Tôi hơi ngạc nhiên nhưng vẫn hỏi: "Rồi sau đó thì sao?" Có lẽ hóng chuyện là bản tính của con người.
Lão Tạ vỗ đùi cái đét: "Mẹ kiếp, sau đó tôi treo cổ gã trưởng thôn đang trần như nhộng lên cây hòe già ở đầu làng suốt một ngày một đêm. Còn vợ tôi thì tôi cho một trận nhừ tử, rồi nhốt chặt trong nhà không cho bước chân ra ngoài nữa."
Không ngờ sự việc lại diễn biến đến mức này, tôi vô cùng thông cảm với lão Tạ. Trưa hôm đó, tôi mời đám người bọn họ đi ăn một bữa, coi như chuyện này đã tạm thời khép lại. Những cái gai ở ba ngôi trường đều đã được nhổ bỏ, cuộc sống lại trở về với vẻ bình lặng vốn có. Như thường lệ, phần lớn thời gian tôi đều ở trường, cố gắng hết sức để vùi đầu vào học tập - mặc dù hiệu quả chẳng được là bao. Không còn nghi ngờ gì nữa, môi trường xung quanh đã ảnh hưởng đến tôi. Nhìn Lưu Tử Hoành và những người khác ngày ngày cặm cụi đèn sách, tôi cũng nảy sinh cảm giác lo âu, cảm thấy nếu cứ tiếp tục thế này thì đời mình coi như bỏ, thế là vội vàng vơ lấy sách vở mà cày cuốc. Thế nhưng, chỉ cần cùng Diệp Triển đến đường Khai Nguyên, vừa gặp gỡ A Cửu và đám người kia là tôi lại nghĩ, học hành cái quái gì chứ, mình sinh ra là để lăn lộn ngoài xã hội rồi.
Thời đó, cây bút trẻ tuổi Quách Kính Minh bắt đầu nổi lên, mấy cuốn sách của anh ta được truyền tay nhau giữa đám học sinh. Có một tập tạp văn tên là "Trái tay bóng đổ, phải tay năm tháng", nhất thời ai ai cũng đọc Quách Kính Minh, người người đều ngước nhìn trời cao với góc nghiêng bốn mươi lăm độ đầy ưu tư. Tôi thấy mình cũng gần như vậy, tay trái là xã hội, tay phải là trường học, nhìn lại thì bản thân mình cũng khá là "nghệ". Có một lần, tôi và Diệp Triển đứng ở hành lang nói chuyện, một học sinh mới lớp mười đi tới, rụt rè nói: "Hạo ca, có người nhờ em chuyển cho anh lá thư này." Sau đó nhét thư vào tay tôi rồi vội vã quay người bỏ chạy. Diệp Triển ở bên cạnh cười: "Ha ha, thư tình kìa."
Tôi là nhân vật có tiếng tăm lẫy lừng ở cả ba ngôi trường, thường xuyên nhận được sự ngưỡng mộ khó hiểu từ mấy cô bé. Tôi chẳng hiểu nổi tại sao họ lại thích một thằng lưu manh, nhưng những lá thư tình cứ vài ba hôm lại tới khiến tôi mỏi nhừ cả tay, nên cũng chẳng phải chuyện gì lạ lẫm. Lá thư trong tay được gấp thành hình trái tim, tôi rất khâm phục sự sáng tạo của các cô gái bây giờ, không biết họ làm cách nào mà gấp được lá thư khó mở đến thế. Tôi đưa thư cho Diệp Triển rồi bảo: "Cậu thích thì cầm lấy đi." Diệp Triển rất thành thạo bóc thư ra, đọc ngay trước mặt tôi. Những lá thư tình này đều na ná nhau, nào là lần đầu gặp anh đã thích anh, rồi thì dù người ta nói anh là kẻ xấu nhưng em thấy anh là người tốt... làm như họ hiểu tôi lắm không bằng. Diệp Triển đọc xong thư, hỏi tôi cảm thấy thế nào, tôi bảo chẳng có cảm giác gì cả, chỉ là một cô bé mê trai, thấy đi theo đại ca thì có thể diện mà thôi.
