Huyền huyễn · Kỳ huyễn | Võ hiệp · Tiên hiệp | Đô thị · Ngôn tình | Lịch sử · Quân sự
Game · Cạnh kỹ | Khoa học · Linh dị | Toàn bộ · Tất cả | Phiên bản di động
Kệ sách | Tra cứu bài viết:
Từ khóa hot: Đạo quân, Đại vương tha mạng, Thần thoại kỷ nguyên, Phi kiếm vấn đạo, Trùng sinh như thủy tình xuân
Màu nền đọc.. Xanh biển nhạt, Xanh minh thanh nhã, Lục ý thanh nhã, Hồng phấn thế gia, Bạch tuyết thiên địa, Xám xịt thế giới
Tác giả: Đả Nhãn | Thể loại: Đô thị | Đô thị sinh hoạt | Đả Nhãn | Thần Tạng | Thêm thẻ...
Xin hãy nhớ tên miền: Hoàng Kim Ốc
Thần Tạng - Chương 707: Thôn Miêu Tộc
Từ Bangkok lên tàu hỏa đi Chiang Mai, hành khách rất đông. Phương Dật nghe thấy không ít đoàn du lịch nói tiếng Trung, nhưng phần lớn họ ngồi ở toa ghế cứng. Đến toa giường nằm, không gian trở nên yên tĩnh hơn nhiều. Ngô Tôn rất biết điều, giúp Phương Dật cuộn chăn trên giường lên phía đầu.
"Đại sư, cô ấy thú vị không?" Ngô Tôn hỏi với vẻ tọc mạch: "Nếu có hứng thú, lát nữa tôi hỏi dùm ngài, xem cô ta có muốn theo ngài không..." Ở Thái Lan, những người chuyển giới trẻ thường chỉ có một con đường: trở thành diễn viên hoặc món đồ chơi cho người giàu. Số ít được làm diễn viên, còn đa số trở thành nô lệ tình dục của giới nhà giàu. Ngô Tôn từng làm hướng dẫn viên cho một đoàn du lịch châu Âu. Trong đoàn đó có một người bỏ ra 500.000 USD mua một người chuyển giới từ công ty biểu diễn và đưa người đó ra khỏi Thái Lan. Đối với người chuyển giới, đó đã là một lối thoát tốt.
"Ừm? Ta đã nói rồi, đừng nhắc lại chuyện này nữa..." Nghe Ngô Tôn nói, Phương Dật cau mày. Lúc lên tàu, hắn thấy Tú Lợi cũng lên chuyến tàu này, biết Ngô Tôn không nói đùa, có lẽ hắn ta thực sự có thể tìm được cô ta trên tàu.
"Đại sư, ngài không biết đâu, người chuyển giới có nhiều cái hay lắm..." Lúc này Ngô Tôn đang đứng, không nhìn thấy sắc mặt của Phương Dật, vẫn tiếp tục nói: "Người chuyển giới trước kia là đàn ông, họ hiểu nhu cầu của đàn ông, nên để họ phục vụ sẽ còn hơn cả phụ nữ..." Thái Lan cấm cờ bạc nhưng không cấm sắc dục, ngành công nghiệp tình dục cực kỳ phát triển. Điểm khác biệt với các khu đèn đỏ nổi tiếng thế giới chính là người chuyển giới và người lưỡng tính Thái Lan. Ngô Tôn làm hướng dẫn viên vài năm, cũng không ít lần lui tới những nơi này, nói đến chuyện ấy mà mặt còn đầy vẻ nhớ nhung.
"Đại sư, loại người chuyển giới thượng hạng như thế này khó gặp lắm. Mà họ cũng biết chọn người, tôi thấy cô Tú Lợi đó có vẻ rất có tình ý với ngài..." Ngô Tôn vẫn tiếp tục ca tụng. Hắn ta nghĩ nếu Phương Dật một khi nếm được mùi vị của người chuyển giới, lỡ vui vẻ mà giải trừ lời nguyền "hái đầu" trên người hắn ta thì sao, nên hắn ta mới ra sức tán dương không tiếc lời.
