Hạ Tuyết lại muốn chuyển trường!
Nghe được tin này, tôi sững sờ đứng chôn chân tại chỗ, không thể tin nổi mà thốt lên: "Đại học mà cũng chuyển trường được sao?"
"Về lý thuyết thì không thể, nhưng trong một số điều kiện đặc biệt thì vẫn có thể." Ngay sau đó, Bằng ca luyên thuyên một đống quy định mà tôi chẳng hiểu gì cả, đại ý là Hạ Tuyết đã làm thủ tục chuyển trường thành công. Hơn nữa, Hạ Tuyết còn là người đầu tiên chuyển trường kể từ khi trường Đại học Tân Đại thành lập, bảo sao hai người giáo viên kia lại bàn tán xôn xao. Hóa ra cả tháng nay bố Hạ Tuyết không phải đang suy nghĩ vấn đề gì, mà là đang tìm mọi cách để Hạ Tuyết chuyển trường, cốt là để con bé tránh xa tôi ra! Cách làm này y hệt như mẹ Hạ Tuyết năm xưa từng bắt con bé chuyển đến Tân Hương vậy! Sau lưng tôi lạnh toát, không ngờ kết quả cuối cùng lại là thế này. Nếu không nhờ Bằng ca báo tin, chắc tôi chẳng biết đến bao giờ mới hay chuyện, đến lúc đó có muốn cứu vãn cũng đã muộn!
Trong lòng tôi bỗng bùng lên ngọn lửa giận dữ. Trong ấn tượng của tôi, bố Hạ Tuyết vốn là người hiền lành đôn hậu, không ngờ đến phút cuối ông lại giống hệt mẹ Hạ Tuyết. Tôi không thể ngồi chờ chết, lập tức bật dậy khỏi giường, gọi Gạch đến, đêm hôm đó tìm tới nhà họ Hạ rồi bắt đầu đập cửa rầm rầm. Cửa mở ra, vẫn là đám người thân nhà họ Hạ đó, bố mẹ Hạ Tuyết thấy tôi đều tỏ vẻ kinh ngạc. Mọi người nhìn thấy là tôi thì bắt đầu tản ra. Bố Hạ Tuyết lên tiếng: "Vương Hạo, sao giờ này cháu lại tới đây?"
Tôi ngẩng đầu, trừng mắt nhìn bố Hạ Tuyết, nghiến răng nghiến lợi nói: "Chú, tại sao chú lại lừa cháu?!"
Bố Hạ Tuyết sững người, lập tức hiểu ra tôi đã biết chân tướng. Ông thở dài một hơi, nghiêm giọng nói: "Cháu muốn nghe sự thật sao? Được, chú nói cho cháu biết, sở dĩ chú lừa cháu là vì bọn chú sợ cháu!"
"Sợ cháu ư?!" Tôi kinh ngạc nhìn ông.
"Đúng vậy." Bố Hạ Tuyết gật đầu, nghiêm túc nói: "Nghe cháu kể những chuyện đó, cả chú và mẹ Hạ Tuyết đều thấy lạnh sống lưng. Cháu từng nổ súng, từng hại người, vậy mà vẫn bình an vô sự. Những chuyện như thế đối với bọn chú là điều không thể tưởng tượng nổi, càng không thể yên tâm giao con gái cho cháu. Nhưng bọn chú không dám nói thẳng, bọn chú sợ cháu sẽ làm ra chuyện gì đó..."
"Chú, dì!" Tôi đau lòng nói: "Trong lòng hai người, cháu là loại người như vậy sao?"
