"Phương Dật, hôm nay căn nhà này nhường lại cho cậu đấy, anh em tôi đi đây..."
Mập mạp làm việc còn dứt khoát hơn cả những gì Phương Dật tưởng tượng, gã phủi mông đứng dậy nói: "Tam Pháo, Mập gia mời hai vợ chồng cậu đi ăn cơm, ăn xong chúng ta cùng về nhé..."
Mập mạp là kiểu người không giữ được chuyện trong lòng, mấy hôm trước đã kể chuyện mua nhà cho Mạnh Song Song, vốn đang định tìm cơ hội hẹn Mạnh Song Song đi xem nhà của Phương Dật trước, không ngờ cơ hội lại đến nhanh như vậy.
"Được, vậy tôi cũng đi đây, sáng mai còn phải lái xe đi Tô Hàng..."
Mãn Quân cũng đứng dậy nói với Phương Dật: "Lát nữa cậu điêu khắc xong thì để lại một món cho tôi xem, tôi có một người bạn chơi ngọc rất chú trọng kỹ thuật điêu khắc, gã đó không thiếu tiền, sau này ngọc của cậu có thể xuất sang bên đó..."
"Số ngọc này không phải của tôi đâu, tên mập chết tiệt kia, đi ăn cũng không gọi tôi..." Phương Dật cười đứng dậy tiễn Mãn Quân và Mập mạp đi. Sau khi khóa cửa trở lại trong sân, cậu mới nhớ ra là mình vẫn chưa ăn cơm.
Cũng may Mãn Quân là kẻ lười biếng, thường mua một lần thức ăn đủ dùng cả tuần, tủ lạnh nhét đầy ắp. Phương Dật lấy hai quả dưa chuột làm món dưa trộn, lại xào thêm một đĩa rau xanh, coi như xong một bữa.
Mấy ngày này Phương Dật định bế quan không ra ngoài, cậu cũng đã nói với hai vị thầy là Tôn Liên Đạt và Dư Tuyên, cả hai đều gật đầu đồng ý. Dù sao thì nghiệp tinh tại cần mà hoang vu tại hí, tay nghề dù giỏi đến đâu mà lâu ngày không dùng cũng sẽ bị mai một.
Phương Dật vốn thường ngồi thiền nghỉ ngơi vào khoảng mười giờ tối, nhưng hôm nay ăn cơm xong không bao lâu cậu đã lên giường. Hơn nữa lần này cậu không ngồi thiền luyện công mà nằm ngủ. So ra thì dù ngồi thiền cũng có thể bù đắp giấc ngủ cho Phương Dật, nhưng giấc ngủ sâu tự nhiên mới là cách điều chỉnh tâm thân tốt nhất.
Đợi đến khi quá nửa giờ Tý, tức là vừa qua nửa đêm, Phương Dật đã mở mắt. Bốn năm tiếng ngủ đã giúp cậu tràn đầy tinh thần, mà giờ Tý cũng là lúc thanh khí dâng lên, trọc khí hạ xuống trong ngày, chính là thời điểm tốt nhất để chế tạo pháp khí.
Sau khi Phương Dật lật người ngồi dậy thì không xuống giường, mà theo công pháp Đạo gia gõ răng bảy mươi hai cái, chia làm ba lần nuốt hết kim dịch trong miệng xuống bụng. Cả người tức thì trở nên tỉnh táo, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.
"Xây dựng trận pháp trong ngọc thạch, thần thức và chân khí đều không thể thiếu, không biết mình rốt cuộc có làm được không?"
Trong đầu Phương Dật hiện lên lời của lão đạo sĩ. Chế tạo pháp khí loại ngọc thạch khác với chế tạo phù lục và văn ngoạn pháp khí đơn giản. Pháp khí loại ngọc thạch có thể lưu trữ nhiều chân khí hơn, hơn nữa dưới sự gia trì của trận pháp, sẽ có những diệu dụng không thể ngờ tới.
Thế nhưng chất liệu ngọc thạch dễ vỡ, khi chế tạo chỉ cần một chút sơ suất là dẫn đến thất bại. Phương Dật trước kia không có chất liệu nên chưa từng chế tạo bao giờ, chỉ nghe sư phụ giảng giải các bước chế tạo pháp khí ngọc thạch, đồng thời dặn dò cậu nếu chưa đạt đến tu vi Luyện khí hóa thần thì đừng dễ dàng thử nghiệm.
