Phương Dật và Bành Bân đương nhiên không cần phải nói, thân là tiên thiên tu giả, tốc độ của hai người cực kỳ nhanh. Còn Long Vượng Đạt, hơn nửa đời người đều đi lại trong núi rừng, vào rừng rậm chẳng khác nào về nhà, rất dễ dàng để cắt đuôi kẻ truy đuổi phía sau.
"Phương Dật, đây là nơi nào vậy? Sao toàn là cây cối không thế?"
Sau khi gặp nhau tại địa điểm đã hẹn, Bành Bân vẫn đang kinh ngạc quan sát môi trường xung quanh. Anh ta lớn lên trong những cánh rừng ở Miến Điện, nhưng dù vậy, Bành Bân cũng chưa từng thấy nơi nào có thảm thực vật rậm rạp đến mức này.
Trong bí cảnh này, ngoài vô số cây đại thụ chọc trời đập vào mắt, hầu như đâu đâu cũng là cây cối xanh mướt. Suốt dọc đường đi, Bành Bân thậm chí không nhìn thấy một tấc đất nào lộ ra ngoài, chỉ cần là nơi mắt thấy được thì đều bị thực vật che phủ kín mít.
"Tôi nghĩ nơi này vào thời thượng cổ, chắc hẳn là một vườn dược liệu."
Phương Dật không giải thích quá nhiều, nói tiếp: "Chúng ta bắt đầu thu thập dược liệu ở đây đi, bất kể có nhận ra hay không, chỉ cần các anh cảm nhận được thực vật có linh tính thì cứ đào sạch mang đi."
Lúc Phương Dật nói câu này, anh chợt nhớ đến câu nói "tri thức là sức mạnh". Sở dĩ anh dùng cách này để thu thập dược liệu trong bí cảnh cũng là vì bất đắc dĩ.
Bởi vì những dược liệu ở thế tục so với linh dược mà tu giả dùng thì chênh lệch rất lớn, mà số linh dược Phương Dật nhận biết được lại quá ít, anh chỉ có thể "có táo hay không cũng đánh ba gậy", bất kể hữu dụng hay không, cứ đào về rồi tính sau.
"Phương Dật, chúng ta không đi tìm tài nguyên tu luyện mà gia tộc Windsor tích lũy hàng ngàn năm sao?"
Bành Bân có chút khó hiểu hỏi. Mặc dù anh ta cũng biết tầm quan trọng của linh dược, nhưng so với những thiên tài địa bảo mà gia tộc Windsor thu thập suốt hàng ngàn năm, thì mấy thứ dược liệu như cỏ dại này trong mắt Bành Bân chẳng đáng là bao.
"Đại ca, anh nghĩ gia tộc Windsor dùng nơi này làm chiến trường, họ còn để lại những thứ tốt đó trong bí cảnh sao?"
Nghe thấy lời Bành Bân, Phương Dật không khỏi lắc đầu nói: "Cho dù gia tộc Windsor có nơi cất giấu bảo vật trong bí cảnh thì cũng không dễ dàng vào được đâu. Chúng ta đừng nghĩ mấy thứ vô ích đó nữa, cứ thu thập một ít linh dược trước đã."
Đối với Phương Dật vốn hiểu biết chút ít về luyện đan, cả cái bí cảnh này chính là một kho báu khổng lồ. Còn về cái gọi là "nền tảng" mà Bành Bân nói, trong mắt Phương Dật, mười phần thì chín là do Liên minh Hắc Ám dùng để lừa gạt họ.
"Cũng được, cứ ăn được đồ tốt vào miệng trước đã." Bành Bân nghe vậy gật đầu, vươn tay lấy cái túi xuống, hỏi: "Chúng ta chia nhau ra thu thập hay đi cùng nhau?"
"Chia ra đi, như vậy mới hiệu quả."
Long Vượng Đạt lên tiếng. Mặc dù tu vi thấp hơn Phương Dật và Bành Bân, nhưng sự hiểu biết về dược liệu của Long Vượng Đạt lại tuyệt đối vượt xa hai người kia, bởi bản thân ông ta chính là một dược sư. Giáng đầu sư ở Đông Nam Á không chỉ biết giết người mà cũng biết cứu người.
