"Cậu chắc không phải là người thuận tay trái nhỉ." Tôi tiếp tục nói: "Vậy thì chặt bỏ tay trái đi, giữ lại tay phải còn làm được khối việc."
Tiểu Mao thở hổn hển, không ai hiểu rõ sự tàn nhẫn của Lưu Hướng Vinh hơn hắn. Những lời này của tôi giống như từng nhát dao đâm mạnh vào tim hắn. "Tôi sẽ bảo Lưu Hướng Vinh ra tay dứt khoát một chút, đảm bảo cậu không phải chịu quá nhiều đau đớn..." Lời còn chưa dứt, Tiểu Mao bỗng khuỵu hai đầu gối xuống, quỳ rạp trước mặt tôi, khóc lóc van xin: "Hạo ca, anh ngàn vạn lần đừng nói với Lưu Hướng Vinh."
Cú quỳ này cũng làm tôi giật mình, nhưng cũng không đến mức quá kinh ngạc. Những kẻ sẵn sàng bán rẻ bản thân vì tiền thì xương cốt bao giờ cũng mềm yếu hơn người khác. Tôi vỗ vỗ lên đầu Tiểu Mao, nhẹ nhàng nói: "Có nói với Lưu Hướng Vinh hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào việc cậu có biết điều hay không." Trên mặt Tiểu Mao còn đọng hai giọt nước mắt, nghe vậy liền gật đầu lia lịa: "Tôi nhất định sẽ biết điều." Tôi hỏi: "Mỗi lần cậu báo tin, Trương Vân Phi trả cho cậu bao nhiêu tiền?" Tiểu Mao lau nước mắt đáp: "Một trăm tệ." Tôi gật đầu, rút từ trong túi ra hai trăm tệ đưa cho hắn.
"Đây là..." Tiểu Mao ngẩn người, không dám nhận tiền.
"Sau này Lưu Hướng Vinh và Trương Vân Phi có tin tức gì, cậu cứ đến báo cho tôi, tôi trả gấp đôi."
"Anh..." Tiểu Mao kinh ngạc nhìn tôi.
"Cứ chuyên tâm kiếm tiền của cậu đi, chuyện khác không cần quản." Tôi lạnh lùng nói: "Giữ cái miệng cho chặt vào, bằng không tôi cho cậu chết!"
"Vâng vâng, tôi làm nghề này, miệng lưỡi luôn kín như bưng." Tiểu Mao vội vàng nhét tiền vào túi rồi đứng dậy, miệng cười toe toét. Đúng là có tiền là vui, chẳng màng đến liêm sỉ gì cả. Kiểu người này cũng dễ điều khiển, dễ đối phó hơn đám cứng mềm không ăn kia nhiều. Ví dụ như Hầu Thánh Sóc, giờ nghĩ lại vẫn thấy rợn cả người.
"Vậy thì, nói cho tôi biết chuyện đầu tiên." Tôi tiếp lời: "Lưu Hướng Vinh không nộp đủ tiền góp, mấy ngày nay đang lo sốt vó, Trương Vân Phi định lợi dụng chuyện này để làm gì?"
Tiểu Mao trố mắt nhìn tôi: "Hạo ca, sao anh biết hay vậy? Thần cơ diệu toán quá!"
"Đừng nói nhảm. Tôi hỏi gì cậu đáp nấy, nếu còn muốn kiếm tiền."
"Vâng vâng vâng." Tiểu Mao nói: "Trương Vân Phi bảo tôi giới thiệu cho Lưu Hướng Vinh một kẻ cho vay nặng lãi bên ngoài. Kẻ cho vay này tất nhiên là do Trương Vân Phi sắp đặt, muốn dùng cách này để siết chặt lấy Lưu Hướng Vinh, sau này có thể lợi dụng hắn làm nhiều việc."
"Hừm." Tôi cười: "Trương Vân Phi này cũng thông minh đấy chứ." Sau đó tôi lại rút hai trăm tệ đưa cho Tiểu Mao. Tiểu Mao hớn hở nhận lấy, lại hỏi: "Hạo ca, anh còn muốn biết chuyện gì nữa không?" Lần này đi ra ngoài, tôi mang theo khá nhiều tiền, cũng nhờ lúc ở trấn Đông Quan kiếm được không ít, trên đời này đi đâu cũng cần tiền mở đường. Tôi lại hỏi hắn: "Hiện tại phía Khưu Phong nghĩ gì về tôi?" Tiểu Mao đáp: "Nghĩ gì cụ thể thì tôi không rõ, nhưng nghe từ miệng Trương Vân Phi thì họ khá tiếc vì không lôi kéo anh sớm hơn. Chẳng phải sao, nhân tài như Hạo ca thì ai mà chẳng muốn tranh giành."
