Lưu Lăng đang đứng trước bản đồ nghiên cứu lộ trình hành quân, lộ trình hành quân tiến về phía Bắc của quân Tây Hạ. Phía bắc dãy Kỳ Liên có một tuyến phòng thủ của người Khiết Đan, đại tướng quân nước Liêu là Hàn Diên Thọ đang thống lĩnh mấy vạn đại quân trấn thủ nơi đây. Quân Tây Hạ muốn đánh úp Thượng Kinh thì không thể đi con đường này. Phía đông lại là phạm vi thế lực của Tây Kinh nước Đại Liêu, tuy theo tin tức từ Giám Sát Viện thì Gia Luật Hùng Cơ đã điều động nhân mã Tây Kinh tiến về U Châu, nhưng đại quân Tây Hạ vẫn không thể lặng lẽ vượt qua Đại Đồng được.
Ngụy Danh Nãng Tiêu không đời nào nói cho Lưu Lăng biết lộ trình hành quân. Tin tức của Giám Sát Viện tuy chính xác nhưng cũng chẳng có bản lĩnh tiên tri, quân Tây Hạ chưa xuất binh thì dù người của Giám Sát Viện có đứng canh ngay cửa nhà họ cũng chẳng tra ra được manh mối gì. Cho nên, Lưu Lăng bây giờ chỉ có thể dựa vào bản đồ để phân tích lộ trình hành quân của người Tây Hạ. Thời đại này, không ai coi trọng tình báo như Lưu Lăng. Đây cũng là chìa khóa giúp quân Hán trăm trận trăm thắng. Lưu Lăng chẳng qua chỉ là một kẻ xuyên không từ hậu thế, cho dù hắn thông thuộc lịch sử thì đã sao? Hắn căn bản không chắc chắn thời đại mình đang sống có phải là thời đại được ghi chép trong sách sử hay không, bởi cục diện hiện tại đã xuất hiện những sai lệch rất lớn so với sử sách, những thứ hắn biết đã hoàn toàn vô dụng.
Dựa vào chút kiến thức hậu thế ít ỏi đó mà có thể trở thành danh tướng trăm trận trăm thắng sao? Tuyệt đối không thể nào. Đương thời, con cháu các thế gia quân sự đọc thuộc binh thư nhiều như lông bò, sao chẳng thấy mấy người trở thành danh tướng? Lưu Lăng không đọc nhiều sách binh pháp, nền tảng của hắn chẳng có gì hơn người. Xuyên không tới là tự nhiên giỏi giang sao? Đó hoàn toàn là chuyện nhảm nhí. Sở dĩ Lưu Lăng có được thành tựu như ngày hôm nay, nguyên nhân lớn nhất chính là hắn coi trọng công tác tình báo.
Hắn hiểu kẻ địch, kẻ địch lại không hiểu hắn, đó chính là lý do vì sao hắn liên tiếp giành thắng lợi.
Chính vì sự thành công đó, hiện nay có rất nhiều người đang nghiêm túc nghiên cứu binh pháp của hắn. Trong mắt nhiều người, Lưu Lăng là bậc thầy binh pháp, sau mỗi trận đại thắng đều có người phân tích tỉ mỉ đầu đuôi sự việc, rồi suy đoán Lưu Lăng đã dùng kế này kế nọ. Nếu Lưu Lăng biết được, e rằng chỉ biết cười khổ một tiếng. Một kẻ đến tận bây giờ còn không thuộc hết "Tam thập lục kế" như hắn, thì trông giống bậc thầy binh pháp chỗ nào? Cho nên Lưu Lăng căn bản không sợ có người nghiên cứu chiến thuật binh pháp của mình, vì mỗi trận đánh hắn đều đưa ra bố trí dựa trên tình báo, nếu như thế mà vẫn có người tìm ra được quy luật hay bài bản gì đó, thì mới là chuyện lạ.