"Sao anh biết được? Anh đúng là người xấu quá..." Đang lúc Ngô Tôn nói hăng say, bên tai bỗng vọng đến giọng nói của Tú Lợi. Điều này khiến Ngô Tôn lập tức ngừng lời, ngẩng đầu nhìn theo hướng âm thanh, thấy Tú Lợi đang nửa nằm trên một giường cách đó không xa, đường cong quyến rũ phơi bày không sót gì.
"Ờ... tôi... tôi chỉ nói đại thôi..." Góc nhìn của Ngô Tôn vừa vặn thấy được mép váy của Tú Lợi. Phần gốc đùi ẩn hiện khiến Ngô Tôn nhất thời khô cổ háo miệng, nói năng cũng trở nên ấp úng, mắt còn muốn xuyên thấu vào trong, ngắm nhìn phong cảnh bên trong váy.
"Cậu nhỏ, không thể nói bậy nha. Người Trung Quốc có câu 'bệnh tòng khẩu nhập'..." Tú Lợi phát ra tiếng cười "khanh khách". Cô ta đứng dậy một cách duyên dáng, bước tới trước mặt Ngô Tôn đang ngẩn người, dùng ngón tay nâng cằm hắn ta lên. Nhưng Tú Lợi nói bằng tiếng Thái, Phương Dật ngồi bên cạnh với thân hình hơi nghiêng hoàn toàn không hiểu cô ta muốn nói gì.
"Tôi... tôi không có ý gì khác đâu..." Liếc theo thân thể nửa cúi của Tú Lợi, mắt Ngô Tôn thuận thế nhìn xuống cổ áo cô ta. Vừa nhìn, suýt chút nữa máu mũi đã chảy ra. Hai bán cầu tròn trịa cao vút đang không ngừng lay động bên trong lớp áo. Chỉ riêng ngoại hình, Tú Lợi trước mắt tuyệt đối nữ tính hơn đa số phụ nữ.
"Vậy thì tốt. Cậu nhỏ, nhớ đừng có xen vào chuyện người khác nữa nhé..." Tú Lợi cười quay người, ném cho Phương Dật một ánh mắt đưa tình, rồi uốn éo thân hình thon thả quay về chỗ mình. Cho đến lúc này, Ngô Tôn vẫn như chưa hoàn hồn, mắt liên tục dõi theo bóng dáng Tú Lợi.
"Ừm? Chuyện gì thế?" Ngay khi Tú Lợi quay người, Phương Dật bỗng cảm nhận được từ cô ta truyền đến một luồng khí cơ nguy hiểm. Nhưng đợi khi Phương Dật nâng cao cảnh giác, luồng khí cơ ấy lại đột nhiên biến mất, như thể chưa từng tồn tại.
"Này, tỉnh lại đi..." Phương Dật vỗ vai Ngô Tôn.
"Yêu quái, đúng là yêu quái mà..." Ngô Tôn như vừa tỉnh mộng, lẩm bẩm. Tuy tuổi còn trẻ, nhưng mấy năm nay Ngô Tôn gần như ngày nào cũng lẫn quẩn ở những nơi như Pattaya, được gọi là đã thấy đủ các loại người lưỡng tính, chuyển giới và mỹ nữ các nước, nhưng đối mặt với người chuyển giới tên Tú Lợi này, Ngô Tôn lại không có một chút sức đề kháng nào.
"Được rồi, bớt nói vài câu đi..." Phương Dật không hài lòng liếc Ngô Tôn. Thằng nhỏ này dù làm hướng dẫn viên, nhưng chẳng hiểu đạo lý họa tòng khẩu xuất. Ở giang hồ Trung Quốc, có ba loại người không thể chọc đến nhất. Ba loại người ấy là: tăng đạo, lão ấu và phụ nữ. Những kẻ dám xông pha giang hồ thuộc ba loại này, thường đều cực kỳ nguy hiểm. Mà Phương Dật từ người chuyển giới tên Tú Lợi này lại cũng cảm nhận được một tia khí cơ nguy hiểm, có thể thấy cô ta không chỉ đơn thuần là một người chuyển giới như vẻ bề ngoài.
