"Mãn ca, chỉ là tinh thần chịu chút tổn thương mà thôi, không liên quan gì tới thân thể cả..."
Khi Phương Dật nói câu này, thực ra trong lòng cũng hơi chột dạ. Đây là lần đầu tiên cậu bố trí Huyễn Sát Trận, cũng không rõ trận pháp này rốt cuộc có tác dụng phụ gì hay không. Nhỡ đâu sau khi kích thích vào một dây thần kinh nào đó trong cơ thể, lại khiến Mãn Quân đi tìm mấy tờ quảng cáo dán trên cột điện chuyên trị chứng bất lực ở đàn ông thì khổ.
"Đừng ăn tôi, đừng ăn tôi mà!"
Đúng lúc Phương Dật đang nói chuyện với Mãn Quân, Mập mạp bỗng nhiên bắt đầu nói sảng, vẻ mặt hoảng hốt kêu gào. Chỉ có điều, cậu ta cứ lặp đi lặp lại đúng ba chữ "đừng ăn tôi", khiến mấy người bên cạnh đều cảm thấy khó hiểu, đặc biệt là Tam Pháo và Mãn Quân, không biết Mập mạp đã gặp phải chuyện gì trong trận pháp đó.
"Mập mạp, tỉnh lại, tỉnh lại đi!" Phương Dật dùng ngón tay bấm vào huyệt nhân trung của Mập mạp. Theo lý mà nói, thời gian Mập mạp ở trong trận pháp ngắn hơn Mãn Quân nhiều, tổn thương phải ít hơn mới đúng.
"Hửm? Pháp khí này cũng hỏng rồi sao?"
Thấy trên cổ Mập mạp có đeo một sợi dây đỏ, Phương Dật tiện tay kéo ra. Quả nhiên, pháp khí ngọc bài xâu bằng dây đỏ kia đã vỡ thành mấy mảnh.
"Uy lực của pháp trận này đúng là không nhỏ..."
Nhìn mảnh ngọc vỡ vụn, Phương Dật cũng thầm kinh ngạc. Chất liệu của những pháp khí ngọc bài mà cậu chế tác vốn đã khá tốt, dù là ở nơi cực âm tại Quỳnh Tỉnh, cũng có thể tiến sâu vào trong đó cả trăm mét. Thế nhưng, khả năng phòng ngự này dưới sự tấn công của sát khí trong pháp trận lại yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn.
"Phương Dật, Mập mạp không sao chứ?"
Thấy Phương Dật bấm nhân trung mà Mập mạp vẫn chưa tỉnh, Tam Pháo không khỏi lo lắng. Tuy hai anh em cãi nhau hơn mười năm nay, nhưng vẫn là những người anh em có thể sẵn sàng vì đối phương mà xả thân, Tam Pháo đương nhiên không muốn thấy Mập mạp xảy ra chuyện.
"Không sao đâu, Tam Pháo, cậu tát cho nó vài cái, biết đâu lại tỉnh đấy..." Phương Dật có thể cảm nhận được hơi thở của Mập mạp lúc này đã ổn định lại, gặp thêm chút kích thích có lẽ sẽ tỉnh ngay.
"Thật hay đùa đấy?" Tam Pháo nhìn Phương Dật đầy nghi ngờ.
"Tất nhiên là thật rồi!" Phương Dật nghe vậy liền bật cười, nháy mắt với Tam Pháo rồi nói: "Thằng nhóc này suốt ngày chèn ép cậu, nếu giờ cậu không đánh, đợi nó tỉnh lại thì không còn cơ hội nữa đâu..."
"Được!"
Nhìn biểu cảm trên mặt Phương Dật, Tam Pháo biết Mập mạp không có gì đáng ngại. Cậu ta liền xắn tay áo lên, nói với Mập mạp đang nhắm nghiền hai mắt: "Mập mạp, đừng trách anh em ra tay độc ác, anh đây là đang cứu cậu đấy!"