"Đại ca, loại nào số lượng nhiều thì anh lấy ít thôi, loại nào cảm thấy hiếm gặp thì nhất định phải đào đi."
Phương Dật dặn dò Bành Bân xong liền nói: "Nơi này không lớn lắm, hai tiếng sau chúng ta quay lại đây tập hợp, tôi sẽ đưa các anh rời khỏi bí cảnh này."
Phương Dật cũng không hiểu Liên minh Hắc Ám lấy đâu ra lá gan lớn như vậy, khi chưa biết lối ra của bí cảnh mà đã dám tấn công vào, họ không sợ vào được mà không ra được, bị nhốt chết tươi trong cái nơi này sao.
"Được, mọi người cẩn thận một chút."
Long Vượng Đạt gật đầu, dẫn đầu rời đi. Trên đường tới đây, ông đã nhìn thấy vài loại thực vật rất kỳ lạ, giờ muốn quay lại hái lấy. Hơn nữa, Long Vượng Đạt tin rằng nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, người của gia tộc Windsor sẽ không ngờ được rằng có người đang hoạt động ngay dưới tầm mắt của họ.
Bành Bân cũng chọn một hướng, cầm cái túi có thể chứa được cả một người rời đi. Anh ta làm việc khá tùy hứng, thấy thuận mắt thì hái bỏ vào túi, dọc đường còn tiện tay hái vài quả dại, cũng chẳng sợ ăn vào đau bụng.
"Nơi này đối với luyện đan sư mà nói, đúng là một bảo địa."
Phương Dật chui vào trong rừng rậm, nơi này ngoài cây cối ra thì toàn là bụi rậm, hơn nữa những bụi rậm này vô cùng cao lớn, một người đi lại ẩn mình trong đó thì không sợ bị phát hiện. Hơn nữa, có vài loại bụi rậm vốn dĩ là dược liệu quý giá, thu thập rất tiện lợi.
Đi chưa đầy một cây số, trong túi của Phương Dật đã đầy ắp dược liệu, trong đó giá trị nhất là một cây linh chi có màu sắc tựa như lửa.
Cây linh chi này không lớn, chỉ bằng bàn tay Phương Dật, nhưng linh khí tỏa ra toàn thân lại vô cùng nồng đậm, Phương Dật chính là cảm nhận được linh khí nên mới tìm thấy nó trong bụi rậm.
Phương Dật phát hiện, những dược liệu chứa linh khí dồi dào này như thể có linh tính vậy, nơi chúng sinh trưởng thường rất kín đáo, hơn nữa trong vòng bán kính trăm mét xung quanh chỉ có duy nhất một cây linh dược như vậy. Những thứ như hoàng tinh, sơn sâm trong túi Phương Dật đều là nhờ lần theo những luồng linh khí mỏng manh phiêu tán trong không khí mà tìm được.
"Ừm? Thất Diệp Liên?"
Khi Phương Dật chui vào một bụi rậm, nhìn thấy cây thực vật có bảy chiếc lá trước mặt, trên mặt anh lập tức lộ ra vẻ vui mừng. Đây là một loại linh dược có ghi chép trong ký ức truyền thừa của anh, là một vị phụ dược để chế tạo Hoàn Dương Đan. Sau khi thêm Thất Diệp Liên vào, hiệu quả của Hoàn Dương Đan ít nhất có thể tăng lên một cấp bậc.
Thất Diệp Liên hình dáng giống hoa sen, nhìn rất đẹp mắt, nhưng lá của nó không có tác dụng gì, cái hữu dụng là phần rễ. Phương Dật cẩn thận đào phần rễ lên rồi bỏ vào cái túi buộc bên hông.
"Có người?!" Đang chuẩn bị bước tiếp, Phương Dật đột nhiên dừng chân, thân hình lập tức hạ thấp xuống, cuộn mình trong bụi rậm. Gần như ngay khi Phương Dật ẩn nấp, một bóng đen đã lọt vào tầm mắt anh.
"Cái này... sao các ngươi lại vào đây được?!"
