Có hai nam sinh lao về phía tôi, chắc là thấy vóc dáng tôi có phần mảnh khảnh nên tưởng dễ bắt nạt, chẳng coi tôi ra gì mà còn buông lời đe dọa: "Mau quỳ xuống cho tao!" Tôi cũng chẳng buồn nhịn chúng nó làm gì, vớ ngay vỏ chai bia ném thẳng tới. Thằng nhãi vừa đòi tôi quỳ xuống giờ đang nằm bẹp dưới đất rồi. Cùng lúc đó, tôi tung một cú đá, tên còn lại bị tôi sút văng vào tường. Hắn bật ngược trở lại, định lao vào ăn thua đủ với tôi, tôi lại cầm thêm một cái vỏ chai nữa nện cho một phát, lúc này hắn mới chịu ngoan ngoãn.
Hai tên này nhìn qua là biết chẳng có kinh nghiệm đánh đấm gì, không hiểu sao cứ thích lẽo đẽo theo sau Tạ Bân làm trò. Xử lý xong hai đứa, tôi quay sang nhìn Nhục Đản. Nhục Đản đang bị Tạ Bân cùng hai tên khác vây đánh, hoàn toàn rơi vào thế yếu, mấy lần suýt chút nữa bị chúng nó đạp ngã. Thế nhưng thằng nhóc này miệng lưỡi thật sự rất cứng, vừa đánh vừa chửi: "Tạ Bân, tao đ* mẹ mày, cả nhà mày đều là loại..." Nó cứ chửi rủa không ngừng nghỉ, tôi đứng bên cạnh nghe mà buồn cười. Giá như lúc đối mặt với Tôn Khải mà Nhục Đản cũng có khí phách thế này thì tốt biết mấy. Tạ Bân bất ngờ tung một cú đá cao vút, nện thẳng vào miệng Nhục Đản. Tất nhiên, cũng tại Nhục Đản lùn quá. Nhục Đản "á" lên một tiếng, vội vàng ôm lấy miệng, xem ra là đau lắm rồi.
Hai tên còn lại nhân cơ hội xông tới, đè nghiến Nhục Đản xuống đất. Tạ Bân bồi thêm mấy cú đá nữa, không trượt phát nào, tất cả đều nhắm thẳng vào miệng nó, xem ra Tạ Bân cực kỳ ghét cái miệng của Nhục Đản. Đang lúc Tạ Bân đá hăng máu, tôi bất thình lình tiến đến sau lưng, đập một vỏ chai vào gáy hắn. Gáy là một trong những vị trí yếu hại trên cơ thể người, lúc dùng gạch đập người ta thường tránh chỗ này vì sợ lỡ tay làm chết người. Mặc dù vỏ chai không gây sát thương quá lớn, nhưng cũng đủ khiến Tạ Bân choáng váng. Hắn lảo đảo hai cái, cố gượng không để ngã, tôi bồi thêm một cước vào thắt lưng, lúc này hắn mới chịu đổ ập xuống đất.
Tạ Bân ngã xuống, hai tên còn lại cũng ngẩn người. Nhục Đản nhân cơ hội bò dậy, túm lấy một tên đấm túi bụi vào mặt nó, vừa đấm vừa mắng: "Cho mày cái thói đê tiện này, cho mày cái thói đê tiện này!" Khi Nhục Đản đang "dạy dỗ" tên kia, tên còn lại cứ đứng ngây ra nhìn, không dám giúp cũng chẳng dám chạy, xem ra là đã sợ đến đờ người. Nhục Đản đánh xong tên này lại quay sang đánh tên kia, mỗi đứa ăn hơn chục đấm mới hả giận, cuối cùng cả hai tên đều ôm mặt ngồi thụp xuống đất. Nhục Đản lại đá Tạ Bân hai cái, còn cố tình trêu chọc: "Mày đứng dậy đi, không phải muốn đánh tao à?"
Đúng lúc này, ông chủ quán thò đầu vào nói: "Được rồi, đánh xong thì mau cút đi, đừng ép tôi phải báo cảnh sát!"
Tôi và Nhục Đản vội vàng kéo Tiểu Mạn và Tiểu Hân, hai cô nàng đang đứng trong góc sợ đến mức không thốt nên lời, rời khỏi quán. Ra khỏi quán, hướng về phía cổng trường, tôi và Nhục Đản vẫn đang bàn tán về cuộc chiến vừa rồi, hai đánh năm mà thắng lớn, đúng là quá đã. Nhục Đản nói: "Hạo Tử, không ngờ cậu lại lợi hại đến thế, tôi thật sự phục cậu sát đất rồi." Tôi đáp: "Cậu ngốc à, xung quanh bao nhiêu vỏ chai thế kia, sao không biết cầm lấy một cái?" Nhục Đản bảo: "Tôi nào dám, lỡ đập người ta ra nông nỗi gì thì lấy tiền đâu mà đền."
Tôi "phì" cười một tiếng: "Với cái gan này mà cũng đòi làm đại ca ở trường các cậu sao?"
Nhục Đản ngượng ngùng nói: "Đấy là tôi chém gió thôi, thực ra tôi chỉ là đàn em của đại ca thôi."