Miệng nói tay làm, Tam Pháo không hề do dự, giáng thẳng một cái tát trời giáng vào mặt Mập mạp. Phải nói là tay của Tam Pháo nặng thật, cái tát này vừa xong, trên khuôn mặt trắng trẻo mập mạp của Mập mạp lập tức xuất hiện năm dấu tay đỏ chót.
"Hửm? Sao vẫn chưa tỉnh?" Tam Pháo quay đầu nhìn Phương Dật, lên tiếng: "Dật ca, hay là tôi tát thêm cái nữa vào bên má kia của nó nhé?"
"Này, tôi nói cậu giả chết đấy à? Sao bảo mở mắt là mở mắt ngay thế?"
Ngay lúc Tam Pháo đang gồng sức chuẩn bị giáng thêm một cái nữa và tay đã giơ lên cao, Mập mạp đang nằm trên ghế sofa bỗng nhiên mở bừng mắt. Ngược lại, hành động này làm Tam Pháo giật mình run bắn cả người, vội vàng đứng thẳng dậy.
"Có quỷ, Tam Pháo, mau kéo anh em một cái, không thì tôi bị quỷ lôi đi mất rồi..."
Mập mạp vừa mở mắt ra hoàn toàn không biết Tam Pháo đang làm gì, cũng không biết mình vừa gặp phải chuyện gì. Tiếng kêu gào thảm thiết vô cùng, nhưng khi nhìn thấy Phương Dật, cậu ta lại ngẩn người ra, nói: "Dật ca, sao anh lại ở đây, mau giúp tôi bắt quỷ đi..."
"Bắt quỷ gì chứ? Cậu nhóc này đọc "Liêu Trai Chí Dị" nhiều quá nên lú rồi à?" Phương Dật dở khóc dở cười nhìn Mập mạp: "Cậu nhìn xem đây là đâu? Ban ngày ban mặt thì làm gì có quỷ?"
"Không, làm gì có ban ngày ban mặt, bên ngoài tối om kìa?" Nghe lời Phương Dật, Mập mạp nhìn ra ngoài một cái, lập tức lại căng thẳng. Bên ngoài tối đen như mực, đúng như những gì vừa xuất hiện trong đầu cậu ta.
"À, bây giờ là buổi tối rồi, không phải ban ngày ban mặt..."
Phương Dật cười khổ lắc đầu, đưa tay ấn vào huyệt thái dương của Mập mạp, nói: "Mập mạp, vừa nãy cậu ngủ quên, chắc là gặp ác mộng thôi. Đừng sợ, chúng ta đều đang ở nhà, không có quỷ đâu!"
"Dật ca, có quỷ, thật sự có quỷ mà!"
Mập mạp mếu máo nói: "Là thủy quỷ, thủy quỷ ở trong hồ chứa nước của làng mình ấy. Anh có biết không, anh trai của Nhị Ngưu nhà bên cạnh tôi, chính là Đại Ngưu, năm xưa chính là bị thủy quỷ kéo xuống hồ dìm chết. Bây giờ con thủy quỷ đó lại đến tìm tôi rồi..."
"Hửm? Mập mạp, Đại Ngưu báo mộng cho cậu à?"
Tam Pháo ở bên cạnh nghe thấy lời Mập mạp thì nổi hết cả da gà. Đại Ngưu mà Mập mạp nhắc tới cậu ta cũng biết, hồi mười ba mười bốn tuổi đi tắm hồ rồi bị chết đuối, người trong làng vẫn luôn đồn đại cậu ta bị thủy quỷ kéo đi.
"Tam Pháo, sao cậu cũng hùa theo làm loạn thế, làm gì có thủy quỷ nào, đây đều là ảo giác của Mập mạp thôi!" Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tam Pháo, Phương Dật cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể truyền thêm một luồng chân khí vào cơ thể Mập mạp.
Mặc dù Phương Dật từng nghe sư phụ nói, khi oán khí của người chết mạnh đến một mức độ nhất định, có thể ảnh hưởng tới tư duy của người sống, khiến họ sinh ra ảo giác, hay còn gọi là "thấy quỷ". Nhưng Phương Dật chưa từng gặp bao giờ, hơn nữa cậu cũng từng đến cái hồ chứa nước cạnh làng Mập mạp, ở đó không hề có sự biến động khí trường mạnh mẽ nào cả.
