"Này, đừng nghịch, đi ăn hạt thông đi..." Phương Dật vừa đặt điện thoại xuống đã cảm thấy một cái đuôi đầy lông quét lên mặt mình, thì ra là Tiểu Ma Vương không biết đã bò lên vai anh từ lúc nào.
"Rốt cuộc răng của nhóc mọc kiểu gì thế hả?" Phương Dật đưa lòng bàn tay ra, tiểu gia hỏa lập tức nhảy lên. Nhìn hàm răng của Tiểu Ma Vương, trong mắt Phương Dật đầy vẻ tò mò.
Do mấy ngày nay cứ ở bên ngoài, không tiện mang theo Tiểu Ma Vương, Phương Dật sợ nó chạy mất nên đã mua một cái lồng ở chợ đồ cổ để nhốt con vật nhỏ lại.
Nhưng điều khiến Phương Dật không ngờ là tiểu gia hỏa này lại dùng răng cắn đứt cả dây thép trên lồng. Phương Dật cũng không hiểu tại sao con sóc mới sinh được vài tháng này lại có hàm răng lợi hại đến thế.
Lồng đã không nhốt được, Phương Dật cũng đành chịu. Nhưng may là sân nhà Mãn Quân đủ rộng, tiểu gia hỏa chạy nhảy khắp sân cả ngày nên cũng chẳng thấy buồn chán, chỉ là mỗi khi Phương Dật về nhà, nó nhất định sẽ bám lấy anh.
"Được rồi, được rồi, sau này đi đâu anh sẽ cố gắng mang theo nhóc..." Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của tiểu gia hỏa đang đứng trên lòng bàn tay mình kêu chít chít, Phương Dật không khỏi mỉm cười. Anh lớn lên trong núi, đối với những loài động vật này luôn có cảm giác thân thiết tự nhiên.
Tuy nhiên, lời này của Phương Dật vừa nói ra không bao lâu thì suýt chút nữa đã phải thất hứa. Nửa tháng sau, hộ chiếu và giấy thông hành Hồng Kông - Ma Cao của Phương Dật đều đã làm xong. Lúc này cũng đã là tháng mười một, Dư Tuyên đã về phương Nam từ vài ngày trước, ông đã hẹn với Phương Dật cuối tháng sẽ hội hợp tại Xuân Thành, thành phố thủ phủ của tỉnh Vân Nam.
Việc kinh doanh ở chợ đồ cổ cơ bản không cần Phương Dật phải bận tâm, nhà ở khu chợ mới cũng đã bước vào giai đoạn trang trí. Tranh thủ khoảng thời gian rảnh rỗi này, Phương Dật đã chạm khắc một vài món đồ trang sức bằng ngọc để làm vật trưng bày sau khi cửa hàng ngọc khí khai trương, ngày Phương Dật đi Myanmar cũng đang đến gần.
"Phương Dật, cậu đi nước ngoài đấy, mà chỉ mang mỗi cái ba lô này thôi à?" Nhìn Phương Dật bước ra khỏi sân, Mãn Quân liếc nhìn anh, cậu bạn này mang đồ ít quá, cái túi kia cùng lắm chỉ nhét được vài bộ quần áo thay đổi.
"Quần áo thay ra mỗi ngày tự giặt là được rồi, mang nhiều đồ làm gì?" Phương Dật cười lắc đầu, vỗ vào chiếc xe Mãn Quân mới mua, nói: "Anh Mãn, giờ anh cũng thay xe mới rồi nhỉ, chiếc Mercedes này lái thế nào?"
Vài ngày trước, Mãn Quân vừa mua chiếc Mercedes này, theo lời anh ta nói thì sau này làm hàng cao cấp, cần một chiếc xe như vậy để trang điểm cho bộ mặt. Còn chiếc xe van không biển số kia thì đã đưa cho Tam Pháo, người vừa lấy được bằng lái, giờ Tam Pháo cũng coi như là người có xe rồi.
"Chiếc Mercedes nhỏ ba bốn trăm ngàn, cũng bình thường thôi..." Mãn Quân cười hì hì, phải nói là lái Mercedes ra ngoài đúng là khác hẳn lái xe van, ít nhất là khi vào một số khu chung cư cao cấp, bảo vệ cũng ít khi làm khó anh ta nữa.
