Không biết tiểu gia hỏa này có thực sự hiểu lời Phương Dật nói hay không, trong suốt hai tiếng rưỡi bay, nó quả nhiên không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Mãi cho đến khi Phương Dật xuống máy bay, nhấc ba lô lên, mới có thể cảm nhận được một thân hình đang ngọ nguậy bên trong.
"Được rồi, ra ngoài đi..."
Sau khi bước ra khỏi sân bay, Phương Dật mở ba lô ra. Vừa kéo khóa, một bóng vàng đã nhanh như chớp từ trong túi vọt lên đầu Phương Dật, không ngừng dùng hai cái móng vuốt nhỏ cào vào tóc cậu, dường như đang trút giận vì bị nhốt hơn hai tiếng đồng hồ.
"Được rồi, ngoan chút đi, không thì ta ném ngươi trở lại máy bay đấy..."
Phương Dật giơ tay búng nhẹ vào trán Tiểu Ma Vương, tiểu gia hỏa lập tức ngoan ngoãn hẳn, nhưng hai cái móng vuốt vẫn bám chặt trên đầu Phương Dật, đôi mắt láo liên nhìn ngó xung quanh.
"Ba ơi, ba ơi, con muốn con sóc nhỏ kia..." Một cậu bé đi bên cạnh Phương Dật bị con sóc trên vai cậu thu hút, kéo vạt áo ba mình, chỉ vào con sóc nhỏ kêu lên.
Thú thật, so với lúc Phương Dật mới nhận nuôi Tiểu Ma Vương, tiểu gia hỏa bây giờ trông đã hoàn toàn khác biệt. Toàn thân nó phủ một lớp lông vàng óng mượt mà cùng cái đuôi xù lông vàng óng, trông vô cùng đáng yêu.
"Sóc cắn người đấy, chúng ta không nuôi con đó đâu..." Người cha bị con trai kéo lại, có chút bất đắc dĩ nói. Thực ra ngay cả ánh mắt ông ta vừa rồi cũng bị tiểu gia hỏa thu hút, huống chi là đứa con trai mới năm sáu tuổi.
"Ba nói dối, ba nói dối, nó không cắn người, nó đâu có cắn chú kia..." Trẻ con bây giờ đâu dễ bị lừa, cậu bé túm lấy áo cha, suýt chút nữa thì lăn ra ăn vạ.
"À, vị bạn này, anh... anh mua con thú cưng này ở đâu thế?"
Người đàn ông trung niên mỉm cười đưa cho Phương Dật một điếu thuốc. Trong lòng ông ta lúc này cũng có chút kỳ lạ, vì ông ta vừa cùng Phương Dật bước ra khỏi sân bay, điều này có nghĩa Phương Dật cũng là khách vừa xuống máy bay, nhưng con sóc này làm sao mang ra được nhỉ?
"Không phải mua, là tôi nhặt được trong núi..." Phương Dật đẩy điếu thuốc đối phương đưa tới lại, nói: "Tiểu gia hỏa này tính dã tính khá nặng, người bình thường thật sự không nuôi nổi, không cẩn thận là bị thương ngay..."
Phương Dật không hề nói dối đối phương. Tiểu Ma Vương nhìn bên ngoài thì vô hại, thực tế tính khí lại chẳng tốt lành gì. Đối với người lạ, không cắn một cái thì cũng vả cho một cái. Lúc Phương Dật mới mang nó đến chợ đồ cổ, nó đã cào xước mặt mấy ông chủ sạp hàng muốn trêu đùa nó.
"Chú cũng nói dối..." Cậu bé chỉ vào Phương Dật nói: "Nó không cắn người, nó đâu có cắn chú..."
Vừa nói, cậu bé vừa kiễng chân muốn chạm vào Tiểu Ma Vương trên vai Phương Dật. Tiểu Ma Vương vốn đang mở đôi mắt to tròn tò mò nhìn cậu bé, bỗng nhiên nhe răng, nhanh như chớp chìa móng vuốt nhỏ của mình ra.