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Cú quỳ này cũng làm tôi giật mình, nhưng cũng không đến mức quá kinh ngạc. Những kẻ sẵn sàng bán rẻ bản thân vì tiền thì xương cốt bao giờ cũng mềm yếu hơn người khác. Tôi vỗ vỗ lên đầu Tiểu Mao, nhẹ nhàng nói: "Có nói với Lưu Hướng Vinh hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào việc cậu có biết điều hay không." Trên mặt Tiểu Mao còn đọng hai giọt nước mắt, nghe vậy liền gật đầu lia lịa: "Tôi nhất định sẽ biết điều." Tôi hỏi: "Mỗi lần cậu báo tin, Trương Vân Phi trả cho cậu bao nhiêu tiền?" Tiểu Mao lau nước mắt đáp: "Một trăm tệ." Tôi gật đầu, rút từ trong túi ra hai trăm tệ đưa cho hắn.
"Đây là..." Tiểu Mao ngẩn người, không dám nhận tiền.
"Sau này Lưu Hướng Vinh và Trương Vân Phi có tin tức gì, cậu cứ đến báo cho tôi, tôi trả gấp đôi."
"Anh..." Tiểu Mao kinh ngạc nhìn tôi.
"Cứ chuyên tâm kiếm tiền của cậu đi, chuyện khác không cần quản." Tôi lạnh lùng nói: "Giữ cái miệng cho chặt vào, bằng không tôi cho cậu chết!"
"Vâng vâng, tôi làm nghề này, miệng lưỡi luôn kín như bưng." Tiểu Mao vội vàng nhét tiền vào túi rồi đứng dậy, miệng cười toe toét. Đúng là có tiền là vui, chẳng màng đến liêm sỉ gì cả. Kiểu người này cũng dễ điều khiển, dễ đối phó hơn đám cứng mềm không ăn kia nhiều. Ví dụ như Hầu Thánh Sóc, giờ nghĩ lại vẫn thấy rợn cả người.
"Vậy thì, nói cho tôi biết chuyện đầu tiên." Tôi tiếp lời: "Lưu Hướng Vinh không nộp đủ tiền góp, mấy ngày nay đang lo sốt vó, Trương Vân Phi định lợi dụng chuyện này để làm gì?"
Tiểu Mao trố mắt nhìn tôi: "Hạo ca, sao anh biết hay vậy? Thần cơ diệu toán quá!"
"Đừng nói nhảm. Tôi hỏi gì cậu đáp nấy, nếu còn muốn kiếm tiền."
"Vâng vâng vâng." Tiểu Mao nói: "Trương Vân Phi bảo tôi giới thiệu cho Lưu Hướng Vinh một kẻ cho vay nặng lãi bên ngoài. Kẻ cho vay này tất nhiên là do Trương Vân Phi sắp đặt, muốn dùng cách này để siết chặt lấy Lưu Hướng Vinh, sau này có thể lợi dụng hắn làm nhiều việc."
"Hừm." Tôi cười: "Trương Vân Phi này cũng thông minh đấy chứ." Sau đó tôi lại rút hai trăm tệ đưa cho Tiểu Mao. Tiểu Mao hớn hở nhận lấy, lại hỏi: "Hạo ca, anh còn muốn biết chuyện gì nữa không?" Lần này đi ra ngoài, tôi mang theo khá nhiều tiền, cũng nhờ lúc ở trấn Đông Quan kiếm được không ít, trên đời này đi đâu cũng cần tiền mở đường. Tôi lại hỏi hắn: "Hiện tại phía Khưu Phong nghĩ gì về tôi?" Tiểu Mao đáp: "Nghĩ gì cụ thể thì tôi không rõ, nhưng nghe từ miệng Trương Vân Phi thì họ khá tiếc vì không lôi kéo anh sớm hơn. Chẳng phải sao, nhân tài như Hạo ca thì ai mà chẳng muốn tranh giành."
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Đây là..." Tiểu Mao ngẩn người, không dám nhận tiền.
"Sau này Lưu Hướng Vinh và Trương Vân Phi có tin tức gì, cậu cứ đến báo cho tôi, tôi trả gấp đôi."
"Anh..." Tiểu Mao kinh ngạc nhìn tôi.
"Cứ chuyên tâm kiếm tiền của cậu đi, chuyện khác không cần quản." Tôi lạnh lùng nói: "Giữ cái miệng cho chặt vào, bằng không tôi cho cậu chết!"
"Vâng vâng, tôi làm nghề này, miệng lưỡi luôn kín như bưng." Tiểu Mao vội vàng nhét tiền vào túi rồi đứng dậy, miệng cười toe toét. Đúng là có tiền là vui, chẳng màng đến liêm sỉ gì cả. Kiểu người này cũng dễ điều khiển, dễ đối phó hơn đám cứng mềm không ăn kia nhiều. Ví dụ như Hầu Thánh Sóc, giờ nghĩ lại vẫn thấy rợn cả người.
"Vậy thì, nói cho tôi biết chuyện đầu tiên." Tôi tiếp lời: "Lưu Hướng Vinh không nộp đủ tiền góp, mấy ngày nay đang lo sốt vó, Trương Vân Phi định lợi dụng chuyện này để làm gì?"