"Thật sự không phải ảo giác đâu, Dật ca, tôi tận mắt nhìn thấy con thủy quỷ đó rồi..."
Mập mạp trừng mắt nhìn Phương Dật, nói: "Là một nữ quỷ, mặc một bộ quần áo màu xanh, mặt trắng bệch, mọc mấy cái cánh tay, có tới bảy tám cái tay, kéo chân tôi lôi xuống nước. Nếu không phải Mập gia tôi sức khỏe tốt, thì đã bị nó lôi xuống chỗ nước sâu rồi..."
Nói về cái gọi là "chứng nào tật nấy", Mập mạp chính là như vậy. Sau khi bị ảo giác, cậu ta vẫn không quên tự khoe khoang vài câu. Thực ra nghiêm túc mà nói, chính cái tát của Tam Pháo đã cứu tỉnh cậu ta, nếu không Mập mạp còn phải vùng vẫy trong ảo giác thêm một lúc nữa.
"Mặc quần áo màu xanh? Mẹ ơi, trước đây trong làng từng có người nhìn thấy rồi!" Nghe lời Mập mạp, Tam Pháo cũng hoảng hốt. Người nhà cậu ta trước đây hay đi đánh cá ở hồ, về nhà cứ dặn cậu ta đừng ra hồ bơi, không ít lần dùng chuyện thủy quỷ để dọa cậu ta.
"Được rồi, chuyện này đi đâu về đâu thế này..." Phương Dật đưa tay véo vào khuôn mặt của Mập mạp, nói: "Nhìn cho kỹ đi, đây là nhà tôi, không phải hồ chứa nước ở làng các cậu, làm gì có thủy quỷ nào?"
"Ái da, Dật ca, đau chết mất, anh nhẹ tay thôi..."
Phương Dật dùng chút sức lực, vừa vặn véo đúng vào bên má vừa bị ăn tát của Mập mạp, lập tức khiến cậu ta tỉnh hẳn, ánh mắt đờ đẫn dần khôi phục lại vài phần tỉnh táo.
"Ơ, tôi... tôi không ở hồ chứa nước à?"
Cuộc đối thoại vừa rồi của Mập mạp với Phương Dật đều là nói trong vô thức, hơn nữa vẫn luôn chìm đắm trong tưởng tượng của mình. Đến tận lúc này, Mập mạp mới thoát ra khỏi ảo cảnh gặp quỷ, cũng có thể kiểm soát được ngôn ngữ và hành vi của bản thân.
"Nói nhảm, chỗ tôi ngoài cái chậu rửa tay ra thì đến cái bể nước còn chẳng có, lấy đâu ra hồ chứa nước?"
Thấy Mập mạp đã tỉnh táo, Phương Dật cũng thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, dáng vẻ há miệng thở không ra hơi của Mập mạp khi ở trong trận pháp đúng thật là giống như bị đuối nước. Phương Dật cũng không biết nếu mình không tắt trận pháp đi, liệu Mập mạp có vì ngạt thở mà chết hay không.
"Đây... đây là chuyện gì thế này? Tôi... tôi rõ ràng đã gặp thủy quỷ mà..." Đại não của Mập mạp có chút hỗn loạn, những chuyện vừa xảy ra cứ như thật vậy, giờ cậu ta không thể phân biệt được đâu mới là ảo ảnh nữa.
"Ảo giác, đó là ảo giác!"
Phương Dật vỗ vào trán Mập mạp một cái, nói: "Đồ Mập mạp chết tiệt, cậu quên chuyện xông vào trận pháp của tôi rồi à? Tất cả những thứ đó đều là ảo giác do cậu sinh ra trong trận pháp. Đợi Tết về quê cậu tìm chú Ngụy mà tính sổ, chắc chắn là hồi nhỏ chú ấy hay dùng chuyện thủy quỷ để dọa cậu rồi!"
