Tôi trầm ngâm một lát rồi đem kinh nghiệm theo đuổi Hạ Tuyết trước đây ra áp dụng, đó là bảo Triệu Hồng Quân đi theo đuổi nữ sinh khác, để Lục Dung nhận ra tình cảm của mình dành cho cậu ta. Mắt Triệu Hồng Quân sáng rực lên, nói: "Cách này ổn không?"
Diệp Triển lắc đầu, bảo: "Trước khi dùng cách này, cậu phải chắc chắn Lục Dung có thích cậu. Nếu không, cậu đường đột đi theo đuổi người khác chỉ khiến Lục Dung nghĩ cậu là kẻ trăng hoa, từ đó càng ghét cậu hơn thôi."
Mắt Triệu Hồng Quân xịu xuống: "Vậy phải làm sao đây?" Chàng trai này, vui giận buồn vui đều vì Lục Dung mà ra cả.
Diệp Triển không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại: "Nếu cậu đeo một chiếc đồng hồ suốt ba năm không tháo ra, bỗng một ngày cậu tháo nó xuống, chuyện gì sẽ xảy ra?"
Triệu Hồng Quân đáp: "Không biết giờ giấc à?"
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: "Đeo suốt ba năm, chiếc đồng hồ này đã như hòa làm một với cơ thể mình. Nếu đột nhiên tháo nó ra, sẽ cảm thấy cực kỳ không quen, trong lòng trống trải như thiếu mất thứ gì đó, cần một thời gian dài mới thích nghi được."
"Đúng vậy." Diệp Triển nói: "Triệu Hồng Quân chính là chiếc đồng hồ đó. Dù Lục Dung có thích hay không, thì chiếc đồng hồ này cũng đã đeo trên tay cô ấy suốt ba năm rồi."
"Mình là một chiếc đồng hồ?" Vẻ mặt Triệu Hồng Quân đầy mơ hồ: "Lục Dung mua đồng hồ từ lúc nào vậy?"
Tôi mất kiên nhẫn quát: "Mua từ năm ngoái!"
"Đây chỉ là cách so sánh thôi." Diệp Triển vỗ vỗ mu bàn tay Triệu Hồng Quân, nói: "Cậu muốn theo đuổi được Lục Dung thì nhất định phải làm theo lời tôi."
"Được, cậu làm đi." Triệu Hồng Quân thẳng lưng, trở nên vô cùng nghiêm túc, giống như học sinh tiểu học chuẩn bị nghe giảng.
Diệp Triển lấy giấy bút từ trong ngăn bàn ra, bảo: "Bây giờ, cậu viết một lá thư cho Lục Dung, nói với cô ấy là cậu đã nghĩ thông suốt rồi, sau này sẽ không làm phiền cô ấy nữa." Triệu Hồng Quân trợn tròn mắt, vội xua tay: "Không được, không được, mình chưa nghĩ thông."
"Cậu còn muốn theo đuổi Lục Dung nữa không?"
"Muốn."
"Muốn thì làm theo lời tôi."
Triệu Hồng Quân đành phải nghe theo. Cậu ta gục đầu viết, từng chữ viết ra như con dao đâm thẳng vào tim mình.
"Lục Dung: Thư này gửi đến em. Anh đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định viết lá thư này. Lần này anh bị Vương Tát Tai đánh đến thủng màng nhĩ, nằm viện đã nghĩ rất nhiều. Ba năm qua, lúc nào anh cũng muốn theo đuổi em, muốn mang lại cho em hạnh phúc lớn nhất thế gian. Nhưng anh lại chưa bao giờ nghĩ xem, liệu em có thực sự muốn sở hữu hạnh phúc đó hay không. Lần này, anh đã thông suốt rồi, thích một người chính là phải làm cho cô ấy vui vẻ. Nếu như không có sự quấy rầy của anh mà khiến em thấy vui vẻ hơn, vậy thì anh nguyện chọn cách rời đi."
Tôi đọc đến đâu, Triệu Hồng Quân viết đến đó, viết đến cuối cùng, cậu ta gần như bật khóc.
"Văn vẻ quá rồi." Diệp Triển nhíu mày: "Lục Dung liệu có nghi ngờ không phải do Triệu Hồng Quân viết không?"
"Cái đó không quan trọng." Tôi nói: "Dù có phải do Triệu Hồng Quân viết hay không, thì đây cũng là ý của cậu ấy, cô ấy hiểu là được."
Triệu Hồng Quân đau khổ nói: "Đây không phải ý của mình, là các cậu ép mình làm đấy chứ!"
Lá thư nhanh chóng được gửi đi. Theo tin báo về, khoảnh khắc Lục Dung nhìn thấy lá thư, cô ấy vui mừng khôn xiết, gục xuống bàn thở phào một hơi dài, cả người trông như trẻ ra mười tuổi. Triệu Hồng Quân đáng thương nói: "Các cậu đây là đang giúp mình tán gái hay là đẩy chúng mình ra xa nhau hơn thế?" Diệp Triển nói: "Cậu đừng vội. Tiếp theo phải làm theo lời tôi, không được nói chuyện với Lục Dung, không được lại gần cô ấy nửa bước, thậm chí nhìn cũng không được nhìn, tóm lại là không được làm bất cứ chuyện gì quấy rầy cô ấy!" Triệu Hồng Quân lắc đầu bảo: "Không được, mình làm không nổi, một ngày không nhìn thấy cô ấy là mình thấy khó chịu toàn thân rồi."