Tiểu Mao trố mắt nhìn tôi: "Hạo ca, sao anh biết hay vậy? Thần cơ diệu toán quá!"
"Đừng nói nhảm. Tôi hỏi gì cậu đáp nấy, nếu còn muốn kiếm tiền."
"Vâng vâng vâng." Tiểu Mao nói: "Trương Vân Phi bảo tôi giới thiệu cho Lưu Hướng Vinh một kẻ cho vay nặng lãi bên ngoài. Kẻ cho vay này tất nhiên là do Trương Vân Phi sắp đặt, muốn dùng cách này để siết chặt lấy Lưu Hướng Vinh, sau này có thể lợi dụng hắn làm nhiều việc."
"Hừm." Tôi cười: "Trương Vân Phi này cũng thông minh đấy chứ." Sau đó tôi lại rút hai trăm tệ đưa cho Tiểu Mao. Tiểu Mao hớn hở nhận lấy, lại hỏi: "Hạo ca, anh còn muốn biết chuyện gì nữa không?" Lần này đi ra ngoài, tôi mang theo khá nhiều tiền, cũng nhờ lúc ở trấn Đông Quan kiếm được không ít, trên đời này đi đâu cũng cần tiền mở đường. Tôi lại hỏi hắn: "Hiện tại phía Khưu Phong nghĩ gì về tôi?" Tiểu Mao đáp: "Nghĩ gì cụ thể thì tôi không rõ, nhưng nghe từ miệng Trương Vân Phi thì họ khá tiếc vì không lôi kéo anh sớm hơn. Chẳng phải sao, nhân tài như Hạo ca thì ai mà chẳng muốn tranh giành."
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Sau này Lưu Hướng Vinh và Trương Vân Phi có tin tức gì, cậu cứ đến báo cho tôi, tôi trả gấp đôi."
"Anh..." Tiểu Mao kinh ngạc nhìn tôi.
"Cứ chuyên tâm kiếm tiền của cậu đi, chuyện khác không cần quản." Tôi lạnh lùng nói: "Giữ cái miệng cho chặt vào, bằng không tôi cho cậu chết!"
"Vâng vâng, tôi làm nghề này, miệng lưỡi luôn kín như bưng." Tiểu Mao vội vàng nhét tiền vào túi rồi đứng dậy, miệng cười toe toét. Đúng là có tiền là vui, chẳng màng đến liêm sỉ gì cả. Kiểu người này cũng dễ điều khiển, dễ đối phó hơn đám cứng mềm không ăn kia nhiều. Ví dụ như Hầu Thánh Sóc, giờ nghĩ lại vẫn thấy rợn cả người.
"Vậy thì, nói cho tôi biết chuyện đầu tiên." Tôi tiếp lời: "Lưu Hướng Vinh không nộp đủ tiền góp, mấy ngày nay đang lo sốt vó, Trương Vân Phi định lợi dụng chuyện này để làm gì?"
Tiểu Mao trố mắt nhìn tôi: "Hạo ca, sao anh biết hay vậy? Thần cơ diệu toán quá!"
"Đừng nói nhảm. Tôi hỏi gì cậu đáp nấy, nếu còn muốn kiếm tiền."
"Vâng vâng vâng." Tiểu Mao nói: "Trương Vân Phi bảo tôi giới thiệu cho Lưu Hướng Vinh một kẻ cho vay nặng lãi bên ngoài. Kẻ cho vay này tất nhiên là do Trương Vân Phi sắp đặt, muốn dùng cách này để siết chặt lấy Lưu Hướng Vinh, sau này có thể lợi dụng hắn làm nhiều việc."
"Hừm." Tôi cười: "Trương Vân Phi này cũng thông minh đấy chứ." Sau đó tôi lại rút hai trăm tệ đưa cho Tiểu Mao. Tiểu Mao hớn hở nhận lấy, lại hỏi: "Hạo ca, anh còn muốn biết chuyện gì nữa không?" Lần này đi ra ngoài, tôi mang theo khá nhiều tiền, cũng nhờ lúc ở trấn Đông Quan kiếm được không ít, trên đời này đi đâu cũng cần tiền mở đường. Tôi lại hỏi hắn: "Hiện tại phía Khưu Phong nghĩ gì về tôi?" Tiểu Mao đáp: "Nghĩ gì cụ thể thì tôi không rõ, nhưng nghe từ miệng Trương Vân Phi thì họ khá tiếc vì không lôi kéo anh sớm hơn. Chẳng phải sao, nhân tài như Hạo ca thì ai mà chẳng muốn tranh giành."
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Anh..." Tiểu Mao kinh ngạc nhìn tôi.
"Cứ chuyên tâm kiếm tiền của cậu đi, chuyện khác không cần quản." Tôi lạnh lùng nói: "Giữ cái miệng cho chặt vào, bằng không tôi cho cậu chết!"