"Được, không nói thì thôi..." Mắt Ngô Tôn thỉnh thoảng vẫn liếc về phía Tú Lợi không xa, càng nhìn càng thấy khô cổ háo miệng, cầm chai nước khoáng đã mở nắp trước mặt, uống một hơi hết hơn nửa.
Khoảng cách từ Bangkok đến Chiang Mai, đi xe khách hay tàu hỏa thực ra cũng tương đương nhau. Nhưng tàu hỏa thoải mái hơn, ngắm phong cảnh dọc đường nên thời gian trôi qua rất nhanh. Đến chiều tối, tàu đã đỗ ở ga Chiang Mai.
Khiến Phương Dật và Ngô Tôn bất ngờ là, Tú Lợi đó lại trùng hợp cùng điểm đến với họ. So với người khác mang vác lỉnh kỉnh, Phương Dật và Ngô Tôn đều tay không, chỉ có balo trên vai, nên ra khỏi ga cũng đi đầu tiên.
"Chào tạm biệt, rất vui được gặp anh..." Ra khỏi ga, Tú Lợi đến trước mặt Phương Dật, chắp tay chào theo nghi thức Thái Lan: "Có duyên chúng ta sẽ còn gặp lại. Mong anh và bạn đồng hành của mình chơi vui vẻ ở Thái Lan."
"Cảm ơn..." Phương Dật gật đầu với Tú Lợi. Tuy biết đối phương là người chuyển giới, nhưng sự quyến rũ nữ tính đó lại còn hấp dẫn hơn bất kỳ người phụ nữ nào hắn từng thấy. Nếu không phải đạo tâm của Phương Dật kiên định, có lẽ lúc này trong lòng hắn đã nảy sinh ý nghĩ nuôi dưỡng đối phương.
"Tuyệt sắc, đúng là hồng nhan họa thủy..." Nhìn bóng dáng uyển chuyển của Tú Lợi đi xa với giày cao gót, Ngô Tôn không khỏi lẩm bẩm. Hắn ta tự cho là kiến thức rộng, nhưng người chuyển giới đẳng cấp như Tú Lợi, trước đây Ngô Tôn chưa từng tiếp xúc.
"Được rồi, đi thôi..." Nhìn vẻ mặt si mê của Ngô Tôn, Phương Dật lắc đầu. Thằng nhỏ này ngoài miệng khinh thường người chuyển giới và lưỡng tính, nhưng biểu hiện lại hèn mọn như vậy, hồn như bị cướp mất.
"Vâng, Đại sư. Không biết ngài muốn đi đâu?" Nghe Phương Dật nói, Ngô Tôn vội hỏi một câu. Sắc đẹp tuy quan trọng, nhưng mạng nhỏ của mình còn quan trọng hơn. Nghĩ đến trên người mình còn cái "lời nguyền hái đầu" chưa giải, Ngô Tôn như bị dội một gáo nước lạnh từ đỉnh đầu, lập tức tỉnh táo lại.
"Ở Chiang Mai có một thôn Miêu Tộc, cậu có biết chỗ đó không?" Đến Chiang Mai, Phương Dật có cảm giác đại ca vẫn chưa gặp bất trắc. Trước khi xuống tàu, hắn bói một quẻ, phát hiện quẻ tượng tuy vẫn chưa rõ ràng, nhưng mơ hồ thấy được một vài điều, chẳng hạn như Bành Bân lúc này đang ở Chiang Mai.
"Thôn Miêu Tộc? Tất nhiên tôi biết rồi..." Ngô Tôn liên tục gật đầu, nói: "Đó là một điểm du lịch của Chiang Mai. Mỗi lần tôi đều dẫn khách đến đó. Đại sư muốn đến thôn Miêu Tộc sao?"