Phương Dật hiện tại dù chỉ mới ở cảnh giới Luyện tinh hóa khí, nhưng sau lần khủng hoảng thức hải đó, thần thức của cậu đã đặt nửa bước vào ngưỡng cửa Luyện khí hóa thần, lại còn có được thần thông liên quan đến tuế nguyệt, trong lòng có bảy tám phần nắm chắc có thể chế tạo ra pháp khí, nên mới đồng ý với Lam Liên.
"Muốn khắc hư trận pháp vào trong ngọc thạch, trước hết phải xem ngọc thạch có chịu nổi chân khí cần thiết hay không, mình thử xem sao..."
Sau khi điều tức một lúc, Phương Dật lấy từ trong túi đặt cạnh giường ra một miếng ngọc bài cắt từ sơn liệu, đặt miếng bài vào lòng bàn tay trái, tay phải bấm kiếm quyết, từng nét một khắc họa lên trên miếng bài.
Động tác của Phương Dật vô cùng chậm chạp, tay phải cậu như nặng ngàn cân, mỗi một nét vẽ ra đều tỏ ra rất chật vật. Cảnh tượng này nếu bị người khác nhìn thấy chắc chắn sẽ thấy kỳ lạ, nhưng không biết rằng Phương Dật đang điều khiển chân khí, cẩn thận xây dựng trận pháp bên trong miếng ngọc bài.
Trận pháp mà Phương Dật khắc họa chính là Tiên thiên Bát quái truyền từ Phục Hy. Có thể nói, truyền thừa Đạo gia sau này của Lão Tử cũng bắt nguồn từ Tiên thiên Bát quái. Theo suy diễn của Tiên thiên Bát quái, nguồn gốc vạn vật trên thế gian đều có mối liên hệ không thể tách rời với nó.
Bát quái tượng trưng cho tám loại vật chất trong tự nhiên: Thiên, Địa, Lôi, Phong, Thủy, Hỏa, Sơn, Trạch, là cơ sở vật chất để vạn vật diễn sinh.
Trong đó lấy quẻ Càn Khôn làm mẹ của vạn vật, vạn vật sinh ra giữa thiên địa vũ trụ, Thủy Hỏa là nguồn gốc vạn vật và cơ sở của Âm Dương, Phong Lôi là sự cổ động, Sơn Trạch là sự hình thành cuối cùng. Có Sơn Trạch, sinh vật bắt đầu sinh sôi, sinh mệnh bắt đầu thai nghén, con người nhờ đó mà truyền nối.
Tiên thiên Bát quái, còn gọi là Phục Hy Bát quái, tương truyền Tiên thiên Bát quái có thể diễn giải đại đạo Âm Dương, thông suốt thiên địa nguyên khí, có năng lực quỷ thần khó lường. Năm xưa Gia Cát Lượng thời Tam Quốc chỉ mới hiểu sơ sơ Tiên thiên Bát quái mà đã bày ra Cửu cung Bát quái trận, được người đời ca tụng là quỷ tài.
Mà vị sư phụ không rõ danh tính của Phương Dật cũng không biết học Tiên thiên Bát quái từ đâu, môn truyền thừa này của ông gần với Kỳ môn độn giáp hơn, có thể dùng Tiên thiên Bát quái làm trận đồ, khắc họa vào vật thể có linh tính, từ đó hình thành pháp khí uy lực mạnh mẽ.
Tuy nhiên trong Tiên thiên Bát quái có Thái cực, sinh ra Lưỡng nghi, Lưỡng nghi sinh Tứ tượng, Tứ tượng sinh Bát quái, cứ thế suy diễn, Bát quái vô cùng vô tận, vô cùng phức tạp. Hơn nữa muốn khắc họa trận đồ Bát quái, bắt buộc phải dùng thần thức làm dẫn, chân khí làm phụ, nên lão đạo sĩ mới dặn Phương Dật không có tu vi Luyện khí hóa thần thì đừng thử chế tạo loại pháp khí này.
"Không được, sai rồi..."
Phương Dật đang khắc họa trận đồ bỗng nảy ra một ý niệm trong đầu, chưa kịp có động tác bù đắp nào thì chỉ nghe tiếng "rắc" nhẹ, miếng ngọc bài chất lượng không tệ kia đã vỡ vụn thành bốn năm mảnh trong tay cậu.