Tôi lại bật cười. Thực ra tôi đã nhìn ra rồi, Nhục Đản có khí chất của dân chơi, nhưng thiếu mất cái uy của một đại ca. Tôi cười bảo: "Thế cũng khá rồi, ngày nào cũng quậy phá ở trường mà cuối cùng vẫn đỗ được Đại học Tân." Nhục Đản nói: "Tôi quậy thì quậy, nhưng chưa bao giờ bỏ bê học hành. Hạo Tử, nhìn cái thế đánh của cậu, chắc trước đây cũng không ít lần lăn lộn nhỉ?"
Tôi đang cân nhắc xem nên trả lời câu hỏi này của Nhục Đản thế nào thì Tiểu Mạn lên tiếng: "Hai cậu sao còn tâm trí mà trò chuyện, lỡ Tạ Bân tố cáo với nhà trường thì sao? Hai cậu đều sẽ bị kỷ luật đấy." Nhục Đản cười hì hì nói: "Yên tâm đi, Tạ Bân không làm thế đâu. Nó mà tố cáo thì sau này đừng hòng lăn lộn ở năm nhất nữa." Câu này nói rất đúng, Tạ Bân cũng là người cần thể diện, hơn nữa lại là hắn ra tay trước. Ở trường học, chỉ cần đánh nhau không gây ra hậu quả nghiêm trọng thì nhà trường thường sẽ không biết, mọi người cũng tự giác giấu giếm, ai đi báo cáo với nhà trường đều bị coi là đồ hèn. Tâm lý này cũng giống như dân giang hồ khi thanh toán nhau, chẳng ai muốn báo cảnh sát cả.
Cứ thế, chúng tôi cùng nhau trở về trường. Tiểu Mạn còn kể về chuyện của cô ấy và Tạ Bân, hóa ra từ hồi quân sự Tạ Bân đã nhắm cô ấy rồi, nhưng Tiểu Mạn không thích hắn, đã từ chối thẳng thừng nhiều lần, vậy mà Tạ Bân vẫn cứ bám riết lấy. Nhục Đản tỏ vẻ "ngầu lòi": "Hai cô về đi, chuyện tiếp theo cứ để bọn tôi xử lý. Cái tên Tạ Bân kia, nếu còn dám giở trò, tôi sẽ đánh cho nó nôn ra cả đống phân của ba ngày trước." Chúng tôi đưa Tiểu Mạn và Tiểu Hân đến cửa ký túc xá nữ, trước khi đi Tiểu Hân còn nhìn tôi đầy tình tứ, hành động này làm tôi nổi da gà, tuyệt đối không được để cô nàng này thích mình.
Tiễn Tiểu Mạn và Tiểu Hạn xong, tôi và Nhục Đản vội vã chạy về ký túc xá. Vì cả hai đều biết, Tạ Bân chắc chắn sẽ còn quay lại, phải về chuẩn bị trước. Đến nơi, mọi người đều có mặt đông đủ, Nhục Đản kể lại tình hình cho Dụ Cường nghe. Dù sao Dụ Cường cũng là đại ca trong phòng, mọi người thường sẽ nghe lời cậu ta. Dụ Cường nghe xong, vô cùng kinh ngạc: "Hai cậu, hai đánh năm?" Nhục Đản đáp: "Chủ yếu là Hạo Tử quá đỉnh, một mình cân ba, tôi xử lý hai đứa còn lại."
Nói xong, Dụ Cường khen đánh hay, thực ra cậu ta và Tạ Bân vốn đã không ưa nhau từ lâu, nếu không thì trước đó Tạ Bân cũng chẳng dám coi thường Nhục Đản như vậy. Sau đó bàn về chuyện tiếp theo, Dụ Cường rất dứt khoát, nói chỉ cần Tạ Bân dám tới, chúng ta sẽ đánh cho nó chạy mất dép. Trong đám sinh viên năm nhất khoa chúng tôi, ngoài Tả Cường ra, Dụ Cường chẳng coi ai vào mắt cả.
Mọi người bắt đầu chuẩn bị, lấy mấy thanh gỗ đã giấu sẵn để cạnh giường. Tôi không đeo găng tay đấm bốc, đối phó với bọn Tạ Bân chưa cần đến thứ đó. Chuẩn bị xong, cả bọn ngồi tán gẫu, không hề coi đám Tạ Bân ra gì. Theo lời Dụ Cường, với quan hệ của Tạ Bân ở năm nhất, gọi được năm sáu người đến là cùng, nên phòng chúng tôi hoàn toàn có thể xử lý được. Đợi một lúc lâu mà bọn Tạ Bân vẫn không tới, mọi người đoán có khi chúng nó sợ rồi, vì cú đập của tôi lúc nãy khá nặng.
