"Ư... ực..."
Bành Tuấn vừa định lên tiếng đáp lời thì đột nhiên mặt đỏ gay, ho sặc sụa. Phương Dật thấy vậy vội vàng vỗ mạnh vào lưng Bành Tuấn. Một cục máu đông từ trong miệng Bành Tuấn văng ra, sau khi nhổ được ngụm máu này, sắc mặt cậu ta lập tức trắng bệch như tờ giấy.
"Nói chuyện thì đứng xa ra chút, mùi ở đây nồng quá..."
Phương Dật một tay đỡ lấy cánh tay Bành Tuấn, vừa kéo vừa dìu cậu ta ra xa khu vực sông Dã Nhân khoảng bốn năm mươi mét. Mùi thơm của thịt thỏ đang nướng trên lửa đã giúp làm dịu đi đáng kể mùi hôi thối nồng nặc đang bao trùm trong không khí.
"Bành Tuấn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao cậu lại nôn dữ dội thế?" Ma Cán đưa cho Bành Tuấn một chai nước, vẻ mặt lo lắng hỏi: "Bân ca đâu? Sao anh ấy không ra cùng cậu? Bên trong có nguy hiểm gì không?"
"Không có nguy hiểm gì cả..." Bành Tuấn phất phất tay, giọng yếu ớt nói: "Ma Cán, để tôi nghỉ ngơi một chút đã, mẹ kiếp, suýt chút nữa là tôi bỏ mạng trong đó rồi..."
"Không có nguy hiểm mà suýt chết ở trong đó sao?"
Ma Cán cảm thấy khó hiểu trước lời của Bành Tuấn, nhưng thấy vẻ mặt suy nhược của cậu ta, anh cũng không tiện hỏi thêm. Phải mất hơn mười phút sau, sắc mặt tái nhợt của Bành Tuấn mới dần khá hơn.
"Tôi đã bảo cậu đừng có vào rồi mà..." Phương Dật cười nhìn Bành Tuấn, lấy một con thỏ đã nướng chín từ trên đống lửa xuống, nói: "Thế nào, nếm thử tay nghề của nhị ca cậu xem sao?"
Phương Dật vừa mới bắt mạch cho Bành Tuấn, anh biết sau khi cậu ta nhổ được ngụm máu đó, luồng khí ứ đọng trong lồng ngực và bụng đã tan hết. Hiện tại Bành Tuấn chỉ là cơ thể hơi suy yếu, ngoài ra không còn vấn đề gì đáng ngại.
"Ọe... Nhị ca, tôi xin anh, cất con thỏ đi giùm tôi với..."
Mặc dù miếng thịt thỏ nướng vàng ươm trong tay Phương Dật tỏa ra mùi thơm quyến rũ, nhưng đối với Bành Tuấn lúc này, thứ đó chẳng khác nào thuốc gây nôn. Cậu ta liên tục xua tay, ra hiệu cho Phương Dật mang con thỏ đi chỗ khác.
"Đừng có không biết tốt xấu, cậu phải ăn chút gì đó thì mới áp chế được cảm giác buồn nôn này..."
Phương Dật cười, xé một miếng thịt thỏ nhét vào miệng Bành Tuấn. Quả nhiên, chiêu này của Phương Dật rất hiệu nghiệm, miếng thịt thỏ hơi có mùi đất vừa vào miệng, cảm giác khó chịu trong lồng ngực và bụng của Bành Tuấn lập tức giảm bớt vài phần.
"Thực ra canh rắn mới là thuốc trị nôn tốt nhất, tiếc là..." Phương Dật chưa kịp nói hết câu thì thấy sắc mặt Bành Tuấn thay đổi dữ dội, anh vội ngậm miệng lại: "À, chúng ta không nhắc đến chuyện đó nữa, tôi quên mất vụ này..."
"Nhị ca, quên gì thì quên chứ đừng quên chuyện đó chứ..." Bành Tuấn suýt chút nữa thì khóc thét lên. Bây giờ chỉ cần nghe thấy chữ "rắn" thôi là ngũ tạng lục phủ của cậu ta lại như muốn đảo lộn cả lên.
"Được rồi, tôi không nói nữa, các cậu cứ tự nhiên trò chuyện đi..."
