"Viện trưởng, ngài không thể cho giải thể nơi này được..."
Nghe Long Vượng Đạt nhắc lại chuyện này lần thứ hai, Phạ Á Ba tức khắc nóng nảy, vội vàng nói: "Viện trưởng, tôi thực sự đã có thu hoạch ở đây, hơn nữa còn là thu hoạch vô cùng quan trọng. Nếu ngài không tin, tôi đi lấy cho ngài xem ngay bây giờ..."
Phạ Á Ba thực sự sợ Long Vượng Đạt cho giải thể trạm khảo sát này. Miệng vừa nói, thân hình đã vội vã muốn bước ra ngoài. Thế nhưng vừa tới cửa, cánh cửa lớn đã bị người bên ngoài "bành" một tiếng đẩy mạnh vào, đập cho Phạ Á Ba hoa mắt chóng mặt. Khi hắn vừa định mở miệng quát mắng, bên tai đã nghe thấy tiếng của Bành Bân.
"Này, tôi nói ông trốn sau cửa làm gì thế?" Bành Bân nhìn Phạ Á Ba đang ôm đầu, vẻ mặt khó hiểu hỏi.
"Tôi... tôi không có trốn sau cửa, tôi đang định ra ngoài..."
Phạ Á Ba bị Bành Bân nói đến mức suýt chút nữa bật khóc. Sau khi biết thân phận của Bành Bân, lòng kính sợ của hắn đối với người này lại càng thêm sâu sắc. Lập tức, hắn vội vàng bước ra ngoài, miệng hô lớn với Long Vượng Đạt: "Viện trưởng, đợi tôi lấy đồ tới cho ngài, ngài sẽ biết là tôi có thu hoạch mà..."
"Thu hoạch gì chứ?" Bành Bân bị Phạ Á Ba làm cho khó hiểu. Trong mắt anh, những người ở trạm khảo sát này đều là một đám thần kinh, cách nói chuyện và ánh mắt nhìn người đều kỳ quặc.
"Không có gì, Bành Bân, cậu tắm xong rồi à? Thế nào, có thoải mái không?"
Long Vượng Đạt xua xua tay. Cho tới tận bây giờ, ông vẫn chưa biết thu hoạch mà Phạ Á Ba nói là gì. Trước đó Phạ Á Ba định lấy cho ông xem, nhưng vì chuyện Bành Bân đi săn gây ra náo loạn nên cuộc trò chuyện đó đã bị ngắt quãng.
"Thoải mái cái con khỉ!"
Không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới chuyện tắm rửa, Bành Bân lập tức nổi giận đùng đùng: "Lão Long, tôi hỏi ông, người ở chỗ các ông có phải bị bệnh thích nhìn lén không? Tôi đi tắm mà bên cạnh có mấy người vây quanh xem, lại còn có cả đàn bà nữa, bọn họ có bị bệnh không vậy?"
Vốn dĩ Bành Bân còn muốn ngâm thêm một lát, nhưng cuối cùng chịu hết nổi. Đặc biệt là ánh mắt của người đàn bà kia, cứ cố ý hay vô tình nhìn chằm chằm vào hạ bộ của anh. Nếu đối phương là mỹ nữ thì Bành Bân còn chẳng buồn để tâm, nhưng với cái thân hình "sân bay" phẳng lì cùng dung mạo bình thường kia, Bành Bân làm thế nào cũng không thể nảy sinh chút hứng thú nào.
"Đại ca, bọn họ còn dám trêu chọc anh sao?" Nghe lời Bành Bân, Phương Dật ngẩn người. Cậu cứ ngỡ sau khi Bành Bân bộc lộ hung tính, những người kia sẽ phải tránh xa anh mới đúng.
