Mông Hổ vô cùng phiền muộn. Vốn dĩ mảnh đất Tấn Châu này được hắn canh giữ như thùng sắt, ở nơi đây hắn chính là thổ hoàng đế, đừng nói đến đám người bên Binh bộ, ngay cả bệ hạ bây giờ muốn chỉ tay năm ngón với hắn cũng rất khó. Huống hồ, vị thiên tử Đại Chu kia hiện đang lâm bệnh nặng, đã rất lâu không thể gượng dậy khỏi giường.
Hắn cũng không có dã tâm tranh bá thiên hạ, càng không muốn làm chuyện hoang đường như tự lập làm đế. Hắn biết thực lực của Hữu Uy Vệ, bảo toàn một góc Tấn Châu thì không khó, nhưng muốn tranh giành Trung Nguyên thì khó như lên trời. Hắn chỉ muốn làm một phú ông, thủ lấy Tấn Châu sống qua ngày, không chọc ai, nhưng cũng không để ai đến chọc mình.
Thế nhưng kẻ không biết trời cao đất dày là Tiêu Phá Quân của Hắc Kỳ Quân, sau khi giao chiến một trận với Từ Thắng Trị liền bại trận, bị Từ Thắng Trị đuổi chạy về phía bắc tiến vào địa giới Tấn Châu. Hắc Kỳ Quân có tới tám vạn người, tuy phần lớn là đám nông phu không biết giết người, nhưng một thế lực khổng lồ như vậy tiến vào địa bàn của mình, Mông Hổ làm sao có thể cho phép. Thế là hắn gom góp hai vạn kỵ binh, để lại tâm phúc Dương Nghiệp thủ thành Tấn Châu, bản thân thì nam hạ chặn đánh Tiêu Phá Quân. Vốn dĩ hắn tính toán rất hay, mình ở phía nam, Dương Nghiệp ở phía bắc, hai người giữ lấy Tấn Châu, ai cũng đừng hòng bước vào nửa bước.
Nhưng đáng tiếc là biến hóa quá nhanh, Tiêu Phá Quân còn chưa đuổi đi, Lưu Lăng lại tới. Nhận được văn thư cấp báo của Dương Nghiệp, tim Mông Hổ lập tức thắt lại.
Lưu Lăng không phải là Tiêu Phá Quân!
Với tác phong âm hiểm độc ác của tên đó, thừa dịp mình không có mặt ở Tấn Châu mà muốn đoạt thành, với thủ đoạn của Lưu Lăng, dù Dương Nghiệp còn hai vạn quân thủ thành, thật sự chưa chắc đã giữ được. Vạn nhất Tấn Châu thất thủ, mình lấy gì để an thân lập mệnh?
Vừa nghĩ đến đây, Mông Hổ đã nóng như lửa đốt, chỉ hận không thể mọc cánh bay về Tấn Châu. Khốn nỗi tên Tiêu Phá Quân như chó hoang phía sau cứ cắn chặt lấy mình, một khi mình dẫn quân rút lui, con chó hoang đó chắc chắn sẽ phát điên mà lao lên từ phía sau, nhe nanh múa vuốt, nếu không cắn cho một miệng đầy máu thì đâu còn là Tiêu Phá Quân với biệt danh "Chó Điên" nữa.
Về là tất yếu phải về, chỉ là phải xem làm sao để rút lui an toàn. Chó Điên Tiêu Phá Quân chắc chắn sẽ truy kích, phái ai đoạn hậu, đánh thế nào, đây đều là nan đề. Còn nữa, với sự hiểu biết của Mông Hổ về Lưu Lăng, tên đó đã bày ra tư thế tấn công mạnh, không thể nào quên mất mình ở đây. Có khi, Lưu Lăng tấn công mạnh Tấn Châu chính là muốn dẫn mình về, thủ đoạn "vây thành đánh viện" này, thực ra chẳng phải kế sách gì cao siêu.
Thế nhưng, trước một mưu kế công khai như vậy, mình lại không thể đối phó!
Tấn Châu mình nhất định phải cứu, chỉ cần Tấn Châu còn đó, dù hai vạn quân dưới trướng mình có mất sạch, tương lai vẫn có thể đông sơn tái khởi. Cho dù mình chỉ đơn thương độc mã vào được Tấn Châu, với tiềm lực trong thành Tấn Châu, việc tổ chức lại một đại quân mấy vạn người cũng không quá khó. Hơn nữa, với sự kinh doanh mấy năm nay của mình, lương thảo trong Tấn Châu đủ cho mười vạn đại quân ăn một năm, hắn không tin Lưu Lăng có năng lực vây Tấn Châu một năm!