Nhìn thấy bóng đen đó, Phương Dật lập tức sững sờ, bởi vì xuất hiện trước mặt anh chính là Ám Dạ Báo, mà trên đầu Ám Dạ Báo còn ngồi một tên nhóc mập mạp, cái dáng vẻ vênh váo tự đắc kia chẳng phải là Tiểu Ma Vương sao?
Nhìn thấy Phương Dật trước mặt, cổ họng Ám Dạ Báo phát ra một tiếng gầm gừ thấp, nhưng bị Tiểu Ma Vương tát một cái vào đầu, Ám Dạ Báo lập tức im bặt. Xem ra suốt dọc đường đi, nó đã bị Tiểu Ma Vương "dạy dỗ" không ít.
"Chít chít!"
Thực ra chưa đợi Phương Dật lên tiếng, Tiểu Ma Vương đã nhìn thấy anh. Có lẽ vì được Phương Dật nuôi lớn, Tiểu Ma Vương có khả năng cảm ứng đặc biệt với anh. Phương Dật vừa vào bí cảnh, Tiểu Ma Vương đã biết, nên mới dẫn Ám Dạ Báo tìm tới.
"Các ngươi vào đây từ lúc nào?"
Phương Dật lên tiếng hỏi. Anh vốn định đưa Tiểu Ma Vương cùng vào bí cảnh, chỉ là sự việc xảy ra quá đột ngột, Phương Dật không có thời gian đi tìm nó. Nhưng điều khiến Phương Dật không ngờ là tên nhóc này lại tự mình chạy vào.
"Nó... đưa ta vào, lúc trời chưa sáng hẳn." Tiểu Ma Vương truyền một đoạn thần thức vào đầu Phương Dật, ngắt quãng nói một hồi lâu, Phương Dật mới hiểu ra.
Hóa ra, sau khi Tiểu Ma Vương đuổi kịp Ám Dạ Báo vào ngày hôm qua, nó lại cho Ám Dạ Báo một trận đòn nhừ tử, điều này khiến Ám Dạ Báo trở nên phục tùng nó răm rắp. Có lẽ cảm thấy bên ngoài quá nguy hiểm, Ám Dạ Báo đã dẫn Tiểu Ma Vương trực tiếp tiến vào bí cảnh.
Dù là mãnh thú do gia tộc Windsor nuôi dưỡng, nhưng trước kia Ám Dạ Báo cũng không thể tự do ra vào bí cảnh. Đó là vì người của gia tộc Windsor sợ nó làm hỏng dược liệu trong bí cảnh. Chỉ là hiện tại kẻ địch đang ở ngay trước mắt, Ám Dạ Báo cũng là một chiến lực mạnh mẽ, vì thế lần này nó mới có thể vào được.
Biết được lợi ích của bí cảnh, Tiểu Ma Vương đã trốn dưới bụng Ám Dạ Báo. Thân hình nó vốn không lớn nên không bị người của gia tộc Windsor canh giữ ở lối vào bí cảnh phát hiện. Trước khi người của Liên minh Hắc Ám tấn công vào, hai tên này đã lang thang trong bí cảnh được hơn nửa ngày rồi.
"Ngon lắm, cho ngươi!"
Tiểu Ma Vương kêu vài tiếng, đưa một quả màu đỏ trên móng vuốt cho Phương Dật. Trên lưng Ám Dạ Báo vẫn còn vài quả như vậy, cũng nhờ Ám Dạ Báo đi lại vững vàng nên những quả này mới không bị rơi xuống đất.
"Đây là quả gì?"
Phương Dật nhận lấy quả cắn một miếng, lập tức phát hiện một dòng nước ngọt lịm tràn vào miệng. Quả chỉ to bằng quả bóng bàn mà bên trong toàn là chất lỏng, suýt chút nữa làm Phương Dật bị sặc.
Tuy nhiên, khi những dòng nước đó trôi xuống ngực bụng, Phương Dật lập tức cảm thấy những luồng nhiệt ấm áp xuất hiện trong cơ thể, tựa như đang ngâm mình trong nước nóng có nhiệt độ thích hợp, khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.
"Không biết." Tiểu Ma Vương trả lời Phương Dật, nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một lát rồi truyền âm: "Không nhiều, chỉ có tám quả, ngon lắm."