Phương Dật cười ha hả, anh không cần hỏi cũng biết Bành Tuấn đã nhìn thấy những gì trong hang rắn. Trên thế giới này, người có diễm phúc được nhìn thấy cảnh tượng đó chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nếu Bành Tuấn mà nhịn được không nôn, Phương Dật mới thấy lạ.
"Bành Tuấn, rốt cuộc là cậu bị làm sao vậy? Rốt cuộc là thấy cái gì ở trong đó?"
Nghe đoạn đối thoại giữa Phương Dật và Bành Tuấn, Ma Cán cảm thấy vô cùng khó hiểu. Động vật nhiều nhất ở núi Dã Nhân chính là rắn, chẳng phải bên ngoài hang động kia còn có mấy xác trăn khổng lồ sao? Tại sao Bành Tuấn lại cứ thấy rắn là muốn nôn?
"Tôi cũng không biết phải hình dung thế nào, cái... cái hang rắn đó, chính là một bãi tha ma của loài rắn..."
Bành Tuấn nghĩ ngợi hồi lâu mới tìm được một từ để miêu tả. Trong mắt cậu ta, cảnh tượng bên trong hang rắn không thể nào dùng ngôn ngữ để diễn tả hết được.
Lúc mới vào hang, Bành Tuấn chỉ lo đề phòng các sinh vật tấn công nên không quan sát kỹ xung quanh. Nhưng khi đi theo sau Bành Bân được năm sáu phút, cậu thấy Bành Bân đang đi phía trước bỗng dừng lại.
Bành Tuấn đầy thắc mắc ló đầu ra từ sau lưng Bành Bân, dùng đèn pin rọi về phía trước. Vừa nhìn một cái, cậu phát hiện bên trong hang động ngầm này lại có một cảnh tượng kỳ dị và tráng lệ đến lạ thường. Những cột nhũ đá hình thành qua hàng ngàn vạn năm đã tạo nên một cảnh quan dưới lòng đất tuyệt đẹp.
Tuy nhiên, vì bị thân hình Bành Bân che khuất nên Bành Tuấn chỉ nhìn thấy cảnh tượng ở phía trên vòm hang. Sau khi Bành Bân bước thêm một bước, Bành Tuấn lập tức nhận ra cảnh tượng tựa như thiên đường vừa nãy bỗng chốc biến thành địa ngục, bởi thứ hiện ra trước mắt cậu chỉ có thể tồn tại ở nơi địa ngục mà thôi.
Vô số xác rắn lớn nhỏ đè ép lên nhau trên một mặt phẳng khổng lồ giữa lòng hồ, tầng tầng lớp lớp, vô tận vô cùng. Những đôi mắt rắn rỗng tuếch phản chiếu ánh sáng đen ngòm, sâu thẳm dưới ánh đèn, dường như lũ rắn đó vẫn còn sống, đang dùng từng đôi mắt nhìn chằm chằm vào Bành Tuấn.
Một cái đầu rắn hình tam giác khổng lồ nằm ngay phía trước đống xác rắn, cũng đang trừng đôi mắt rỗng tuếch nhìn Bành Tuấn. Một luồng sát khí vô hình ập đến khiến Bành Tuấn thậm chí không thể thở nổi dù đang dùng bình dưỡng khí.
Một con rắn thì Bành Tuấn không sợ, trăm con cậu cũng chẳng bận tâm, nhưng bị hàng trăm ngàn, hàng triệu con rắn cùng lúc nhìn chằm chằm, Bành Bân chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đại não, toàn thân cứng đờ tại chỗ.
Cố nén cảm giác khó chịu trong lồng ngực, đầu Bành Tuấn xoay chuyển cứng ngắc như một cỗ máy để tránh ánh nhìn đó. Nhưng nơi ánh mắt cậu quét qua lại là những đống xác động vật chất cao như núi. Trên người những bộ xương này còn dính những mảng lông bị axit mạnh ăn mòn, dưới ánh đèn cường độ cao trông vô cùng kinh dị và rợn người.