Nếu chúng nó không tới, chúng tôi cũng không thể ngồi đợi mãi, vẫn phải đi tắm rửa, đi ngủ như thường. Lúc đi tắm, Dụ Cường cẩn thận bảo mọi người đi cùng nhau để tránh bị Tạ Bân đánh úp. Thế là trừ Hoàng Hâm ra, năm người chúng tôi cùng đến phòng tắm. Dù đã giữa tháng mười, nhưng mọi người vẫn quen cởi trần, chỉ mặc mỗi quần đùi. Thời tiết chuyển lạnh, ban đầu tắm còn run cầm cập, cẩn thận từng chút một, nhưng từ khi Nhục Đản tạt chậu nước lạnh vào người Trịnh Phi, tình hình lập tức mất kiểm soát, chúng tôi cười đùa tạt nước lẫn nhau, quen với nhiệt độ đó rồi thì chẳng thấy lạnh nữa.
Vì phòng chúng tôi quậy phá nên phòng tắm dần vắng người. Phải nói Dụ Cường dự đoán rất chuẩn, Tạ Bân thực sự đã mò đến đánh úp. Chúng tôi đang dùng chậu nhựa múc nước, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo thì Tạ Bân bất ngờ xông vào, theo sau là năm sáu tên nam sinh, hò hét đòi sống đòi chết với tôi và Nhục Đản. Chúng tôi không cần bàn bạc, cứ thế đồng loạt tạt nước vào mặt chúng nó! Trong nháy mắt, nước lạnh ào ào trút xuống người đám kia. Chúng tôi đã quen với nhiệt độ này rồi, nhưng bọn chúng thì chưa, hơn nữa lại còn đang mặc quần áo, tức thì bị nước lạnh làm cho gào thét ầm ĩ, người ngoài nhìn vào chắc tưởng chúng tôi tạt nước sôi. Hai tên còn trượt chân ngã nhào xuống đất, những tên chưa ngã cũng biến thành "chuột lột", run cầm cập, nhuệ khí vừa nhen nhóm đã bị dập tắt hoàn toàn. Cùng lúc đó, chúng tôi ném chậu, xông lên vây đánh. Chúng nó làm gì còn tâm trí đâu mà đánh trả, bị chúng tôi đánh cho bò lăn bò càng, liều mạng chạy ra khỏi phòng tắm.
Dụ Cường túm tóc Tạ Bân, đập đầu hắn vào tường, nện bốn năm cái mới buông ra. Tạ Bân bị đánh cho choáng váng, nằm bẹp dưới đất không nhúc nhích, chỉ biết thở dốc. Thằng này cũng thật đáng thương, trước đó bị tôi nện vào gáy, giờ lại bị Dụ Cường nện vào trán, đúng là "nở hoa" cả hai đầu. Những tên còn lại đều chạy mất dép, bị chúng tôi đánh cho tan tác. Nhục Đản làm một động tác như xoạc bóng, sút thẳng vào thắt lưng Tạ Bân, nhưng chính nó cũng trượt ngã trên sàn phòng tắm. Sau cú sút đó, Tạ Bân rên lên một tiếng, không còn sức đứng dậy nữa, lần này thì hoàn toàn bị chúng tôi đánh bại.
Nhục Đản đứng dậy cười mắng: "Đ* mẹ mày, dám đối đầu với phòng 309 chúng tao à?"
Dụ Cường lại ngồi xổm xuống, túm tóc Tạ Bân hỏi: "Người anh em, phục chưa?"
Tạ Bân đáp: "Đại ca, phục rồi."
Trận chiến phòng tắm lần này, chúng tôi thắng lợi vẻ vang, thậm chí chẳng cần dùng đến thanh gỗ nào, ai nấy đều hớn hở, mỗi người cầm chậu nước quay về. Đi ngang qua phòng Tất Tùng, Nhục Đản còn cố tình đá cửa ầm ầm, vừa đá vừa mắng đám người bên trong là đồ vô dụng. Tất Tùng và đồng bọn quả nhiên đúng là đồ vô dụng, chẳng đứa nào dám hó hé câu nào. Chúng tôi trở về phòng, vẫn còn đang hào hứng ôn lại trận chiến vừa rồi. Đã đánh nhau là phải ôn lại, càng thể hiện xuất sắc thì càng hưng phấn.
Tôi nhân cơ hội nói: "Các cậu thấy đấy, đánh nhau cũng chẳng khó khăn gì. Chúng ta đánh thắng được Tất Tùng và Tạ Bân thì cũng có thể đánh thắng được Tôn Khải." Mọi người đang vui vẻ, nghe tôi nói vậy đều im lặng, Tôn Khải trong lòng họ thực sự quá mạnh. Nhục Đản khẽ nói: "Nhưng chúng ta có thể chiếm lấy vị trí đại ca năm nhất mà." Mọi người nghe xong đều tỏ vẻ hào hứng, có chút nóng lòng muốn thử. Tôi nhìn ra rồi, mục tiêu của con người không thể quá cao, phải đi từng bước một. Giống như tôi lúc ban đầu, cũng đâu có nghĩ mình sẽ trở thành ông vua thế giới ngầm. Đúng như người ta vẫn nói, cơm phải ăn từng miếng, chuyện phải làm từng bước là vậy.
Nghĩ thông suốt điểm này, tôi cùng bọn họ cổ vũ Dụ Cường tranh giành vị trí đại ca năm nhất của khoa chúng tôi.