"Không trêu chọc gì cả, bọn họ chỉ đứng bên cạnh nhìn thôi, tôi còn có thể động thủ với họ được sao?" Bành Bân dở khóc dở cười nói. Ban đầu hai người đầu bếp làm không xuể nên gọi thêm hai người tới giúp, đều là phục vụ cho anh, Bành Bân không nói gì. Nhưng điều anh không ngờ tới là sau khi hai người đó tới, lại có thêm hai người khác chủ động muốn giúp, sau đó người đàn bà kia cũng tới. Bành Bân cứ thế bị mọi người nhìn sạch sành sanh mà không biết kêu ai.
"Thôi bỏ đi, nước nóng của trạm khảo sát đều dành cho anh cả đấy, chỉ là nhìn một chút thôi mà, anh còn không vui à?" Hình dung cảnh bị mọi người vây xem khi đang tắm, Phương Dật không nhịn được bật cười ha hả.
"Phương Dật, đi, ra ngoài, giúp tôi một việc..." Sau khi Phương Dật cười xong, Bành Bân kéo lấy cậu.
"Làm gì? Lại giúp việc gì nữa? Chỗ thức ăn đó chẳng phải đủ cho Đại Bạch ăn mấy tháng sao?" Phương Dật khó hiểu nhìn Bành Bân.
"Không phải giúp Đại Bạch đi săn, là tôi muốn ra ngoài ở, cậu giúp tôi lấy ít gạch băng, tôi sẽ xây một cái lều băng..." Bành Bân lên tiếng.
"Đại ca, giường êm đệm ấm không ngủ, anh lại muốn đi ngủ lều băng?" Phương Dật càng lúc càng không hiểu nổi.
"Ngủ lều băng có chỗ tốt, hơn nữa còn không bị người ta nhìn như nhìn quái vật..." Bành Bân do dự một chút, bỗng nhìn sang Long Vượng Đạt: "Lão Long, ông có cảm thấy khi chúng ta ở ngoài, tu vi tiến triển nhanh hơn không?"
"Cái này thì tôi chưa để ý..."
Nghe Bành Bân nói, Long Vượng Đạt ngẩn người, suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Hình như đúng là vậy. Nhưng Bành Bân, chúng ta ở ngoài là do trời lạnh, bắt buộc phải vận công chống rét mọi lúc, tu vi tiến triển nhanh hơn cũng là chuyện thường tình..."
"Chính là đạo lý đó..." Bành Bân nói với Long Vượng Đạt: "Lão Long, nghiệp tinh vu cần nhi hoang vu hí (nghề nghiệp tinh thông nhờ chuyên cần mà bỏ bê do ham chơi), dù sao thì mấy ngày này tôi cũng phải ra ngoài ở, ông có đi không?"
Trình độ tiếng Hán của Long Vượng Đạt rất khá, tuy không hiểu hết câu thành ngữ kia nhưng cũng đại khái đoán được ý của Bành Bân. Ông suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi vẫn không đi đâu, nếu không trong mắt bọn họ lại có thêm một con quái vật nữa."
Bành Bân bĩu môi: "Không đi thì thôi, tôi với Phương Dật đi..."
"Đại ca, tôi đâu có nói là đi, tôi ngủ trên giường ở đây thấy thoải mái lắm..."
Phương Dật lắc đầu liên tục. Tu vi hiện tại của cậu không còn dựa vào việc chăm chỉ khổ luyện là có thể đột phá tới Tiên Thiên chi cảnh được nữa. Phương Dật cần một cơ duyên, đợi đến khi cơ duyên tới, việc đột phá sẽ là chuyện thuận lý thành chương.
"Được rồi, thế thì tôi đi một mình!" Bành Bân đã quyết tâm, kéo Phương Dật ra khỏi trạm khảo sát. Cách trạm khoảng hai ba trăm mét, anh cùng Phương Dật xây một cái lều băng.
Cái lều băng này Bành Bân không tốn nhiều tâm tư như cái trước. Anh không làm cửa sổ bằng gạch băng mỏng mà dùng gạch băng xếp chồng lên nhau tạo thành một cái lều dày cộp. Theo lời Bành Bân, chỉ khi khiến bản thân luôn cảm thấy lạnh lẽo, mới có động lực luyện công.
