"Nào, Phương Dật, chén rượu này coi như tôi, Khương Quân, xin lỗi cậu một tiếng..."
Tiểu thái trong trà lâu Kim Lăng được đưa lên rất nhanh, đi kèm là một vò Nữ Nhi Hồng cùng vài cái bát gốm đen dùng để uống rượu. Rõ ràng là vị chưởng quầy họ Vu kia đã rất dụng tâm, khiến cho trà lâu này mang lại một cảm giác vô cùng khác biệt.
"Đợi đã, Khương Quân, rốt cuộc cậu và Phương Dật có chuyện gì vậy? Kể tôi nghe xem nào..."
Nghe thấy Khương Quân thực sự thốt ra lời xin lỗi, Hoa Tử Dịch không khỏi kinh ngạc. Quen biết từ nhỏ, đương nhiên hắn biết rõ tính tình của Khương Quân, từ bé đến lớn, Hoa Tử Dịch chưa từng thấy Khương Quân chịu xuống nước với ai bao giờ.
"Còn không phải tại thằng nhãi Chu Hổ đó sao..."
Khương Quân gắt gỏng nói: "Nó có chút hiềm khích với Phương Dật, tình cờ gặp nhau ở sòng bạc nên muốn làm khó Phương Dật, kết quả tự mình chuốc lấy thất bại. Cậu đừng nói, vận đỏ của Phương Dật đúng là không phải dạng vừa, đánh bạc mười ván xúc xắc mà thắng cả mười..."
Nhớ lại chuyện hôm đó, Khương Quân vẫn cảm thấy hơi khó tin. Người vận may tốt thì cậu ta không phải chưa từng thấy, nhưng ban đầu Phương Dật không tự mình ra tay mà là người tên Mãn Quân kia. Điều hiếm thấy là vận may của cả hai người đều nghịch thiên, khiến Chu Hổ thua đến mức mặt mũi xám xịt.
"Sòng bạc ở Kim Lăng sao?" Hoa Tử Dịch trầm tư nói: "Có phải cái sòng bạc nghe đồn do người Áo Đảo đến mở không?"
Dù ở kinh thành, nhưng danh tiếng của sòng bạc Kim Lăng này thực sự quá lớn. Trong giới của Hoa Tử Dịch có rất nhiều người chuyên môn đến đó chơi, nên hắn cũng thường xuyên nghe người ta nhắc đến, chỉ là bản thân hắn chưa từng đặt chân tới.
"Cái này... tôi cũng không rõ..." Khương Quân nghe vậy lắc đầu. Chủ sòng bạc là ai vẫn luôn là một ẩn số, có người nói là con gái của Đổ Vương Áo Đảo, cũng có người nói là chủ tịch Tân Bách - Lam Liên, nhưng không ai có thể đưa ra kết luận cuối cùng.
"Được rồi, cậu đừng có đánh trống lảng, chuyện của tôi và Phương Dật còn chưa nói xong đâu..."
Khương Quân lườm Hoa Tử Dịch một cái, nâng bát rượu lên nói: "Phương Dật, chuyện trước kia bất kể ai đúng ai sai, đều đã qua rồi. Sau này chuyện giữa cậu và Chu Hổ, tôi sẽ không nhúng tay vào nữa..."
"Được, Quân ca, cứ quyết định như vậy đi..."
Phương Dật gật đầu, nâng bát Nữ Nhi Hồng lên uống cạn. Thực ra trong chuyện này, ngoài việc tên béo bị đánh một trận ra thì cậu cũng không chịu thiệt thòi gì lớn, gã đàn em bên phía đối phương còn bị thương nặng hơn tên béo nhiều.
"Đại Quang, trốn trốn tránh tránh ở cửa làm gì? Còn không mau vào đây?"
Vừa đặt bát rượu xuống, Khương Quân đang ngồi đối diện cửa đã nhìn thấy Chu Đại Quang ở ngoài, liền lên tiếng: "Anh vào đây kể lại chuyện cho tôi nghe xem nào. Không phải anh nói với Chu Hổ là mọi chuyện đã giải quyết xong rồi sao? Tôi thấy anh xuất ngũ xong bắt đầu biết khôn ra rồi đấy nhỉ..."
"Quân tử, tôi... tôi không phải sợ không thể ăn nói với bạn của cậu sao? Với thân thủ của Phương tiên sinh, mười người như tôi cộng lại cũng chẳng phải đối thủ của cậu ấy..."
Chu Đại Quang, người lớn hơn Khương Quân ít nhất bảy tám tuổi, bị Khương Quân quở trách như vậy nhưng trên mặt không hề lộ ra vẻ bất mãn. Sau khi lén nhìn Phương Dật một cái, hắn nói: "Phương tiên sinh, chuyện này không liên quan đến Quân tử, là do tôi nhận tiền của kẻ tên Chu Hổ kia nên mới làm vậy..."
Chu Đại Quang cũng không phải là kẻ vô dụng, ít nhất khi thấy Khương Quân và Phương Dật ngồi uống rượu cùng nhau, hắn lập tức hiểu ra vấn đề. Câu đầu tiên hắn nói ra chính là để tách Khương Quân ra khỏi chuyện lần trước, chỉ là những lời nịnh nọt Phương Dật kia có phần hơi trực diện quá.
"Đừng nói chuyện đó đã, chuyện phía sau giải quyết thế nào?" Hoa Tử Dịch xen vào hỏi.
