"Bên ngoài hàng rào sắt nằm hai đứa, dưới gốc cây trước nhà nằm một đứa, nếu cứ để thế mà chết cóng thì tôi không chịu trách nhiệm đâu..."
Phương Dật tùy tay vứt cục sắt đó xuống, chờ Mãn Quân và Béo tìm lại được điện thoại cùng túi xách của mình xong xuôi, cậu đứng dậy đi ra ngoài. Đến cửa, Phương Dật khựng lại, nói: "Chiếc xe này bọn tôi mượn đi trước, mai ông gọi điện cho lão Mãn, bảo người đến lái về nhé..."
Phương Dật đã chạy mấy chục cây số mới tìm được nơi này, cậu không thể nào bắt Mãn Quân và Béo chạy bộ về được, thế nên chiếc xe tải nhỏ mà Chu Chính Quang đỗ ở cửa để chuẩn bị rút lui đã bị Phương Dật trưng dụng.
"Cứ dùng, cứ dùng thoải mái ạ..." Mặc dù người bị thương bên phía Chu Chính Quang đông hơn, nhưng lúc này ông ta đâu còn dám nói lời thừa thãi. Chỉ cần tiễn được vị ôn thần Phương Dật này đi, Chu Chính Quang đã muốn thắp hương tạ ơn Bồ Tát rồi.
"Mẹ kiếp, vụ làm ăn này đúng là lỗ vốn tận mạng mà..."
Nghe tiếng động cơ nổ máy và tiếng xe dần xa, Chu Chính Quang ngẩn ngơ nhìn căn phòng bừa bãi, thật sự là khóc không ra nước mắt. Một việc vốn tưởng chừng rất đơn giản, sau khi Phương Dật xuất hiện thì hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của ông ta.
"Alo, 120 phải không? Chỗ chúng tôi có người bị ngã bị thương, địa chỉ là..."
Suy nghĩ một lát, Chu Chính Quang vẫn gọi điện cấp cứu. Vết thương của bản thân ông ta thì không đáng ngại, chỉ là trật khớp vai, tìm một thầy thuốc Đông y biết nắn bóp là xong. Nhưng cú đá vào chân Hoa Tử lại không hề nhẹ, xương cốt đều lộ cả ra ngoài, e là phải phẫu thuật mới được.
Tranh thủ lúc xe cứu thương chưa tới, Chu Chính Quang lết cái chân bị thương cùng một cánh tay, kéo mấy kẻ đang hôn mê bên ngoài vào trong nhà. Ông ta tìm một chậu nước lạnh tạt thẳng vào mặt, đám người này lập tức tỉnh lại.
"Anh Quang, ở... ở đây có quỷ..." Chuột vừa tỉnh lại đã hét lên chói tai. Trước khi hôn mê, cậu ta đã bị dọa cho khiếp vía, lúc ngất đi vẫn còn nằm mơ thấy ác mộng.
"Ừ, đúng là có quỷ. Chuột này, sau này chuyện này đừng có ra ngoài nói bậy, nếu không quỷ sẽ tìm đến cậu đấy..."
Sau chuyện này, Chu Chính Quang không định dùng đám người trong thôn này nữa. Ngoài Đằng Tử ra còn coi được, những kẻ còn lại đều là đồ bỏ đi. Chuyện hai kẻ giả vờ hôn mê phản bội mình, Chu Chính Quang đều nghe thấy cả.
"Nơi này trước kia là pháp trường, từng bắn chết không ít phạm nhân. Quỷ dữ kiểu gì cũng có cả..."
Chu Chính Quang dứt khoát hùa theo lời của Hoa Tử. Câu này vừa thốt ra, căn phòng lập tức trở nên âm u, ngay cả hai kẻ biết Phương Dật là người chứ không phải quỷ cũng nổi hết da gà.
