Cung Ninh và đám bạn vốn đã bất mãn với Triệu Hồng Quân từ lâu, lúc này lại càng không chút nương tay mà đấm đá túi bụi, khiến cho dù Triệu Hồng Quân có là mình đồng da sắt cũng không thể chịu nổi. Sau khi Cung Ninh dừng tay, Triệu Hồng Quân nằm rạp dưới đất, thở hồng hộc. Trâu Dương và mấy người bạn cũng chạy tới, đứng trước mặt tôi, gật đầu khúm núm nói: "Hạo ca, cảm ơn anh." Tôi nhìn Trâu Dương mà thấy ngứa mắt, hay nói đúng hơn là chưa bao giờ có thiện cảm với hắn. Tôi giơ tay tát thẳng vào mặt hắn một cái, mắng: "Tao có bảo mày tới đây à? Mày là cái thá gì chứ?"
Trâu Dương mặt đỏ bừng, không nói một lời. Trong lớp học im phăng phắc, ngoại trừ đám Cung Ninh ra, tất cả mọi người đều nhìn tôi với vẻ kinh ngạc. Đây là lớp học của khối mười, đám học sinh mới này không hề biết ân oán giữa tôi và Trâu Dương. Trong tình cảnh này, tôi cũng chẳng thể nói gì với Triệu Hồng Quân, đánh cũng đã đánh rồi, nói gì lúc này cũng chỉ là giả tạo, nên tôi đành dẫn người rời khỏi lớp.
Sau khi rời khỏi lớp, tôi suy tính rằng lần này Triệu Hồng Quân bị đánh không nhẹ, chắc hẳn hắn sẽ mách với Triệu Thiết Quyền, nên dặn đám Cung Ninh mấy ngày tới phải cẩn thận một chút. Thế nhưng mấy ngày trôi qua, phía Triệu Hồng Quân vẫn im hơi lặng tiếng, tôi mới dần thở phào nhẹ nhõm, xem ra Triệu Hồng Quân cũng là kẻ sĩ diện, không phải chuyện gì cũng đi mách bố mình. Về phần Lục Dung, tôi đã nhờ người điều tra lai lịch của cô ta, cô gái này không có gia thế gì đặc biệt, bố mẹ đều làm kinh doanh, gia đình cũng gọi là có chút điều kiện nhưng không phải đại gia gì cho cam.
Sau chuyện mấy ngày trước, tôi đã đề phòng Lục Dung, cảm giác cô ta có ý định "lợi dụng tôi để đá Triệu Hồng Quân", nhưng cũng không loại trừ một khả năng nguy hiểm hơn. Tôi không hy vọng là khả năng đó, nếu không thì rắc rối sẽ lớn lắm. Tôi nhờ một học sinh khối mười chuyển lời tới Triệu Hồng Quân, nói rằng tôi không muốn đối đầu với hắn, cũng chẳng có ý gì với Lục Dung, đám người ngu ngốc đến tìm hắn hôm đó không phải là người của tôi. Triệu Hồng Quân cũng nhắn tin hồi đáp, bảo rằng cứ chờ xem sao. Tôi thấy tên này đúng là loại cứng đầu cứng cổ, chẳng khác nào hòn đá trong hố xí.
Mặc dù tôi cố gắng tránh mặt Lục Dung và Triệu Hồng Quân, nhìn thấy từ xa là đi đường vòng, nhưng có lần khi đang lên lầu, vừa rẽ góc thì chạm mặt cả hai. Vẫn là Lục Dung đi trước, Triệu Hồng Quân theo sau. Biểu cảm của Lục Dung lạnh lùng, kiêu ngạo như một con công; còn Triệu Hồng Quân thì lủi thủi theo sát phía sau, dáng vẻ vô cùng khép nép. Hành lang hẹp như vậy, tôi muốn tránh cũng không được. Tôi đành ép sát vào tường để nhường đường cho hai người họ. Nghĩ mà xem, tôi đường đường là đại ca dẫn dắt đám anh em hoành hành ở trường Thành Cao, vậy mà giờ lại phải dán lưng vào tường để nhường đường cho người khác.
Lục Dung đi ngang qua tôi thì dừng lại, nhìn thẳng vào tôi. Lục Dung rất cao, hồi đó tôi cao một mét bảy lăm, cô ấy chỉ thấp hơn tôi một chút. Cô ấy có vóc dáng cao ráo, mặc gì cũng đẹp, ngũ quan lại tinh xảo, đôi mắt trong veo như dòng suối trên núi. Cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt, khiến tôi không khỏi nhíu mày. Triệu Hồng Quân đứng bên cạnh nói: "Lục Dung, chúng ta đi thôi," giọng điệu có chút khẩn trương. Kết quả là Lục Dung không nhúc nhích, Triệu Hồng Quân chỉ biết đứng bên cạnh sốt ruột.
"Tôi thích anh, anh làm bạn trai tôi được không?" Lục Dung nghiêm túc nhìn tôi.