Cho nên, dù biết rõ Lưu Lăng chắc chắn sẽ phái quân ngăn chặn, Mông Hổ vẫn phải quay về.
"Địch Vệ, đại quân hồi viện Tấn Châu, ta muốn ngươi dẫn quân đoạn hậu." Mông Hổ nói với đại tướng Địch Vệ dưới trướng.
Địch Vệ chắp tay cúi mình: "Mạt tướng tuân lệnh!"
Hắn khựng lại một chút, rồi nói tiếp: "Đại tướng quân thật sự muốn quay về?"
Mông Hổ gật đầu nói: "Tấn Châu là căn cơ của đại quân Hữu Uy Vệ, bệ hạ năm đó cho ta trấn thủ Tấn Châu chính là để uy hiếp nước Hán ở phía bắc. Nay Nhiếp chính vương Lưu Lăng của nước Hán đích thân dẫn quân tới đánh Tấn Châu, trong thành chỉ có một mình Dương Nghiệp, ta không yên tâm. Nếu Tấn Châu mất, ta còn mặt mũi nào gặp lại bệ hạ?"
"Vả lại... Tấn Châu là nơi ngươi và ta an thân lập mệnh, nếu Tấn Châu không còn, Đại Chu này tuy rộng lớn nhưng rất khó tìm được nơi nào để đặt chân. Hơn nữa, Hữu Uy Vệ chúng ta đối trận với quân đội nước Hán từ trước tới nay thắng nhiều bại ít, nếu lần này thực sự không giữ được Tấn Châu, mặt mũi quân đội Đại Chu chúng ta cũng mất sạch. Đến lúc đó, dù Hữu Uy Vệ chúng ta có toàn thân rút lui, e là cũng chẳng ai muốn cắt nhường một mảnh đất cho chúng ta. Cục diện Đại Chu hiện nay... haizz!" Mông Hổ thở dài, sắc mặt ảm đạm.
Địch Vệ nói: "Tướng quân, mạt tướng lại cho rằng, chính vì hiện nay Đại Chu đã loạn đến mức mất phương hướng, đại quân Hữu Uy Vệ chúng ta mới có cơ hội trổ tài, mà với uy danh của Đại tướng quân, hà tất phải co cụm ở một góc Tấn Châu này? Nay đại quân nước Hán thế như chẻ tre, chúng ta dù giữ được Tấn Châu cũng sẽ tiêu hao mất nửa thực lực, nếu muốn mưu tính chuyện khác thì khó rồi. Theo ý mạt tướng, sao Đại tướng quân không để tướng quân Dương Nghiệp rút khỏi Tấn Châu, sau đó Đại tướng quân dẫn quân tiến về phía tây? Hiện nay non nửa giang sơn vùng Tây Bắc Đại Chu đều bị lũ cỏ khấu không ra gì chiếm giữ, với uy danh hiển hách của Đại tướng quân, với đội quân bách chiến bách thắng là Hữu Uy Vệ, trước lấy Từ Châu, Đan Châu, sau đó phát binh đánh Diên Châu, vùng đất Tây Bắc sẽ nằm trong tầm tay!"
Mông Hổ xua tay nói: "Lời này sau này ngươi tuyệt đối không được nhắc lại. Ta được bệ hạ trọng dụng, quản lý Hữu Uy Vệ trấn thủ phương bắc, quan bái Đại tướng quân, tước Tấn Trấn Bắc Hầu, tuyệt đối không có lòng bất thần nào!"
Địch Vệ thấy hôm nay Mông Hổ không hề nổi giận đùng đùng như mọi khi mỗi khi mình nhắc tới chuyện tự lập, cảm thấy tâm tư Đại tướng quân đã lung lay, bèn tiến thêm một bước: "Đại tướng quân nói sai rồi, mạt tướng không phải khuyên Đại tướng quân làm chuyện bất thần, mà là khuyên Đại tướng quân trừ gian diệt tặc vì nước, hiệu mệnh vì bệ hạ, góp sức cho sự yên ổn của thiên hạ Đại Chu."
