Tuy rằng giữa mùa hè nóng bức mà chạy đến tỉnh Quỳnh du lịch thì có chút không hợp thời, nhưng đi theo Mãn Quân hai ngày nay, Phương Dật vẫn được thưởng thức phong cảnh phương Nam. Đặc biệt là sau bữa tối mỗi ngày, vừa tản bộ hóng gió biển, vừa ngắm nhìn đại dương mênh mông không bờ bến, lòng người cũng theo đó mà khoáng đạt lạ thường.
Về phần khí hậu tỉnh Quỳnh, sau hai ngày điều chỉnh, Phương Dật cũng đã thích nghi. Ngay cả dưới nhiệt độ cao hơn ba mươi độ, trên người cậu cũng không đổ mồ hôi bao nhiêu, điều này khiến Mãn Quân lúc nào cũng nhễ nhại mồ hôi vô cùng ngưỡng mộ, hai ngày nay cứ luôn miệng đòi học vài chiêu công phu Đạo gia của Phương Dật.
Đến tối ngày thứ ba, Triệu Hồng Đào cuối cùng cũng gọi điện thoại tới. Hội nghị kết thúc vào buổi chiều, sau khi dùng xong bữa tiệc tối do phía tổ chức hội nghị chiêu đãi, ngày hôm sau các đơn vị đều chuẩn bị trở về. Tất nhiên, Triệu Hồng Đào đã tìm một lý do để ở lại thêm vài ngày, và dĩ nhiên, khách sạn do bên tổ chức sắp xếp thì ông đã trả phòng.
"Triệu quán trưởng, để ngài đợi lâu rồi..."
Sáng sớm hôm sau, Mãn Quân và Phương Dật đi đến một công ty cho thuê xe trước, thuê một chiếc Buick thương vụ rồi mới chạy đến khách sạn nơi Triệu Hồng Đào đang ở. Triệu Hồng Đào vừa nhận được điện thoại của Phương Dật đã đứng đợi sẵn ở cửa khách sạn.
"Không sao, tôi vẫn luôn ngồi ở đại sảnh, thấy các cậu tới mới ra..." Triệu Hồng Đào xua tay, cách lớp kính chào hỏi Mãn Quân rồi lên xe. Trong khách sạn này vẫn còn vài người quen chưa đi, ông không muốn bị những người đó nhìn thấy.
"Lão Mãn, Phương Dật, quà này tặng cho hai cậu..."
Sau khi lên xe ngồi xuống, Triệu Hồng Đào lấy ra hai chuỗi hạt, lần lượt đưa cho Mãn Quân đang ngồi ở ghế lái và Phương Dật ở ghế phụ, cười nói: "Bên tổ chức hội nghị lần này rất hào phóng, mỗi người đều được tặng một chuỗi vòng tay hoàng hoa lê, đồ cũng khá tốt, ước tính trên thị trường có thể bán được hai ba nghìn tệ..."
Lần này nhận được quà hội nghị từ phía tổ chức, nói thật là Triệu Hồng Đào cũng khá bất ngờ. Bởi vì hai chuỗi hạt hoàng hoa lê ông cầm trên tay đều được làm từ gỗ cũ, phẩm tướng cực kỳ tốt, đủ tiêu chuẩn là hàng cao cấp.
"Được, Triệu quán trưởng, vậy chúng tôi không khách sáo nữa..."
Nhận lấy chuỗi hạt Triệu Hồng Đào đưa, Mãn Quân đặt sang một bên rồi khởi động xe, miệng nói: "Triệu quán trưởng, mọi việc đã sắp xếp ổn thỏa rồi, nhưng nơi chúng ta sắp tới không phải là Đông Phương, mà là phía Lăng Thủy, Bảo Đình. Lái xe qua đó chắc mất một hai tiếng, tối nay chúng ta sẽ ở lại đó..."
"Lão Mãn, tôi nói này, cậu đừng gọi Triệu quán trưởng này nọ nữa, hay là gọi tôi là lão Triệu đi..." Ra ngoài làm khách, Triệu Hồng Đào không muốn bị người khác gọi bằng chức danh. Nếu lỡ bị người có ý đồ nghe thấy, biết đâu lại gây ra ảnh hưởng không tốt.
"Đừng, nếu tôi gọi quen miệng là lão Triệu, lỡ về đến nơi không sửa lại được thì sao?" Mãn Quân và Triệu Hồng Đào cũng coi như khá thân thiết, liền cười nói: "Hay là thế này, Triệu quán trưởng lớn hơn tôi một tuổi, tôi sẽ gọi ngài là Triệu ca giống như Phương Dật vậy..."