Diệp Triển lại nói: "Còn phần ký tên, tức là tên của đối phương, cậu có muốn nghe không?"
Tôi đáp: "Thôi bỏ đi, chắc chắn không quen đâu."
Diệp Triển nói: "Không, cậu chắc chắn quen."
"Là ai?"
"Lục Dung."
"Mẹ kiếp..." Tôi thốt lên: "Trường mình có mấy đứa tên Lục Dung?"
"Hình như chỉ có một người này thôi."
"Chết tiệt." Tôi giật lấy lá thư, xé nát bươm rồi tiện tay ném ra ngoài cửa sổ. Vụn giấy bay lả tả ngoài cửa sổ, trông như đang có tuyết rơi vậy. "Lạ thật, Lục Dung đâu phải kiểu con gái mê trai như thế?" Tôi bày tỏ sự nghi ngờ của mình. Một mỹ nhân băng giá như Lục Dung mà lại chủ động viết thư tình cho người khác ư? Chẳng lẽ cô ta ngoài lạnh trong nóng? Thấy tôi cái là không kiềm chế được bản thân?
"Hơn nữa lá thư này cũng quá qua loa." Diệp Triển nói: "Giống như chép ở đâu đó vậy. Mà theo tôi biết, Lục Dung là tài nữ có tiếng, nếu muốn viết thư tình thì không thể nào thiếu trình độ như thế được, ít nhất cũng phải ưu tư như Quách Kính Minh chứ." Thời đó Quách Kính Minh quả thực rất nổi, đến cả một tên đầu gấu không thích đọc sách như Diệp Triển cũng biết.
Tôi gật đầu, hỏi tiếp: "Vậy cậu nghĩ chuyện này là thế nào?" Người trong cuộc thường u mê, tôi cần lắng nghe ý kiến của người khác.
"Có lẽ là một trò đùa quái đản, biết đâu chẳng phải Lục Dung viết." Diệp Triển phân tích: "Cũng có thể có người đang cố tình chia rẽ cậu và Triệu Hồng Quân, cố ý giả danh Lục Dung viết thư cho cậu để châm ngòi chiến tranh giữa cậu và Triệu Hồng Quân."
Tôi cười cười: "Ở trường Thành Cao có ai dám làm thế không? Cậu suy diễn thuyết âm mưu quá rồi đấy." Thế nhưng, trên chặng đường chúng tôi đã đi qua, những âm mưu quỷ kế gặp phải quả thực không ít. Để chắc chắn, tôi vẫn quyết định để Diệp Triển đi điều tra xem lá thư này rốt cuộc là của ai.
Sau tiết học thứ hai, Diệp Triển mang đến tin tức mới nhất. "Tôi hỏi thằng nhóc đưa thư rồi, đúng là nét chữ của Lục Dung. Nó ngồi bàn trên bàn dưới với Lục Dung, chính Lục Dung bảo nó mang thư đến đấy. Hạo tử, cậu trúng vận đào hoa rồi."
Tôi vỗ trán, vẫn không dám tin vào kết quả này. Tuy nhiên, để tránh tranh chấp với Triệu Hồng Quân, tôi quyết định giả vờ như chưa từng có chuyện này, trước mặt người ngoài không hề nhắc đến lá thư, cũng không để Diệp Triển nói ra ngoài. Thế nhưng ngày hôm sau, thằng nhóc đó lại mang đến lá thư thứ hai, còn nói: "Lục Dung bảo hy vọng nhận được thư hồi âm của anh." Tôi nhét trả lá thư vào tay người đó, nói: "Cậu chuyển lời với Lục Dung, tôi có bạn gái rồi, sẽ không chấp nhận thêm bất cứ ai nữa."