"Cút ra ngoài, mày mà vào đây thì chẳng phải làm sập cái lều của tao sao?"
Lều băng vừa xây xong, một cái đầu to đầy lông lá đã thò vào. Đại Bạch dù rất muốn chen thân hình vào nhưng vì vai quá rộng, khiến khung cửa bằng băng "kẽo kẹt" vang lên. Bành Bân phải ấn đầu nó đẩy ra ngoài.
Lấy mấy tấm da hải mã từ trạm khảo sát về, Bành Bân trải xuống lều băng coi như đệm giường, sau đó làm thêm một tấm rèm cửa. Cuối cùng, anh tìm một tấm ván gỗ trong trạm, dùng tiếng Anh viết lên dòng chữ "Lãnh địa riêng tư, kẻ lạ xâm nhập giết không tha", khiến Bồng Nại Ôn và những người định tới xem náo nhiệt đều sợ hãi rút lui.
Theo Bành Bân loay hoay cả nửa ngày, Phương Dật cũng thấy mệt. Chủ yếu là mệt lòng vì bị ông đại ca này hành hạ. Đúng lúc Phương Dật định về phòng nghỉ ngơi một chút thì Long Vượng Đạt dẫn theo Phạ Á Ba tìm tới cậu.
Long Vượng Đạt kéo Phương Dật vào phòng mình, sau đó từ trong túi lấy ra một vật chỉ to bằng ngón tay cái, trong suốt như ngọc, lên tiếng: "Phương Dật, cậu xem thử cái này..."
"Đây là miếng ngọc ạ?" Phương Dật nhìn thoáng qua, miếng ngọc này tuy không lớn nhưng toàn thân nhuận trạch, ẩn hiện mang theo một tầng bảo quang, phẩm chất xem ra khá tốt.
"Tôi không biết có phải là ngọc không..."
Long Vượng Đạt lắc đầu: "Thứ này là do Phạ Á Ba phát hiện. Cậu ta dùng thiết bị đơn giản để kiểm tra, trong thứ này hình như ẩn chứa một nguồn năng lượng rất mạnh mẽ, hơn nữa còn là loại năng lượng cậu ta chưa từng thấy bao giờ. Cậu xem thử xem..."
Không biết vì sao, sau khi cầm vật giống như ngọc này, Long Vượng Đạt có một cảm giác rất mạnh mẽ rằng thứ này chắc chắn hữu dụng với mình. Thế nhưng cầm trong tay nghiên cứu nửa ngày, Long Vượng Đạt vẫn không nhìn ra được manh mối gì, đành phải tới tìm Phương Dật.
"Lão Long, tôi về năng lượng gì đó thì mù tịt, ông hỏi tôi là nhầm người rồi..."
Nghe Long Vượng Đạt nói, Phương Dật không nhịn được cười. Nếu Long Vượng Đạt đưa miếng ngọc này để Phương Dật xem phẩm chất hay chủng loại ngọc, có lẽ cậu còn vài phần tâm đắc, nhưng nếu liên quan tới năng lượng mới gì đó, Phương Dật đúng là không biết gì cả.
Tuy nói vậy nhưng Phương Dật cũng không làm mất mặt Long Vượng Đạt, vừa nói vừa nhận lấy miếng đá. Nhưng ngay khi tay Phương Dật chạm vào miếng đá, sắc mặt cậu bỗng chốc thay đổi.
"Cái này... cái này sao có thể?"
So với trực giác của Long Vượng Đạt, cảm giác của Phương Dật sau khi tiếp xúc với miếng ngọc này còn mãnh liệt hơn nhiều. Bởi vì ngay khoảnh khắc miếng ngọc nằm trong tay, cậu phát hiện bên trong miếng ngọc chỉ to bằng ngón tay cái này lại ẩn chứa linh khí cực kỳ tinh thuần.
Phương Dật dám thề, đây tuyệt đối không phải ảo giác, bởi vì từng hấp thu dung hợp một tia linh khí, tất cả tế bào trong cơ thể cậu dường như đang gửi đi một tín hiệu khao khát tới não bộ. Chúng rất cần linh khí trong miếng linh thạch này để tôi luyện cơ thể.