Mẹ Hạ Tuyết đột ngột xen vào: "Nhìn từ những câu chuyện của cháu thì đúng là vậy. Cháu đứng đầu giới giang hồ, coi mạng người như cỏ rác, đáng buồn hơn là một số quan chức lại cấu kết với cháu, cùng nhau coi luật pháp quốc gia như trò đùa... Cứ chờ đấy, quốc gia sẽ nghiêm trị cháu, luật pháp sẽ nghiêm trị cháu... Thậm chí chẳng bao lâu nữa, cái gọi là giới giang hồ, những thứ bẩn thỉu đó đều sẽ biến mất sạch sẽ, dì có lòng tin vào đất nước của mình! Cháu đi đi, đừng quấn lấy con gái dì nữa, bọn dì cũng không bao giờ muốn dính líu tới giới giang hồ." Nói xong, bà đẩy tôi ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại.
Nhìn cánh cửa đóng chặt, Gạch hỏi tôi: "Giờ tính sao?"
Tôi không nói gì, xoay người ngồi xuống tảng đá trước cửa, lấy điếu thuốc ra châm lửa hút. Nói lý lẽ chắc chắn là không được rồi, bố mẹ Hạ Tuyết phản đối quyết liệt việc tôi ở bên Hạ Tuyết, họ không thể chấp nhận thân phận giang hồ của tôi. Chúng tôi là người của hai thế giới, giống như cá dưới nước và chim trên trời, ai cũng không hiểu nổi cuộc sống của đối phương. Tôi vào nghề đã lâu, hiểu rõ thế giới này không thể thiếu giới giang hồ, có những trật tự cần chúng tôi thiết lập, nhưng họ không thể hiểu được. Xem ra chỉ còn cách cuối cùng, cưỡng ép đưa Hạ Tuyết đi. Tôi và Gạch vòng ra sau nhà, làm theo thỏa thuận trước đó, bắt chước tiếng chim kêu hai lần.
Thực ra xung quanh hoang vu, đến một cái cây cũng không có, làm sao có tiếng chim kêu được, nhưng người nhà Hạ Tuyết đều là dân thường, sao có thể nghĩ chu đáo đến thế. Hai con chó trong sân cũng rất biết điều mà không sủa vang, vì tôi và Gạch cũng coi như người quen rồi. Một lát sau, cửa sổ trên lầu đẩy ra, đầu Hạ Tuyết ló ra ngoài. Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, Hạ Tuyết nước mắt đầm đìa.
"Vương Hạo, cuối cùng anh cũng tới, em ngày nào cũng mong, cũng đợi anh..."
"Hạ Tuyết, anh cũng nhớ em, bố mẹ em không đồng ý cho chúng ta ở bên nhau."
"Em biết rồi, họ muốn bắt em chuyển trường, đến một trường đại học cách xa hàng ngàn dặm! Em muốn đi theo anh, không bao giờ quay lại nữa."
"Được, bây giờ anh đưa em đi. Em đợi chút, anh đi chuẩn bị đồ."
"Anh chuẩn bị gì?"
"Dây thừng, xe cộ."
"Không cần, em chuẩn bị sẵn rồi." Nói đoạn, Hạ Tuyết thả xuống một sợi dây thừng bện bằng ga trải giường, hóa ra con bé đã đợi ngày này từ lâu. Con bé buộc đầu kia của sợi dây vào khung cửa sổ, vừa định bước chân ra ngoài thì đột nhiên quay đầu lại, gọi một tiếng: "Ông ngoại, sao ông lại tới đây?"
Tim tôi thót lên, ông ngoại Hạ Tuyết lại tới, thế thì kế hoạch của chúng tôi chẳng phải bại lộ rồi sao?
Rất nhanh, ông ngoại Hạ Tuyết xuất hiện trước cửa sổ, một chân Hạ Tuyết đã bước ra ngoài, tình cảnh thực sự rất khó xử. Tôi ở dưới không dám thở mạnh, lúc này chỉ cần ông ngoại Hạ Tuyết hét lớn một tiếng là cả nhà họ Hạ sẽ lao ra ngay. Ông ngoại Hạ Tuyết thò đầu nhìn tôi và Gạch, sau đó kéo kéo sợi dây buộc trên khung cửa.