Lưu Lăng hiện tại đã coi việc nắm bắt hành động của người khác thành một thói quen. Mặc dù lộ trình hành quân của người Đảng Hạng không liên quan mật thiết đến quân Hán, nhưng Lưu Lăng ép buộc bản thân không được trở thành kẻ mù hay kẻ điếc.
Đang nghiên cứu bản đồ, Triệu Đại – Chỉ huy sứ Giám Sát Viện kiêm người đưa thư tận tụy của Lưu Lăng – bước vào đại trướng.
"Vương gia, Trần cô nương đã đến Tấn Châu rồi."
Triệu Đại đưa một bản mật báo của Giám Sát Viện cho Lưu Lăng.
Lưu Lăng tiếp nhận xem qua rồi mỉm cười, hắn ngồi xuống suy nghĩ một lát rồi hỏi Triệu Đại: "Có cái tên nào hay không, giúp ta tham mưu một chút."
Triệu Đại đáp: "Thuộc hạ không dám giúp tiểu vương gia đặt tên."
Lưu Lăng cười nói: "Sao ngươi lại chắc chắn sẽ là con trai?"
Triệu Đại ngẫm nghĩ rồi nói: "Công chúa, thuộc hạ cũng không dám."
Lưu Lăng hiện là Hán Vương, nếu sinh con gái thì nên gọi là Quận chúa. Chữ "Công chúa" mà Triệu Đại thốt ra thật tự nhiên, tự nhiên đến mức ngay cả Lưu Lăng cũng không phát hiện có gì bất ổn. Trong mắt Triệu Đại, hay nói đúng hơn là trong mắt tất cả mọi người trong quân Đại Hán, vị Hán Vương chưa xưng đế mới là hoàng đế thực sự, còn tiểu hoàng đế Lưu Lập... mọi người từ lâu đã cố ý lờ đi. Không phải là mọi người không tôn trọng tiểu hoàng đế, mà là mọi người căn bản không để tâm.
"Nói đi, ở chỗ riêng tư này, làm gì có nhiều quy củ như vậy." Lưu Lăng nói.
Triệu Đại đáp: "Vậy thuộc hạ xin được mạn phép một lần."
Lưu Lăng nói: "Ngươi mạn phép còn ít sao?"
Triệu Đại cười ngượng nghịu: "Nếu là tiểu vương gia, là công tử của Hoa Hạ, kế thừa đức uy của Vương gia, gọi là Đức Hoa thì thế nào?"
Lưu Lăng nhìn Triệu Đại một cái như nhìn yêu nghiệt, hỏi: "Ngươi từ Hồng Kông tới à?"
Triệu Đại thật sự không hiểu lời Lưu Lăng, ngạc nhiên hỏi: "Hồng Kông là nơi nào?"
Lưu Lăng phẩy tay cười: "Đùa thôi, cái tên này không được, nghĩ cái khác đi."
"Kiến thức của thuộc hạ thực sự có hạn, giá mà Chu Diên Công ở đây thì tốt. Chu đại nhân học phú ngũ xa, điểm này thuộc hạ quả thực không bằng Chu đại nhân nhiều lắm. Vương gia có thể viết một lá thư cho lão tể tướng, nếu dùng kênh của Giám Sát Viện truyền đi, thì cái tên lão tể tướng đặt không đầy mấy ngày là Vương gia đã biết rồi."
Lưu Lăng suy nghĩ một chút rồi nói: "Thôi bỏ đi, con của ta thì tự ta đặt là tốt nhất. Ta chỉ bảo ngươi giúp nghĩ xem thôi, nhất thời ta cũng không nghĩ ra cái nào hay."
"Nếu là con gái thì sao ạ?"