Ăn trưa xong, cả đám chúng tôi đi ra ngoài, tình cờ gặp Lục Dung và Triệu Hồng Quân đang đi vào. Lục Dung đi phía trước, Triệu Hồng Quân theo sau, đúng là một gã hộ hoa sứ giả cứng đầu. Như thường lệ, tôi định tránh mặt họ, nhưng Lục Dung đi thẳng về phía tôi, chặn đường tôi lại. Không còn cách nào khác, tôi đành phải dừng bước. Lục Dung đứng trước mặt tôi, lạnh lùng nói: "Tại sao anh không hồi âm?" Triệu Hồng Quân phía sau cô ta lộ vẻ ngạc nhiên, tôi như bị ai giáng một gậy vào đầu, trong não cứ oang oang cả lên.
Lục Dung lại nói: "Tôi đợi thư hồi âm của anh." Nói xong, cô ta đi về phía cửa sổ lấy cơm. Triệu Hồng Quân không động đậy, ánh mắt hằn học nhìn tôi. Anh ta đột ngột cúi người, hai tay chống đất, tung một cú quét chân về phía tôi. Thú thật, đây là lần đầu tiên tôi thấy cú quét chân trong thực tế, ngoài đời chẳng mấy ai đánh nhau kiểu đó. Chân anh ta thẳng và cứng, như một quả pháo vừa bắn ra, còn tôi không kịp đề phòng nên ngã nhào xuống đất. Triệu Hồng Quân giận dữ hỏi: "Cô ấy bảo anh hồi âm cái gì?!"
Khoảnh khắc ngã xuống đất, tôi bỗng hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Đám Tứ Đại Thiên Vương ùa tới, lao vào ẩu đả với Triệu Hồng Quân. Một phút sau, nhờ ưu thế đông người, chúng tôi đè bẹp Triệu Hồng Quân xuống đất mà đánh túi bụi. Tôi lồm cồm bò dậy, quay đầu nhìn Lục Dung đang thản nhiên cầm cơm bỏ đi, thầm nghĩ quả nhiên lòng dạ đàn bà là độc nhất.
"Vương Hạo, tao thề sẽ xé xác cả tổ tông nhà mày, mẹ kiếp mày nói mà không giữ lời!" Triệu Hồng Quân dù nằm dưới đất vẫn có thể mắng tôi bằng giọng đầy khí thế. Đúng lúc này, Gạch và Đào Tử đi ngang qua, hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì. Tôi xua tay, bảo đám Tứ Đại Thiên Vương dừng tay, rồi nắm lấy tay Đào Tử nói: "Anh đã nói với em rồi, anh có bạn gái, anh không có hứng thú với Lục Dung của cậu ta."
Mặt Đào Tử đỏ bừng, nhưng vẫn để mặc tôi nắm tay. Cả trường Thành Cao đều biết Đào Tử là người phụ nữ của tôi. Gạch cũng nóng nảy, chỉ tay vào Triệu Hồng Quân chửi: "Mẹ kiếp, có bản lĩnh thì nhắm vào tao này, còn gây sự với Vương Hạo nữa thì thử xem!" Triệu Hồng Quân lại ngẩn người nhìn tôi và Đào Tử, hỏi: "Thư hồi âm mà Lục Dung nói là thế nào?" Tôi đáp: "Tôi không biết, tôi không nhận được bất kỳ lá thư nào cả. Cậu có thời gian rảnh thì mau đi tìm Lục Dung đi, cô ta sắp ăn xong rồi đấy." Triệu Hồng Quân nghe vậy liền vội vã chạy đi.
