"Ông anh à, anh đúng là nhặt được báu vật rồi..."
Dư Tuyên lắc đầu nhìn về phía Tôn Liên Đạt. Nếu không phải Phương Dật đã trở thành đệ tử nhập môn của Tôn Liên Đạt, e rằng dù có phải tranh giành, ông cũng muốn thu nhận Phương Dật làm đồ đệ. Một người trẻ tuổi như vậy, thời nay thật sự rất hiếm gặp.
"Đứa nhỏ này biết nhiều thứ quá, chính tôi cũng không ngờ tới..."
Nghe thấy lời Dư Tuyên, trên mặt Tôn Liên Đạt không khỏi lộ ra một tia cười khổ. Dạy dỗ Phương Dật cũng được gần một tháng rồi, Tôn Liên Đạt phát hiện trên người Phương Dật vẫn còn quá nhiều điều ông chưa biết, cậu giống như một khối ngọc thô, cứ liên tục mang đến cho người ta những bất ngờ.
"Hai vị thầy, hai người đừng khen con nữa, con sẽ kiêu ngạo mất..." Phương Dật đang rửa tay nghe thấy cuộc đối thoại của hai ông lão liền cười nói một câu. Vốn dĩ cậu đã biết những việc này, chẳng qua ở xã hội hiện thực không có cơ hội thể hiện mà thôi.
"Nhóc con, cậu không được kiêu ngạo, về kiến thức lý thuyết, cậu còn kém xa lắm..."
Tôn Liên Đạt nghe vậy liền nghiêm mặt nói: "Sau này thời gian học buổi tối đổi thành ba tiếng. Một tiếng đó chuyên dành cho thầy Dư của cậu giảng giải về các kiến thức phân loại tạp hạng, đỡ cho sau này làm mất mặt tôi và Dư lão đệ."
"Hửm? Tôn lão ca, anh đây là?" Nghe thấy lời Tôn Liên Đạt, mắt Dư Tuyên trợn tròn. Phương Dật là đệ tử của Tôn Liên Đạt, sau này bước ra ngoài sao lại làm mất mặt ông được?
Tôn Liên Đạt và Dư Tuyên đều là người thuộc thế hệ cũ, họ xem trọng hai chữ "truyền thừa". Trong mắt họ, đôi khi đệ tử chân truyền còn quan trọng hơn cả con đẻ, vì con cái truyền lại huyết mạch, còn đệ tử lại truyền lại tinh thần của mình.
Cho nên lời của Tôn Liên Đạt mới khiến Dư Tuyên kinh ngạc. Người xưa có chuyện đưa con cho người khác làm nghĩa tử, nhưng thật sự rất hiếm khi có chuyện đệ tử cải môn bái sư người khác. Ít nhất Dư Tuyên chưa từng nghe qua.
"Dư lão đệ, Phương Dật vốn dĩ đã có thầy, tôi có thể làm thầy của cậu ấy thì anh đương nhiên cũng có thể. Chúng ta đừng giữ cái tư tưởng môn hộ chi kiến đó nữa..."
Tôn Liên Đạt dường như đã thông suốt mọi chuyện, ông nói: "Đứa nhỏ này thiên phú rất cao, anh cũng biết đấy, gốm sứ và tranh chữ là sở trường của tôi, nhưng về phần tạp hạng thì tôi hơi yếu. Phương Dật là một nhân tài toàn diện, một mình tôi chưa chắc đã dạy được cậu ấy, sợ rằng sẽ làm lỡ dở cậu ấy mất."
Tôn Liên Đạt thực lòng yêu quý người đệ tử này. Sau khi phát hiện thiên phú của Phương Dật khác người thường, ông có thể gạt bỏ môn hộ chi kiến, sẵn lòng để Phương Dật bái Dư Tuyên làm thầy, tấm lòng này không phải người bình thường nào cũng có được.
"Tạp mà không tinh, chưa chắc đã là chuyện tốt..."
Nghe lời Tôn Liên Đạt, Dư Tuyên gật đầu, nhưng ông lại có suy tính riêng. Bởi vì con đường cổ ngoạn vô cùng thâm sâu, Phương Dật muốn môn nào cũng tinh thông thì chưa chắc đã là chuyện dễ dàng. Nếu cuối cùng thành ra môn nào cũng biết mà chẳng môn nào tinh, thì lại là hại Phương Dật.