Lưu Lăng nhíu mày nói: "Không biết có phải tất cả những người lần đầu làm cha đều vắt óc suy nghĩ vì chuyện đặt tên cho con hay không, cứ luôn muốn chọn một cái tên vừa cát tường vừa an khang. Thôi vậy, dù sao cũng còn mấy tháng nữa mới đến ngày sinh, đợi con chào đời rồi đặt cũng không muộn. Trước hết hãy nói chuyện trong triều đình đi, tin tức trong viện đã xác minh chưa?"
Triệu Đại nói: "Thuộc hạ đã phái người về chuyên trách tra xét việc này. Lúc đầu khi Kỳ Lân Vệ giải tán, tướng quân Lang Thanh đã cung cấp danh sách, bây giờ xem ra danh sách đó cũng không hoàn toàn đúng thực. Tuy nhiên Vương gia không cần quá để tâm, mấy kẻ sa cơ lỡ vận đó, còn có thể làm nên sóng gió lớn gì được? Có điều có một việc đáng chú ý... theo tin tức truyền về từ trong viện nói rằng, Bệ hạ gần đây dường như tính tình đại biến, biến thành, thực sự giống như một đứa trẻ vậy."
Lưu Lăng cười nói: "Một người từ sáu tuổi đã chẳng giống trẻ con, đến mười tuổi lại bỗng nhiên giống một đứa trẻ, thật không biết hắn đang nghĩ gì, làm việc gì cũng hấp tấp vội vàng như vậy thì làm được đại sự gì. Tra xét đi, Lưu Lập có chút tâm cơ nhưng thành phủ vẫn còn quá non nớt, có vài chuyện là không giấu được đâu, xem xem trong triều là ai đang ảnh hưởng đến nó."
Triệu Đại gật đầu: "Thuộc hạ đang tra rồi, nhưng thuộc hạ cho rằng chắc không phải trọng thần trong triều, còn việc có phải là đám văn nhân ngu trung vô vị đang ảnh hưởng đến Bệ hạ hay không, thì chắc cũng không khó tra."
Lưu Lăng ừ một tiếng: "Tuy nhìn qua chỉ là chuyện nhỏ, nhưng luôn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn. Trận Thương Châu không cần đến Tiên Phong Doanh của Quý Thừa Vân, truyền lệnh cho hắn, bảo hắn dẫn Tiên Phong Doanh về Tấn Châu, âm thầm hộ vệ Vương phủ. Ngoài ra, hãy để Lang Thanh biết việc này, hắn là tướng quân Vũ Lâm Vệ, chuyện trong cung hắn khó mà chối bỏ trách nhiệm."
"Nếu không có gì bất ngờ, trước khi Tử Ngư sinh con thì đại quân phải rút về phía nam. Trước khi ta trở về Tấn Châu, nhất định phải làm rõ đứa trẻ Lưu Lập này, xem có phải lại muốn chơi trò nhà chòi nữa hay không."
Triệu Đại nhíu mày: "Thuộc hạ... thuộc hạ xin nói một câu đại nghịch bất đạo, nếu Vương gia không nỡ lòng, việc này cứ giao cho thuộc hạ làm."
Lưu Lăng ngẩng đầu nhìn Triệu Đại một cái rồi nói: "Dẫu sao vẫn phải tôn trọng Thái hậu, bà ấy không dễ dàng gì. Cứ xem đã, mấy năm tới ta đều không có thời gian ở Tấn Châu, việc trong triều đình luôn cần có một người ngồi đó mới ổn. Đợi chuyện Trung Nguyên giải quyết xong, ta tất nhiên phải dùng binh với Nam Đường, Hậu Thục, kế hoạch bình định Giang Nam trong vòng năm năm sẽ không đổi. Hầu Thân và Tạ Hoán Nhiên là những người ta tin tưởng, trong triều có họ ở đó, Chu Diên Công sớm muộn gì cũng phải về trấn giữ Quân Cơ Xứ, sẽ không có chuyện gì bất ngờ xảy ra đâu. Chỉ cần... chỉ cần nó ngoan ngoãn một chút, ta để nó làm thái bình hoàng đế cả đời cũng chẳng phải không được."