"Nếu cậu muốn theo đuổi được Lục Dung thì nhất định phải làm theo lời tôi."
"Được rồi."
Để Triệu Hồng Quân làm được điều này, chúng tôi thậm chí còn nhờ Vương Tát Tai giúp đỡ, chuyển Triệu Hồng Quân sang lớp khác. Ngày đổi lớp, Triệu Hồng Quân đau đớn như sắp chết đến nơi. Nhưng cậu ta làm rất tốt, suốt quá trình đó không hề nhìn Lục Dung lấy một cái. Theo tin tức phản hồi, trong suốt quá trình đó Lục Dung vẫn lạnh lùng như băng, cũng chẳng hề nhìn Triệu Hồng Quân lấy một lần.
Tôi hỏi Diệp Triển: "Chiêu 'lạt mềm buộc chặt' này rốt cuộc thế nào? Đến cuối cùng liệu có phản tác dụng không?"
"Sẽ không đâu." Diệp Triển nói: "Ba năm đấy, ba năm không rời nửa bước, đổi lại là ai cũng sẽ không thích nghi được đâu."
Để tránh Triệu Hồng Quân bỏ cuộc giữa chừng, tôi và Diệp Triển gần như dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi để ở bên cậu ta, đưa cậu ta hòa nhập vào nhóm của chúng tôi, cùng hút thuốc, uống rượu, ngắm gái đẹp, tóm lại là không để cậu ta nhớ đến Lục Dung. Có lần cậu ta uống say, khóc lóc đòi đi tìm Lục Dung, bị chúng tôi ngăn lại không thương tiếc. Cậu ta ôm cột điện gặm lấy gặm để, khóc lóc thảm thiết, nước mũi nước mắt lem luốc, chất vấn cái cột điện tại sao không thích mình. Quá trình này miêu tả thì có chút buồn cười, nhưng người chứng kiến cảnh tượng đó không ai là không thấy xót xa.
Đồng thời, chúng tôi cũng phái người âm thầm theo dõi Lục Dung, phát hiện ra trên đường đi học, tan học, cô ấy luôn vô thức ngoái đầu lại, xem sau lưng có ai đi theo mình không. Đối với tình huống này, Diệp Triển nói: "Sự không thích nghi khi chiếc đồng hồ bị tháo ra đã dần dần hiện rõ rồi." Tôi hỏi tiếp: "Vậy tiếp theo làm gì?" Diệp Triển đáp: "Tiếp theo là để cô ấy trải nghiệm cảm giác 'cần xem giờ thì phát hiện đồng hồ đã biến mất' đầy hụt hẫng, như vậy mới khiến cô ấy càng thêm hoài niệm, nhung nhớ về tầm quan trọng của chiếc đồng hồ đó."
Tôi cảm thấy Diệp Triển không chỉ là một tay giang hồ vặt, mà còn là một quân sư quạt mo thực thụ, nhất là trong chuyện tình cảm, hoàn toàn khiến tôi tự thấy mình không bằng. Thủ đoạn của cậu ta cộng thêm vẻ ngoài kia, tán gái đúng là bách chiến bách thắng, không gì cản nổi.
Một buổi chiều, Lục Dung đi trên đường tan học. Cô ấy nhìn thẳng, biểu cảm lạnh lùng, phong thái điển hình của một mỹ nhân băng giá, khiến người thường nhìn thấy là phải tránh xa. Nhưng dẫu sao cô ấy cũng xinh đẹp. Một người phụ nữ chỉ cần xinh đẹp, dù biểu cảm thế nào cũng sẽ có người đến bắt chuyện. Nhất là mấy tên lưu manh đầu đường xó chợ, chúng khoái nhất là làm mấy chuyện này.
Trên con phố Lục Dung sắp đi qua, đứng sẵn mấy tên lưu manh đang nhìn cô với ánh mắt đê tiện. Mấy tên này là do Diệp Triển sắp xếp, đều là thành viên chính thức của Hắc Hổ Bang. Chúng đứng đây chờ đợi, đợi Lục Dung đi tới. Khi Lục Dung còn cách khá xa, chúng đã lộ ra nụ cười dâm đãng, còn bắt đầu huýt sáo. Lục Dung hơi khựng lại, vô thức nhìn ra sau lưng, chàng trai luôn bảo vệ cô suốt ba năm qua vẫn không thấy đâu. Trong lòng, có chút hụt hẫng.