"Ông... sao ông lại tới đây?" Hạ Tuyết lắp bắp, đã hoàn toàn mất bình tĩnh.
"Còn dám hỏi, tiếng chim kêu đó chỉ lừa được bố mẹ cháu thôi." Ông ngoại Hạ Tuyết kéo sợi dây bốn năm cái rồi nói: "Khá chắc chắn đấy, xuống đi."
Hạ Tuyết ngẩn người, tôi cũng ngẩn người, chỉ có Gạch là vẫn tỉnh táo: "Xuống mau đi, ông ngoại cậu cũng muốn xuống đấy." Nói xong còn huých khuỷu tay vào người tôi: "Ông ngoại Hạ Tuyết cũng muốn đi cùng chúng ta..." Tôi chẳng buồn nói chuyện với Gạch nữa.
Hạ Tuyết nói: "Ông ngoại, ông để cháu đi thật sao?"
"Tại sao lại không cho đi?" Ông ngoại Hạ Tuyết nói: "Chỉ cần là người cháu thích, dù có là kẻ trộm cướp, đi đến tận chân trời góc bể cũng nên theo đuổi — huống chi, cháu rể tương lai của ta lại là một người ưu tú đến thế!"
"Thật ạ?" Hạ Tuyết không thể tin nổi nhìn ông. Tôi ngẩng đầu lên, mắt đã hơi hoe đỏ.
"Thật, đi mau đi, ông đánh lạc hướng cho. Nhưng ông không giúp được lâu đâu, bố mẹ cháu mai là phát hiện cháu mất tích rồi."
"Vâng!" Hạ Tuyết bước cả hai chân ra ngoài, men theo sợi dây trượt xuống, tôi ở dưới đón lấy con bé thật vững. Hạ Tuyết ngẩng đầu lên, khóc nói: "Ông ngoại — cháu đi đây!"
Ông ngoại Hạ Tuyết phẩy tay: "Đi đi, nhưng nhớ sớm quay về, bố mẹ cháu sẽ nhớ cháu đấy."
"Ông không nhớ cháu ạ?" Hạ Tuyết tinh nghịch lè lưỡi.
"Nhớ, sao lại không nhớ." Ông ngoại Hạ Tuyết không nhịn được, mắng tôi: "Thằng nhóc, đối xử tốt với cháu gái ta một chút, nếu không ta đánh gãy chân ngươi..."
Nhân lúc đêm tối, tôi và Gạch đưa Hạ Tuyết trốn khỏi khu phế tích này, dọc theo đường cái đi hơn hai cây số mới tìm được một chiếc xe taxi dù chịu chở về Bắc Viên. Sau khi thỏa thuận giá cả xong, chúng tôi đón thêm Đào Tử và Bạch Thanh, đêm hôm đó quay về Bắc Viên, ở lại biệt thự của tôi. Vũ Thành Phi, Diệp Triển nghe tin cũng vội vàng chạy tới hội họp với tôi, nghe tôi kể lại chuyện mấy ngày qua và quyết định di cư.
Vũ Thành Phi hỏi: "Khi nào đi?"
"Càng sớm càng tốt, mai tôi sẽ gọi điện cho Diệp Vũ Thần, cậu ấy nói sẽ giúp tôi lo liệu việc di cư."
"Được, có gì cần giúp thì cứ nói." Vũ Thành Phi vẫn luôn như vậy, dứt khoát quyết đoán, chưa bao giờ ủy mị.
Người cần đi thì đi, người cần ngủ thì ngủ, chỉ có Diệp Triển ở lại, một bình rượu, một đĩa lạc rang, chuẩn bị trò chuyện tới sáng.
"Gạch cũng đi cùng cậu sao?"
"Đúng. Còn mẹ Bạch Thanh nữa, Bạch Thanh nói không muốn để mẹ ở lại một mình. Tính ra thì ngoài tôi và bốn cô gái, còn có Gạch và mẹ Bạch Thanh, tổng cộng là sáu người."