Triệu Hồng Quân trợn tròn mắt, hơi thở trở nên nặng nề, tôi cảm giác như tim hắn sắp vỡ vụn đến nơi. Tôi nhìn Lục Dung, cũng rất nghiêm túc đáp: "Tôi có bạn gái rồi." Một mặt là để bày tỏ lập trường, mặt khác là để Lục Dung đừng tìm tôi làm kẻ thế mạng nữa.
"Tôi nghe nói anh có rất nhiều bạn gái, thêm tôi một người nữa thì có sao đâu?"
"Ai nói thế? Tôi chỉ có một cô bạn gái duy nhất." Tôi liếc mắt nhìn Triệu Hồng Quân.
"Ồ? Thế à? Một cô ở Tân Hương, một cô ở Thành Cao, hai cô ở Bắc Thất, rốt cuộc ai mới là bạn gái chính thức của anh?"
Tim tôi thắt lại, không ngờ cô ta lại nắm rõ chuyện của tôi đến thế. Tôi nhíu mày nói: "Dù là ai đi chăng nữa, thì cũng không phải là cô." Nói xong, tôi bước lên lầu, đám Cung Ninh nối gót theo sau. Lục Dung vẫn đứng yên tại chỗ, Triệu Hồng Quân đứng cạnh cô ta nói: "Có phải cô thích tên đầu gấu đó không? Chỉ cần tôi muốn, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể trở thành tên đầu gấu lớn nhất trường Thành Cao!"
Tim tôi lại thắt lại lần nữa, nhận ra tình hình đang có chiều hướng xấu đi. Hết tiết một, tôi gọi Diệp Triển ra ngoài bàn bạc chuyện này. Diệp Triển nói: "Vấn đề nằm ở Lục Dung, chúng ta phải làm rõ mục đích của cô ta là gì."
Đến tối, tôi và Diệp Triển đã mai phục ở khu chung cư nhà Lục Dung. Khu này thuộc dạng trung cấp, có khá nhiều mảng xanh, hai đứa tôi tìm một bãi cỏ trước cửa tòa nhà rồi ngồi xuống, vừa hút thuốc vừa trò chuyện. Một lúc sau, thấy Lục Dung đi tới, phía sau vẫn là Triệu Hồng Quân. Chỉ là Triệu Hồng Quân giữ khoảng cách khá xa, tầm năm sáu mét. Đến tòa nhà của Lục Dung, Triệu Hồng Quân mới quay người rời đi. Lục Dung mở cửa chống trộm của tòa nhà, bước vào định đóng cửa lại, nhưng Diệp Triển đã kịp giữ lấy. Lục Dung kêu lên "Hửm?", tôi đẩy cô ta một cái, cũng bước vào trong, rồi lôi Lục Dung xuống tầng hầm.
"Anh làm gì đấy!" Lục Dung giãy giụa, nhưng tôi vẫn cương quyết lôi cô ta xuống.
Diệp Triển cố tình dùng giọng điệu đầy vẻ trêu chọc nói: "Hạo Tử, làm nhanh lên nhé, tao đứng ngoài canh chừng cho."
Tôi lôi Lục Dung xuống tầng hầm, ép cô ta vào một góc, một tay giữ chặt vai trái, tay kia rút dao bấm ra, chĩa thẳng vào cổ cô ta. Ánh đèn dưới tầng hầm lờ mờ, lưỡi dao sáng loáng lạnh lẽo. Trong mắt Lục Dung thoáng qua tia sợ hãi, hơi thở bắt đầu nặng nề, lồng ngực phập phồng liên hồi.
Tôi gằn giọng: "Ai phái cô tới?"
Lục Dung nhíu mày: "Ai phái tôi là sao?"
"Còn giả vờ à?!" Tôi dí sát lưỡi dao vào cổ cô ta, nhìn rõ những nốt da gà nổi lên trên làn da trắng nõn, xem ra cô ta thực sự sợ rồi, bản năng cơ thể không biết nói dối: "Cố tình khơi mào chiến tranh giữa tôi và Triệu Hồng Quân, có phải có kẻ đứng sau xúi giục cô làm vậy không?"
"Anh bị thần kinh à?" Lục Dung nghiến răng nói: "Anh bị mắc chứng hoang tưởng bị hại đấy à?"
Tôi lại đưa lưỡi dao lên, chĩa thẳng vào má cô ta: "Tôi khuyên cô tốt nhất nên nói thật, nếu không thì khuôn mặt xinh đẹp này khó mà giữ được đấy."
Tôi thấy mình diễn cũng đạt phết, thể hiện được mặt độc ác của kẻ xấu, bất cứ cô gái nào lúc này cũng sẽ sợ hãi.
Lục Dung thở dốc, nói: "Tôi thực sự thích anh, nên mới viết thư tình, mới hy vọng anh làm bạn trai tôi."
"Ồ? Thật sao?" Tôi thu dao bấm lại, cười cợt nhả: "Thật vậy à?"
Lục Dung cắn môi, đáp: "Thật."
"Không bận tâm chuyện tôi có bạn gái, cũng không bận tâm tôi là kẻ trăng hoa sao?"
"Không bận tâm." Giọng Lục Dung nhỏ dần.