"Vâng vâng, tôi làm nghề này, miệng lưỡi luôn kín như bưng." Tiểu Mao vội vàng nhét tiền vào túi rồi đứng dậy, miệng cười toe toét. Đúng là có tiền là vui, chẳng màng đến liêm sỉ gì cả. Kiểu người này cũng dễ điều khiển, dễ đối phó hơn đám cứng mềm không ăn kia nhiều. Ví dụ như Hầu Thánh Sóc, giờ nghĩ lại vẫn thấy rợn cả người.
"Vậy thì, nói cho tôi biết chuyện đầu tiên." Tôi tiếp lời: "Lưu Hướng Vinh không nộp đủ tiền góp, mấy ngày nay đang lo sốt vó, Trương Vân Phi định lợi dụng chuyện này để làm gì?"
Tiểu Mao trố mắt nhìn tôi: "Hạo ca, sao anh biết hay vậy? Thần cơ diệu toán quá!"
"Đừng nói nhảm. Tôi hỏi gì cậu đáp nấy, nếu còn muốn kiếm tiền."
"Vâng vâng vâng." Tiểu Mao nói: "Trương Vân Phi bảo tôi giới thiệu cho Lưu Hướng Vinh một kẻ cho vay nặng lãi bên ngoài. Kẻ cho vay này tất nhiên là do Trương Vân Phi sắp đặt, muốn dùng cách này để siết chặt lấy Lưu Hướng Vinh, sau này có thể lợi dụng hắn làm nhiều việc."
"Hừm." Tôi cười: "Trương Vân Phi này cũng thông minh đấy chứ." Sau đó tôi lại rút hai trăm tệ đưa cho Tiểu Mao. Tiểu Mao hớn hở nhận lấy, lại hỏi: "Hạo ca, anh còn muốn biết chuyện gì nữa không?" Lần này đi ra ngoài, tôi mang theo khá nhiều tiền, cũng nhờ lúc ở trấn Đông Quan kiếm được không ít, trên đời này đi đâu cũng cần tiền mở đường. Tôi lại hỏi hắn: "Hiện tại phía Khưu Phong nghĩ gì về tôi?" Tiểu Mao đáp: "Nghĩ gì cụ thể thì tôi không rõ, nhưng nghe từ miệng Trương Vân Phi thì họ khá tiếc vì không lôi kéo anh sớm hơn. Chẳng phải sao, nhân tài như Hạo ca thì ai mà chẳng muốn tranh giành."
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Cứ chuyên tâm kiếm tiền của cậu đi, chuyện khác không cần quản." Tôi lạnh lùng nói: "Giữ cái miệng cho chặt vào, bằng không tôi cho cậu chết!"
"Vâng vâng, tôi làm nghề này, miệng lưỡi luôn kín như bưng." Tiểu Mao vội vàng nhét tiền vào túi rồi đứng dậy, miệng cười toe toét. Đúng là có tiền là vui, chẳng màng đến liêm sỉ gì cả. Kiểu người này cũng dễ điều khiển, dễ đối phó hơn đám cứng mềm không ăn kia nhiều. Ví dụ như Hầu Thánh Sóc, giờ nghĩ lại vẫn thấy rợn cả người.
"Vậy thì, nói cho tôi biết chuyện đầu tiên." Tôi tiếp lời: "Lưu Hướng Vinh không nộp đủ tiền góp, mấy ngày nay đang lo sốt vó, Trương Vân Phi định lợi dụng chuyện này để làm gì?"
Tiểu Mao trố mắt nhìn tôi: "Hạo ca, sao anh biết hay vậy? Thần cơ diệu toán quá!"
"Đừng nói nhảm. Tôi hỏi gì cậu đáp nấy, nếu còn muốn kiếm tiền."
"Vâng vâng vâng." Tiểu Mao nói: "Trương Vân Phi bảo tôi giới thiệu cho Lưu Hướng Vinh một kẻ cho vay nặng lãi bên ngoài. Kẻ cho vay này tất nhiên là do Trương Vân Phi sắp đặt, muốn dùng cách này để siết chặt lấy Lưu Hướng Vinh, sau này có thể lợi dụng hắn làm nhiều việc."
"Hừm." Tôi cười: "Trương Vân Phi này cũng thông minh đấy chứ." Sau đó tôi lại rút hai trăm tệ đưa cho Tiểu Mao. Tiểu Mao hớn hở nhận lấy, lại hỏi: "Hạo ca, anh còn muốn biết chuyện gì nữa không?" Lần này đi ra ngoài, tôi mang theo khá nhiều tiền, cũng nhờ lúc ở trấn Đông Quan kiếm được không ít, trên đời này đi đâu cũng cần tiền mở đường. Tôi lại hỏi hắn: "Hiện tại phía Khưu Phong nghĩ gì về tôi?" Tiểu Mao đáp: "Nghĩ gì cụ thể thì tôi không rõ, nhưng nghe từ miệng Trương Vân Phi thì họ khá tiếc vì không lôi kéo anh sớm hơn. Chẳng phải sao, nhân tài như Hạo ca thì ai mà chẳng muốn tranh giành."
