Mãn Quân phát hiện bữa cơm này vậy mà hết hơn 5.000 tệ. Nhưng vì chai Lafite năm 82 trị giá hơn trăm nghìn kia, Mãn lão bản vẫn rất sảng khoái thanh toán, thậm chí còn coi hai cái vỏ chai rỗng còn lại như bảo bối mang lên xe.
"Hồ ca, ông thật là xấu tính!" Không ai phát hiện ra, khi bước ra khỏi nhà hàng, Phương Dật thì thầm vào tai Hồ Lập Chí một câu.
"Cậu nói gì? Tôi không hiểu gì cả?" Hồ Lập Chí trợn mắt, quay người bỏ chạy, miệng nói: "Chuột lang ở nhà sắp đẻ rồi, tôi phải mau về trông chừng mới được..."
"Ấy, Hồ ca, đi sân bay cùng đi chứ?"
Đối với việc Mãn Quân độc chiếm hai cái vỏ chai Lafite, tên Béo rất không hài lòng. Sau khi để Mạnh Song Song và Miêu Thiến Thiến tiếp tục đi dạo phố, hắn cũng mặt dày mày dạn đòi lên xe.
Lúc lên xe, tên Béo gọi Hồ Lập Chí, hỏi ông có muốn đi sân bay cùng không, nhưng không ngờ Hồ Lập Chí xua tay một cái rồi chạy biến mất dạng, ngay cả chào hỏi Phương Dật một tiếng cũng không.
Mãn Quân vẻ mặt nghi hoặc nhìn Hồ Lập Chí đang nhanh chóng biến mất trước mắt, quay đầu nói với Phương Dật: "Lão Hồ có phải tiếc của không nhỉ, sao chạy nhanh thế?"
Phương Dật cố nén cười, lên tiếng: "Mãn ca, nếu anh không nói cho Sơ Hạ biết lai lịch của đồng Tây Vương Thưởng Công này, tôi sẽ nói cho anh biết tại sao Hồ ca lại chạy nhanh như thế!"
"Không nói thì không nói, cậu nói xem tại sao lão Hồ lại chạy?" Mãn Quân suy nghĩ một lúc rồi đồng ý với điều kiện của Phương Dật. Thực ra chỉ cần Phương Dật kiên quyết, Mãn Quân cũng sẽ không nói giá trị của đồng Tây Vương Thưởng Công cho Bách Sơ Hạ biết.
"Bởi vì Hồ ca sợ anh đánh ông ấy!" Phương Dật thực sự không nhịn được nữa, vừa lái xe vừa cười lớn.
Với tu vi của Phương Dật hiện tại, cậu đặc biệt nhạy cảm với mùi vị. Bất cứ mùi nào từng ngửi qua hoặc tiếp xúc qua, Phương Dật đều có thể phân biệt ngay lập tức.
Hôm nay sau khi uống ngụm rượu đầu tiên, Phương Dật đã biết loại rượu mình uống tuyệt đối là rượu vang khô Trường Thành Trung Quốc mà Mãn Quân để ở nhà. Bởi vì dịp Tết cậu từng uống một lần, mới cách đây vài ngày thôi, mùi vị đó vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi Phương Dật.
"Hồ Lập Chí, tôi... tôi muốn giết ông!" Một lát sau, trong chiếc xe Phương Dật đang lái, vang lên một tiếng hét thảm thiết như tiếng lợn kêu.