Những người từng học lặn đều biết, hơi thở khi lặn hoàn toàn khác với trên cạn. Cần phải ngậm ống thở để hít vào, sau đó lại nhả khí thải ra ngoài qua miệng. Quá trình này hoàn toàn không cần dùng đến mũi, nên thường mang lại cảm giác hơi thở không được thông suốt.
Cảnh tượng như địa ngục khiến Bành Tuấn luôn cảm thấy khó thở, cộng thêm việc phải hít thở qua ống dưỡng khí nên cảm giác càng tệ hơn. Trong lúc quẫn trí, Bành Tuấn đã tháo mặt nạ trong suốt ra, hít một hơi thật sâu không khí bên ngoài.
Chỉ là Bành Tuấn đang thiếu oxy nên đã quên mất mình đang ở đâu. Ngay cả Phương Dật còn bị mùi ở đây hun đến mức buồn nôn, thì làm sao Bành Tuấn có thể chịu nổi? Mặt nạ vừa tháo ra, một mùi hôi thối như thể tác động trực tiếp lên thần kinh đại não ập tới khiến Bành Bân choáng váng.
Cũng may Bành Bân đi phía trước phát hiện kịp thời, vội vàng chụp lại mặt nạ cho Bành Tuấn. Nhưng dù vậy, Bành Tuấn vẫn nôn thốc nôn tháo, bên trong mặt nạ đầy những thứ bẩn thỉu. Sau khi cách ly được mùi hôi bên ngoài, thần trí Bành Tuấn mới tỉnh táo trở lại, lập tức ngậm chặt ống dưỡng khí hít lấy hít để.
Thấy tình trạng của Bành Tuấn, Bành Bân đành để cậu ta ra khỏi hang trước. Cũng coi như Bành Tuấn được huấn luyện bài bản, dù cơ thể cực kỳ khó chịu vẫn cố gắng đi ra ngoài một cách an toàn. Nhưng vừa ra khỏi hang, nhìn thấy mấy con trăn mục nát kia, Bành Tuấn cuối cùng không nhịn được nữa, nôn một trận tơi bời hoa lá.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng kinh hoàng và mùi hôi thối không thể chịu nổi trong hang rắn, cơ thể Bành Tuấn lại run lên bần bật. Cậu biết những hình ảnh đó chắc chắn sẽ trở thành ác mộng thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của mình, ít nhất là trong vài năm tới, cậu khó mà quên được.
"Thật sự đáng sợ đến thế sao?"
Nghe Bành Tuấn mô tả cảnh tượng bên trong hang rắn, trong lòng Ma Cán cũng dấy lên một nỗi sợ hãi. Thử tưởng tượng cảm giác bị hàng triệu con rắn nhìn chằm chằm, chắc chắn sẽ khiến người ta lạnh sống lưng và sởn gai ốc.
"Tôi dám cam đoan, cảnh tượng đó ngay cả ở địa ngục cũng chưa chắc đã thấy được..." Bành Tuấn cười khổ. Nếu không phải Ma Cán cứ truy hỏi, cậu vĩnh viễn không bao giờ muốn nhắc lại bất cứ cảnh tượng nào mình đã thấy trong hang rắn đó nữa.
"Thế... thế còn Bân ca, khi nào anh ấy mới ra?" Ma Cán tiếp tục hỏi.
"Bân ca vẫn còn ở bên trong, tôi cũng không biết khi nào anh ấy mới ra được..."
Bành Tuấn lắc đầu. Ý chí của Bành Bân không phải thứ cậu có thể so sánh. Ngay lúc Bành Tuấn đang nôn thốc nôn tháo, sắc mặt Bành Bân thậm chí không hề thay đổi một chút nào. Khi Bành Tuấn quay lại cửa hang, cậu từng ngoái đầu nhìn lại, phát hiện Bành Bân đã leo lên được cái nền đá đó rồi.
Nói đến đây, Bành Tuấn không nhịn được mà liếc nhìn Phương Dật.
Cậu thực sự không thể tưởng tượng nổi, Phương Dật không có bất kỳ biện pháp bảo hộ nào mà bị dòng sông ngầm cuốn vào trong hang, làm sao có thể sống sót được? Bành Tuấn tự hỏi, bản thân mình chỉ cần hít phải cái mùi đó quá ba hơi là chắc chắn sẽ bị chết ngạt ở trong đó rồi.