Thực ra lúc nghe Mập mạp kêu gào về thủy quỷ, Phương Dật đã hiểu ra. Cậu cùng Mập mạp và Tam Pháo lớn lên cùng nhau, không ít lần nghe hai tên này kể về thủy quỷ. Nhưng đó đều là chuyện hồi nhỏ, lớn lên rồi thì hai anh em này không còn nhắc lại nữa.
"Là ảo giác thật sao?"
Nghe lời Phương Dật, Mập mạp có chút không chắc chắn. Bởi vì Phương Dật nói không sai, không chỉ cha của Mập mạp, mà tất cả người lớn trong làng Phương đều dùng chuyện thủy quỷ để dọa trẻ con, không cho chúng ra hồ bơi.
Thế nhưng mùa hè nóng nực, người lớn chỉ cần lơ là một chút, lũ trẻ sẽ chạy ra hồ chơi. Do đó, cứ cách hai ba năm lại xảy ra chuyện trẻ con bị chết đuối.
Mập mạp và Tam Pháo từng tận mắt nhìn thấy những đứa trẻ bị chết đuối sau khi vớt lên, toàn thân quấn đầy rong rêu xanh. Lần đó, chuyện này làm Mập mạp và Tam Pháo sợ đến mức hơn một tháng trời không dám ra hồ chơi, ngoan ngoãn ở nhà qua hết cả kỳ nghỉ hè.
Vì vậy, sau khi bị sát khí tấn công, ký ức chôn sâu trong lòng mới xuất hiện trong đầu Mập mạp. Mà con thủy quỷ mặc quần áo màu xanh mà Mập mạp nhìn thấy, cũng chính bắt nguồn từ tưởng tượng của cậu ta, gốc rễ là đám rong rêu quấn trên người những đứa trẻ chết đuối năm xưa.
"Đúng là ảo giác, cậu đứng dậy đi lại xem, trong cái nhà này làm gì có thủy quỷ?" Phương Dật kéo Mập mạp từ trên ghế sofa dậy, nhưng chân của tên này vẫn còn hơi mềm nhũn. Nếu không phải Phương Dật đỡ lấy, có lẽ Mập mạp đã ngã quỵ xuống đất rồi.
"Mẹ kiếp, vừa nãy đúng là ảo giác thật sao?"
Cẩn thận nhìn xung quanh một hồi lâu, Mập mạp cũng nhớ lại vụ cá cược về cái chìa khóa với Phương Dật trước khi vào trận pháp. Tuy tình tiết về thủy quỷ trong đầu vẫn vô cùng rõ nét, nhưng Mập mạp cuối cùng cũng hiểu ra, mình đúng là đã bị ảo giác.
"Phương Dật, cái... cái trận pháp này thật sự lợi hại vậy sao? Không chỉ có ảo giác, mà còn có thể tàng hình à?"
Tam Pháo ở bên cạnh hỏi một câu. Mập mạp không chỉ trúng chiêu, mà lúc cậu ta bước vào trận pháp, cơ thể cũng như tàng hình. Dù ở ngay trước mắt, Tam Pháo và Mãn Quân cũng không thể nhìn thấy Mập mạp, cứ như thể biến mất giữa không trung vậy.
"Tàng hình thực ra là tác dụng của khúc xạ ánh sáng, cụ thể thế nào tôi cũng không rõ lắm..."
Phương Dật lắc đầu, vì cậu cũng không thể dùng khoa học để giải thích nguyên lý của trận pháp, chỉ có thể nói bừa vài câu. Đến khi không nói tiếp được nữa, cậu lập tức chuyển chủ đề: "Tam Pháo, nếu cậu không tin, để tôi mở trận pháp rồi cậu vào trải nghiệm thử nhé? Chỉ nghe tôi nói thôi thì chẳng ích gì đâu..."
"Thôi, tôi tin, tôi tin là được chứ gì?"
Nghe lời Phương Dật, Tam Pháo như bị lửa đốt mông, nhảy dựng lên từ trên ghế. Nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của Mập mạp, Tam Pháo không hề muốn tự chuốc khổ vào thân. Chưa nói đến cái gì khác, chỉ riêng dấu tay trên mặt Mập mạp vẫn còn chưa tan kìa.