"Đền một ít tiền, mọi chuyện đã giải quyết xong xuôi rồi, ngài không cần lo lắng..."
Chu Đại Quang giải thích, nói đi nói lại thì chuyện này đều trách Ngô Vũ Hào. Cửa hàng hắn hút thuốc bán quạt lông cống phẩm Kim Lăng, loại này vốn sợ lửa, tàn thuốc của Ngô Vũ Hào đã làm hỏng hơn mười cái quạt của người ta, Chu Đại Quang phải đền bù hơn một ngàn tệ.
"Tốn bao nhiêu tiền?" Phương Dật lên tiếng: "Lát nữa tôi trả lại tiền cho anh..."
"Đừng, đừng, Phương tiên sinh, ngài đại nhân đại lượng, không tính toán chuyện cũ của tôi là được rồi..." Chu Đại Quang bị lời của Phương Dật làm cho giật mình. Đừng nói chỉ tốn hơn một ngàn, cho dù là tốn hơn mười ngàn hắn cũng không dám nhận tiền của Phương Dật.
"Sao thế? Chịu thiệt lớn trong tay Phương Dật à?"
Nghe thấy lời của Chu Đại Quang, Khương Quân không khỏi ngạc nhiên. Đối với người đã theo mình bảy tám năm nay, Khương Quân rất hiểu rõ. Công phu của Chu Đại Quang rất khá, nếu không hắn đã chẳng thể vào làm việc trong bộ phận cảnh vệ.
Nhưng biểu hiện hiện tại của Chu Đại Quang rõ ràng là đã chịu thiệt lớn trong tay Phương Dật, nếu không thì dù có nể mặt mình, Chu Đại Quang cũng không bao giờ tỏ ra hèn mọn như vậy.
"Chân của Hoa Tử bị phế rồi..." Chu Đại Quang hạ giọng nói. Nghĩ đến sự tàn nhẫn của Phương Dật đêm hôm đó, cơ thể hắn không kìm được mà rùng mình. Hắn không hề nghi ngờ việc Phương Dật có khả năng và gan dạ để thủ tiêu bọn họ.
"Cái gì?"
Giọng Khương Quân bỗng cao lên vài phần. Dù hắn không quen biết cái tên Hoa Tử mà Chu Đại Quang nhắc tới là ai, nhưng Khương Quân thật sự không ngờ rằng chàng trai trẻ trông có vẻ thanh tú, yếu đuối trước mặt mình lại có mặt tàn nhẫn đến thế, dám ra tay phế bỏ chân của một người.
"Tìm một thầy thuốc Đông y giỏi, đôi chân đó vẫn có thể nối lại được..." Phương Dật thản nhiên nói. Chính tay cậu ra chiêu, đương nhiên cậu hiểu rõ thương thế của Hoa Tử hơn ai hết.
"Cảm ơn Phương tiên sinh, tôi... tôi về sẽ đi tìm thầy thuốc Đông y ngay..."
Chu Đại Quang vội vàng gật đầu. Hoa Tử có chút quan hệ họ hàng với hắn, sau khi Hoa Tử bị gãy chân, người cha cực phẩm kia của hắn đã tìm Chu Đại Quang gây sự mấy lần rồi, Chu Đại Quang chỉ mong sớm chữa khỏi chân cho Hoa Tử rồi tống cổ hắn đi.
"Chúng ta thế này cũng coi như không đánh không quen biết rồi..." Khương Quân cười ha hả nói: "Người xưa có câu một nụ cười xóa tan ân oán, chúng ta cứ dùng chén rượu này để hóa giải mọi khúc mắc nhé, Phương đệ, cậu thấy thế nào?"
Sau khi nghe Chu Đại Quang kể lại đại khái quá trình sự việc, địa vị của Phương Dật trong lòng Khương Quân tăng lên theo đường thẳng. Phải biết rằng, dù bản thân có tiền có thế, nhưng đối với người vừa có quan hệ trong quan trường, vừa tâm ngoan thủ lạt như Phương Dật, hắn cũng phải kiêng dè ba phần.
"Vốn dĩ cũng chẳng có ân oán gì, chuyện này cứ thế cho qua đi..."
Phương Dật nghe vậy cũng cười theo. Tục ngữ có câu oan gia nên giải không nên kết, mọi chuyện đều do Chu Hổ gây ra, vốn dĩ chẳng liên quan mấy đến Khương Quân. Đối phương đã liên tục tỏ ý hòa hảo, Phương Dật cũng không cần thiết phải làm mất mặt Khương Quân.
"Quân tử, không phải tôi nói cậu, sau này cậu bớt qua lại với thằng khốn Chu Hổ đó đi..." Lúc này Hoa Tử Dịch cũng đã hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, không nhịn được lên tiếng: "Danh tiếng của nó ở kinh thành thối hoắc rồi, thế mà cậu còn coi nó như bảo vật..."
"Ừm? Sao vậy? Danh tiếng thối hoắc là sao?" Khương Quân nghe vậy sững sờ. Thời gian này hắn không vào kinh nên không biết chuyện Chu Hổ đại tiện ra quần trước mặt bao người.
"Hì hì, thằng nhãi đó, mất mặt lớn lắm..." Là người trong cuộc, Hoa Tử Dịch vừa nghĩ đến chuyện hôm đó đã không nhịn được cười, lập tức kể lại toàn bộ sự việc cho nghe.