Tiểu Ma Vương ngồi trên lưng Ám Dạ Báo, chia bốn quả còn lại ra, đưa hai quả cho Phương Dật, sau đó nhét một quả vào miệng Ám Dạ Báo, rồi mới ăn nốt quả cuối cùng, đôi mắt híp lại đầy thỏa mãn.
"Ha ha, ngươi cũng không ngược đãi tù binh nhỉ."
Nhìn thấy hành động của Tiểu Ma Vương, Phương Dật không khỏi bật cười. Anh biết Tiểu Ma Vương tuy đã thông linh tính nhưng vẫn giống như một đứa trẻ nghịch ngợm, làm việc tùy hứng, nhìn tình cảnh hiện tại thì giống như đã thu phục Ám Dạ Báo làm tiểu đệ rồi.
"Chít chít!" Tiểu Ma Vương chia quả xong, móng vuốt nhỏ chỉ về phía trước kêu lên vài tiếng, "Ở đó có đồ tốt, chúng ta qua đó làm một mẻ đi?"
"Làm một mẻ?" Phương Dật dở khóc dở cười nhìn Tiểu Ma Vương, "Đây lại là Bành Bân dạy ngươi à? Anh ta không dạy ngươi cái gì tốt đẹp hơn được sao?"
Những câu như "làm một mẻ" vốn là cửa miệng của Bành Bân, chỉ là Phương Dật không ngờ Tiểu Ma Vương theo anh một thời gian mà cũng học được. Câu "gần mực thì đen, gần đèn thì rạng" hóa ra áp dụng lên cả con vật này cũng đúng.
"Đó là đi cướp!"
Tiểu Ma Vương ra vẻ đương nhiên. Trong mắt nó, lý thuyết của Bành Bân là hoàn toàn chính xác, vì bạn không thể dạy Tiểu Ma Vương cách sử dụng tiền tệ được, thấy đồ mình thích thì chẳng phải là đi cướp sao.
"Thôi được, anh ta chẳng dạy ngươi cái gì tốt cả." Phương Dật cũng lười đi chỉnh đốn tư duy của Tiểu Ma Vương, lên tiếng: "Có đồ tốt gì? Sao ngươi biết?"
"Nó bảo ta đấy." Tiểu Ma Vương vỗ vỗ đầu Ám Dạ Báo, dường như có thể hiểu được cuộc đối thoại của hai người, Ám Dạ Báo lại phát ra vài tiếng gầm gừ.
"Nó nói gì?" Phương Dật có thể giao tiếp với Tiểu Ma Vương nhưng lại không hiểu "tiếng báo", hơn nữa linh tính của con Ám Dạ Báo này còn kém xa Tiểu Ma Vương.
"Nó nói ở đó không cho nó vào, còn có người lợi hại canh giữ, chắc chắn có đồ tốt." Khi Tiểu Ma Vương truyền âm, trên mặt nó mang theo một nụ cười, rõ ràng là rất hài lòng với phản ứng của tiểu đệ mình, có đồ tốt thì đương nhiên phải hiếu kính đại ca rồi.
"Đúng là giặc nhà khó phòng." Nghe thấy lời truyền âm của Tiểu Ma Vương, Phương Dật không khỏi bật cười.
Trong mắt gia tộc Windsor, Ám Dạ Báo là thứ họ nuôi dưỡng từ nhỏ, đương nhiên là trung thành tuyệt đối. Nhưng họ không biết rằng, những sinh vật hoang dã khó thuần hóa như Ám Dạ Báo thường chỉ phục tùng kẻ mạnh trong cùng loài, mà Tiểu Ma Vương chính là kẻ mạnh như vậy, dù xét về thực lực hay trí tuệ đều áp chế khiến Ám Dạ Báo phục tùng răm rắp.
"Còn đợi gì nữa? Đi thôi."
Phương Dật có thể đoán được, nơi Ám Dạ Báo nói chắc hẳn là chỗ gia tộc Windsor cất giấu tài nguyên trong bí cảnh. Điều này khiến lòng Phương Dật cũng nóng lên, gia tộc Windsor tồn tại không biết bao nhiêu năm, chắc hẳn sẽ có không ít đồ tốt.