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Vâng vâng, tôi làm nghề này, miệng lưỡi luôn kín như bưng." Tiểu Mao vội vàng nhét tiền vào túi rồi đứng dậy, miệng cười toe toét. Đúng là có tiền là vui, chẳng màng đến liêm sỉ gì cả. Kiểu người này cũng dễ điều khiển, dễ đối phó hơn đám cứng mềm không ăn kia nhiều. Ví dụ như Hầu Thánh Sóc, giờ nghĩ lại vẫn thấy rợn cả người.
"Vậy thì, nói cho tôi biết chuyện đầu tiên." Tôi tiếp lời: "Lưu Hướng Vinh không nộp đủ tiền góp, mấy ngày nay đang lo sốt vó, Trương Vân Phi định lợi dụng chuyện này để làm gì?"
Tiểu Mao trố mắt nhìn tôi: "Hạo ca, sao anh biết hay vậy? Thần cơ diệu toán quá!"
"Đừng nói nhảm. Tôi hỏi gì cậu đáp nấy, nếu còn muốn kiếm tiền."
"Vâng vâng vâng." Tiểu Mao nói: "Trương Vân Phi bảo tôi giới thiệu cho Lưu Hướng Vinh một kẻ cho vay nặng lãi bên ngoài. Kẻ cho vay này tất nhiên là do Trương Vân Phi sắp đặt, muốn dùng cách này để siết chặt lấy Lưu Hướng Vinh, sau này có thể lợi dụng hắn làm nhiều việc."
"Hừm." Tôi cười: "Trương Vân Phi này cũng thông minh đấy chứ." Sau đó tôi lại rút hai trăm tệ đưa cho Tiểu Mao. Tiểu Mao hớn hở nhận lấy, lại hỏi: "Hạo ca, anh còn muốn biết chuyện gì nữa không?" Lần này đi ra ngoài, tôi mang theo khá nhiều tiền, cũng nhờ lúc ở trấn Đông Quan kiếm được không ít, trên đời này đi đâu cũng cần tiền mở đường. Tôi lại hỏi hắn: "Hiện tại phía Khưu Phong nghĩ gì về tôi?" Tiểu Mao đáp: "Nghĩ gì cụ thể thì tôi không rõ, nhưng nghe từ miệng Trương Vân Phi thì họ khá tiếc vì không lôi kéo anh sớm hơn. Chẳng phải sao, nhân tài như Hạo ca thì ai mà chẳng muốn tranh giành."
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Vậy thì, nói cho tôi biết chuyện đầu tiên." Tôi tiếp lời: "Lưu Hướng Vinh không nộp đủ tiền góp, mấy ngày nay đang lo sốt vó, Trương Vân Phi định lợi dụng chuyện này để làm gì?"
Tiểu Mao trố mắt nhìn tôi: "Hạo ca, sao anh biết hay vậy? Thần cơ diệu toán quá!"
"Đừng nói nhảm. Tôi hỏi gì cậu đáp nấy, nếu còn muốn kiếm tiền."
"Vâng vâng vâng." Tiểu Mao nói: "Trương Vân Phi bảo tôi giới thiệu cho Lưu Hướng Vinh một kẻ cho vay nặng lãi bên ngoài. Kẻ cho vay này tất nhiên là do Trương Vân Phi sắp đặt, muốn dùng cách này để siết chặt lấy Lưu Hướng Vinh, sau này có thể lợi dụng hắn làm nhiều việc."
"Hừm." Tôi cười: "Trương Vân Phi này cũng thông minh đấy chứ." Sau đó tôi lại rút hai trăm tệ đưa cho Tiểu Mao. Tiểu Mao hớn hở nhận lấy, lại hỏi: "Hạo ca, anh còn muốn biết chuyện gì nữa không?" Lần này đi ra ngoài, tôi mang theo khá nhiều tiền, cũng nhờ lúc ở trấn Đông Quan kiếm được không ít, trên đời này đi đâu cũng cần tiền mở đường. Tôi lại hỏi hắn: "Hiện tại phía Khưu Phong nghĩ gì về tôi?" Tiểu Mao đáp: "Nghĩ gì cụ thể thì tôi không rõ, nhưng nghe từ miệng Trương Vân Phi thì họ khá tiếc vì không lôi kéo anh sớm hơn. Chẳng phải sao, nhân tài như Hạo ca thì ai mà chẳng muốn tranh giành."
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Tiểu Mao trố mắt nhìn tôi: "Hạo ca, sao anh biết hay vậy? Thần cơ diệu toán quá!"
"Đừng nói nhảm. Tôi hỏi gì cậu đáp nấy, nếu còn muốn kiếm tiền."