Triệu Đại lắc đầu: "Dẫu sao cũng không được đâu ạ, Vương gia thứ tội, thuộc hạ cảm thấy vẫn nên sớm quyết đoán thì hơn, Đại Hán này là Đại Hán của Vương gia, không phải của người khác. Không quyết đoán thì sẽ tự chuốc lấy loạn. Phá rồi mới lập, mới có thể vững bền."
Lưu Lăng rốt cuộc vẫn không thể nhẫn tâm, dù sao đứa trẻ đó cũng là cháu trai của hắn. Cho dù đứa cháu này trong lòng có chút âm u, nhưng mẹ của nó lại là một người phụ nữ biết đại cục. Tô Tiên Lê đã làm rất nhiều việc, bao gồm cả việc giải tán Hắc Kỳ Lân Quân, đều là để bảo vệ đứa con của bà. Nếu nói Lưu Lăng là kẻ có lòng dạ đàn bà thì có lẽ không hoàn toàn đúng, nhưng đối với phụ nữ, hắn luôn không thể quá tàn nhẫn.
Triệu Đại không nói gì thêm, trong lòng lại có chút không đồng tình với những lời Vương gia nói về chuyện này. Lưu Lăng khó tránh khỏi còn vương vấn tình nghĩa, nhưng với Gia Phong hoàng đế Lưu Trác thì hắn không có chút cảm tình nào. Lúc trước khi Lưu Lăng bị giam trong thiên lao, hắn và Triệu Nhị thậm chí từng nghĩ đến việc vào cung ám sát lão hoàng đế. Sau này Gia Phong hoàng đế lên ngôi, Triệu Đại không dưới một lần nảy sinh sát tâm với y. Nếu không phải Lưu Lăng đè nén, Triệu Đại lúc đó đã nắm trong tay một thế lực, thực sự đã dám làm ra chuyện lớn rồi.
Họ là những quân nhân, không giống đám văn quan kia. Lòng trung thành của họ đối với Lưu Lăng được xây dựng trên sự rèn luyện qua máu và lửa. Đã bao nhiêu năm rồi, họ sớm đã coi Lưu Lăng là hoàng đế của Đại Hán. Hơn nữa thiên hạ của Đại Hán ngày nay, đều là Vương gia đánh xuống bằng đao bằng thương, chẳng liên quan gì đến vị tiểu hoàng đế còn chưa mọc đủ răng kia cả. Văn quan có lẽ vẫn giữ một sự sợ hãi và kính trọng tự nhiên với hoàng đế, nhưng họ thì không.
Thấy Lưu Lăng cuối cùng không chịu hạ quyết tâm, Triệu Đại nói: "Vậy thì cứ xem đã, dù có chơi trò nhà chòi gì đi nữa, rốt cuộc cũng không qua mắt được Vương gia."
Hắn nhớ một câu Vương gia từng nói, bất kể âm mưu quỷ kế nào, trước thực lực tuyệt đối đều chỉ là trứng chọi đá. Dù tiểu hoàng đế kia muốn gây ra chuyện gì, Vương gia chỉ cần động nhẹ ngón tay là có thể nghiền nát nó thành tro bụi. Đây căn bản không phải cuộc so tài cùng đẳng cấp, huống hồ hắn biết Vương gia từ đầu đến cuối đều khinh thường việc chơi nhà chòi với một đứa trẻ. Cho nên Triệu Đại cũng không tiện khuyên quá gấp, đợi đến khi tiểu hoàng đế kia chơi quá đà, Vương gia nổi lôi đình, trừ khử mọi phiền phức chẳng phải chỉ trong khoảnh khắc sao?
"Có tin tức của Nhiếp công tử không?" Lưu Lăng hỏi.