"Ồ." Diệp Triển không nói gì nữa, nâng chén rượu lên lặng lẽ uống một ngụm, thậm chí không chạm chén với tôi.
"Ha ha." Tôi bật cười, khoác vai cậu ấy nói: "Sao nào, hay là cùng di cư với tôi đi."
"Nhảm nhí, tôi là nhị đương gia của Hắc Hổ Bang, cậu có biết mỗi ngày có bao nhiêu việc phải lo không?"
"Yên tâm, có Vũ ca là siêu nhân, chuyện lớn cỡ nào cũng xử lý được hết."
"Nhảm nhí, cậu đi là để kết hôn, tôi đi làm gì?"
"Thì cũng đi kết hôn chứ sao."
"Tôi với ai?"
"Tề Tư Vũ chứ ai." Tôi cười hì hì: "Một cô bé tuyệt vời như thế, nếu không phải nó một lòng một dạ yêu cậu, tôi đã thu nạp vào hậu cung của mình rồi."
"Á, không nhìn ra là cậu còn có ý nghĩ đó đấy." Diệp Triển đấm tôi một cái, đau đến mức tôi hít hà, thằng cha này ra tay thật ác.
"Này, tôi nói thật đấy, đi cùng tôi đi, mang theo Tề Tư Vũ sang Ả Rập kết hôn."
Diệp Triển lắc đầu: "Cậu là muốn cưới nhiều vợ nên mới sang Ả Rập, tôi chỉ cưới một người thì đi làm gì..."
"Này~ nói chuyện với cậu thật là không thông, không đi thì thôi. Nào, uống rượu."
"Ừ, Hạo tử. Câu cuối cùng nói với cậu, Vũ ca chuẩn bị mở rộng thế lực ra toàn tỉnh, tương lai có thể sẽ gặp phải khó khăn chưa từng có, nếu một ngày nào đó cần đến cậu, vẫn mong cậu có thể tái xuất giang hồ."
"Hầy, chuyện này còn cần cậu nói sao... Nhưng tôi tin, không có chuyện gì mà Vũ ca không giải quyết được."
Ngày hôm sau, Chu Mặc cũng tới, sau khi biết hết mọi chuyện, cô ấy vô điều kiện ủng hộ quyết định của tôi. Tôi dẫn bốn cô gái tới nhà Bạch Thanh, những gì đã hứa với Bạch Thanh trước đó cũng phải thực hiện. Nhưng chúng tôi đến nơi thì hụt hẫng, mẹ Bạch Thanh không có nhà, đã đi ra cửa hàng rau rồi. Chúng tôi lại vội vã tới chợ nhỏ, chợ nhỏ buổi sớm đã bắt đầu nhộn nhịp. Dù gió xuân lạnh buốt khiến người ta run cầm cập, nhưng chợ vẫn đông đúc người qua lại. Những người bán rau hầu hết đều mặc áo khoác quân đội, đội mũ bông che tai, thế mà vẫn không chống lại được cái lạnh thấu xương, có người môi đã nứt nẻ, họ cứ chốc chốc lại xoa tay, dậm chân, tiếng rao hàng vang lên liên hồi, run rẩy thu tiền trong gió lạnh. So với họ, cửa hàng rau Hạo Thanh đúng là hạnh phúc vô cùng, căn phòng ấm áp gần như là sự khác biệt giữa thiên đường và địa ngục, hơn nữa chỉ cần ngồi đó là khách tự tìm tới, không biết có bao nhiêu tiểu thương trong chợ đang ghen tị với mẹ Bạch Thanh!
Khoảnh khắc chúng tôi đẩy cửa ra, mẹ Bạch Thanh hoàn toàn kinh ngạc: "Á, sao các cháu lại tới đây, không cần đi học sao?"