"Vâng vâng vâng." Tiểu Mao nói: "Trương Vân Phi bảo tôi giới thiệu cho Lưu Hướng Vinh một kẻ cho vay nặng lãi bên ngoài. Kẻ cho vay này tất nhiên là do Trương Vân Phi sắp đặt, muốn dùng cách này để siết chặt lấy Lưu Hướng Vinh, sau này có thể lợi dụng hắn làm nhiều việc."
"Hừm." Tôi cười: "Trương Vân Phi này cũng thông minh đấy chứ." Sau đó tôi lại rút hai trăm tệ đưa cho Tiểu Mao. Tiểu Mao hớn hở nhận lấy, lại hỏi: "Hạo ca, anh còn muốn biết chuyện gì nữa không?" Lần này đi ra ngoài, tôi mang theo khá nhiều tiền, cũng nhờ lúc ở trấn Đông Quan kiếm được không ít, trên đời này đi đâu cũng cần tiền mở đường. Tôi lại hỏi hắn: "Hiện tại phía Khưu Phong nghĩ gì về tôi?" Tiểu Mao đáp: "Nghĩ gì cụ thể thì tôi không rõ, nhưng nghe từ miệng Trương Vân Phi thì họ khá tiếc vì không lôi kéo anh sớm hơn. Chẳng phải sao, nhân tài như Hạo ca thì ai mà chẳng muốn tranh giành."
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Đừng nói nhảm. Tôi hỏi gì cậu đáp nấy, nếu còn muốn kiếm tiền."
"Vâng vâng vâng." Tiểu Mao nói: "Trương Vân Phi bảo tôi giới thiệu cho Lưu Hướng Vinh một kẻ cho vay nặng lãi bên ngoài. Kẻ cho vay này tất nhiên là do Trương Vân Phi sắp đặt, muốn dùng cách này để siết chặt lấy Lưu Hướng Vinh, sau này có thể lợi dụng hắn làm nhiều việc."
"Hừm." Tôi cười: "Trương Vân Phi này cũng thông minh đấy chứ." Sau đó tôi lại rút hai trăm tệ đưa cho Tiểu Mao. Tiểu Mao hớn hở nhận lấy, lại hỏi: "Hạo ca, anh còn muốn biết chuyện gì nữa không?" Lần này đi ra ngoài, tôi mang theo khá nhiều tiền, cũng nhờ lúc ở trấn Đông Quan kiếm được không ít, trên đời này đi đâu cũng cần tiền mở đường. Tôi lại hỏi hắn: "Hiện tại phía Khưu Phong nghĩ gì về tôi?" Tiểu Mao đáp: "Nghĩ gì cụ thể thì tôi không rõ, nhưng nghe từ miệng Trương Vân Phi thì họ khá tiếc vì không lôi kéo anh sớm hơn. Chẳng phải sao, nhân tài như Hạo ca thì ai mà chẳng muốn tranh giành."
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Vâng vâng vâng." Tiểu Mao nói: "Trương Vân Phi bảo tôi giới thiệu cho Lưu Hướng Vinh một kẻ cho vay nặng lãi bên ngoài. Kẻ cho vay này tất nhiên là do Trương Vân Phi sắp đặt, muốn dùng cách này để siết chặt lấy Lưu Hướng Vinh, sau này có thể lợi dụng hắn làm nhiều việc."
"Hừm." Tôi cười: "Trương Vân Phi này cũng thông minh đấy chứ." Sau đó tôi lại rút hai trăm tệ đưa cho Tiểu Mao. Tiểu Mao hớn hở nhận lấy, lại hỏi: "Hạo ca, anh còn muốn biết chuyện gì nữa không?" Lần này đi ra ngoài, tôi mang theo khá nhiều tiền, cũng nhờ lúc ở trấn Đông Quan kiếm được không ít, trên đời này đi đâu cũng cần tiền mở đường. Tôi lại hỏi hắn: "Hiện tại phía Khưu Phong nghĩ gì về tôi?" Tiểu Mao đáp: "Nghĩ gì cụ thể thì tôi không rõ, nhưng nghe từ miệng Trương Vân Phi thì họ khá tiếc vì không lôi kéo anh sớm hơn. Chẳng phải sao, nhân tài như Hạo ca thì ai mà chẳng muốn tranh giành."
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Hừm." Tôi cười: "Trương Vân Phi này cũng thông minh đấy chứ." Sau đó tôi lại rút hai trăm tệ đưa cho Tiểu Mao. Tiểu Mao hớn hở nhận lấy, lại hỏi: "Hạo ca, anh còn muốn biết chuyện gì nữa không?" Lần này đi ra ngoài, tôi mang theo khá nhiều tiền, cũng nhờ lúc ở trấn Đông Quan kiếm được không ít, trên đời này đi đâu cũng cần tiền mở đường. Tôi lại hỏi hắn: "Hiện tại phía Khưu Phong nghĩ gì về tôi?" Tiểu Mao đáp: "Nghĩ gì cụ thể thì tôi không rõ, nhưng nghe từ miệng Trương Vân Phi thì họ khá tiếc vì không lôi kéo anh sớm hơn. Chẳng phải sao, nhân tài như Hạo ca thì ai mà chẳng muốn tranh giành."