"Đổi lại là người khác thì tôi có thể lo lắng, nhưng nhóc con này, có cần phải lo không?"
Tôn Liên Đạt nghe vậy liền cười lớn. Bốn chữ "thiên phú rất cao" của ông không phải nói suông. Chưa kể Phương Dật còn hiểu về giáp cốt văn, kim văn, chỉ riêng kỹ nghệ điêu khắc ngọc của cậu đã sánh ngang với những nghệ nhân bậc thầy trong nước. Ít nhất môn này đã xứng đáng với chữ "tinh" rồi.
"Lão ca nói cũng đúng, nhóc con này thật sự không thể dùng lẽ thường mà suy đoán..."
Lời của Tôn Liên Đạt khiến Dư Tuyên sững sờ. Phương Dật chỉ với kỹ năng điêu khắc ngọc này thôi đã đủ để thành danh trong giới điêu khắc ngọc rồi, mà năm nay cậu còn chưa đầy hai mươi tuổi. Chỉ cần ông và Tôn Liên Đạt tận tâm dạy dỗ, thành tựu của Phương Dật sau này sẽ là không thể đo đếm được.
"Thế nào? Có đồng ý không?"
Tôn Liên Đạt nhìn về phía Dư Tuyên. Nếu Dư Tuyên sẵn lòng làm thầy của Phương Dật, truyền lại tuyệt kỹ giám định trong phân loại tạp hạng cho cậu, thì Phương Dật sẽ bù đắp được một điểm yếu lớn trong lĩnh vực cổ ngoạn.
"Lão ca đã sẵn lòng như vậy, tôi có lý do gì để không đồng ý chứ?" Dư Tuyên gật đầu, ánh mắt nhìn sang Phương Dật, nói: "Phương Dật, thế nào? Có nguyện ý làm đệ tử của ta không? Chúng ta không thể chỉ có một bên nhiệt tình được, đúng không?"
"Dư lão, con đương nhiên là nguyện ý rồi..." Phương Dật nghe vậy cười hì hì nói: "Thực ra mấy ngày nay, con vẫn luôn coi người là thầy của mình rồi..."
"Vậy thì khác, những thứ ta dạy con mấy ngày nay chỉ là bề nổi, bái sư rồi mới dạy con những thứ chân truyền được..."
Tính cách Dư Tuyên không giống Tôn Liên Đạt, ông thích đùa giỡn với vãn bối, liền cười nói: "Nhớ kỹ, sau này nhóc là đệ tử quan môn (đệ tử cuối cùng) của ta. Nếu dám làm chuyện khi sư diệt tổ, coi chừng ta đuổi con ra khỏi sư môn đấy, ha ha ha..."
"Chuyện khi sư diệt tổ đã làm rồi, còn sợ người đuổi ra khỏi sư môn sao?" Phương Dật thầm lẩm bẩm trong lòng, cũng đùa lại hỏi: "Thầy ơi, môn phái của người chắc là có môn quy chứ ạ?"
"Đương nhiên là có môn quy, nhưng phải đợi đến lúc con bái sư rồi hãy nói..."
Dư Tuyên xua tay, nhìn về phía Tôn Liên Đạt nói: "Lão ca, anh thu Phương Dật làm đệ tử mà không mời đồng nghiệp, hay là... chúng ta gộp làm một, công khai chuyện thu nhận đệ tử này, cũng là mời những người bạn cũ đến tụ họp một chút?"
Giới cổ ngoạn là nơi coi trọng truyền thừa, chuyện thu nhận đệ tử là một sự kiện trọng đại. Tôn Liên Đạt không thích giao tiếp nên có thể không quan tâm, nhưng Dư Tuyên lại giao du rộng rãi, lần này thu nhận đệ tử quan môn, đương nhiên muốn mời rộng rãi bạn bè đến chứng kiến.
Hơn nữa, việc mời bạn bè đến dự lễ bái sư này cũng có lợi cho Phương Dật. Ít nhất sau này Phương Dật đi lại trong giới cổ ngoạn, người ta đều biết cậu là đệ tử của Tôn Liên Đạt và Dư Tuyên, không nể mặt sư cũng phải nể mặt phật, làm việc gì cũng sẽ thuận tiện hơn.
"Được, thiệp mời cứ dùng danh nghĩa của hai chúng ta mà gửi..." Tôn Liên Đạt suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý. Chỉ cần là chuyện có lợi cho Phương Dật, Tôn Liên Đạt đều sẽ đồng ý, đối với người đệ tử này, ông có chút nuông chiều.