"Cái này... mới khắc được chưa đầy một phần mười mà!"
Nhìn những mảnh vụn ngọc thạch trong lòng bàn tay, Phương Dật không khỏi nở nụ cười khổ. Dù biết sự khó khăn khi chế tạo pháp khí ngọc thạch, nhưng Phương Dật không ngờ chỉ vì một luồng chân khí của mình mạnh hơn một chút mà khiến cả trận đồ sụp đổ do mất cân bằng.
"Sư phụ nói đúng, khắc họa trận pháp, thần thức mới là quan trọng nhất..."
Phương Dật biết, sự vận hành của chân khí đều nằm dưới sự điều khiển của thần thức. Cậu tuy có thể dùng thần thức điều khiển chân khí điêu khắc ra những tác phẩm ngọc điêu sánh ngang bậc thầy, nhưng muốn khắc họa trận đồ thì vẫn còn hơi miễn cưỡng.
"Tục ngữ có câu trăm hay không bằng tay quen, thử thêm vài lần, có lẽ sẽ thành công thôi..." Phương Dật cũng không định lần đầu tiên xây dựng trận đồ đã thành công ngay, nên trong lòng cũng không cảm thấy nản chí. Dù sao loại ngọc bài này cậu có đến hàng trăm miếng, dù có lấy hết ra luyện tay cũng chẳng sao.
Tuy nhiên lần thất bại này Phương Dật vẫn có thu hoạch, ít nhất chứng minh được ngọc bài sơn liệu cũng có thể trở thành chất liệu xây dựng pháp khí, không hề xuất hiện hiện tượng quá giòn hay chân khí không thể rót vào như cậu lo lắng trước đó.
"Thử lại lần nữa..." Phương Dật điều tức một lát, lần này cậu không vội vàng lấy ngọc bài ra xây dựng trận đồ mà vẽ Tiên thiên Bát quái vào hư không, cho đến khi cảm thấy trong lòng không còn chút trở ngại nào mới lấy ngọc bài ra bắt đầu thử lại.
"Lại sai rồi..."
Nhìn miếng bài vỡ vụn trong tay, trên mặt Phương Dật lộ vẻ bất lực. Vẽ hình trong hư không và chế tạo pháp khí, tuy cái trước có thể giúp cậu thuần thục động tác hơn, nhưng cái sau khi chế tạo thì mỗi một tia chân khí truyền vào đều phải cực kỳ cân bằng, Phương Dật vẫn chưa thể khống chế được hỏa hầu.
"Thử lại lần nữa, lần này ít nhất đã hoàn thành được một phần năm trận đồ..." Phương Dật nổi hứng, lại lấy ra một miếng ngọc bài để thử, nhưng lần này trong lòng hơi nóng vội, vừa mới bắt đầu khắc đã sai sót, một miếng ngọc bài thượng hạng lại bị phế bỏ.
"Tâm phải tĩnh thì tay mới vững..." Nhận ra lỗi sai của mình nằm ở đâu, sau khi điều tức một lúc lâu, Phương Dật mới bắt đầu thử lại, nhưng kết quả vẫn như cũ, ngọc bài lại vỡ nát trong tay cậu.
Cứ như thế cho đến khi trời sáng, Phương Dật mới dừng động tác trên tay. Những mảnh vụn ngọc bài chất đống đầu giường đã lên đến hơn một trăm miếng. Đêm nay Phương Dật đã phế bỏ cả chục miếng ngọc bài sơn liệu Hòa Điền thượng hạng.
"Đợi hôm nay dụng cụ gửi đến, trước hết cứ điêu khắc những miếng bài này thành hình rồi hãy thử tiếp..."
Nghe tiếng người ngoài sân đã bắt đầu thức dậy, Phương Dật cũng dừng tay, vì cậu biết tu vi của mình vẫn còn thiếu hỏa hầu, nếu cưỡng ép chế tạo tiếp, e là mấy trăm miếng ngọc bài này cũng không đủ dùng.
Tuy nhiên trong lòng Phương Dật cũng không quá lo lắng, vì cậu sẽ điêu khắc ngọc bài thành hình bát quái, như vậy khi xây dựng trận đồ Bát quái sẽ nhẹ nhàng hơn so với việc khắc trên một miếng bài trống trơn, có thể tăng thêm một chút tỷ lệ thành công.