Mọi người đều rất phẫn nộ, Cung Ninh nói: "Hạo ca, tên Triệu Hồng Quân này quá đáng quá, không đánh cho anh ta phục thì không xong đâu." Tôi xua tay nói: "Thôi bỏ đi, chúng ta cố gắng đừng chọc vào cậu ta." Sau đó lại hỏi Đào Tử: "Em ăn xong chưa?" Đào Tử đáp: "Ăn xong rồi, chuẩn bị về ký túc xá." Tôi quay đầu nhìn quanh nhà ăn, cuối cùng thấy Lục Dung ở trong góc. Cô ta đang vô cảm gục xuống bàn ăn cơm, Triệu Hồng Quân đứng bên cạnh lo lắng hỏi han đủ điều, thế nhưng Lục Dung đến một câu cũng chẳng thèm đáp lại.
Tôi lắc đầu, quay sang nói với Đào Tử: "Đi thôi, anh đưa em về ký túc xá." Gạch cười hì hì nhìn cảnh này, anh ta thích nhất là thấy tôi và Đào Tử ở bên nhau. Được đám đông vây quanh, chúng tôi cùng nhau rời khỏi nhà ăn.
Nhưng cơn sóng gió nhỏ này không hề tan biến theo gió, chuyện tôi bị Triệu Hồng Quân quật ngã ở nhà ăn nhanh chóng lan truyền. Tôi mà lại bị đánh ở trường Thành Cao, đây tuyệt đối là chuyện động trời. Chỉ có rất ít người biết thân phận của Triệu Hồng Quân, nên chiều hôm đó cứ có người đến lớp tìm tôi, nói muốn giúp tôi xử lý Triệu Hồng Quân, nhưng đều bị tôi khéo léo từ chối, nói rằng đó chỉ là hiểu lầm, không cần phải làm lớn chuyện. Thế nhưng có mấy thằng ngốc, không biết là muốn lấy lòng tôi hay sao mà không thèm hỏi ý kiến tôi, tự ý tập hợp một đám người đi đánh Triệu Hồng Quân. Đoán xem ai là thằng ngốc đó? Mẹ kiếp, lại chính là Trâu Dương!
Trâu Dương đúng là điên rồi, nó biết tôi sẽ không nói chuyện với nó nên tự ý quyết định, không biết tìm từ lớp nào mấy đứa học sinh, giương cao khẩu hiệu "báo thù cho Vương Hạo" để đi tìm Triệu Hồng Quân. Tôi nhận được tin, vội vàng dẫn người chạy đến lớp của Triệu Hồng Quân, định ngăn cản hành động ngu xuẩn của Trâu Dương. Kết quả vào đến lớp thì thấy Trâu Dương và đám bạn đang nằm dưới đất, Triệu Hồng Quân đang giận dữ đá vào bụng Trâu Dương. Trâu Dương vừa nhìn thấy tôi liền gào lên: "Hạo ca, đừng quan tâm đến em, anh mau đi đi!"
Thằng ngu này, còn tưởng tôi đến cứu nó.
Triệu Hồng Quân vừa ngẩng đầu lên đã thấy tôi dẫn hơn chục người đứng ở cửa, tự nhiên cho rằng tôi đến chặn đường nó. Nó gào lên một tiếng rồi cầm cái ghế lao tới. Lúc này đánh cũng không được, đi cũng không xong, thật là làm khó tôi quá. Triệu Hồng Quân lao tới, đám Tứ Đại Thiên Vương đành phải xông lên, thực sự đánh nhau một trận ra trò với Triệu Hồng Quân. Tôi ngước mắt tìm kiếm trong lớp, thấy Lục Dung ở trong góc đang nở nụ cười lạnh đầy đắc ý. Sắc mặt tôi trầm xuống, trừng mắt nhìn cô ta.
Triệu Hồng Quân bị đánh ngã xuống đất gào lên: "Vương Hạo, tao thề không xong với mày!"
Bùn vàng đã dính vào đũng quần, không phải cứt cũng là cứt. Tôi thầm nghĩ xong đời rồi, mối thù này coi như đã kết thật rồi.