Theo sau Ám Dạ Báo đi lại không một tiếng động, đi được khoảng ba bốn cây số, Ám Dạ Báo đột nhiên hạ thấp cơ thể, cổ họng phát ra một tiếng gầm gừ thấp.
"Nó nói gì?"
Phương Dật truyền âm cho Tiểu Ma Vương. Phía trước ngoài một vài cây đại thụ đặc biệt to lớn ra, Phương Dật không thấy có gì khác biệt so với những nơi khác, hơn nữa anh cũng không cảm nhận được điềm báo nguy hiểm nào từ phía trước.
"Nó nói ở trong cây, vào trong, rồi xuống dưới."
Tiểu Ma Vương dùng móng vuốt gãi gãi đầu, nó không hiểu rõ ý của Ám Dạ Báo lắm, nhưng Phương Dật lại hiểu ngay lập tức, vì lối ra của bí cảnh này nằm trong thân cây, gia tộc Windsor đã dùng phương pháp tương tự để đặt phòng chứa bảo vật bên trong cây.
"Hai ngươi đợi đó, ta qua xem sao." Phương Dật dặn dò Tiểu Ma Vương, thân hình như quỷ mị lướt đi, đến trước cái cây đại thụ đường kính khoảng bảy tám mét, áp tai vào đó.
Sau khi thăng cấp Tiên Thiên, sáu giác quan của Phương Dật có thể nói là nhạy bén đến mức đáng sợ. Bình thường Phương Dật đều phong bế sáu giác quan, nếu không suốt ngày bên tai toàn là tiếng kiến đánh nhau rồi đủ loại mùi vị kỳ quái, Phương Dật chắc chắn sẽ phát điên mất.
Lúc này vừa mở sáu giác quan, âm thanh bên trong cây đại thụ lập tức truyền rõ mồn một vào tai Phương Dật. Trong thân cây không có tiếng động gì, nhưng dưới gốc cây lại có tiếng thở của một người. Nghe thấy tiếng này, trên mặt Phương Dật không khỏi lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Phương Dật ngạc nhiên không phải vì người này quá mạnh, mà là vì tu vi của người này quá yếu. Từ tiếng thở của người đó, Phương Dật phán đoán đây chỉ là một tiến hóa giả bình thường. Ở nơi quan trọng như thế này, Phương Dật vốn tưởng sẽ có tiến hóa giả cao cấp trấn giữ chứ.
"Lối vào chắc là ở phía trên." Phương Dật tay chân phối hợp leo lên cây đại thụ, quả nhiên ở chỗ chạc cây cao hơn hai mươi mét, một cánh cửa ẩn kín đã được Phương Dật tìm ra.
Phải nói rằng, nếu không có kẻ nội gián là Ám Dạ Báo, người ngoài muốn tìm được nơi này thì đúng là khó như lên trời, bởi vì những cây đại thụ trong rừng có tới hàng trăm hàng ngàn cây, dù biết ở khu vực này cũng khó mà tìm kiếm từng cái một.
Nhìn thấy Tiểu Ma Vương ở phía xa qua tán lá, Phương Dật khẽ vẫy tay, Ám Dạ Báo dẫn Tiểu Ma Vương cũng leo lên chạc cây. Phương Dật đặt tay lên cánh cửa trông như vỏ cây kia, vận chút lực liền chấn động mở cửa ra.
"Quả nhiên là ở dưới đất." Sau khi vào cửa, Phương Dật phát hiện cái cây này thực ra là một lối đi có thể chứa ba người đi song song, kéo dài thẳng xuống dưới. Phương Dật không do dự, dẫn đầu đi xuống.
Với tu vi của Phương Dật, muốn giấu diếm tai mắt của một tiến hóa giả bình thường thì đơn giản vô cùng. Cho đến khi Phương Dật đi sâu xuống lòng đất và đánh ngất tên tiến hóa giả canh cửa, tên đó vẫn không hề hay biết có người đã tiếp cận mình.