"Đi thôi, đừng để lỡ chuyến bay..." Phương Dật ném ba lô vào ghế sau xe, ngồi vào vị trí ghế phụ phía trước. Người ta vẫn bảo ghế sau dành cho lãnh đạo, nhưng Phương Dật vẫn thấy ngồi phía trước thoải mái hơn.
"Không sao, nửa tiếng nữa là chúng ta đến sân bay thôi..."
Mãn Quân cũng biết mình đến hơi muộn, đã hẹn bảy giờ mà giờ sắp tám giờ rồi. Anh ta không nói nhảm nữa, lên xe lái thẳng đến sân bay. Đến nơi, còn đúng một tiếng nữa là đến giờ cất cánh.
"Phương Dật, trên đường cẩn thận nhé, có việc gì thì gọi cho anh. Á, cái gì thế này?"
Mãn Quân hạ cửa kính xe xuống, hét lên với Phương Dật, thì ra anh ta thấy một cái bóng bất ngờ phóng ra từ trong xe, làm Mãn Quân giật bắn mình. Nhìn kỹ lại thì đó chính là con sóc nhỏ Phương Dật nuôi, lúc này đang đứng trên vai Phương Dật.
"Sao nhóc lại chạy theo đến đây?"
Thấy Tiểu Ma Vương trên vai, Phương Dật cũng sững sờ. Sáng nay vì sợ tiểu gia hỏa này đi theo nên Phương Dật đã cố tình nhốt nó vào cái lồng mới mua, không hiểu sao con vật nhỏ này lại thoát ra được.
"Chít chít..." Hai chân trước của tiểu gia hỏa chắp lại như đang vái lạy, kêu lên không ngừng với Phương Dật, rõ ràng là muốn ở cùng với anh.
"Không được, trên máy bay không cho mang theo thú cưng, qua cửa an ninh cũng không được đâu..."
Phương Dật lắc đầu, đang định đưa tay bắt lấy Tiểu Ma Vương ném vào trong xe thì tiểu gia hỏa đã nhảy xuống đất, nhanh như chớp phóng vào trong sân bay, chỉ loáng cái đã biến mất khỏi tầm mắt của Phương Dật.
"Anh Mãn, chuyện này... chuyện này phải làm sao đây?" Phương Dật ngẩn người, dù anh có bản lĩnh đến đâu cũng không thể bắt được Tiểu Ma Vương trong cái sân bay rộng lớn này.
"Cậu cứ đi làm thủ tục lên máy bay trước đi, anh đỗ xe xong sẽ lên ngay..."
Để tiện đưa người, Mãn Quân lái thẳng Phương Dật đến cửa xuất phát, nếu muốn đỗ xe thì phải vào bãi đỗ. Nhưng giờ sóc nhỏ chạy mất rồi, Mãn Quân cũng chỉ đành đỗ xe xong rồi lên giúp Phương Dật tìm kiếm.
"Phương Dật, tìm thấy chưa?" Sau khi Mãn Quân thở hồng hộc từ bãi đỗ xe chạy lên, Phương Dật đã làm xong thủ tục lên máy bay.
"Chưa, không biết chạy đi đâu rồi..."
Phương Dật cười khổ lắc đầu. Sau khi vào đây anh không thấy Tiểu Ma Vương đâu, nhưng trong sân bay có rất nhiều người nhìn thấy nó. Lúc này bảo vệ khắp sân bay đang tìm con vật nhỏ đó, Phương Dật cũng không dám nói là mình mang sóc theo.
"Sắp đến giờ lên máy bay rồi, cậu cứ vào trước đi..." Mãn Quân nhìn thời gian, nếu còn chần chừ nữa thì e là Phương Dật không kịp chuyến bay này mất.
"Không được, không tìm thấy tiểu gia hỏa này, sao em có thể yên tâm đi được?" Phương Dật lắc đầu. Tuy thời gian ở cùng Tiểu Ma Vương không dài, nhưng để mặc con vật nhỏ này ở sân bay thì anh không làm được.
"Cậu yên tâm, việc này cứ giao cho anh..." Mãn Quân suy nghĩ một chút rồi nói: "Anh có bạn ở trong sân bay, nếu tìm thấy nó, anh sẽ đón nó về. Dù sao thì con vật nhỏ này cũng quen anh mà..."
