"Được rồi, chuyện nhà cửa cứ quyết định như vậy đi. Hôm nay tôi sẽ giảng cho cậu về một phân loại khác trong văn chơi tạp hạng..." Sau khi bàn xong chuyện nhà, Triệu Hồng Đào đang định bắt đầu bài giảng ngày hôm nay thì chiếc điện thoại di động đặt trên bàn làm việc bỗng nhiên reo lên.
"Ừm? Là điện thoại của thằng béo, tìm cậu đấy à?" Cầm điện thoại lên nhìn cái tên hiển thị, Triệu Hồng Đào hơi ngẩn ra một chút, nhưng vẫn bắt máy.
"Đúng là tìm cậu thật..." Sau khi nghe điện thoại được hai câu, Triệu Hồng Đào đưa máy cho Phương Dật, giọng không mấy vui vẻ nói: "Cậu nhóc này, nhà cũng mua rồi mà còn tiếc tiền mua điện thoại sao? Quay về mau chóng đi mua một cái đi..."
"Anh Triệu, không phải em không quen sao?" Phương Dật cười hì hì, nhận lấy điện thoại rồi nói: "Béo, có chuyện gì thế? Sao lại gọi điện đến chỗ anh Triệu?"
"Phương Dật, Tam Pháo gặp chuyện rồi..." Giọng thằng béo trong điện thoại có vẻ hơi gấp gáp, "Tớ vừa nhận được điện thoại của cậu ấy, hình như bị người ta giữ lại rồi. Phương Dật, cậu mau qua đây đi, chúng ta cùng qua đó một chuyến..."
"Bị người ta giữ lại? Là cảnh sát à?" Phương Dật nghe vậy ngẩn người. Nếu nói cái tính hay gây chuyện của thằng béo mà gặp rắc rối thì cậu còn tin, chứ Tam Pháo xưa nay vốn là kiểu người "âm thầm xấu tính", bình thường sẽ không trực tiếp xung đột với người khác.
"Tớ cũng không biết là ai, Tam Pháo chỉ nói một địa chỉ, rồi điện thoại hình như bị người ta cướp mất..." Thằng béo lúc này cũng như lọt vào sương mù. Sáng nay Tam Pháo bảo đi đón bạn gái, nhưng thằng béo đợi cả buổi sáng không thấy Tam Pháo về, ngược lại còn đợi được một cú điện thoại khó hiểu.
"Béo, cậu đừng gấp, tớ qua ngay đây..." Thấy không hỏi được gì thêm từ điện thoại, Phương Dật cũng không nói nhiều nữa, biết thằng béo vẫn còn ở quầy hàng, Phương Dật cúp máy.
"Phương Dật, chuyện gì vậy? Có nghiêm trọng không?" Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Phương Dật, Triệu Hồng Đào lên tiếng: "Có cần tôi gọi điện cho đồn cảnh sát khu vực không? Ở khu Triều Thiên Cung này, họ vẫn nể mặt bảo tàng chúng ta vài phần..."
"Anh Triệu, là Tam Pháo gặp chút chuyện..." Phương Dật lắc đầu nói: "Tam Pháo đi đến quận Cổ Lâu, cách chỗ chúng ta hơi xa. Người ở đồn cảnh sát chưa chắc đã có tác dụng... Anh Triệu, em cứ qua đó trước đã, có việc gì sẽ gọi lại cho anh sau..."
"Tự chú ý một chút, đừng gây chuyện..." Triệu Hồng Đào gật đầu nói: "Bên quận Hạ Quan tôi cũng quen vài người, nếu cậu không giải quyết được thì gọi cho tôi..."
"Anh yên tâm, anh Triệu. Em đi trước đây..."
Phương Dật tùy ý đáp một tiếng rồi xoay người ra khỏi văn phòng, trong lòng cũng có vài phần lo lắng. Mấy ngày nay tuy cậu không nhìn ra điều gì bất thường trên diện tướng của Tam Pháo, nhưng trong thuật tướng số, việc gặp tai bay vạ gió cũng không phải là không có khả năng.