Nếu có cậu ấy ở đây, thì không cần phải sợ mấy tên lưu manh này rồi. Dù cậu ấy có đánh lại được chúng hay không, thì ít nhất cũng có thể giúp cô thu hút hết mọi sự chú ý. Còn bây giờ, cô chỉ có thể một mình đối mặt với chúng. Tuy nhiên cô không sợ, giữa thanh thiên bạch nhật thế này, lẽ nào lại sợ mấy tên lưu manh dám làm càn? Nhưng khi cô đi ngang qua, mấy tên lưu manh này lại cố tình chặn đường cô. Tên lưu manh A nhuộm mái tóc vàng hoe khó ưa, trên tai còn đeo một chiếc khuyên tai sáng loáng, hắn vươn tay ra, cười cợt nói: "Người đẹp, đi một mình à, có muốn đi chơi với anh không?"
Lục Dung lạnh lùng nói: "Không hứng thú." Sau đó lách người, định đi vòng qua.
Nhưng tên lưu manh A lại chặn đường cô lần nữa, còn tên B và tên C thì bao vây hai bên, chặn nốt những lối đi còn lại.
"Em gái nhỏ, lần này không hứng thú không sao, có thể cho anh xin phương thức liên lạc, lần sau anh hẹn em đi chơi nhé."
Vừa nói, tên lưu manh A vừa đưa tay sờ lên má Lục Dung. Lục Dung dù có bình tĩnh đến mấy cũng không nhịn được mà kêu lên, giật lùi lại phía sau như thể chạm phải rắn. "Ấy..." Tên lưu manh A túm chặt lấy cánh tay cô, cười hì hì: "Hoảng cái gì, anh có ăn thịt em đâu nào? Đi đi đi, anh đưa em đến hộp đêm chơi, đảm bảo em kiếm được khối tiền."
Lục Dung muốn chạy, nhưng cánh tay bị tên lưu manh A nắm chặt cứng. Cô cầu cứu những người đi đường, nhưng không một ai dám ra tay giúp đỡ, ai mà dám đắc tội với mấy gã trông chẳng phải người tốt lành gì này chứ? Lục Dung lại nhìn ra sau, lúc này cô khao khát biết bao Triệu Hồng Quân có thể nhảy ra như mọi khi, nhưng sau lưng trống trơn, Triệu Hồng Quân nói sau này sẽ không bao giờ làm phiền cô nữa.
"Này, cô em, em nhìn cái gì đấy, đừng nói là tưởng có người đến cứu em nhé?" Tên lưu manh A cười ha hả, lại dùng tay sờ lên má Lục Dung. Mỹ nhân băng giá không chỉ xinh đẹp mà làn da còn rất mịn màng, trơn láng.
"Các người muốn làm gì?" Một giọng nói đột nhiên vang lên, cuối cùng cũng có người chịu ra tay nghĩa hiệp.
Tất nhiên không phải Triệu Hồng Quân, nhưng chỉ cần có người chịu đứng ra, Lục Dung đã thấy biết ơn lắm rồi, cô là thân con gái yếu đuối, sao có thể đối đầu với đám lưu manh này? Tên lưu manh A vẫn nắm lấy cánh tay Lục Dung, ánh mắt bất hảo nhìn về phía người mới đến. Người đó là một học sinh, vẫn còn mặc đồng phục trường Thành Cao, trên mặt lộ rõ vẻ non nớt, khờ khạo. Lục Dung thấy cậu ta quen mắt, chắc là cùng khóa với cô. Tên lưu manh A cười lạnh: "Mày định làm anh hùng cứu mỹ nhân à? Nhưng tao khuyên mày đừng có lo chuyện bao đồng, nếu không..."
"Xoẹt" một tiếng, tên lưu manh A rút ra một con dao bấm, lưỡi dao sáng loáng, lạnh lẽo.
Lục Dung hít một hơi lạnh, không chỉ thầm lo lắng cho cậu học sinh kia, mà còn sợ cậu ta bỏ chạy. Cô lại không nhịn được nghĩ, nếu là Triệu Hồng Quân, dù đối phương có dao, cậu ấy cũng sẽ không bỏ chạy đâu nhỉ?
Chỉ nghe cậu học sinh đó nói: "Tôi không phải đến làm anh hùng cứu mỹ nhân. Tôi chỉ muốn nói cho các người biết, cô gái này là bạn gái của Triệu Hồng Quân."
"Triệu Hồng Quân?" Biểu cảm tên lưu manh A có chút kinh ngạc: "Là Triệu Hồng Quân con trai của Triệu Thiết Quyền đó hả?"
"Đúng vậy." Cậu học sinh đó gật đầu.
Tên lưu manh A nắm lấy cánh tay Lục Dung hỏi: "Mày là bạn gái của Triệu Hồng Quân thật à?"
Đến lúc này, Lục Dung chỉ đành gật đầu. Biểu cảm tên lưu manh A lập tức trở nên sợ sệt, hắn vội buông cánh tay Lục Dung ra, mang theo chút áy náy nói: "Xin lỗi, tôi không biết cô là bạn gái của Triệu Hồng Quân."
Nói xong, đám lưu manh vội vã bỏ đi, như thể sợ đi chậm một chút sẽ bị Triệu Hồng Quân bắt được vậy.
Lục Dung ngẩn người, cô không ngờ chỉ cần cái tên Triệu Hồng Quân thôi mà đã khiến mấy tên lưu manh đó sợ mất mật.