"Chúc mừng Dư lão sư thu được một đệ tử giỏi..." Cố Quân Sơn đứng bên cạnh nghe thấy cuộc đối thoại của hai người liền vội vàng tiến lên nói: "Hai vị thầy thu nhận đệ tử, đến lúc đó nhất định phải báo cho Cố mỗ một tiếng, tôi phải đến xin một chén rượu mừng mới được..."
Chưa nói đến danh tiếng của Tôn Liên Đạt và Dư Tuyên, chỉ riêng bản thân Phương Dật cũng rất đáng để Cố Quân Sơn kết giao. Phải biết rằng, trình độ điêu khắc ngọc mà Phương Dật thể hiện hôm nay đã sát nút cấp bậc nghệ nhân bậc thầy, mà Cố Quân Sơn lại làm trong ngành ngọc khí, sau này biết đâu có lúc phải nhờ vả đến Phương Dật.
"Nhóc con này..." Dư Tuyên chỉ vào Cố Quân Sơn nói: "Đợi thời gian ấn định xong ta sẽ gọi điện cho cậu, chuyện này cậu biết là được, đừng ra ngoài rêu rao..."
Lần này Dư Tuyên thu nhận đệ tử chủ yếu muốn mời những người bạn cũ có uy tín trong nghề, nhưng ông cũng biết danh tiếng của mình và Tôn Liên Đạt trong nghề quá lớn, chỉ cần tin tức truyền ra, e là rất nhiều người sẽ tự tìm đến không mời mà tới.
"Sao có thể chứ, tôi nhất định sẽ giữ cái miệng của mình..." Cố Quân Sơn rất thân với Dư Tuyên, vừa đùa vừa nói: "Để chúc mừng Dư lão sư thu nhận đệ tử, tối nay tôi xin mời một chầu, hai vị thầy và Lam đổng nhất định phải nể mặt tiểu Cố tôi đấy..."
"Chuyện này..."
Dư Tuyên giơ tay xem đồng hồ, bây giờ đã hơn sáu giờ tối, đúng lúc đến giờ cơm, ông gật đầu nói: "Được, vậy làm phiền cậu một bữa, gọi cả tiểu Lưu và tiểu Triệu nữa, hôm nay họ đã giảm giá không ít cho những khối nguyên thạch đó..."
Dư Tuyên là người nổi tiếng khéo léo trong giới, ông không vì không thân thiết với hai thương nhân nguyên thạch kia mà tỏ ra xa cách. Nghe thấy lời Dư Tuyên, hai người kia đều lộ ra vẻ kích động, rõ ràng không ngờ Dư Tuyên lại mời họ cùng ăn cơm.
Cách đối nhân xử thế của Dư Tuyên cũng khiến Phương Dật học hỏi được không ít. Cậu có thể nhận ra, lời mời vô tình này của Dư Tuyên có lẽ sẽ khiến hai người kia ghi nhớ cả đời, sau này dù ở bất cứ đâu, e rằng họ cũng sẽ không bao giờ nói lời xấu về Dư lão sư.
Có Cố Quân Sơn ở đó, bữa cơm đương nhiên không hề tẻ nhạt. Tôn Liên Đạt và Dư Tuyên hôm nay đều rất vui, cả hai uống hơi nhiều, cuối cùng vẫn là Phương Dật và Cố Quân Sơn mỗi người dìu một ông về phòng khách sạn. Căn phòng mà Lam Liên thuê cuối cùng cũng đã phát huy tác dụng.
Sáng hôm sau, sau khi mọi người ăn sáng xong liền lên xe thương vụ đến bãi đỗ xe của khách sạn nơi tổ chức hội chợ. Cố Quân Sơn đã mang theo những khối nguyên thạch mua ngày hôm qua đợi ở đó, xe vừa tới là họ liền chuyển hết nguyên thạch lên.
Đối với những vật phẩm quý giá như ngọc thạch, ném vào một hai triệu tệ căn bản chẳng thấy được gì.
Ngoài khối nguyên liệu mà Phương Dật mua có phần lớn hơn một chút ra, số lượng tử liệu và hai khối sơn liệu mà Lam Liên mua cộng lại cũng không lớn bằng khối của Phương Dật, chỉ cần nhét dưới ghế xe là xong chuyện.