Nghe Triệu Hồng Đào chủ động yêu cầu đổi cách xưng hô, Mãn Quân đương nhiên rất vui. Tiếng "Triệu ca" này thốt ra, quan hệ giữa anh và Triệu Hồng Đào tự nhiên cũng gần gũi hơn nhiều.
"Được, vậy gọi là Triệu ca..."
Triệu Hồng Đào gật đầu, chợt nhớ tới lời Mãn Quân vừa nói, vội vàng hỏi: "Tại sao không đi về phía Đông Phương? Bạch Sa, Đông Phương và Xương Giang mới là những khu vực sản xuất chính của hoàng hoa lê chứ?"
Triệu Hồng Đào không phải lần đầu đến tỉnh Quỳnh, ngược lại ông còn từng đến Bạch Sa, Đông Phương khảo sát thị trường hoàng hoa lê, trái lại nơi Mãn Quân nhắc tới là Lăng Thủy và Bảo Đình thì ông không quen lắm.
"Triệu ca, bạn tôi là người ở phía Bảo Đình, mà hoàng hoa lê ở Bảo Đình thường cho ra nhiều hàng tinh phẩm, ngài cứ đến đó rồi sẽ biết..."
Mãn Quân nghe vậy cười giải thích với Triệu Hồng Đào. Để có thể khiến Triệu Hồng Đào tham gia một lần "đánh cược cây", Mãn Quân đã tốn không ít tâm tư. Mấy ngày nay điện thoại của anh gần như cháy máy, mới liên lạc được với một khách hàng cũ chịu mang cây ra đánh cược.
"Được thôi, miễn là cậu không đem tôi và Phương Dật đi bán là được, vậy cứ theo cậu đi thôi..." Triệu Hồng Đào nói đùa với Mãn Quân. Sau khi rời khỏi văn phòng, Triệu Hồng Đào là một người rất hài hước, trên người cũng không còn cái vẻ quan cách thường ngày, ngược lại rất dễ gần.
"Mãn ca, đây là chúng ta đã vào trong núi rồi sao?"
Hơn nửa tiếng sau, Phương Dật phát hiện xe đã chạy vào trong núi, hơn nữa đường núi ở đây vô cùng dốc, có những khúc cua rất gấp. Nếu là đi bộ thì Phương Dật sẽ không nói gì, nhưng ngồi trong xe thế này, cậu cũng có chút thót tim.
"Hoàng hoa lê chẳng phải mọc trong núi sao..." Mãn Quân cười cười, mắt nhìn đường phía trước, nói: "Cậu đừng lo, tuy bằng lái của Mãn ca đã bị thu hồi, nhưng tay lái của tôi vẫn rất cừ, chắc chắn không xảy ra chuyện gì đâu..."
Bằng lái của Mãn Quân đã bị thu hồi hơn một năm, theo quy định thì năm sau anh mới có thể thi lại. Tuy nhiên, Mãn Quân đã bỏ ra mấy chục tệ làm một cái bằng giả, đi Nam về Bắc bao nhiêu nơi mà vẫn chưa từng xảy ra chuyện gì, chiếc xe Buick này cũng là nhờ cái bằng giả đó mà thuê được.
"Bằng lái bị thu hồi? Lão Mãn, tôi nói cậu lái chậm thôi nhé..." Triệu Hồng Đào đang ngồi thản nhiên ở ghế sau nghe Mãn Quân nói vậy, lập tức mở bừng mắt. Ngồi trên xe của một tài xế bị tước bằng lái để chạy đường núi, ngay cả ông cũng cảm thấy hoảng sợ.
"Triệu ca, không sao đâu, con đường này tôi đã chạy mấy lần rồi, quen thuộc lắm..."
Mãn Quân lúc này cũng tập trung tinh thần cao độ, lái xe rất vững vàng. Tuy nhiên, hơn một tiếng đi đường núi vẫn khiến Triệu Hồng Đào và Phương Dật sợ không nhẹ, bởi vì bên cạnh con đường gập ghềnh đó chính là thung lũng sâu không thấy đáy, nếu rơi xuống đó thì chắc chắn mất mạng.
"Triệu ca, Phương Dật, tới nơi rồi, hai người đưa chứng minh thư cho tôi, chúng ta làm thủ tục nhận phòng trước..."
Mãn Quân đỗ xe trước đại sảnh một khách sạn. Anh vừa mở cốp xe, nhân viên phục vụ đứng ở cửa khách sạn đã chuyển hành lý của Triệu Hồng Đào xuống.