"An... anh Quang, nhà... nhà em hôm qua gọi điện bảo em về, hay là anh cho em nghỉ mấy hôm, mai em về nhà một chuyến nhé?" Chuột vốn nhát gan, suýt chút nữa bị Chu Chính Quang dọa cho phát khóc. Bây giờ cậu ta thậm chí không dám nhìn ra ngoài cửa sổ tối om, chỉ sợ chạm mặt với sinh vật lạ nào đó.
"Còn mấy cậu thì sao?"
Ánh mắt Chu Chính Quang nhìn sang những người còn lại, cất tiếng: "Hay là các cậu đều về một thời gian đi, mai đến chỗ kế toán lĩnh lương, những ngày làm chưa hết trong tháng này đều tính tiền cả, các cậu thấy sao?"
"Được, được, anh Quang, bọn em đều về..."
Ngoài Đằng Tử ra, những người còn lại đều liên tục gật đầu. Hai kẻ trong phòng cũng biết mình có lỗi với Chu Chính Quang, dù có ở lại thì sau này cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
"Xe cứu thương đến rồi, Đằng Tử đi bệnh viện với tôi, mấy cậu ở lại trông nhà đi..." Sắp xếp xong xuôi, Chu Chính Quang thở phào nhẹ nhõm, gọi mọi người khiêng Hoa Tử vẫn đang hôn mê lên xe cứu thương.
Trước khi đi, Chu Chính Quang không quên nhét chiếc máy ảnh kỹ thuật số mà Hoa Tử dùng để chụp hình vào túi. Phải biết rằng trong đó có không ít ảnh Mãn Quân và Béo mặt mũi đầy máu, nếu không có thứ này, hai mươi vạn kia ông ta phải trả lại nguyên vẹn cho Chu Hổ.
"Phương Dật, bọn mình đến bệnh viện trước đi, anh Béo có phải bị hủy dung rồi không?"
Ngay lúc Chu Chính Quang gọi 120, xe của Phương Dật đã chạy trên đường về nội thành Kim Lăng. Mượn gương chiếu hậu nhìn khuôn mặt mình, Béo lập tức kêu thảm thiết một tiếng.
"Cái mặt của cậu mà hủy dung được thì tốt quá, chỉnh sửa lại một chút đảm bảo đẹp hơn trước..."
Nghe thấy lời Béo, Phương Dật không nhịn được cười. Đừng nhìn mặt Béo sưng vù như bị ong đốt, thực ra không có vấn đề gì lớn, chỉ cần tan máu bầm là sẽ khôi phục như cũ.
"Thế này thì còn gặp ai được nữa?" Béo mếu máo nói: "Phương Dật, mai cậu nói với Song Song một tiếng là tôi lại đi Bắc Kinh công tác nhé, mặt mũi thế này mà không khỏi thì tôi không dám ló mặt ra đâu..."
"Phương Dật, hay là... bọn mình vẫn nên đến bệnh viện đi?" Mãn Quân hơi lo lắng nói, thật sự là mặt Béo trông thảm thương quá.
"Không cần đến bệnh viện đâu, về nhà tôi tự nấu ít thuốc cao, đảm bảo trong vòng ba ngày máu bầm trên mặt cậu ta sẽ tan hết..."
Phương Dật mỉm cười lắc đầu. So với chuyện cậu bị ong đốt vì nghịch ngợm hồi nhỏ, vết bầm trên mặt Béo chẳng dính chút độc tố nào, chữa trị còn dễ dàng hơn nhiều, ba ngày mà Phương Dật nói đã là hơi bảo thủ rồi.
"Ba ngày thì tốt, nếu không sẽ lỡ mất việc buôn bán ở sạp hàng..."
Béo nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn về phía Mãn Quân, ánh mắt lại trở nên không mấy thiện cảm: "Này anh Mãn, Phương Dật cùng anh thắng được hai trăm vạn, anh mua đồ hết cả rồi, thế một nửa số tiền của bọn tôi đâu?"
"Cái gì mà một nửa số tiền của bọn cậu? Có là một nửa thì đó cũng là của tôi..." Phương Dật lườm Béo một cái, xem ra mình quá nuông chiều hai gã này rồi, cứ thế này chẳng khác nào ăn bám, chẳng thấy chút chí tiến thủ nào.
