"Tôi chỉ đến mở mang tầm mắt thôi, nói khó nghe thế làm gì?"
Hoa Tử Dịch bất mãn lườm Khương Quân một cái, nhưng khi quay mặt lại, ánh mắt hắn đã dán chặt vào những cô gái ăn mặc thiếu vải trong sảnh, không thể dời đi được nữa. Hoa Tử Dịch từ nhỏ đến lớn, thực sự chưa từng thấy cảnh tượng như thế này.
"Đúng rồi, đến biệt thự cũng phải tốn tiền đấy..."
Khương Quân bổ sung thêm một câu. Với mối quan hệ giữa anh và Hoa Tử Dịch, không cần phải làm bộ làm tịch như tiếp đãi khách hàng, chỉ cần nói rõ ràng mọi chuyện, còn chơi thế nào là việc của Hoa Tử Dịch.
"Mẹ kiếp, sao không nói sớm, hôm nay tôi không mang theo tiền cũng chẳng mang thẻ..." Hoa Tử Dịch nghe vậy có chút bực bội. Với kiến thức của mình, đương nhiên hắn biết mức tiêu thụ ở những nơi như thế này tuyệt đối không thấp. Trong túi không tiền, Hoa Tử Dịch chơi cũng chẳng lấy gì làm tự tin.
"Thẻ phỉnh này có thể dùng như tiền, mọi khoản chi tiêu ở đây đều có thể thanh toán bằng thẻ phỉnh..." Khương Quân chỉ vào số thẻ phỉnh trong tay Hoa Tử Dịch, nhỏ giọng giải thích cho hắn.
"Đúng là đồ nhỏ mọn, mới đổi có một trăm nghìn..." Sau khi hiểu ra, Hoa Tử Dịch bĩu môi nói: "Chút thẻ phỉnh này thì chơi được mấy ván? Quân tử, cậu càng ngày càng thụt lùi rồi đấy..."
"Cậu có phải đến để đánh bạc đâu, nếu chuyên tâm đến để đánh bạc thì tôi đã đưa cậu lên tầng hai rồi..."
Khương Quân bị Hoa Tử Dịch nói đến mức mặt mũi hơi mất tự nhiên. Hôm nay cũng thật khéo, thẻ hội viên của câu lạc bộ này và các loại thẻ ngân hàng hạn mức lớn anh đều không mang theo người, nếu không chỉ cần một cái là có thể rút ra hạn mức hàng triệu.
"Được rồi, được rồi, đừng bốc phét nữa, để tôi xem chơi cái gì cho hay..." Hoa Tử Dịch xua tay, nói với Phương Dật: "Tôi không biết đánh bạc mấy, Phương Dật cậu có biết không? Dẫn tôi tìm cái bàn nào chơi đi?"
"Vậy thì chơi Blackjack đi..."
Thú thật, tuy đây là lần thứ hai Phương Dật đến, nhưng cậu cũng chỉ hiểu được cách chơi của hai ba loại bàn cược. Đơn giản nhất đương nhiên là Baccarat và đổ xúc xắc, nhưng chịu ảnh hưởng từ Mãn Quân, Phương Dật vẫn cảm thấy Blackjack thú vị hơn một chút.
"Phương Dật, tôi... tôi không chơi đâu nhỉ?"
Nhìn thấy Phương Dật dẫn Hoa Tử Dịch đến trước một bàn cược, Tam Pháo rõ ràng có chút nhút nhát. Phải biết rằng, cảnh tượng như thế này cậu ta chỉ mới thấy trong phim ảnh Hồng Kông, đến nơi này rồi không khỏi có chút rụt rè.
"Ông chủ Khương đã đưa tiền rồi, không chơi thì phí quá..." Phương Dật cười hì hì nói: "Chơi đi, thắng thì trả lại vốn, thua thì ông chủ Khương cũng chẳng bắt cậu đền đâu, đúng không?"
"Thắng thua đều là của các cậu..." Nghe thấy lời Phương Dật, Khương Quân không khỏi bật cười, nói với Tam Pháo: "Cứ yên tâm mà chơi, đừng nói là thua một trăm nghìn, dù có thua cả một triệu thì cũng có người thanh toán cho anh em cậu thôi..."
Hôm đó Khương Quân đã tận mắt nhìn thấy Lam Liên hết lòng ủng hộ Phương Dật. Tuy anh không rõ lắm về mối quan hệ giữa Lam Liên và sòng bạc, nhưng từ thái độ của quản lý Lý đối với Lam Liên, Khương Quân ít nhiều cũng đoán ra được vài phần.