"Nơi này đối với gia tộc Windsor chắc cũng không phải là nơi quan trọng lắm nhỉ." Nhìn tên tiến hóa giả đang hôn mê trên ghế, Phương Dật lắc đầu, sự phòng bị ở nơi này rõ ràng có chút quá lỏng lẻo.
Tuy nhiên, điều Phương Dật không biết là, vốn dĩ nơi này đúng là có tiến hóa giả cao cấp trấn giữ, như Edward trước khi cuộc chiến với Liên minh Hắc Ám nổ ra, ông ta vẫn luôn ở nơi này.
Dưới gốc cây là một không gian độc lập, chiều cao khoảng bốn mét, đứng bên trong không cảm thấy quá ngột ngạt. Đi sâu vào trong có một hành lang, hai bên hành lang mỗi bên có ba căn phòng, phòng dùng cửa sắt dày cộp. Phương Dật không tìm thấy chìa khóa cửa sắt trên người tên kia.
Chỉ là với loại cửa sắt này, muốn ngăn cản Phương Dật là điều không thể. Đặt lòng bàn tay vào lỗ khóa vận lực chấn động, cửa sắt liền bị mở tung. Bên trong cửa sắt là một không gian rộng khoảng năm sáu mươi mét vuông, trong không gian này bày bốn năm hàng kệ gỗ trông giống như kệ bày cổ vật.
"Tìm xem, xem có đồ gì tốt không?!" Phương Dật nói với Tiểu Ma Vương đang theo sát phía sau.
"Ừm? Sao toàn là trống không thế này?" Khi Phương Dật đặt ánh mắt lên những cái kệ đó, cả người lập tức sững sờ. Những cái kệ gỗ chia làm bảy tám tầng đều trống trơn, không có lấy một món đồ.
"Gia tộc Windsor sẽ không chuyển hết những thứ này đi trước rồi chứ?" Phương Dật có chút không cam tâm đi một vòng lớn trong phòng, nhưng lại chẳng tìm thấy gì cả. Từ những dấu tay trên mấy cái kệ, Phương Dật có thể thấy, mới cách đây không lâu đã có người động vào những thứ này.
"Đi, sang phòng tiếp theo xem sao."
Phương Dật quay người ra khỏi căn phòng đó, dùng phương pháp tương tự mở thêm một cánh cửa sắt nữa, chỉ là điều khiến anh thất vọng là bên trong cánh cửa sắt này cũng không có bất kỳ thứ gì, ngay cả mặt đất cũng được quét dọn sạch sẽ.
"Cũng may, vẫn còn để lại cho ta chút đồ."
Liên tiếp năm căn phòng đều trống không, khi Phương Dật mở căn phòng thứ sáu, nhìn những hộp ngọc bày trên kệ, Phương Dật suýt chút nữa xúc động đến rơi nước mắt. Cảm giác vào núi báu mà tay không trở về thật sự quá khó chịu.
"Là linh dược!"
Phương Dật tiến lên mở một cái hộp ngọc, một mùi dược liệu nồng đậm lập tức xộc vào mũi. Bên trong đặt một cây sơn sâm có đủ tứ chi và râu tóc, trông như một ông lão tí hon, tỏa ra từng đợt linh khí dao động.
Phương Dật chưa từng thấy cây lão sơn sâm nào như vậy, lập tức đậy hộp lại, nhét vào trong túi của mình, rồi lại mở chiếc hộp thứ hai trên kệ. Chiếc hộp này lại chứa một cây hà thủ ô.
"Đồ tốt!" Nhìn cây hà thủ ô này, trong mắt Phương Dật lộ ra vẻ vui mừng. Khác với cây sơn sâm lúc nãy, cây hà thủ ô này là hai thân, giống như một nam một nữ quấn quýt lấy nhau, hình dáng vô cùng kỳ lạ.
Tiếp tục nhìn xuống, trong mỗi hộp ngọc đều có một cây dược liệu tỏa ra linh khí. So với những loại dược liệu Phương Dật hái bên ngoài, linh dược trong hộp ngọc quý giá hơn nhiều, có vài loại Phương Dật căn bản không biết là gì.
"Gia tộc Windsor đúng là có người biết hàng đấy."