"Hê hê, tôi thích nhất mấy cô gái như cô đấy." Tôi dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô ta, cẩn thận quan sát biểu cảm. Trong ánh mắt cô ta có chút chán ghét, nhưng vẫn cố giả vờ như rất vui mừng. Tôi ghé sát mặt lại gần, ngửi thấy mùi hương cơ thể thoang thoảng từ người cô ta. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: "Vẫn còn trong trắng chứ? Giao cho tôi nhé?"
Lục Dung nhíu mày, dùng hai tay che trước ngực. Tôi áp môi lại gần, làm bộ như muốn hôn lên môi cô ta. Lục Dung do dự một chút rồi nhắm mắt lại, xem chừng đã chuẩn bị tinh thần mặc kệ sự đời. Tôi thở hắt ra, đành lùi lại hai bước, nói: "Được rồi, nói mau, mục đích của cô là gì?"
Lục Dung giả vờ ngơ ngác: "Mục đích gì cơ?"
"Tôi hỏi cô rốt cuộc muốn làm gì, vì chuyện này mà đánh đổi cả sự trong trắng thì không đáng đâu. Nói cho cô biết, tôi là kẻ xấu xa từ đầu đến chân, nói lột đồ cô là tôi lột thật đấy."
Lục Dung cúi đầu, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, hồi lâu sau mới nói: "Tôi không thích Triệu Hồng Quân, nhưng hắn cứ bám lấy tôi mãi. Hồi cấp hai đã thế rồi, đá thế nào cũng không rời. Lại chẳng ai dám đụng vào hắn, nhờ ai giúp cũng vô ích. Từ khi tới trường Thành Cao, nghe kể về chuyện của anh, tôi nghĩ chỉ có anh mới trị được hắn, mới khiến hắn tránh xa tôi ra, nên mới..."
"Đừng đùa!" Tôi nói: "Cô đánh giá cao tôi quá rồi. Cô không biết bố của Triệu Hồng Quân là ai à? Tôi chỉ là học sinh thôi, làm gì có bản lĩnh đi đối đầu với ông ta? Xin lỗi, việc này tôi giúp không nổi, cô tìm cao nhân khác đi."
Biết được mục đích thực sự của Lục Dung, tôi ngược lại thấy nhẹ nhõm, chỉ cần cô ta không cố ý khiêu khích là được, tôi chỉ sợ có kẻ đứng sau giở trò. Nếu tôi và Triệu Hồng Quân đánh nhau thì không phải chuyện đùa, biết đâu ân oán này sẽ kéo cả giới giang hồ phía Nam thành phố vào cuộc. Bây giờ chỉ cần nói rõ ràng với cô ta, dùng lý lẽ để thuyết phục, từ nay nước sông không phạm nước giếng là tốt nhất.
Nghe tôi nói vậy, Lục Dung im lặng. Tôi tiếp tục: "Thân phận của tôi không đơn giản như cô nghĩ đâu. Giữa tôi và Triệu Hồng Quân là mối quan hệ động một cái là ảnh hưởng đến toàn cục, những tranh chấp bình thường có thể dẫn đến án mạng đẫm máu, hy vọng từ nay về sau cô đừng tính kế lên người tôi nữa, được không?"
Tôi đã cố gắng kiềm chế lời lẽ của mình, nhưng Lục Dung vẫn sụt sịt, nước mắt rơi lã chã.
"Này!" Tôi cạn lời nói: "Cô khóc cái gì?"
"Chẳng còn ai giúp được tôi nữa rồi." Lục Dung nức nở nói: "Cả đời này tôi tiêu tùng trong tay Triệu Hồng Quân mất. Có hắn ở đó, ngày nào tôi cũng gặp ác mộng, chỉ mong hắn ra đường bị xe đâm chết cho rồi. Sao lại có kẻ đáng ghét đến thế cơ chứ?"
Tôi bất lực nói: "Cô ghét hắn đến thế sao?"
"Ừ." Lục Dung gật đầu: "Triệu Hồng Quân vừa xấu, vừa lùn, vừa quê mùa, lại còn tự luyến, tôi chẳng muốn nhìn thấy hắn chút nào."
Tôi thở dài: "Cô thấy hắn giống như con cóc ghẻ, hoàn toàn không xứng với thiên nga như cô, đúng không?"
Lục Dung do dự một chút rồi gật đầu. Khoảnh khắc này lòng tôi thấy có chút bi thương, có lẽ là do bản tính đồng cảm với kẻ yếu, tôi thấy Triệu Hồng Quân thật đáng thương, rồi lại nhớ đến bản thân mình hồi cấp hai thầm thương trộm nhớ Lý San Mạn. Chắc là trong lòng Lý San Mạn, tôi cũng đáng ghét như vậy. Thế nhưng tôi hoàn toàn không giúp được gì, hơn nữa cũng chẳng cần thiết phải nhúng tay vào vũng nước đục này, liền nói: "Tùy cô thế nào thì thế, tóm lại đừng lấy tôi ra làm bia đỡ đạn nữa là được." Nói xong, tôi quay đầu bước đi, rời khỏi tầng hầm.