"Đừng làm người ta bị thương..."
Chưa đợi móng vuốt của Tiểu Ma Vương chạm vào cậu bé, Phương Dật đã giơ tay trái ra chặn lại. Mặc dù Phương Dật đã dùng một tia chân nguyên bảo vệ mu bàn tay, nhưng vẫn cảm thấy đau nhói, bị Tiểu Ma Vương cào ra một vệt máu.
"Cái móng vuốt của ngươi mọc kiểu gì thế này?"
Nhìn vệt máu trên mu bàn tay, Phương Dật cũng ngẩn người. Cậu đã vận chân nguyên, hơn nữa cơ bắp còn tự động co lại khi bị cào, không ngờ vẫn bị tiểu gia hỏa cào ra máu.
"Xin lỗi, thưa ông, thực sự xin lỗi..." Thấy máu trên mu bàn tay Phương Dật, cha của cậu bé vội vàng xin lỗi. Nếu không phải con trai ông đi chạm vào con sóc đó, đối phương cũng không đến mức bị thương.
"Ngươi không thể ngoan chút được à?"
Phương Dật bực bội túm Tiểu Ma Vương từ trên vai xuống, nhét vào túi áo trên của mình. Cái vẻ đáng yêu của nó thực sự có tính sát thương quá cao, nếu gặp đứa trẻ khác, có khi cũng sẽ tiến lại gần chạm vào.
"Tôi không sao, đừng lo lắng..." Phương Dật xoa đầu cậu bé đang sợ hãi, mỉm cười nói: "Nhóc con à, có những thứ trông rất đẹp nhưng lại rất đáng sợ, sau này đừng để vẻ bề ngoài đánh lừa nhé..."
Tiểu Ma Vương đang bị nhét trong túi của Phương Dật quả thực xứng với hai chữ "đáng sợ". Móng vuốt sắc nhọn của nó chỉ là thứ yếu, nếu như nó dùng miệng, với bộ răng có thể cắn đứt dây thép của nó, e là chỉ một cái là có thể cắn đứt ngón tay của cậu bé kia.
"Còn không đi? Không đi là ta đánh đấy nhé..." Người cha giơ nắm đấm về phía con trai, đồng thời cười áy náy với Phương Dật: "Vị này định đi đâu? Có cần tôi đưa đi không? Có xe tới đón tôi rồi..."
"Cảm ơn anh, không cần đâu, tôi bắt taxi là tiện nhất..." Phương Dật cười lắc đầu, trong túi cậu có địa chỉ thầy đưa, cứ bắt taxi tìm đến là được.
"Vậy được, tôi đi trước đây..."
Người đàn ông trung niên tuy có nhà ở Xuân Thành nhưng không phải người bản địa. Lần này ra ngoài là để đón đứa con ở quê lên, vì có việc gấp nên vội vàng quay về, giờ đang bận đưa con trai về nhà, nên nghe Phương Dật nói vậy cũng không khách sáo nữa, dắt tay cậu bé đi về phía bãi đỗ xe.
"Chỉ được thò đầu ra thôi đấy nhé..." Phương Dật gõ nhẹ lên đầu Tiểu Ma Vương, đeo ba lô đi đến khu vực bắt taxi.
"Này, tôi nói này, ngươi... ngươi thật biết phá phách đấy, tờ giấy của tôi đâu?" Sau khi Phương Dật lên taxi, phát hiện tờ giấy ghi địa chỉ trong túi đã bị Tiểu Ma Vương xé nát vụn, không khỏi lộ ra vẻ dở khóc dở cười.
Dường như biết mình gây họa, Tiểu Ma Vương rụt đầu vào trong túi, không dám thò đầu ra ngoài nữa.
"Chàng trai, đi đâu đấy?" Tài xế lái xe đã có tuổi, vì sân bay phải xếp hàng chờ xe nên ông chỉ có thể lái xe đi trước.