Nhìn linh dược trong hộp ngọc, Phương Dật rất hài lòng gật đầu. Những dược liệu này khi được niêm phong bằng ngọc thạch thì dược hiệu thất thoát rất ít, mặc dù không biết đã bị hái từ bao nhiêu năm trước, nhưng cây nào cây nấy đều tràn đầy linh tính.
"Này, ngươi làm gì thế?"
Ngay khi Phương Dật đang đắm chìm trong những linh dược này, mũi anh đột nhiên ngửi thấy một mùi vị khá quen thuộc. Ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy Tiểu Ma Vương đang dùng hai móng vuốt nhỏ ôm một vật rất nhỏ, đang đổ những thứ bên trong vào miệng.
"Đây, đây là Hàn Băng Tủy?"
Phương Dật lập tức tỉnh táo lại. Anh từng giúp Tống Thiên Vũ giám định Hàn Băng Tủy, thứ này tuy gọi là Hàn Băng Tủy nhưng lại là tính nhiệt, có một loại mùi vị giống như lưu huỳnh, nếu không phải người hiểu đặc tính của nó thì sợ là căn bản không dám nuốt.
"Thứ này ngươi đừng có ăn bậy." Phương Dật vội vàng tiến lên cướp lấy cái lọ ngọc cực nhỏ kia, nhưng Hàn Băng Tủy bên trong đã bị Tiểu Ma Vương đổ sạch vào miệng rồi.
"Vị cũng chẳng ra sao, hơi đắng, không ngon." Chép chép miệng, Tiểu Ma Vương nhìn Phương Dật đầy vô tội, truyền một đoạn thần thức vào đầu Phương Dật.
"Cơ thể ngươi không thấy gì sao?" Phương Dật hỏi. Anh biết Hàn Băng Tủy là đồ tốt, nhưng cấu trúc cơ thể người và thú dù sao cũng khác nhau, thứ người ăn được chưa chắc Tiểu Ma Vương đã ăn được, giống như chó ăn sô-cô-la sẽ kích thích hệ thần kinh mà phát điên đến chết vậy.
"Không, không ngon, những thứ này, đều cho ngươi." Tiểu Ma Vương lắc đầu, dùng móng vuốt chỉ vào một cái kệ đặt sát tường.
"Vô Lượng Thiên Tôn, đây, đây đều là Hàn Băng Tủy, không, còn có Hỏa Sơn Dịch."
Phương Dật nhìn theo móng vuốt của Tiểu Ma Vương, đôi mắt lập tức trợn tròn, bởi vì trên cái kệ đó bày đủ hai ba mươi lọ ngọc, hơn nữa còn dùng tiếng Anh ghi chú chữ "lửa" và "băng". Cái nhìn này khiến Phương Dật suýt chút nữa hạnh phúc đến ngất đi.
Những chiếc bình ngọc đều không lớn, chỉ to bằng đầu ngón tay cái, mỗi bình bên trong chỉ đựng ba giọt Hàn Băng Tủy hoặc Hỏa Sơn Dịch, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đã đủ khiến Phương Dật vô cùng thỏa mãn. Bởi lẽ, lượng Hàn Băng Tủy và Hỏa Sơn Dịch mà Tống Thiên Vũ sử dụng trước khi đột phá cũng chỉ vỏn vẹn một giọt mà thôi.
"Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, người của gia tộc Windsor thật sự quá chu đáo."
Hai tay Phương Dật nhanh như gió, quét sạch toàn bộ những chiếc bình ngọc trên kệ. Mặc dù trước đó đã đổi được một phần Hỏa Sơn Dịch và Hàn Băng Tủy, nhưng đối với loại thiên tài địa bảo giúp võ giả hậu thiên đột phá này, Phương Dật có bao nhiêu cũng không thấy là đủ.
"Lãi lớn rồi, lãi đậm rồi."
Không bỏ sót bất kỳ một chiếc bình ngọc nào, nụ cười trên khóe miệng Phương Dật chưa từng ngơi nghỉ. So với những dược liệu luyện đan kia, Phương Dật thực chất coi trọng Hỏa Sơn Dịch và Hàn Băng Tủy hơn, bởi vì sau này những người bên cạnh Phương Dật không biết chừng lúc nào sẽ cần dùng đến chúng.