"Anh Mãn, anh cũng qua đó sao?" Khi Phương Dật đến trước quầy hàng ở chợ đồ cổ, phát hiện Mãn Quân đang giúp thằng béo dọn quầy hàng vào trong tiệm, cậu vội vàng tiến lên chào hỏi.
"Lát nữa tôi lái xe, chúng ta cùng qua đó..."
Lúc Phương Dật đến nơi, quầy hàng đã dọn gần xong. Mãn Quân khóa cửa tiệm lại, lên tiếng: "Cậu đừng lo, Tam Pháo nói cậu ta bị giữ lại ở Tân Bách, vậy thì không sao đâu, ít nhất về an toàn sẽ không có vấn đề gì..."
"Anh Mãn, Tân Bách là nơi nào?" Phương Dật nghe mà ngẩn người, ngoài việc biết bạn gái của thằng béo làm việc ở một trung tâm thương mại tại quận Cổ Lâu ra, những cái khác cậu hoàn toàn không biết gì.
"Là một trung tâm thương mại, một trung tâm thương mại rất cao cấp..." Mãn Quân vừa đi vừa nói: "Chắc là Tam Pháo xảy ra xung đột gì đó với người ta nên mới bị giữ lại. Chúng ta cứ qua đó tìm hiểu tình hình trước đã, vừa nãy còn cho phép gọi điện thoại thì chắc không có chuyện gì lớn đâu..."
Mãn Quân là người Kim Lăng chính gốc, hơn nữa làm nghề đồ cổ nên cũng quen biết không ít nhân vật thuộc đủ mọi tầng lớp. Ông biết rằng càng ở nơi công cộng thì càng không xảy ra chuyện lớn. Nếu Tam Pháo gọi điện nói mình bị giữ lại ở tiệm xông hơi hay phòng trò chơi nào đó, thì chuyện ngược lại mới phiền phức.
"Đồ vô dụng, lại bị người ta giữ lại. Nếu là Béo gia đây, nhất định sẽ giết ra giết vào tám lần..." Thằng béo đi theo sau Mãn Quân, miệng lầm bầm đầy khó chịu.
"Được rồi, lát nữa đến nơi, cậu cứ giết ra giết vào tám lần đi..." Phương Dật lườm thằng béo một cái, khiến lời định nói ra của thằng béo lập tức nghẹn lại trong cổ họng.
"Phương Dật, không có chuyện gì lớn đâu, đừng lo lắng..." Sau khi lên xe, Mãn Quân nói với vẻ nhẹ nhõm: "Trung tâm thương mại còn không đưa lên đồn cảnh sát thì chắc chắn không phải chuyện gì to tát, đến nơi chúng ta đón Tam Pháo ra là xong chuyện..."
"Vâng, em biết rồi. Anh Mãn, lại làm phiền anh rồi..." Phương Dật nghe vậy gật đầu. Vừa nãy cậu đã lén gieo một quẻ, phát hiện Tam Pháo hoàn toàn không có bệnh tật tai ương gì, rõ ràng chuyện xảy ra hôm nay không lớn.
"Cậu nhóc này, cậu khách sáo với tôi làm gì?"
Nghe thấy lời Phương Dật, Mãn Quân cố tình lộ ra vẻ không vui, nói: "Tôi nghe thằng béo nói mấy cậu muốn mua nhà dọn ra ngoài ở phải không? Sao thế, ở chỗ anh Mãn đây không thoải mái à?"
Từ khi quen biết Phương Dật và những người khác, Mãn Quân liên tiếp gặp chuyện tốt. Không nói đến việc kết giao với những đại lão trong ngành như Tôn Liên Đạt, mà vận may tài lộc cũng cực kỳ tốt, chỉ riêng cuốn "Vĩnh Lạc Đại Điển" đó thôi cũng đã khiến Mãn Quân kiếm được đầy bồn đầy bát.
Vì vậy, sáng nay khi nghe thằng béo nói họ muốn mua nhà dọn đi, Mãn Quân lập tức sốt ruột. Chưa kể đến những lợi ích mà Phương Dật mang lại cho ông, chỉ riêng khoảng thời gian này ngày nào cũng được ăn cơm Phương Dật nấu đã nuôi cái miệng của Mãn Quân trở nên kén chọn, ông không muốn quay lại ăn cơm hộp ở quán nữa.