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Tôi mặc kệ những lời nịnh nọt của Tiểu Mao, tiếp tục nói: "Sau này cậu cứ rỉ tai Trương Vân Phi, bảo rằng phía Nhiếp Viễn Long rất trọng dụng tôi, bốn vị Hồng Côn cũng rất nể mặt tôi, không chỉ vì kiếm được tiền, mà còn vì tôi nắm trong tay thế lực mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp họ xoay chuyển càn khôn. Tất nhiên, khi nói phải thêm thắt một chút, dùng giọng điệu của Lưu Hướng Vinh mà nói." Sau đó tôi rút một xấp tiền dày, đếm năm tờ đưa cho Tiểu Mao, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khó khăn.
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Nhìn xấp tiền dày cộm của tôi, mắt Tiểu Mao hoa cả lên, nước miếng suýt chảy ra, lúc nhận tiền tay còn run run. Ở chỗ Trương Vân Phi, hắn phải mất bao lâu mới kiếm được năm trăm tệ chứ. Tiểu Mao nhận tiền, gật đầu liên tục: "Hạo ca, anh cứ yên tâm, việc này tôi nhất định làm cho anh thật đẹp mắt. Nhưng mà..." Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Tại sao Hạo ca lại làm thế này nhỉ? Chẳng lẽ..." Lời chưa dứt, tôi bất ngờ tung một cước đá Tiểu Mao văng ra xa hai ba mét.
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, đừng có mà nghĩ tới, nếu không sẽ chẳng có lợi lộc gì cho cậu đâu!" Tôi trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn giết người. Lúc đối đầu với Đại Kim Cương, tôi cũng dùng ánh mắt này, giờ tôi giả vờ hung dữ cũng khá ra trò. Tiểu Mao nằm dưới đất, cả người run bần bật, miệng liên tục nói: "Vâng, vâng, Hạo ca tôi sai rồi, tôi không hỏi nữa."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ xấp tiền trong tay, nói: "Làm cho tốt, làm tốt thì chỗ tiền này đều là của cậu."
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Nhìn thấy tiền, Tiểu Mao như được hồi sinh đầy máu, lập tức đứng dậy đầy tinh thần, nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay tôi nói: "Không thành vấn đề Hạo ca, tôi sẽ dùng thực lực của mình để kiếm hết chỗ tiền này!" Thậm chí hắn còn nắm chặt hai tay, trông có vẻ rất nhiệt huyết.
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Thấy bộ dạng này của hắn, tôi thật đúng là dở khóc dở cười, phải nói là thật sự không quen với việc có người nhiệt huyết trong phương diện này. Sau đó tôi để lại cho Tiểu Mao một số điện thoại, còn đặt ra hai câu ám hiệu để tránh bị người khác bắt thóp. Rồi dặn dò thêm vài câu bảo hắn cẩn thận, bất kỳ tin tức nào có giá trị cũng phải báo cho tôi ngay lập tức. Tiểu Mao nắm chặt tay nói: "Yên tâm đi Hạo ca, cứ nhìn vào số tiền của anh, tôi cũng sẽ không giấu giếm anh điều gì đâu." Cảm giác như hắn vừa bùng lên ngọn lửa đấu chí vậy.
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể xếp việc này vào khái niệm "chuyện lạ thế gian". Có những người sinh ra đã thích tiền cũng chẳng có gì sai, mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau mà. Sau đó Tiểu Mao về nhà, tôi cũng rời khỏi khu chung cư tồi tàn đó. Trương Vân Phi đối phó với Lưu Hướng Vinh như vậy chứng tỏ hai bên thực sự đang đấu đá, không chỉ đấu công khai mà còn đấu ngầm. Đã đang đấu đá, vậy thì chuyện Lưu Hướng Vinh và Phù Gia Minh "đánh giả" ăn ý hồi sáng là sao? Thật khiến tôi đau đầu, đám người này rốt cuộc đang giở trò gì, cảm giác tôi như kẻ đứng ngoài, hoàn toàn không thấu hiểu được huyền cơ của họ.
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Nhưng cũng bình thường, tôi mới gia nhập phe Nhiếp Viễn Long được mấy ngày? Muốn trong thời gian ngắn ngủi mà nắm bắt được mọi thứ thì đúng là chuyện viển vông. Nhưng có Tiểu Mao, tôi tin rằng mình sẽ từng chút một đâm thủng màn đêm này, cuối cùng đón lấy ánh rạng đông chói lọi.