"Ừm? Lão Mãn, dịch vụ khách sạn này tốt thật đấy?" Triệu Hồng Đào hơi ngạc nhiên nhìn nhân viên phục vụ đó, hình như khách sạn sang trọng ông ở tại Lộc Thành trước đây cũng không có dịch vụ như vậy.
"Triệu ca, ngài đừng thấy khách sạn này nằm trong núi mà coi thường, nó là năm sao đấy..."
Mãn Quân đắc ý cười nói: "Ở đây gần núi Ngũ Chỉ, không khí là nơi tốt nhất tỉnh Quỳnh, hơn nữa mùa đông ấm áp mùa hè mát mẻ, người giàu rất thích đến đây nghỉ dưỡng. Khách sạn này còn có cả sân golf, lát nữa tôi dẫn Triệu ca đi chơi thử..."
Để tiếp đón Triệu Hồng Đào lần này, Mãn Quân đã tốn không ít công sức. Chỉ riêng tiền phòng khách sạn này một ngày đã hơn hai nghìn tệ. Dĩ nhiên, anh chỉ đặt cho Triệu Hồng Đào một phòng hạng sang, còn mình và Phương Dật thì đặt một phòng đôi, theo cách nói của anh là anh em ở cùng nhau cho dễ trò chuyện.
"Ừ, lão Mãn, cậu thật có lòng..."
Triệu Hồng Đào hài lòng gật đầu. Sau khi bước vào đại sảnh khách sạn, đập vào mắt là một thung lũng, đối diện thung lũng là mấy ngọn núi. Không biết có phải do hơi nước từ độ ẩm gây ra hay không mà trên mấy ngọn núi không cao lắm đều mây mù bao phủ, trông vô cùng có ý cảnh.
Hơn nữa, đúng như Mãn Quân nói, không khí ở đây vô cùng trong lành, hàm lượng oxy rất cao. Hít một hơi thật sâu, Triệu Hồng Đào chỉ cảm thấy toàn thân khoan khoái, cảm giác này là điều mà khách sạn ven biển không thể nào có được.
"Triệu ca, ngài muốn nghỉ ngơi một lát hay ngồi ở đại sảnh trò chuyện? Bạn tôi một lát nữa sẽ tới đón chúng ta đi ăn..." Sau khi làm thủ tục nhận phòng xong, Mãn Quân bảo nhân viên phục vụ mang hành lý thẳng lên phòng cho Triệu Hồng Đào, còn mình thì hỏi ý kiến của ông.
"Cứ ngồi ở đại sảnh một lát đi, tầm nhìn và không khí ở đây là tuyệt nhất..." Triệu Hồng Đào rất thích đại sảnh khách sạn này, so với khách sạn nhìn ra biển trước đó, cảm giác thâm sơn cùng cốc này cũng rất thú vị.
"Khách sạn này tôi cũng là lần đầu ở, vẫn là nhờ phúc của Triệu ca đấy..." Mãn Quân đã từng đến nơi này mấy lần, chỉ là trước đây anh toàn ở nhà nghỉ nhỏ dưới trấn, những khách sạn như thế này thì không nỡ ở.
"Sao lại là nhờ phúc của tôi?" Triệu Hồng Đào lắc đầu, vẻ mặt khó hiểu hỏi.
"Nếu không có Triệu ca, tôi và Phương Dật sao kiếm được hai triệu đó..."
Mãn Quân làm nghề đồ cổ cũng đã vài năm, nhưng kiếm được hai triệu trong một thương vụ thì đây là lần đầu tiên. Tuy đã chia cho Phương Dật một triệu, nhưng một triệu còn lại cũng khiến Mãn Quân kiếm đậm, dù sao thì chi phí bỏ ra cũng thấp đến mức có thể coi như bằng không.
"Ài, lời này sau này đừng nói nữa, đó là do các cậu có hàng thật, chúng tôi cũng là thu mua bình thường thôi..."
Dường như cảm thấy mình nói chưa rõ ý, Triệu Hồng Đào nói tiếp: "Theo giá thị trường, hai triệu vẫn còn là thấp, cho nên tính ra là bảo tàng chiếm lợi của các cậu, là tôi nhờ phúc của các cậu mới đúng..."
Triệu Hồng Đào biết tháng sau danh sách bổ nhiệm quán trưởng của ông sẽ được công bố. Ở thời điểm nhạy cảm này, làm sao ông dám thừa nhận chuyện Mãn Quân vừa nói, dù trong lòng và hành động có chút thiên vị Phương Dật, Triệu Hồng Đào cũng tuyệt đối không dám thừa nhận.