"Ừm? Là điểm du lịch?" Phương Dật nghe vậy hơi ngẩn ra. Hắn vốn tưởng Bành Bôn đang bị truy sát sẽ trốn vào một nơi hẻo lánh, không ngờ hắn ta lại trốn đến một nơi náo nhiệt, điều này nằm ngoài dự liệu của Phương Dật.
"Đúng vậy, Thung lũng Masha, Chiang Mai cổ, Chùa Chayu, Thôn Miêu Tộc Bồi Sơn, đều là những điểm du lịch nổi tiếng của Chiang Mai..." Ngô Tôn nhìn trời, nói: "Đại sư, đến thôn Miêu Tộc Bồi Sơn phải leo núi lội suối, tốt nhất là đi voi đến đó. Hôm nay đã muộn rồi, qua đó chắc chắn không kịp. Hay là chúng ta kiếm chỗ nghỉ một đêm, sáng mai đi thế nào?"
"Ngày mai sao? Cũng được, sáng sớm mai đi..." Phương Dật và Ngô Tôn đến Bangkok đã là trưa, bây giờ lại gần nửa đêm. Ở chốn xa lạ này, Phương Dật cũng không muốn mạo hiểm tới. Chi bằng ngày mai giả làm khách du lịch mà đi.
"Đại sư, đến thôn Miêu Tộc, ngài đừng ngồi lên bậc cửa của họ, cũng đừng hù dọa chó của dân địa phương..." Ngô Tôn và Phương Dật vừa đi ra ngoài ga, vừa nói cho hắn một số kiêng kỵ ở thôn Miêu Tộc. Nhưng Phương Dật nghe càng nghe càng thấy lạ, sao lại giống phong tục của người Miêu trong nước thế nhỉ.
"Những điều này ta đều biết. Cậu sắp xếp hành trình ngày mai là được..." Phương Dật ngắt lời Ngô Tôn. Về sự hiểu biết của người Miêu, Phương Dật vượt xa Ngô Tôn.
"Chết cha, tôi quên ngài là pháp sư hái đầu, những chuyện này đương nhiên ngài phải biết rồi..." Ngô Tôn vỗ trán, mặt lộ vẻ chợt hiểu.
"Sao ta lại phải biết chứ? Thôn Miêu Tộc có gì cổ quái sao?" Phương Dật nghe vậy lại không hiểu. Hắn biết thuật hái đầu thoát thai từ tà thuật của người Miêu, chẳng lẽ trong thôn Miêu Tộc này còn có thầy mo hay pháp sư hái đầu sao?
"Cổ quái thì tôi chưa thấy bao giờ, nhưng nghe nói không được xúc phạm ở đó..." Ngô Tôn lắc đầu, kể lại những điều hắn biết.
Chiang Mai vốn là vùng nhiều núi, thôn Miêu Tộc lại nằm trên núi Bồi Sơn. Đường lên núi rất hiểm trở khó đi, là một trong sáu dân tộc miền núi duy nhất còn tồn tại ở Thái Lan. Theo lời Ngô Tôn, thôn Miêu Tộc vốn xuất xứ từ hai tỉnh Vân Quý của Trung Quốc, trong thôn thậm chí nhiều người còn biết tiếng Hán.
Hơn nữa, ở Thái Lan còn có một lời đồn, rằng thôn Miêu Tộc từ hàng ngàn năm trước là nơi khởi nguồn của thuật hái đầu Thái Lan, do đó ở đó cũng là thánh địa của các pháp sư hái đầu. Trước khi đến thôn Miêu Tộc, du khách thường được hướng dẫn viên cảnh báo không được vi phạm một số quy tắc của dân làng Miêu tộc.
Tuy nhiên, trước khi quen Phương Dật, Ngô Tôn không mấy để tâm lời đồn này. Nhưng vào lúc đang bị trúng "lời nguyền hái đầu" này mà lại phải đến thôn Miêu Tộc, trong lòng Ngô Tôn hắn cũng hơi lo sợ.