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Rời khỏi khu chung cư của Tiểu Mao, tôi không vội bắt xe buýt về, cứ lang thang vô định trên phố, trong đầu sắp xếp lại các mối quan hệ nhân vật ở trường nghề. Đi mãi, bỗng thấy khung cảnh xung quanh có chút quen thuộc. Ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đến cổng trường cấp ba Bắc Viên số 3. Trường này nằm ở phía bắc thành phố, lần trước cùng Hà Quyên đến tìm Tô Trạch. Đã đến đây rồi, không thể không tìm Tô Trạch. Lần trước cùng Thất Long Lục Phượng ăn cơm, còn tán gẫu về Tô Trạch với Hà Quyên một hồi, lúc đó còn nghĩ hôm nào đó phải đến tìm cậu ta. Người ta nói "chọn ngày không bằng gặp ngày", hôm nay thật tình cờ, vừa đúng lúc đến cổng trường, đây chính là cái duyên.
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Vào trường, dù sao cũng từng đến nên vẫn khá quen đường. Đi đến cửa tòa nhà dạy học, bảng thông báo vẫn đứng đó, trên đó dán một tờ thông báo mới nhất, tên Tô Trạch chễm chệ nằm trong danh sách, lại là một án kỷ luật cảnh cáo nặng. Lâu như vậy mà Tô Trạch vẫn chưa bị đuổi học, sự nhẫn nại của ngôi trường này cũng cao thật, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng tên này đã lo lót được với nhà trường. Tôi bước vào tòa nhà, bên trong rất yên tĩnh, lúc này mới nhớ ra đang là giờ nghỉ trưa, chưa đến giờ lên lớp. Tôi không có cách liên lạc nào với Tô Trạch, đành quay ra khỏi tòa nhà, đi dạo trong sân trường.
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Cơ sở vật chất của trường cấp ba Bắc Viên số 3 không tốt lắm, đâu đâu cũng là những tòa nhà cũ kỹ, tồn tại đã lâu năm. Tôi đi dạo vô định trong sân trường, khi đi đến nhà vệ sinh công cộng cạnh sân bóng rổ, bỗng thấy buồn tiểu, liền lách người đi vào. Người ta cũng lạ, lúc không thấy nhà vệ sinh thì không thấy buồn, vừa thấy là buồn ngay. Vừa vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả. Ở những buồng cuối cùng có bốn năm học sinh đang vây quanh tán gẫu, cười đùa, hút thuốc. Mùi thuốc lá rất nồng, tôi hít nhẹ một cái liền biết không ổn, giống hệt loại Lưu Hướng Vinh hay hút, có một mùi thơm rất đặc trưng. Tôi biết ngay mấy tên này cũng là con nghiện, nhìn tướng mạo, ăn mặc cũng chẳng phải hạng người tử tế gì. Tôi do dự một chút, thấy rằng vào rồi lại ra thì càng gây chú ý hơn, nên đành cắn răng đi đến bồn tiểu, cởi quần, từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt.
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Dù sao cũng đang ở trường khác, tôi không muốn gây chuyện, hành vi nhìn chung cũng khá khiêm tốn, chỉ cần họ không cố tình gây sự với tôi thì chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Lúc tôi đang đi tiểu, họ không nói chuyện nữa. Nhưng tôi chỉ cúi đầu nhìn "cậu nhỏ" của mình, cũng không biết họ có đang nhìn tôi không. Xong xuôi, tôi rũ rũ, kéo quần lên định chuồn, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Này người anh em, cậu không phải học sinh trường này nhỉ?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Mọi người dường như đều có cảm giác này, ở một ngôi trường lâu ngày, rất dễ nhận ra một học sinh có phải là người của trường hay không.
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Tôi không quay đầu lại, nói: "Ừ, tôi đi ngang qua ghé vào vệ sinh, định đi ngay đây." Vừa nói vừa tiếp tục bước đi.
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Tôi đã khiêm tốn như vậy rồi mà vẫn không xong, mấy tên học sinh đó lao tới, bao vây trái phải trước sau, nhanh chóng chặn đường tôi. Tôi thấy khó hiểu, trên trán tôi có viết hai chữ "gây chuyện" à? Sao đi đâu cũng gặp rắc rối thế này?
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
Nhưng rắc rối đã tìm đến tận cửa, tôi cũng không định giả nai nữa, cảm thấy với thực lực hiện tại, đối phó với bốn năm học sinh bình thường thì không thành vấn đề. Nhìn bộ dạng của chúng cũng chẳng phải hạng lợi hại gì.
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Sao?" Tôi nhìn người trước mặt.
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
"Cậu chạy đến trường chúng tôi đi vệ sinh làm gì?!" Người đứng trước mặt nhuộm một chỏm tóc vàng, loại người này đi ngoài đường nhìn cực kỳ ngứa mắt. Lúc này, nó trừng mắt hỏi tôi: "Bên ngoài không có nhà vệ sinh à, tại sao phải vào trường chúng tôi?!"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"
lăn lộn lâu như vậy, tôi cũng biết khi một người muốn gây khó dễ cho người khác, mọi lý do chẳng qua chỉ là "cái cớ" mà thôi. Thế là tôi hỏi thẳng: "Vậy cậu muốn thế nào?"