Ánh mắt Mông Hổ lóe lên, hắn hiểu ý của Địch Vệ. Giương cao ngọn cờ thanh trừng phản tặc vì nước để thu vùng Tây Bắc vào túi, chuyện này không phải hắn chưa từng nghĩ tới. Nhưng làm vậy thì có khác gì "bịt tai trộm chuông"? Người trong thiên hạ không phải kẻ ngốc, những đại nhân nắm giữ triều chính trong triều lại càng không phải kẻ ngốc. E rằng nếu mình thực sự dẫn quân tiến về phía tây, triều đình lập tức sẽ nổ tung. Dù sao thì hiện nay Đại Chu tuy thối nát, nhưng vẫn chưa có ai dám bước bước đầu tiên này. Một khi mình tiên phong bước chân thôn tính Tây Bắc, e là lập tức sẽ dẫn tới sự đối lập của vô số người.
Đại tướng quân Trịnh Siêu của Tả Dực Vệ ở phía nam lẽ nào không biết vùng Tây Bắc hiện đang nằm trong tầm tay? Đại tướng quân Đàm Bội của Hữu Dực Vệ đang dẫn quân đóng tại Diên Châu, năm vạn đại quân ở ngay đó, mình xuất binh đánh Tây Bắc thì thắng được mấy phần? Thực lực của Trịnh Siêu và Đàm Bội hiện nay đều mạnh hơn Hữu Uy Vệ, cả hai người đều đang giữ sự kiềm chế, nếu mình mạo muội dẫn quân tiến về phía tây, e là đến lúc đó đất Tây Bắc chưa cướp được đã mất Tấn Châu, lại bị đại quân nước Hán, người của Tả Dực Vệ, Hữu Dực Vệ ba mặt giáp công, e là chẳng bao lâu nữa phiên hiệu Hữu Uy Vệ sẽ bị xóa sổ.
"Không được! Cục diện Đại Chu hiện nay tuy trông có vẻ thối nát, nhưng các thế lực đều cẩn trọng duy trì một sự cân bằng. Nếu Hữu Uy Vệ chúng ta tiên phong phát động, một khi sự cân bằng bị phá vỡ, con chim đầu đàn là Hữu Uy Vệ này e là sẽ lập tức bị vạn tiễn xuyên tâm, chết không có chỗ chôn!"
"Tướng quân!" Địch Vệ còn muốn nói thêm, Mông Hổ chỉ xua tay: "Nể tình ngươi là thuộc hạ theo ta nhiều năm, hôm nay ta không truy cứu lời nói hồ đồ của ngươi, chuyện này đừng nói nữa, ta tự có tính toán trong lòng!"
Địch Vệ há miệng, cuối cùng vẫn nhịn xuống. Chỉ là, vẻ thất vọng đậm đặc trong mắt hắn không cách nào che giấu nổi, như cái vại đầy nước, cứ trào ra ngoài không dứt.
"Ngươi vẫn nên suy nghĩ xem làm sao bảo đảm hậu lộ cho đại quân đi. Lưu Lăng dẫn quân nam hạ vây khốn Tấn Châu, không thể không đề phòng ta, có khi đã đào sẵn hố đợi ta dẫn quân tới nhảy rồi. Nếu hậu lộ không vững, chúng ta có về được Tấn Châu hay không còn là ẩn số."
Địch Vệ thấy Mông Hổ chuyển chủ đề, đành đáp: "Đại tướng quân yên tâm, chỉ cần cho mạt tướng ba ngàn thiết kỵ, chắc chắn bảo đảm hậu lộ đại quân không ưu phiền! Chó Điên Tiêu Phá Quân tuy có tám vạn quân, nhưng đều là lũ cỏ khấu không chịu nổi một đòn, mạt tướng có lòng tin!"
Mông Hổ lắc đầu nói: "Ta không cho ngươi được ba ngàn người, nhiều nhất... cho ngươi một ngàn năm trăm kỵ binh."
Địch Vệ sững người, lập tức hiểu ra. Hắn biết Mông Hổ đang lo lắng điều gì, cũng biết Mông Hổ đang tính toán điều gì. Đại tướng quân mà mình đi theo hơn mười năm nay, giờ đây e là muốn biến mình thành quân cờ bỏ đi đó. Hắn chỉ cho mình một ngàn năm trăm người, thực ra vốn không định để mình dẫn quân quay về. Với một ngàn năm trăm người ngăn cản tám vạn quân của Tiêu Phá Quân, mình dù có là Ngô Khởi tái thế cũng không có bản lĩnh này.