Triệu Đại nói: "Nhiếp công tử đã đến Kim Lăng, ngày đầu tiên ở lại quán trọ, tối đó vào hoàng cung Nam Đường, rồi lấy vài đĩa trân tu trong ngự thiện phòng, ngồi trên nóc Huyền Vũ Điện của hoàng đế Nam Đường Lý Dục vừa uống rượu vừa ngắm trăng, còn bắt Kim Y Cơ Vô Danh đi cùng mình lên nóc nhà uống rượu chung. Ngày thứ hai, Nhiếp công tử tình cờ gặp thần y Ngô Bản đang cứu người trên đường phố, hai người lại cùng nhau uống rượu ở Hồng Phúc Lâu suốt nửa đêm."
Lưu Lăng cười ha hả: "Những nhân vật thần long thấy đầu không thấy đuôi như họ mà lúc nào cũng gặp được nhau. Ta đã muốn gặp thần y Ngô Bản từ lâu, tiếc là cơ duyên vẫn chưa tới. Chạy lên nóc Huyền Vũ Điện uống rượu, thật không biết cái danh hiệu thiên hạ vô song của Nhiếp Nhiếp từ đâu mà ra nữa."
Triệu Đại cười nói: "Ở trên điện hoàng cung Nam Đường uống rượu trộm của hoàng đế, ăn cao lương mỹ vị của hoàng đế, chẳng lẽ còn chưa đủ thiên hạ vô song sao?"
Lưu Lăng bỗng hỏi: "Cơ Vô Danh cũng dùng kiếm à?"
Triệu Đại gật đầu.
Lưu Lăng nói: "Cứ để Cơ Vô Danh ở lại Kim Lăng một thời gian đi, đã dùng kiếm thì ở bên cạnh Nhiếp Nhiếp lâu một chút, bao giờ cũng có lợi ích lớn."
"Ngoài ra, vì Cơ Vô Danh đã vào hoàng cung Nam Đường một cách thạo đường, bảo cậu ta để ý thêm hành động của Lý Dục. Để ý hành động trong quân Nam Đường, chẳng bằng trực tiếp để ý hoàng đế là thực tế nhất. Điều thêm một đội mật điệp tới Kim Lăng, trực tiếp nghe sự chỉ huy của Cơ Vô Danh."
Lưu Lăng suy nghĩ một chút rồi nói: "Triều Cầu Ca ở Thượng Kinh, Nhiếp thị huynh đệ ở Tấn Châu, Cơ Vô Danh ở Kim Lăng, người bên cạnh ngươi cũng không rời đi được, điều Ninh Hoan ở Tây Kinh về đi, bảo hắn cũng về Tấn Châu, rảnh rỗi thì có thể lên nóc hoàng cung ngắm trăng nhiều hơn."
Triệu Đại cười: "Ninh Hoan à... ở Tây Kinh đã quá thoải mái rồi, cũng nên về thôi."
"Điều cả Trần Tiểu Thụ về, đợi bên cạnh ta, phía Khai Phong cũng không có việc gì gấp. Thượng Kinh có Tiểu Triều, Hưng Khánh Phủ có Thiết Liêu Lang, Kim Lăng có Cơ Vô Danh, Ích Châu có Mộc Thu Phong, Vũ An có Địch Phù Chu, Kim Y không có nhiệm vụ lớn thì đều điều hết về viện đi."
Triệu Đại ừ một tiếng: "Thực ra có thể điều về cũng chỉ có một mình Tức Tự Ngôn, còn về người đó, vẫn cứ nên đại ẩn đi thôi."
Lưu Lăng cười: "Ai mà ngờ được... hắn cũng là Kim Y của viện chứ?"
Mười hai Kim Y đã xuất hiện mười một người, mọi người có thể sắp xếp lại, xem thử trong những cái tên này mình thích nhất cái nào? Hai cái tên tôi thích nhất, xem có trùng với cái mọi người thích không nhé?