"Phương Dật, sao thế?" Thấy sắc mặt Phương Dật thay đổi dữ dội, Long Vượng Đạt biết chắc cậu đã nhìn ra manh mối, lập tức hỏi: "Thứ này có giúp ích gì cho chúng ta không?"
Khi Long Vượng Đạt cầm miếng ngọc này, tuy phản ứng không dữ dội như Phương Dật nhưng ông cũng có cảm giác miếng ngọc này vô cùng quan trọng với mình. Nếu không phải bản thân thực sự không nhìn thấu, Long Vượng Đạt cũng sẽ không mang tới hỏi Phương Dật.
"Lão Long, thứ này có bao nhiêu? Lấy ở đâu ra? Còn có thể tìm được nữa không?" Phương Dật không trả lời câu hỏi của Long Vượng Đạt mà liên tiếp đặt ra mấy câu hỏi, làm Long Vượng Đạt ngẩn cả người, bởi vì chính ông cũng không biết những chuyện đó.
"Phạ Á Ba, thứ này có bao nhiêu? Tìm được ở đâu? Còn nữa không?"
Trước đó khi Long Vượng Đạt nói chuyện với Phương Dật là dùng tiếng Hán, ông biết trình độ tiếng Hán của Phạ Á Ba không hiểu được. Để tránh hiềm nghi, Long Vượng Đạt cũng không dùng tiếng Thái mà dùng tiếng Anh lặp lại câu hỏi của Phương Dật.
"Viện trưởng, thứ này thực sự hữu dụng sao? Tôi nói cho ngài biết, ban đêm nó còn phát sáng nữa, không nói gì khác, ít nhất cũng có thể coi là một viên Dạ Minh Châu..."
Nghe lời Long Vượng Đạt, mắt Phạ Á Ba tức khắc sáng rực lên, vội vàng nói: "Hiện tại tôi mới chỉ tìm thấy hai viên đá nhỏ như thế này thôi. Nhưng viện trưởng, tôi tin rằng ở Bắc Cực chắc chắn vẫn còn. Chúng chắc chắn là do người ngoài hành tinh để lại, vì năng lượng trong đá này là thứ tôi chưa từng thấy bao giờ. Tôi nghi ngờ nó là khối năng lượng mà người ngoài hành tinh dùng để vận hành UFO..."
Khi Phạ Á Ba dùng thiết bị kiểm tra miếng đá này, hắn cảm nhận được một loại dao động bức xạ rất mạnh mẽ từ bên trong. Tuy nhiên, năng lượng bức xạ này hoàn toàn khác biệt với các loại năng lượng bức xạ đã biết. Vì không biết nó có gây hại cho cơ thể con người hay không nên Phạ Á Ba đã tạm dừng thí nghiệm, chuẩn bị mang từ trong nước sang mấy bộ đồ chống bức xạ rồi mới tiếp tục kiểm tra.
"Phạ Á Ba, có phải cậu xem Chiến tranh giữa các vì sao nhiều quá rồi không? Nếu cậu còn dám nhắc tới người ngoài hành tinh, tôi đá cậu về nước ngay bây giờ!"
Sự kiên nhẫn của Long Vượng Đạt đối với Phạ Á Ba cũng có giới hạn. Khi nghe tên nhóc này lại lôi miếng ngọc liên quan tới người ngoài hành tinh, Long Vượng Đạt thực sự có ý định bóp chết hắn. Đây là cái gì với cái gì vậy, thế mà ngay cả từ "khối năng lượng" cũng nói ra được.
"Viện trưởng, đây là giả thuyết, giả thuyết ngài có hiểu không?"