Nghĩ đến việc theo Đại tướng quân mười năm, cuối cùng lại nhận lấy kết cục là một quân cờ bỏ đi, Địch Vệ không khỏi vô cùng thất vọng, lòng dạ hoang lạnh. Hắn cũng hiểu, quân Hán vây khốn Tấn Châu hiện nay không dưới sáu vạn, nói không chừng đã thiết lập bẫy ở nơi nào đó đợi Mông Hổ chui vào. Mông Hổ không dám phân binh quá nhiều để đoạn hậu, hắn còn cần dẫn theo lực lượng lớn nhất để phá vây quân Hán bên ngoài Tấn Châu, sao có thể cho mình quá nhiều quân? Nay đối kháng với Tiêu Phá Quân đã hơn một năm, tuy nhiều lần đại thắng, nhưng giặc cỏ lại như cỏ sau mưa, càng giết càng đông, mà hai vạn đại quân Hữu Uy Vệ nay chỉ còn chưa đầy một vạn sáu ngàn người.
Dường như nhìn ra sự thất vọng và bi ai của thuộc hạ, trong lòng Mông Hổ dấy lên cảm giác áy náy.
"Địch Vệ, không phải ta không muốn phân thêm binh cho ngươi, chỉ là... thật sự không phân ra được nhiều người như vậy. Tiêu Phá Quân tuy đông người thế mạnh, nhưng còn xa mới bằng Lưu Lăng của nước Hán. Điểm này ngươi biết, mà ta cũng không cưỡng ép ngươi, chỉ cần ngươi che chắn cho đại quân rút qua sông Đại Thương là được, sau đó ngươi liền dẫn quân triệt thoái, hỏa tốc hội hợp với ta."
Hắn khựng lại, vỗ vỗ vai Địch Vệ nói: "Nếu tình thế không thể khống chế, ngươi... cứ bỏ quân mà về. Ta có thể không có một ngàn năm trăm kỵ binh, thậm chí không có cả Hữu Uy Vệ, nhưng không thể không có ngươi. Sở dĩ để ngươi dẫn quân đoạn hậu không phải ta muốn từ bỏ ngươi, mà vì chỉ có ngươi ta mới có thể tin tưởng. Ta giao cả hậu phương của đại quân bắc quy cho ngươi, là vì ta tin tưởng ngươi!"
Địch Vệ lòng dạ thê lương, nhưng vẫn phải chắp tay: "Đa tạ Đại tướng quân tin tưởng!"
Hắn lại bi ai nghĩ thầm, lời này của ông nói nghe hay thật, dù ta thực sự như ông nói, bỏ mặc thuộc hạ một mình chạy thoát thân, sau này còn có thể dẫn quân sao? Một tướng quân bỏ mặc binh lính dưới trướng mà tự mình chạy thoát thân, e là không còn tư cách dẫn quân chinh chiến nữa.
Nghe ra sự lạnh lẽo trong lời nói của Địch Vệ, Mông Hổ nhíu mày nói: "Ngươi hiện nay đã là Ninh Viễn tướng quân ngũ phẩm, chỉ cần lần này giữ được hậu lộ cho đại quân, sau khi về Tấn Châu ta sẽ thăng ngươi làm Tráng Võ tướng quân chính tứ phẩm, độc lĩnh một vạn quân mã, đây là lời hứa của bản tướng quân với ngươi, ngươi cứ yên tâm."
Địch Vệ cười lạnh trong lòng, lần đầu tiên cảm thấy Mông Hổ chẳng qua chỉ là một kẻ tiểu nhân đê tiện mà thôi.
"Mạt tướng tạ ơn Đại tướng quân đề bạt!"
Địch Vệ làm một quân lễ trang trọng, trên mặt lộ ra vài phần vui vẻ. Mông Hổ thấy hắn cuối cùng cũng bị chức cao lộc hậu dụ dỗ, lòng liền an định lại. Chỉ là hắn không thấy, khi Địch Vệ cúi người, trong mắt có một tia lạnh lùng tuyệt tình lóe lên rồi vụt tắt.