"Đều như nhau cả thôi, như nhau cả thôi..."
Béo cười hì hì: "Của tôi chẳng phải cũng là của cậu sao? Hôm qua tôi mua một tá quần lót mới, không quên phần cậu đâu, lát về tôi đưa cho, loại quần đùi mặc thoải mái lắm..."
"Cậu đừng lấy loại đã mặc rồi đưa cho tôi là được..." Phương Dật cạn lời lắc đầu, lấy túi tiền ra ném cho Béo, nói: "Mười vạn này là của cậu đấy, coi như bù đắp cho trận đòn vừa rồi..."
"Á? Cái này... mười vạn này cho tôi?"
Béo nghe vậy thì ngẩn người, vội vàng lắc đầu: "Phương Dật, đắc tội với Chu Hổ đó cũng có phần tôi, không thể vì tôi bị đánh mà mười vạn này lại cho tôi được? Anh Mãn lúc đó cũng bị đánh ngất mà..."
"Ông ấy là ngủ một giấc cả ngày đấy, được chưa?"
Nhìn ông chủ Mãn đang lái xe đầy tinh thần phấn chấn phía trước, Phương Dật không biết giải thích với Béo thế nào, bèn xua tay: "Hôm nay chỉ có mình cậu chịu thiệt, tiền này cậu cầm lấy đi, nếu cậu không muốn thì cứ nhập vào quỹ chung của bọn mình..."
"Tại sao lại không muốn? Tất nhiên là tôi muốn rồi..."
Béo suy nghĩ một lát, hạ giọng nói: "Phương Dật, tôi dùng số tiền này sắm thêm ít đồ đạc cho căn nhà đó được không? Tôi muốn đợi gần Tết đến nhà Song Song một chuyến, nếu người nhà đồng ý thì năm sau tôi với Song Song cưới nhau luôn cho xong..."
Người quê cưới sớm, rất nhiều bạn cấp hai của Béo và Tam Pháo giờ con cái đã hai ba tuổi rồi. Nhìn lại mình qua năm là hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, lại thấy Tam Pháo chuẩn bị kết hôn, trong lòng Béo cũng không yên, đã bàn bạc với Mạnh Song Song mấy lần rồi.
Mạnh Song Song không phản đối, chỉ nói điều kiện kinh tế nhà mình kém, Béo cưới cô về gánh nặng có thể sẽ nặng hơn. Về điểm này, Béo lúc đó đã vỗ ngực cam đoan, sau này mỗi một đồng cậu kiếm được đều sẽ giao cho Mạnh Song Song quản lý.
"Tiền cho cậu rồi, dùng thế nào là việc của cậu, tôi không quản..."
Phương Dật nói: "Năm sau cậu và Tam Pháo cùng tổ chức thì cũng vui, cứ thế đi. Lát nữa cậu cầm tiền đi mua sắm đồ đạc, thiết bị điện đầy đủ vào, nếu cuối năm mua xong cửa hàng mà còn dư thì lúc đó bọn mình làm một bữa ra trò..."
"Béo này, lúc hai cậu cưới, anh Mãn sẽ cho mỗi người một cái phong bao thật lớn..."
Mãn Quân đang lái xe cũng cười hì hì nói. Mặc dù ông dựa dẫm vào Phương Dật nhiều nhất, nhưng nói thật, trong lòng Mãn Quân có phần hơi e dè Phương Dật, trái lại quan hệ với Béo là tốt nhất, suốt ngày cười đùa chẳng có chút dáng vẻ nghiêm túc nào.
"Anh Mãn, nói rồi đấy nhé, nếu mà cho ít quá thì đừng trách tôi không cho anh uống rượu mừng..." Nghe thấy lời Mãn Quân, khuôn mặt Béo nở hoa, chỉ là nụ cười này động vào vết thương khiến cậu ta đau đến mức nhe răng trợn mắt.