Nói đi cũng phải nói lại, Tiểu Ma Vương đúng là khác với sóc bình thường. Nó tuy cực kỳ nghịch ngợm nhưng lại rất thông minh, hiểu lòng người. Theo Phương Dật đến chợ đồ cổ và những nơi khác, ngoài Mập, Tam Pháo và vài người quen như Mãn Quân ra, tiểu gia hỏa chẳng thèm để ý đến ai. Có người muốn sờ vào nó đều bị nó nhe răng trợn mắt dọa cho chạy mất.
"Vậy đành vậy thôi..." Phương Dật bất lực lắc đầu, anh biết con vật nhỏ này rất linh tính, sau khi anh đi rồi, nó sẽ theo Mãn Quân về.
"Anh Mãn, nếu tìm thấy nó, anh nhớ gọi điện cho em ngay nhé..." Khi sắp vào cửa an ninh, Phương Dật dặn dò Mãn Quân: "Trước khi máy bay cất cánh em sẽ không tắt điện thoại đâu, anh tìm thấy thì báo cho em biết trước..."
"Được rồi, vào nhanh đi..." Mãn Quân xua tay nói: "Lát nữa anh sẽ sang chỗ bạn anh nhắn nhủ một tiếng, không sao đâu..."
"Đúng là đau đầu thật..."
Sau khi qua cửa an ninh, trong lòng Phương Dật vẫn canh cánh nỗi lo về Tiểu Ma Vương. Tiểu gia hỏa này càng lớn càng khó quản, trước kia chỉ chạy nhảy trong sân, giờ lại phát triển đến tận nơi công cộng thế này. Phương Dật đang cân nhắc xem sau này có nên thả nó về rừng hay không.
"Chít chít..."
Phương Dật vừa ngồi xuống ghế ở cửa lên máy bay, tiếng kêu của Tiểu Ma Vương đột nhiên truyền đến tai. Cúi đầu nhìn xuống, tiểu gia hỏa này không biết đã lẻn vào từ lúc nào, đang men theo ống quần anh mà bò lên.
"Vô lượng thiên tôn, sao nhóc tìm được anh hay vậy?"
Phương Dật ban đầu hơi sững sờ, sau đó lập tức chộp lấy Tiểu Ma Vương, kéo khóa ba lô bên cạnh nhét nó vào trong, thì thầm: "Đừng kêu, nếu không bây giờ anh sẽ tống nhóc về đấy..."
Dường như hiểu lời Phương Dật, tiểu gia hỏa thực sự không kêu nữa. Nhưng đứng trong ba lô, hai cái chân nhỏ của nó cứ chỉ trỏ lung tung, đôi mắt to như ngọc bích đầy vẻ hoảng sợ, rõ ràng lúc nãy cũng bị dọa cho không nhẹ.
"Xem sau này nhóc còn dám nghịch ngợm nữa không?" Phương Dật cũng hết cách với nó, búng nhẹ vào trán nó một cái rồi nói: "Nhóc cứ nằm trong đó ngủ một giấc đi, anh không cho ra thì đừng có kêu bậy..."
Thấy hành khách cùng chuyến bay đã bắt đầu lên máy bay, Phương Dật sợ giờ đưa nó ra ngoài cũng không kịp nữa. Dù sao cũng đã qua cửa an ninh rồi, Phương Dật dứt khoát kéo khóa ba lô lại, mang theo tiểu gia hỏa lên máy bay. Con vật nhỏ này cũng rất thông minh, cho đến khi Phương Dật đặt ba lô lên giá hành lý cũng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
"Anh Mãn, em tìm thấy Tiểu Ma Vương rồi, đã mang nó lên máy bay, anh đừng nói với bạn anh nữa nhé..." Phương Dật thở phào nhẹ nhõm, chợt nhớ ra mình chưa báo cho Mãn Quân, vội vàng gọi điện.
"À? Anh biết rồi, giờ anh đang có việc, lát nữa anh tìm cậu sau, chuyện này để sau nói kỹ nhé..." Mãn Quân vừa tìm đến văn phòng của bạn, còn chưa kịp nhắc đến chuyện này thì nghe thấy lời Phương Dật, phản ứng rất nhanh, giả vờ như đang bàn việc với bạn rồi cúp máy.
"Sóc đi máy bay, con vật nhỏ này chắc là con đầu tiên rồi..." Mãn Quân lúc này cũng thấy đầu óc rối bời, tán gẫu vài câu với bạn rồi không nhắc lại chuyện con sóc làm náo loạn sân bay nữa.