"Được thôi, Phương Dật, thua rồi cậu đừng có trách tôi..." Tam Pháo cũng là loại người nhìn có vẻ ủ rũ nhưng thực chất lại là kẻ gan trời. Nghe Khương Quân nói vậy, cậu ta liền ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Phương Dật.
"Hoa Tử, các cậu chơi trước đi, tôi tìm chỗ nghỉ ngơi một lát..."
Khương Quân nhìn quanh, vẫy vẫy tay với một cô gái đang bưng khay đồ uống. Sau khi cô gái đi đến bên cạnh, anh ghé vào tai cô nói nhỏ vài câu, rồi cả hai nghênh ngang rời khỏi sảnh đánh bạc.
"Phương Dật, anh ta... anh ta đi chơi thế đấy à?" Hoa Tử Dịch ngẩn người nhìn Khương Quân rời đi. Vừa nãy hắn còn đang suy nghĩ cách làm quen với mấy cô gái này thế nào đây.
"Hoa ca, anh cũng có thể đi mà..." Phương Dật nghe vậy cười lên.
"Đã đến đây rồi, hay là cứ chơi một lát đã..." Hoa Tử Dịch lắc đầu, nhìn các quy tắc viết trên mặt bàn rồi nói với Phương Dật: "Mức cược thấp nhất là mười nghìn đúng không?"
"Đúng, sòng bạc này cược hơi lớn..." Phương Dật gật đầu, đặt một thẻ phỉnh lên bàn, vừa ra hiệu cho người chia bài vừa nói: "Thực ra quy tắc rất đơn giản, các anh xem tôi chơi vài ván là hiểu ngay thôi..."
Vận may của Phương Dật khá tốt, ván đầu tiên lên bàn đã được hai mươi điểm, thắng mười tám điểm của nhà cái. Ván thứ hai còn trực tiếp được Blackjack với hai lá bài. Trong chớp mắt, một trăm nghìn trong tay Phương Dật đã biến thành một trăm hai mươi nghìn.
"Cái này đơn giản thật..." Thấy Phương Dật thắng dễ dàng như vậy, ván thứ ba Hoa Tử Dịch và Tam Pháo cũng đặt cược.
Chỉ là vận may của Hoa Tử Dịch và Tam Pháo dường như không tốt lắm. Ván thứ ba Phương Dật vẫn thắng, nhưng Hoa Tử Dịch khi được mười hai điểm lại rút thêm một lá, kết quả là rút phải lá mười điểm nên bị "quắc", còn Tam Pháo thì mười sáu điểm không rút thêm, cuối cùng bị mười bảy điểm của nhà cái đánh bại.
"Ơ, lạ thật, Phương Dật, sao hai anh em tôi thua mà chỉ mình cậu thắng thế?" Hoa Tử Dịch có chút không phục, ván thứ hai đặt hẳn hai mươi nghìn thẻ phỉnh. Tam Pháo suy nghĩ một chút cũng đặt theo hai mươi nghìn, còn Phương Dật cảm thấy vận may mình đang tốt nên đặt năm mươi nghìn.
Không biết có phải bị Hoa Tử Dịch làm cho vận khí xấu đi hay không, ván bài này nhà cái được hai mươi mốt điểm, gom sạch thẻ phỉnh của cả ba người.
Kể từ ván đó, vận may của cả ba người Phương Dật đều trở nên tệ hại. Chỉ trong vài ván bài, ngoại trừ Tam Pháo còn giữ lại được hai mươi nghìn, Phương Dật và Hoa Tử Dịch đều đã thua sạch.
"Mẹ kiếp, nhanh thế sao?"
Vài ván bài chỉ mất hơn mười phút, cho đến khi thua sạch thẻ phỉnh, Hoa Tử Dịch mới sực tỉnh, mười chiếc thẻ phỉnh mười nghìn trước mặt hắn đã chạy hết sang chỗ người chia bài đối diện.
"Thắng thua chẳng nhanh là gì..." Phương Dật nghe vậy cười khổ. Cậu cũng không ngờ hôm nay mình lại rơi vào cảnh thắng trước thua sau, vận may kém xa so với cái ngày đi cùng Mãn Quân.
"Phương Dật, ở đây quẹt thẻ được đúng không?" Hoa Tử Dịch lấy từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng: "Mỗi người chúng ta làm thêm một trăm nghìn nữa, tôi không tin hôm nay cứ thua mãi thế này?"