"Anh Mãn, thằng béo đã có bạn gái, Tam Pháo cũng sắp kết hôn rồi, chẳng lẽ lại lấy nhà của anh làm phòng tân hôn?"
Nghe Mãn Quân nói đến chuyện này, Phương Dật cũng nói thẳng: "Em đang tính đợi khoản tiền một triệu kia xuống, trước tiên mua vài căn nhà. Một là anh em chúng em có chỗ ở, hai là coi như đầu tư. Theo lời anh Triệu, giá nhà này sắp tăng lên rồi..."
"Phương Dật, cậu mua nhà tôi không phản đối, nhưng Tam Pháo và thằng béo cần dọn ra ngoài ở, cậu thì có cần thiết phải vậy không?"
Sau khi nghe lời Phương Dật, Mãn Quân mếu máo, vẻ mặt đầy oán giận nói: "Nhà tôi chỉ có một mình tôi ở, cậu ở đó ít nhiều cũng có chút hơi người mà, phải không? Theo tôi thì hai đứa nó dọn đi cũng được, cậu cứ tiếp tục ở lại đi..."
"Anh Mãn, thầy đã lớn tuổi rồi, em muốn dọn đến ở cạnh thầy để tiện chăm sóc thầy..."
Đối với cách nói của Mãn Quân, Phương Dật đã sớm nghĩ xong câu trả lời, lập tức nói: "Sau này em dọn đến chỗ thầy cũng sẽ nấu cơm mỗi tối. Anh Mãn không muốn ăn đồ bên ngoài thì cứ tiếp tục qua chỗ em ăn cơm là được, chỉ là đổi địa điểm thôi mà..."
Phương Dật đã nói như vậy, Mãn Quân cũng khó lòng nói thêm gì nữa. Dù sao lời Phương Dật nói cũng có lý, tuổi tác của Tôn Liên Đạt ở đó rồi, chi bằng để thầy Tôn ngày nào cũng đến nhà mình ăn cơm, thì không bằng mình chạy vài bước qua chỗ Phương Dật ăn chực còn hơn.
"Phương Dật, lát nữa lúc cậu mua nhà thì hỏi thử xem còn căn nào dư không? Không được thì tôi cũng mua một căn, chúng ta làm hàng xóm..." Mãn Quân đang lái xe trong đầu bỗng lóe lên ý nghĩ này. Phải nói rằng bây giờ ông đã xác định Phương Dật chính là quý nhân của mình, vì vậy dù có phải bám dính lấy cũng phải buộc chặt mình với Phương Dật mới được.
"Chuyện này anh Mãn tự đi mà nói với anh Triệu, em là nhờ anh ấy tìm nhà giúp đấy..." Phương Dật kể lại cuộc trò chuyện giữa mình và Triệu Hồng Đào cho Mãn Quân nghe.
"Chuyện này không cần tìm giám đốc Triệu, cậu làm không được thì tôi làm được..." Mãn Quân ở khu Triều Thiên Cung này có thể coi là "thổ địa", cộng thêm việc ông vốn quen biết không ít nhân viên bảo tàng, muốn nghe ngóng xem nhà ai muốn bán nhà thì đương nhiên là chuyện nhỏ như con thỏ.
"À, đến nơi rồi, đây chính là Tân Bách, chúng ta đỗ xe rồi qua đó thôi..."
Khi đi ngang qua một ngã tư, Mãn Quân dùng ngón tay chỉ vào một trung tâm thương mại lớn bên đường, nói: "Đây là khu vực sầm uất nhất Kim Lăng đấy. Nếu các cậu không nói thì tôi thật sự không biết bạn gái của Tam Pháo lại làm việc ở đây đâu..."
Mãn Quân tuy cũng coi là người có chút tài sản, nhưng ông rất ít khi đến khu Tân Bách này mua đồ. Lý do rất đơn giản, đó là các cửa hàng ở đây hầu như toàn là hàng hiệu, chất lượng tốt xấu chưa bàn tới, chỉ riêng chữ "đắt" thôi cũng đủ dọa lui rất nhiều người túi tiền eo hẹp.