Trong thảo luận học thuật, Phạ Á Ba hoàn toàn không sợ Long Vượng Đạt, chỉ vào miếng ngọc nói: "Viện trưởng, khoa học chính là phải giả thuyết táo bạo, sau đó chứng minh nghiêm túc. Định luật vạn vật hấp dẫn của Newton và thuyết tương đối của Einstein chẳng phải đều tới từ đó sao? Cho nên tôi giả thuyết miếng đá này là năng lượng của người ngoài hành tinh, cũng chưa chắc đã sai..."
"Bớt nói nhảm với tôi, tôi đang hỏi cậu là tìm thấy chúng ở đâu, còn có thể tìm được những viên đá như vậy nữa không?" Long Vượng Đạt thô bạo ngắt lời Phạ Á Ba. Thái độ của Phương Dật đối với loại ngọc này khiến Long Vượng Đạt nhận ra đây chắc chắn là thứ tốt.
"Là tìm thấy trong một cái hang băng rất lớn. Chúng tôi chỉ khảo sát một phần rất nhỏ, còn bên trong có nữa hay không thì tôi không biết..."
Nhắc tới cái hang băng đó, Phạ Á Ba lại phấn chấn, khoa chân múa tay nói: "Viện trưởng ngài không biết đâu, cái hang băng đó nằm dựa vào một dãy núi, chiều sâu cực kỳ lớn. Chúng tôi đi vào trong khoảng bốn năm trăm mét mà vẫn chưa thấy điểm cuối. Để tránh bị lạc nên mới không dám tiếp tục khảo sát nữa..."
Từ lời mô tả của Phạ Á Ba, Phương Dật và Long Vượng Đạt dần hiểu được quá trình Phạ Á Ba có được miếng ngọc này.
Đảm nhận công việc khảo sát, Phạ Á Ba và đồng nghiệp không phải ngày nào cũng nằm ngủ trong trạm. Họ không chỉ khảo sát môi trường sinh thái ở Bắc Cực mà còn tập trung khảo sát địa mạo, địa chất nơi đây xem có khoáng sản năng lượng giá trị cao nào hay không.
Bắc Cực không chỉ có tầng băng mà còn có rất nhiều núi băng. Phạ Á Ba chính là trong lúc khảo sát một ngọn núi băng đã vô tình rơi xuống cái hang băng đó. Lúc rơi xuống, Phạ Á Ba còn tưởng mình mất mạng rồi.
Bởi vì dựa theo kinh nghiệm của những người đi trước, gặp tình huống như vậy gần như là cửu tử nhất sinh. Có rất nhiều hang băng sâu tới cả trăm mét, đừng nói là rơi xuống sẽ chết, chỉ riêng quá trình rơi xuống thôi cũng đã bị những mảnh băng vụn cắt nát cơ thể rồi.
Tuy nhiên Phạ Á Ba rất may mắn, cái hang băng này không quá sâu, chỉ hơn ba mươi mét, hơn nữa cũng không phải là thẳng đứng. Phạ Á Ba giống như ngồi tàu lượn siêu tốc, trải qua một con dốc thoải rồi rơi xuống hang. Ngoài việc tự dọa mình một phen, trên cơ thể chỉ bị trầy xước nhẹ.
Hang băng sâu hơn ba mươi mét, ngoại trừ một tia sáng le lói từ trên đỉnh chiếu xuống, toàn bộ hang đều tối om. Cũng chính vào lúc này, Phạ Á Ba nhìn thấy hai điểm sáng ở không xa, từ đó mà có được hai miếng ngọc nhỏ khó mà chú ý tới này.
Suốt ngày đi khảo sát bên ngoài, Phạ Á Ba cũng coi là người khá gan dạ. Hắn dùng dụng cụ mang theo người cạy hai miếng ngọc này ra khỏi hang băng rồi mới kêu cứu lên trên.
Vì là đội khảo sát do nhiều quốc gia liên hợp thành lập, tài nguyên vốn dĩ nên được chia sẻ. Tuy nhiên Phạ Á Ba có tư tâm, hắn đã giấu hai miếng ngọc này đi, vì vậy ngoại trừ Phạ Á Ba ra, những người trong đội khảo sát không ai biết tới sự tồn tại của chúng.