Hoa Tử Dịch tuy làm trong cơ quan nhà nước, lương không cao lắm, nhưng ba bốn trăm nghìn vẫn có thể xoay xở được. Hơn nữa nói đi cũng phải nói lại, hôm nay hắn còn muốn tìm "Dương Châu sấu mã" (gái đẹp), nếu không có thẻ phỉnh thì chẳng phải đến đây uổng công sao.
"Hoa ca, đến đây làm sao để anh tốn tiền được..." Phương Dật xua tay, lấy thẻ từ trong túi mình ra, vẫy tay gọi một cô gái, đặt thẻ lên khay của cô rồi nói: "Quẹt lấy ba trăm nghìn thẻ phỉnh tới đây..."
"Vâng ạ, thưa tiên sinh, xin anh chờ một lát..." Cô gái mỉm cười với Phương Dật rồi xoay người đi về phía quầy đổi thẻ phỉnh.
"Được lắm Phương Dật, đủ phong độ đấy..." Thấy hành động của Phương Dật, Hoa Tử Dịch không khỏi bật cười. Nếu không biết thân phận của Phương Dật, chắc chắn hắn sẽ nghĩ Phương Dật là ông chủ lớn nào đó có gia sản hàng chục triệu.
"Hoa ca, mỗi người một trăm nghìn, thua nữa là tôi không còn tiền đâu đấy..."
Phương Dật cười ha hả, nói rất thản nhiên. Vốn dĩ cậu chẳng có bao nhiêu tiền, nếu không phải hôm nay Triệu Hồng Đào cho hơn một triệu, thì chi phí Phương Dật đãi Hoa Tử Dịch lần này e là chỉ có năm nghìn đồng thôi.
"Thua thì không chơi nữa, tôi phải giữ lại hai mươi nghìn thẻ phỉnh..." Hoa Tử Dịch vừa nói chuyện với Phương Dật, mắt vừa dáo dác nhìn quanh. Phải nói là các cô gái trong sòng bạc này đều có nhan sắc thượng hạng, khiến Hoa Tử Dịch nhìn đến hoa cả mắt.
"Phương tiên sinh, anh đến đây sao không gọi một tiếng?" Ngay khi Phương Dật và mọi người đang chờ thẻ phỉnh, Lâm Nhuệ dẫn theo cô gái vừa nãy đi tới bên cạnh Phương Dật.
"Dẫn bạn đến chơi chút thôi, không dám làm phiền Lâm quản lý..." Phương Dật cười chào hỏi Lâm Nhuệ. Dù lần trước cậu có lấy danh thiếp của Lâm Nhuệ, nhưng đã sớm không biết vứt ở đâu rồi, muốn liên lạc cũng chẳng được.
"Phương tiên sinh khách sáo quá, đây là sáu trăm nghìn thẻ phỉnh, các vị cứ chơi trước đi, không đủ thì cứ bảo tôi một tiếng là được..."
Lâm Nhuệ phất tay, cô gái đặt khay lên trước mặt Phương Dật, bên trong đặt sáu trăm nghìn thẻ phỉnh, hơn nữa còn chia làm ba phần. Lâm Nhuệ trong những vấn đề chi tiết này suy tính vô cùng chu đáo.
"Lâm quản lý, nhưng... tôi chỉ yêu cầu ba trăm nghìn thôi mà..." Phương Dật nghe vậy sững sờ, cậu vẫn chưa kịp phản ứng lại.
"Phương tiên sinh, sáu trăm nghìn này là chút tâm ý của cá nhân tôi..."
Lâm Nhuệ cười đặt thẻ của Phương Dật lên bàn cậu. Anh là người chịu trách nhiệm chính của sòng bạc này, có quyền hạn tặng thẻ phỉnh với hạn mức không quá một triệu. Đương nhiên, thông thường sòng bạc tặng thẻ phỉnh chỉ xảy ra trong trường hợp những vị khách lớn thua trên mười triệu.
"Việc này... không hay lắm đâu nhỉ?"
Phương Dật nghe vậy ngẩn ra. Cậu vốn tưởng Lâm Nhuệ chỉ là người làm thuê, không ngờ lại có thể tùy ý tặng ra sáu bảy trăm nghìn thẻ phỉnh. Phải biết rằng, nếu Phương Dật bây giờ không chơi nữa, cậu có thể lập tức đổi số thẻ phỉnh này thành tiền mặt.