"Sư phụ, bác đợi chút, cháu gọi điện thoại cái đã..." Phương Dật cười khổ lấy điện thoại gọi cho thầy. Lúc ghi địa chỉ Phương Dật không để ý lắm, cậu chỉ nhớ mang máng con đường đó, nhưng số nhà thì quên mất rồi.
"Sư phụ, đến chỗ này ạ..." Sau khi hỏi được địa chỉ từ chỗ thầy, Phương Dật nói với tài xế taxi.
"Xuân Thành, cái biệt danh của thành phố này đúng là rất sát thực tế..." Ngồi trên taxi, phóng tầm mắt ra ngoài, đâu đâu cũng là cây cối xanh tươi. So với Kim Lăng đã bước vào cuối thu, nơi đây giống như mùa xuân, trăm hoa đua nở.
"Chít chít..." Cảm nhận được tâm trạng Phương Dật có vẻ khá tốt, Tiểu Ma Vương lúc này bò ra khỏi túi Phương Dật, cũng ngó nghiêng ra ngoài xe, làm bác tài xế taxi giật cả mình.
"Chàng trai, đi sân bay đưa người mà còn mang theo thú cưng à?" Bác tài xế lớn tuổi quay đầu nhìn một cái.
"Vâng, tiểu gia hỏa này thích bám người, không mang theo là nó làm loạn ngay..." Phương Dật nghe vậy cười nói, mang theo tiểu gia hỏa này, dọc đường sợ là sẽ không thấy cô đơn nữa.
"Chàng trai, chỗ cậu đến toàn là khu biệt thự của người giàu, xe tôi không vào được, chỉ có thể dừng ở đây thôi..."
Taxi dừng lại ở cổng một khu dân cư. Đây là một khu dân cư rất cao cấp, ra vào đều cần quẹt thẻ, tài xế chỉ có thể để Phương Dật ở cổng.
Sau khi báo tên và số phòng cho bảo vệ cổng, bên kia gọi điện xác nhận xong, Phương Dật mới được cho vào. Bước vào khu dân cư, Tiểu Ma Vương lập tức bò ra khỏi túi Phương Dật, loáng cái đã vọt lên một cái cây lớn ven đường.
"Theo sát ta, đừng có lạc đấy..."
Phương Dật bực bội ngẩng đầu quát một tiếng. Tuy nhiên, qua chuyện ở sân bay, cậu cũng biết cái mũi của tiểu gia hỏa này cực kỳ thính, trong tình trạng đông người như vậy mà vẫn tìm được cậu.
"1108, chắc là tòa này rồi..." Đến trước một căn biệt thự có sân vườn rộng chừng một mẫu, Phương Dật nhấn chuông cửa.
"Đến đây, đến đây..." Một giọng nam vang lên. Khi mở cửa nhìn thấy Phương Dật đứng bên ngoài, cả hai cùng kinh ngạc, chỉ vào đối phương nói: "Sao lại là anh/cậu?"
"Trần Khải, sao thế? Hai người quen nhau à?" Người đi theo sau lưng người đàn ông bước ra chính là Dư Tuyên. Nhìn thấy Phương Dật và Trần Khải nhìn nhau trân trối, cũng không khỏi ngẩn người.
"Không quen..." Phương Dật và người đàn ông trung niên đồng thanh nói. Tiếng nói vừa dứt, cả hai cùng bật cười. Trần Khải chỉ vào Phương Dật nói: "Dư thúc thúc, tôi và Phương Dật không quen nhau, nhưng vừa mới gặp mặt xong..."
"Anh Trần phải không? Sớm biết thầy ở chỗ anh, vừa nãy tôi đã đi theo xe anh đến đây rồi..." Phương Dật cười khổ nói. Cậu cũng không ngờ lại trùng hợp thế, nơi thầy ở lại chính là nhà của người mình vừa gặp ở sân bay.